Chương 772: Rời khỏi Đế Đô.


 
Tần Y đi rất vội vàng. Do Nghệ Phong yêu cầu đã nhiều lần, Tần Y vẫn dẫn Tần thúc đi. Nhớ tới hàn độc trong người Tần Y, trong lòng Nghệ Phong cũng vô cùng bất đắc dĩ. May mắn chính là phụ thân Tần Y còn có thể áp chế giúp nàng. Khát vọng của Nghệ Phong đối với thực lực cũng càng ngày càng mãnh liệt.
Liễu Mộng Nhiên thấy Tần Y rời khỏi, khóc đến mức rối tinh rối mù. Con mắt sưng đỏ khiến Nghệ Phong không nhịn được cảm thấy đau lòng! Tiểu nữ nhân này, nhất cử nhất động đều khiến người trìu mến tới cực điểm.
Từ rời khỏi sau khi Tần Y, Nghệ Phong bắt đầu trùng kích vào bình cảnh Nhiếp Hồn Sư ngũ tinh. Nhưng mấy lần trùng kích đều rước lấy kết thúc thất bại.
Cuối cùng, trong cơn tức giận Nghệ Phong lại bế quan trong phủ đệ. Hắn muốn đột phá đến Nhiếp Hồn Sư lục tinh. Có thể có được phương pháp khống chế Phệ Châu, cho dù đối mặt với Vương Cấp ngũ giai, Nghệ Phong đánh một trận với đối phương cũng không chút run sợ.
Nghệ Phong ở trong mật thất mặt bế quan tròn ba ngày, bên ngoài Liễu Mộng Nhiên chờ đợi gấp tới mức xoay quanh. Đêm ngày thứ ba, rốt cục Nghệ Phon cũng xuất quan.
Liễu Mộng Nhiên thấy Nghệ Phong xuất quan, trên mặt cũng tươi cười, chạy lên hưng phấn hỏi:
- Thiếu gia, thiếu gia thành công rồi sao?
Nghệ Phong giữ chặt đôi tay nhỏ bé mềm mại kiều diễm đang giúp hắn sửa sang lại quần áo, mỉm cười lắc đầu nói:
- Sắp thành lại bại!
- Hả!
Liễu Mộng Nhiên rất kinh ngạc đối với kết quả như vậy.
- Không sao đâu. Thiếu gia, ta tin tưởng thiếu gia nhất định sẽ đột phá được.
Nghệ Phong cười khổ hai tiếng. Thật sự không ngờ được cấp bậc Nhiếp Hồn Sư khó đột phá như vậy. Mặc kệ hắn cố gắng như thế nào, vẫn không thể đột phá được. Sau khi Nghệ Phong thử qua, hiểu rất rõ nếu không tìm được cơ hội, sợ là cả đời này cũng không có khả năng đột phá. Cấp bậc Nhiếp Hồn Sư căn bản không phải cậy mạnh là có thể đột phá được.
Hiện tại Nghệ Phong đã hiểu được lời Quái lão nhân đã nói trước đó. Nhiếp Hồn Sư nâng cao cấp bậc còn gian nan hơn so với võ giả gấp trăm lần. Võ giả có thể cậy mạnh đột phá, nhưng Nhiếp Hồn Sư lại không thể. Nghệ Phong cũng hiểu được một chút vì sao Quái lão nhân muốn đi vào Huyết Sắc Thiên Đường. Hắn làm vậy chính là tìm cơ hội đột phá.
- Mộng Nhiên, nàng đã nói chuyện với Liễu Lão chưa vậy?
Nghệ Phong nhìn Liễu Mộng Nhiên nói.
- Thiếu gia, ta và Liễu gia gia không có vấn đề gì. Bất cứ lúc nào cũng có thể xuất phát! Tuy nhiên...
Liễu Mộng Nhiên có chút khó xử nói.
- Tuy nhiên cái gì?
Nghệ Phong hỏi.
- Lý U hắn cũng muốn đi với thiếu gia tới thành trì. Mặc kệ ta khuyên như thế nào cũng không có tác dụng!
Liễu Mộng Nhiên khẽ cười nhìn Nghệ Phong, sợ gây phiền toái cho Nghệ Phong.
- Ha hả! Hắn muốn đi theo thì để hắn đi theo là được rồi! Chỉ cần gia gia nàng đồng ý là được rồi!
Nghệ Phong cười nói. Nghệ Phong thậm chí nghi ngờ Lý U có khuynh hướng thích bị ngược đãi. Khi hắn phủ đệ đi theo bị đám người Nguyên Trực huấn luyện, mỗi ngày đều mệt mỏi như chết, ngược lại có vẻ rất thích như vậy.
- Gia gia không có ý kiến. Cám ơn thiếu gia!
Liễu Mộng Nhiên vui mừng hôn lên trên mặt Nghệ Phong một cái, cười ha hả nói.
- Mộng Nhiên nói với đám người Liễu Lão, ba ngày sau chúng ta sẽ khởi hành.
- Ừ!
...
Thời gian ba ngày trong chớp mắt đã qua. Nghệ Phong để Cuồng Hổ ở lại Kim Lâu. Cùng ở lại với Cuồng Hổ đồng còn có một Vương cấp. Khi Đế Đô bạo động, Kim Lâu thu nạp ba cường giả Vương cấp tiến vào Kim Lâu.
Ban đầu, Tử Âm vốn muốn ở lại Đế Đô, nhưng vẫn nhịn không được sự quấy nhiễu của Nghệ Phong. Do Nghệ Phong nhiều lần yêu cầu, nàng hờn dỗi nói một tiếng oan gia, sau đó chỉ có thể không còn cách nào khác, thu thập mọi thứ cùng Nghệ Phong tới thành trì.
Tử Âm sinh sống ở Đế Đô lâu như vậy, khi phải rời khỏi nàng cũng có chút lưu luyến. Thật ra Linh Nhi đối với việc rời khỏi Đế Đô lại có phần không giống nàng, biểu hiện cực kỳ hưng phấn. Điều này khiến Tử Âm sau khi rời khỏi cũng bớt buồn bã hơn.
Kỳ thật Nghệ Phong hiểu được suy nghĩ của Tử Âm. Nàng vẫn không suy nghĩ nhiều lắm về vị trí làm tình nhân của Nghệ Phong. Có Nghệ Phong, mặc dù nàng cũng không nỡ rời khỏi Nghệ Phong, nhưng cũng không nghĩ sẽ đi theo hắn tới thành trì. Mặc dù nàng biết rõ Tần Y đã biết tới sự tồn tại của nàng, nhưng vẫn muốn bịt tay trộm chuông.
Chẳng qua, Nghệ Phong yêu cầu mãnh liệt nàng không ngăn cản được. Hơn nữa, Tần Y không ở đây. Do vậy mới khiến Tử Âm miễn cưỡng đáp ứng. Đối với một nữ nhân giống như nữ vương hiện tại, làm sao Nghệ Phong dám để nàng làm tình nhân.
Nghệ Phong và Tử Âm rời khỏi Kim Lâu, người chân chính khống chế Kim Lâu chính là Cuồng Hổ. Tuy nhiên có hai Vương cấp trấn giữ, không ai dám đánh chủ ý tới Kim Lâu. Nghệ Phong cũng phân phó Nghệ Lưu, chờ hắn cảm thấy mình có năng lực thì tham dự vào chuyện của Kim Lâu. Về phần phủ đệ của Nghệ Phong, Nghệ Phong cũng để lại cho Nghệ Lưu.
Thật ra Nghệ Phong không nghi ngờ năng lực sự trung thành của Cuồng Hổ. Có Cuồng Hổ trấn giữ Kim Lâu, hắn tuyệt đối yên tâm. Dù sao phía trên còn có một tam hoàng tử giúp đỡ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Khi Nghệ Phong rời khỏi đó, cũng không dẫn theo quá nhiều người. Trừ Lục Sát chính là hai trong ba cái Vương cấp được Kim Lâu mời chào đến, về phần những người khác Nghệ Phong đều để lại cho Cuồng Hổ.
Nhưng, mặc dù Nghệ làm Phong như thế, khi Nghệ Phong rời khỏi vẫn dẫn theo trùng trùng điệp điệp. Không bởi vì điều gì khác, mà là do Liễu Lão thật sự mang quá nhiều người. Hơn nữa sau khi Nghệ Phong chú ý tới thực lực của những người này, trong lòng cũng kinh hãi không thôi. Liễu Lão thì không cần phải nói, chỉ cần Vương cấp đã có tới ba người. Hơn nữa Tướng cấp và Sư cấp bình thường, cũng đủ khiến mọi người trong Đế Đô phải liếc mắt một chút, bao gồm tam hoàng tử. Dù sao Liễu Lão là Tôn cấp, đã có thể uy hiếp đến hoàng thất.
Tam hoàng tử đến đưa tiễn Nghệ Phong, sau khi nhìn thấy đám người của Liễu Lão, hắn cũng bị chấn động. Hắn không thể tưởng tượng Lý gia lại giấu sâu như vậy.
Nghệ Phong đứng ở trên cửa thành Đế Đô, nhìn về phía trùng trùng điệp điệp những người tới đưa tiễn, hắn cũng không khỏi sửng sốt. Thật sự không ngờ được, phân nửa hoàng tộc của toàn bộ Đế Đô đều đến đây. Thậm chí tam hoàng tử tưởng rằng lần trước đã cáo biệt rồi, cũng tự mình đến đây.
Nhìn thấy cảnh tượng này, một đám người cũng bị chấn động. Không thể tưởng tượng được ai có bản lĩnh khiến nhiều quý tộc của Đế Đô, thậm chí hoàng đế bệ hạ đều đến đưa tiễn như vậy. Cảnh tượng này cũng vĩnh viễn ghi tạc trong lòng bọn họ.
Nghệ Phong đảo mắt nhìn qua một lượt đám người quý tộc này, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu. Cuối cùng Nghệ Phong dừng ánh mắt ở tại một đám người phía trước. Đây mới chính là những người hắn thực sự muốn nhìn thấy.
Nghệ Phong đi đến trước mặt Băng Hồn, cười ha hả nói:
- Sẽ không phải trước khi ta đi, các ngươi còn muốn bao vây tấn công ta một lần đấy chứ?
Mấy người Nghị Minh và Cô Tinh trắng mắt nói:
- Chúng ta chỉ cảm thấy, học viện Trạm Lam thiếu ngươi sẽ cô tịch hơn rất nhiều.
Nghệ Phong lắc đầu, quay đầu nhìn về phía Hạ Chỉ Mộng, thản nhiên nói:
- Ta vẫn là học sinh của học viện Trạm Lam. Có cơ hội ta sẽ lại tìm cơ hội trả thù lần bao vây tấn công ta trước đây!
- Cam tâm tình nguyện chờ ngươi tới!
Ba người Băng Hồn đưa tay đánh một chưởng vào Nghệ Phong nói.
Hạ Chỉ Mộng thấy Nghệ Phong nhìn nàng, nàng mỉm cười nói:
- Ta cũng phải rời khỏi học viện Trạm Lam về gia tộc. Ha ha, cùng nhau bảo trọng vậy!
Nghệ Phong gật đầu, lấy từ trong nhẫn ra một kim tệ đã khắc tên, đưa cho Hạ Chỉ Mộng nói:
- Ta nhớ rõ lời hứa của ta lúc trước. Nếu nàng có việc cần, phái người đưa kim tệ trong tay ta là có thể.
- Cám ơn!
Nghệ Phong mỉm cười, quay đầu nhìn về phía Bạch Hàn Tuyết. Ánh mắt vẫn không kìm lòng được đảo qua cặp chân dài của nàng:
- Có thời gian đến thành trì tìm ta.
Bạch Hàn Tuyết nghe Nghệ Phong nói một câu mang hương vị ám chỉ cực kỳ nồng đậm, sắc mặt đỏ hồng, nhưng một câu nói cũng nói không nên lời.
- Ta sẽ đi tìm ngươi!
Nghệ Phong còn chưa đợi được câu trả lời của Bạch Hàn Tuyết, Họa Thủy ở bên cạnh đã nói thẳng, khiến Nghệ Phong trắng mắt nhìn, trực tiếp không thèm để ý.
Ánh mắt Nghệ Phong dời khỏi người Họa Thủy, cuối cùng nhìn chăm chú đến trên người Thượng Quan Vũ Phượng. Nghệ Phong thật sự không ngờ nữ nhân này cũng tới đưa tiễn hắn. Nhìn Thượng Quan Vũ Phượng cắn chặt môi, Nghệ Phong suy nghĩ một chút vẫn nhìn nàng nói:
- Tạm biệt.
- Bảo trọng!
Thượng Quan Vũ Phượng khó khăn phun ra hai chữ, sắc mặt thoáng có chút tái nhợt. Nam tử trước mặt này vốn thường bị nàng châm chọc, hiện tại đã tôn quý đến mức bất kỳ người nào ở Đế Đô cũng không không thể sánh bằng.
Cuối cùng Ánh mắt Nghệ Phong dừng lại ở trên người tam hoàng tử, nhìn hắn nói:
- Nhớ lời đã hứa với ta, hi vọng ngươi có thể trở thành nhất Đế thiên cổ!
- Ngươi yên tâm! Ta sẽ cố gắng!
Nghệ Phong và tam hoàng tử nhìn nhau cười, tiếng cười càn rỡ vang lên, giống như trở về lúc trước khi bị người vây giết.
Hai thiếu niên ưu tú nhất Đế Đô này cười to, khiến đám quý tộc cũng nhìn nhau, một đám cúi đầu, cũng không dám nhìn thẳng.
Nghệ Phong nghĩ tới lúc trước một thân một mình đến Đế Đô, hiện tại rời khỏi chấn động như thế. Dù thế nào, đây cũng là điều hắn thật sự không ngờ được.
- Hi vọng lần sau khi quay trở về, mấy người các ngươi bao vây tấn công, còn có thể đánh trọng thương được ta!
Nghệ Phong nhìn đám người Băng Hồn càn rỡ cười to, sau đó kéo Liễu Mộng Nhiên rời đi, lưu lại một bóng dáng hung hăng càn quấy.
- Kháo!
Mấy người Băng Hồn thấy Nghệ Phong kiêu ngạo như thế, một đám không nhịn được hung hăng cùng mắng Nghệ Phong. Tên hỗn đản này, trước khi hắn đi phải khinh bỉ hắn một hồi.
Mà Bạch Hàn Tuyết ở bên cạnh, sắc mặt đã có chút đỏ lên. Khi Nghệ Phong xoay người đi, cư nhiên nhìn nàng với một ánh mắt mờ mịt.
Và Họa Thủy đứng cùng một chỗ với nàng, cũng thấy được ánh mắt kia của Nghệ Phong. Nhìn bộ dạng Bạch Hàn Tuyết như vậy, nàng nhìn bóng dáng Nghệ Phong cũng khẽ nhíu mày.
- Sắc lang!
Họa Thủy không nhịn được mắng khẽ một câu. Sau khi mắng xong nàng cũng không nhịn được sửng sốt. Không rõ vì sao nàng lại kích động như vậy.
Thượng Quan Vũ Phượng nhìn Liễu Mộng Nhiên bị Nghệ Phong kéo tay, trên mặt thoáng hiện lên một nụ cười khổ. Vị trí này vốn là thuộc về của nàng. Nhưng...
Nhớ tới thái độ của Nghệ Phong, đối với đám người Bạch Hàn Tuyết, khi hắn rời khỏi, lại so sánh một chút với thái độ của hắn đối với mình, đôi môi hồng nhuận của nàng lại hằn lên một vết.

Mị Ảnh - Chương #772


Báo Lỗi Truyện
Chương 772/1682