Chương 738:


 
...
Nghệ Phong không thể tưởng tượng được tử kim thủy do Trữ Huyên đưa có tác dụng nhanh như vậy. Trữ Huyên thật là có khả năng đoán trước. Nhớ tới lần Nghệ Phong gặp phải Trữ Huyên. Tình trạng mỗi lần gặp mặt, trong người gần như đều bị trọng thương. Khóe miệng Nghệ Phong lộ ra ý cười càng đậm. Duyên phận giữa hai người bọn họ thật đúng là kỳ lạ!
Kim châm trên tay Nghệ Phong không ngừng vung lên, cầm tử kim thủy trên tay, hắn căn bản giống như không biết quý trọng. Một giọt tích trên kim châm, theo kim châm dung nhập trong cơ thể hắn. Theo Nghệ Phong thấy, về sau tử kim thủy hết, có thể lại hỏi Trữ Huyên. Dù sao đi nữa nó cũng là vật đính ước của bọn họ. Nghệ Phong nghĩ thầm Trữ Huyên nhất định sẽ không thể không cho.
Nếu lúc này Trữ Huyên biết suy nghĩ trong lòng Nghệ Phong, sợ là cho dù trong tay nàng có một trăm tám mươi bình tử kim thủy, cũng sẽ không cho Nghệ Phong một lọ.
Sau khi Nghệ Phong trị liệu cho mình xong, phát hiện khí huyết cuồn cuộn trong cơ thể đã yên lặng trở lại, trong lòng Nghệ Phong cũng cực kỳ đắc ý. Lúc trước, khi ở thánh địa, may mắn đi theo tam trưởng lão học y thuật, bằng không cuộc sống của hắn tuyệt đối không dễ chịu như vậy.
- Phong ca ca, ca ca không sao chứ?
Sau khi Thi Đại Nhi thu công xong, thấy Nghệ Phong một mình nhìn tử kim thủy ngây ngô cười, không khỏi nghi hoặc hỏi.
- A! Không có việc gì!
Nghệ Phong quay đầu nhìn về phía Thi Đại Nhi, thấy khí tức của Thi Đại Nhi đầy ngưng tụ thêm vài phần, đã biết Thi Đại Nhi dùng Mị đan tấn giai thành công.
- Thật sự không có việc gì chứ?
Thi Đại Nhi nghi hoặc nhìn Nghệ Phong. Dù thế nào, nhìn vẻ tươi cười của Nghệ Phong nàng vẫn cảm giác được sự tà ác.
- Cái kia. Đại Nhi, nàng xem nơi này có phải rất yên tĩnh hay không?
Nghệ Phong nhìn Thi Đại Nhi rất nghiêm túc hỏi.
- Ừ?
Thi Đại Nhi gật đầu, nghi hoặc nhìn Nghệ Phong.
- Địa phương tốt như vậy, không phải nên nói chuyện nhân sinh, nghiên cứu một chút về cấu tạo nhân thể, tìm kiếm một chút nguồn gốc sinh mạng. Quả thực có lỗi với những kẻ hiếu học như chúng ta. Đại Nhi nàng cảm thấy thế nào?
Nghệ Phong nhìn Thi Đại Nhi nghiêm trang nói.
Sắc mặt Thi Đại Nhi lập tức ửng đỏ. Thi Đại Nhi lộ ra vẻ thanh thuần và yêu mị cùng phong tình vạn chủng, mỹ lệ đến không thể khinh nhờn.
- Phong ca ca!
Thi Đại Nhi trừng mắt nhìn Nghệ Phong một cái, rất bất mãn nói.
- Ca ca cũng bị tổn thương thành như vậy, còn muốn làm chuyện kia sao?
- Đại Nhi yên tâm, Phong ca ca của nàng có thiên phú dị bẩm. Đối phó với một chút tổn thương như vậy, cũng tuyệt đối không có vấn đề!
Nghệ Phong tràn ngập tự tin vào bản thân.
- Phi!
Mặc dù Thi Đại Nhi là ma nữ, nhưng nghe Nghệ Phong nói trắng trợn như vậy, vẫn không nhịn được mặt đỏ tai hồng. Nàng giận dữ liếc mắt nhìn một cái Nghệ Phong nói.
- Đại Nhi không thèm để ý tới ca ca!
- Nhưng điều đó không phải do nàng quyết định!
Nghệ Phong hừ một tiếng, nhào tới đẩy Thi Đại Nhi ngã xuống trên mặt đất.
- A! Đừng! Phong ca ca!
Thi Đại Nhi thấy tay Nghệ Phong bắt đầu cởi y phục của nàng, thân thể thoáng có chút run rẩy cố ngăn cản.
- Phong ca ca, đừng náo loạn nữa. Ca ca còn bị thương rất nặng.
- Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu!
Nghệ Phong không chút phật lòng nói, tay đột phá phòng tuyến của Thi Đại Nhi, chạm vào làn da của nàng. Nghệ Phong thầm nghĩ tiểu ma nữ này mỗi lần đến đều chiếm tiện nghi của hắn. Lần này nhất định phải đòi lại cả vốn lẫn lời.
Toàn bộ gương mặt Thi Đại Nhi giống như ứ máu, nàng cố gắng ngăn chặn tay Nghệ Phong, dùng giọng nói run rẩy nói:
- Phong ca ca, đừng náo loạn. Hiện tại ca ca đang trọng thương không thích hợp đâu.
Nghệ Phong cũng không để ý tới lời nói của Thi Đại Nhi. Thật vất vả nhân lúc Yêu Hậu không ở đây, lúc này không ăn Thi Đại Nhi, vậy khi nào mới có thể ăn nàng.
- A...
Rốt cục Thi Đại Nhi chịu không nổi động tác của Nghệ Phong, nàng xoay người lại, cố gắng đẩy Nghệ Phong ra, sắc mặt đỏ bừng trừng với Nghệ Phong. Trong mắt có chút oán trách. Nàng hít một hơi thật sâu, nhìn Nghệ Phong thở hổn hển, nàng lại không nhịn được nở nụ cười.
- Được rồi! Phong ca ca, đừng náo loạn. Hiện tại ca ca trọng thương không thích hợp lắm. Cùng lắm thì lần sau nhìn thấy Đại Nhi, Đại Nhi sẽ để mặc ca ca xử trí là được rồi!
Thi Đại Nhi ôm tay Nghệ Phong cánh tay làm nũng nói.
Nghệ Phong trắng mắt nhìn, cũng không tin những lời ma quỷ của Thi Đại Nhi.
- Lần sau Đại Nhi thật sự để mặc Phong ca ca xử trí. Tuy nhiên hiện tại ca ca...
Thi Đại Nhi dụi dụi vào người Nghệ Phong, bởi vì vừa hắn nàng đẩy mà muốn rớm máu, trong mắt nàng có trách cứ ý: thật đúng là háo sắc không muốn sống nữa.
Nghệ Phong thấy trên ngón tay yêu kiều của Thi Đại Nhi có vết máu, cảm giác được khí huyết vừa mới được trị liệu lại có chút phập phồng, thầm nghĩ có phải hắn thật sự có chút nóng vội hay không? Dù sao đi nữa là thịt trên thớt, còn sợ chạy được sao.
- Lần sau thì lần đi. Dù sao đi nữa học tri thức không lo sớm muộn. Về phần trình tự tìm hiểu cấu tạo nhân thể sâu như vậy, để nàng có chút thời gian chuẩn bị bài cũng tốt!
Nghệ Phong dùng bộ dạng ta rất thông thái nói.
- Phi!
Trong lòng Thi Đại Nhi phì một tiếng, cảm giác mặt nóng lên một cách khủng khiếp, sửa sang lại quần áo có chút mất trật tự.
Nghệ Phong không khỏi có chút ghi hận tên Thổ Thạch khốn kiếp kia, nếu không phải trận pháp đó đánh thành hắn như vậy, hắn cũng không đến mức làm chút chuyện như vậy cũng không thể!
- Được rồi! Phong ca ca! Chỉ cần Phong ca ca nguyện ý, Đại Nhi chính là của ca ca!
Thi Đại Nhi thấy Nghệ Phong rầu rĩ không vui, nàng dùng giọng nói âm rung thì thầm bên tai Nghệ Phong nói.
Nghệ Phong nghe Thi Đại Nhi nói vậy, cảm giác lại có một hỏa khí bốc lên, thầm nghĩ tiểu ma nữ này thật đúng là mê chết người không đền mạng.
Nghệ Phong quyết định, chờ lần sau hắn nhìn thấy Thi Đại Nhi, cho dù Yêu Hậu có ở đó, Nghệ Phong cũng phải tử hình Thi Đại Nhi. Lúc này Thi Đại Nhi đã là một quả đào mật chín cây, chờ người tới hái.
...
- Thanh Y, Thanh Hồng. Thiếu tông chủ các nàng nói rõ các nàng đưa ta tới Đế Đô. Thiếu tông chủ các nàng đâu?
Nghệ Phong nhìn hai nữ nhân uyển chuyển trước mặt, nghi hoặc hỏi. Nghệ Phong còn muốn kéo Thi Đại Nhi cùng nhau quay về Đế Đô. Vừa vặn khi đó tình trạng vết thương cũng tốt hơn, điều gì có thể làm cũng có thể làm.
- Thiếu tông chủ muốn dẫn Thổ Thạch trưởng lão quay về tổng bộ Thánh Âm Tông, cho nên sai hai người chúng ta chăm sóc cho công tử!
Hai nàng nói.
- Cái kia, Thiếu tông chủ các nàng có nói với các nàng, chăm sóc ta là phải giúp ta nói chuyện nhân sinh hay không?
Nghệ Phong nghiền ngẫm nhìn Thanh Y, Thanh Hồng nói.
Trong nháy mắt mặt Thanh Y Thanh Hồng đỏ lên. Tuy rằng hai nàng không hại nước hại dân bằng Thi Đại Nhi, nhưng đã có phong vận nữ nhân chín chắn, chỗ nên lồi thì lồi, chỗ nên lõm thì lõm, cũng rất dụ người.
- Tùy theo công tử chỉ bảo!
Hai nàng dùng giọng nói thoáng có chút run rẩy nói.
- Ách!
Nghệ Phong nghe hai nàng nói, hắn cảm thấy mình muốn khóc. Vì sao hắn bị thương. Nếu không phải là sự thật, đây là cuộc sống thoải mái tới mức nào. Nhưng tất cả những điều này hiện tại cũng chỉ có thể tưởng tượng.
- Cái kia, ta cảm thấy, chuyện nói chuyện nhân sinh này phải từ từ bồi dưỡng. Các nàng không cần gấp.
Nghệ Phong nhìn hai nàng này còn nói rất nghiêm túc. Nghệ Phong cảm thấy hắn đẹp trai như vậy, nếu hai nàng này thấy hắn chậm chạp không động thủ, sợ là các nàng không nhịn được bổ nhào vào xử lý hắn. Trong tình huống của Nghệ Phong hiện tại, nữ nhân một như hổ sói, một như hổ cũng không đối phó được. Nếu muốn đối phó với cả hai nàng chẳng khác nào nằm mơ. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Hai nàng nghe Nghệ Phong nói, không nhịn được khẽ gắt một tiếng. Sắc mặt đỏ bừng. trong lòng phỉ báng một câu: thảo nào Thiếu tông chủ nói hắn quen tính vô sỉ. Quả nhiên đủ vô sỉ.

Mị Ảnh - Chương #738


Báo Lỗi Truyện
Chương 738/1682