Chương 445: Tiểu quỷ khó chơi


 
Ngày hôm sau, Nghệ Phong từ chân núi đi về phía sơn môn Tĩnh Vân Tông. Mặc dù Tĩnh Vân Tông là quái vật lớn của đế quốc Trạm Lam, nhưng lựa chọn sử dụng ngọn núi lại không cao. Nghệ Phong và Ngu Phi đi chưa bao lâu, Nghệ Phong đã trông thấy một sơn môn khí thế hùng vĩ xuất hiện ngay trước mắt. Không sang trọng, nhưng lại cao tới trên trăm mét. Toàn bộ được tạo thành từ những tảng đá lớn chồng chất, dường như thẳng tới tận mây, khiến lòng người chấn động.
- Rốt cục cũng đã tới nơi!
Nghệ Phong mỉm cười, kìm lòng không đậu cảm thán một câu. Hắn thoáng vận chuyển đấu khí trong cơ thể, phát hiện cũng không có cảm giác bị cản trở. Hắn biết thương thế trong người gần như đã khỏi hẳn. Nghệ Phong thoáng có chút cảm giác may mắn. Tuy rằng không biết truyền nhân đương đại của Tĩnh Vân Tông mạnh thế nào, nhưng Nghệ Phong nghĩ cam đoan hắn đang ở trong tình trạng hoàn mỹ nhất.
Ngu Phi thấy Nghệ Phong dừng chân lại, lẳng lặng nhìn sơn môn Tĩnh Vân Tông, nàng nghi hoặc hỏi:
- Làm sao vậy?
Nghệ Phong cười lắc đầu nói:
- Đi thôi! Đi lên xem thử rốt cuộc Tĩnh Vân Tông dữ dội to lớn như thế nào, có thể được gọi là tông môn sánh ngang hoàng gia, không biết có phải thổi phồng quá lớn hay không.
Ngu Phi thấy trong lời nói của Nghệ Phong đối với Tĩnh Vân Tông có chút bất kính, nàng thoáng nhíu lông mày lại, thầm nghĩ Nghệ Phong thật sự nói không suy nghĩ, dám ở trên địa bàn của Tĩnh Vân Tông mắng Tĩnh Vân Tông.
- Đứng lại!
Ngay lúc Nghệ Phong chuẩn bị vào bước qua sơn môn. Từ hai phía sơn môn vọng ra một tiếng gầm, đồng thời một đám người từ hai bên tuôn ra. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nghệ Phong ngẩn người, nhìn lướt qua những đệ tử của Tĩnh Vân Tông. Tuy rằng phần lớn bọn họ là thực lực Nhân Cấp, nhưng thiên phú quả thật không tệ.
- Các ngươi là ai? Vì sao xông vào Tĩnh Vân Tông ta?
Nam tử đầu lĩnh quát to.
- Ách...
Nghệ Phong sửng sốt, lập tức quay đầu nhìn về phía Ngu Phi nói.
- Lúc này không phải đang là thời điểm truyền nhân Tĩnh Vân Tông và đại biểu Thánh Tông quyết đấu sao?
Ngu Phi gật đầu. Chuyện này khiến cả đế quốc Trạm Lam bàn tán xôn xao. Sao nàng có thể nhớ lầm được. Không lẽ bọn họ đã kết thúc?
Thấy Ngu Phi gật đầu, Nghệ Phong thở phào nhẹ nhõm. Hắn còn tưởng rằng hắn đến quá sớm chứ.
- Tránh ra, bản thiếu gia muốn tiến vào sơn môn!
Nghệ Phong nhìn đệ tử hai bên nói.
Đám đệ tử này nhìn thấy Ngu Phi dùng khăn che mặt, trên mặt lộ vẻ si mê cùng kinh diễm, lại có phần dại ra một khắc. Khi Nghệ Phong nhìn bọn họ quát lớn, lúc này bọn họ mới có phản ứng. Nhìn Nghệ Phong đi cùng Ngu Phi, trong lòng bọn họ đầy đố kị.
- Mời lấy thiếp mời ra!
Đệ tử của Tĩnh Vân Tông vươn một bàn tay ra, nói với Nghệ Phong với giọng điệu không chút thiện ý.
- Thiệp mời?
Nghệ Phong sửng sốt? Không biết cái này là cái gì? Tất nhiên Nghệ Phong không biết, chuyện Thánh Tông và Tĩnh Vân Tông quyết đấu đã thu hút rất nhiều người đến. Cuối cùng Tĩnh Vân Tông không có cách nào khác, chỉ có thể phát thiệp mời. Chỉ mời những cường giả có địa vị đặc biệt, thực lực cao cường tới trước tham gia. Những người bình thường khác sẽ bị chặn ở ngoài cửa.
- Rất xin lỗi, bản thiếu gia không có thiệp mời. Tuy nhiên ta cảm giác hẳn các ngươi nên nhường đường.
Nghệ Phong cười hì hì nói, trong lòng cười trộm.
"Nếu bản thiếu gia không vào được sơn môn các ngươi, Tĩnh Vân Tông các ngươi đấu với rắm. Tất cả mọi người chờ xem."
- Không có thiếp mời, bất luận kẻ nào cũng không thể tiến vào Tĩnh Vân Tông.
Gã đệ tử có chút không kiên nhẫn nói. Mấy ngày này bao nhiêu người muuốn trà trộn vào Tĩnh Vân Tông. Hắn cũng có cảm giác phiền phức. Những kẻ không thân phận không địa vị cũng muốn tiến vào Tĩnh Vân Tông.
Nghệ Phong thấy thái độ của hắn như thế, lông mày thoáng nhíu lại, sau đó mới tiến về phía trước một bước, đã bị Ngu Phi giữ chặt lại nói:
- Đừng gây sự!
Nghệ Phong thoáng sửng sốt, quay đầu con mắt trong suốt nhìn về phía Ngu Phi :
- Chúng ta đã tới đây, vì sao không vào?
Ngu Phi nói:
- Chỉ cần công khai thân phận của ta, bọn họ sẽ mời chúng ta đi vào.
Nghệ Phong nhớ tới thân phận cầm tiên nổi danh thiên hạ của Ngu Phi, thật ra không chút nghi ngờ loại khả năng này, chẳng qua những đệ tử hiển nhiên sẽ không tin tưởng, còn phải mời cao tầng Tĩnh Vân Tông tiến đến, rất phiền phức.
- Làm sao vậy?
Ngu Phi thấy Nghệ Phong lắc đầu, nàng không khỏi nghi hoặc hỏi.
- Ta thật sự không có lý do gì phải cấp mặt mũi cho Tĩnh Vân Tông.
Nghệ Phong mỉm cười, bước về phía trước một bước, nhìn đám đệ tử này quát lớn.
- Tránh ra!
Đệ tử của Tĩnh Vân Tông cũng giận dữ. Không thể tưởng tượng được có người còn dám xông vào sơn môn Tĩnh Vân Tông. Hắn thật đúng là to gan. Trong nháy mắt, một đám người cảm thấy tôn nghiêm của Tĩnh Vân Tông đã bị khiêu khích. Bọn họ vây quanh Nghệ Phong, dùng binh khí chỉ vào Nghệ Phong. Không khí nhất thời trở nên căng thẳng.
- Nghệ Phong...
Ngu Phi khẩn trương kêu lên.
Nghệ Phong hiểu được ý của Ngu Phi. Hắn có vài phần thực lực không phải là giả. Nhưng đây là địa bàn của Tĩnh Vân Tông, gây sự cũng chỉ có hắn bị hại.
Tuy nhiên, thật ra Nghệ Phong cũng không chút lo lắng về điều này. Thật buồn cười. Đường đường là diễn viên chính lại bị chặn ở ngoài cửa Tĩnh Vân Tông. Vậy đánh vài người này thì đã làm sao?
- Ta lặp lại lần nữa! Tránh ra!
Nghệ Phong không kiên nhẫn. Hình như hắn đã đến muộn. Chung quy cũng không thể để những tên khốn không chớp mắt này tiếp tục làm hắn tốn thời gian thêm nữa.
- Hừ, tiểu tử! Ngươi là kẻ càn rỡ nhất ta từng gặp. Tới Tĩnh Vân Tông còn dám gây sự. Ngược lại, ta muốn xem ngươi làm thế sao có thể vào được.
Một đệ tử nói.
- Làm thế nào có thể đi vào? Bây giờ ta nói cho ngươi biết luôn!
Nghệ Phong vừa dứt lời, thân ảnh lại chợt ẩn hiện một lần, trong nháy mắt một cước giẫm đạp ở trên mặt hắn. Khuôn mặt vốn được coi là thanh tú bị in hình vết giầy, lập tức sưng đỏ lên, cam chịu bay ngược về phía sau, đập trên mặt đất phát ra có tiếng kêu ai oán.
Đệ tử của Tĩnh Vân Tông sửng sốt. Họ thật sự không ngờ được Nghệ Phong dám động thủ ở sơn môn Tĩnh Vân Tông. Một đám liền dại ra, đồng thời trong lòng càng thêm tức giận. Làm sao Tĩnh Vân Tông có thể chấp nhận để người ngoài tới khiêu khích như vậy.
- Hiện tại đã biết bản thiếu gia làm thế nào để đi vào rồi chứ? Có cần bản thiếu gia động thủ nữa hay không?
Nghệ Phong thản nhiên nhìn những đệ tử này nói.
- Tự tìm cái chết!
Những lời nói lạnh nhạt đó, khiến đệ tử của Tĩnh Vân Tông đã cảm thấy dường như bị sỉ nhục thật lớn. Bọn họ hung hăng chém về phía Nghệ Phong.
Ngu Phi thấy thế, khuôn mặt này phía sau khăn che mặt càng lộ ra vẻ bất đắc dĩ.
"Đến lúc đó hắn làm thế nào ngăn cản được Tĩnh Vân Tông?"
- A... A...
Đệ tử thủ vệ như vậy, căn bản ngăn không được công kích của Nghệ Phong. Chỉ ngắn ngủn vài phút, trên mặt mấy đệ tử thủ vệ không ai không có một dấu chân. Gương mặt sưng đỏ giống như đầu heo.
Nghệ Phong thấy đã hoàn thành, vỗ vỗ bàn tay, rất bất đắc dĩ nói:
- Vì sao các ngươi cứ muốn ép bản thiếu gia này đầy văn minh này phải đánh nhau chứ? Đánh đánh giết giết nhiều không hay lắm!
Những đệ tử bị đánh ngã trên mặt đất, nghe Nghệ Phong nói vậy, có mấy người không nhịn được hộc ra một ngụm máu tươi.
- Ngu Phi! Chúng ta đi!
Nghệ Phong quay người bước qua những thân thể như xác khô đang chặn đường này, gọi Ngu Phi đang ở bên cạnh.
Nhưng, Nghệ Phong cũng chưa đi được mấy bước, từ bốn phía lại xuất hiện ra một đội đệ tử. Đội đệ tử này mặc y phục sáng hơn so với vừa những người đó. Trong nháy mắt, những đệ tự này đã vây quanh Nghệ Phong.
Đại đệ tử đầu lĩnh nhìn đám người Tĩnh Vân Tông nằm ngã trước mặt, trong mắt hắn không tránh được lộ ra quang mang âm lạnh, không thể kìm chế được lửa giận trong lòng. Đây vẫn lần đầu tiên hắn thấy có người dám tới Tĩnh Vân Tông gây sự. Thật sự không biết sống chết!
- Ngươi là ai?
Đại đệ tử Đầu lĩnh nhìn Nghệ Phong lạnh lùng nói.
- Đây là đạo đãi khách của Tĩnh Vân Tông? Chặn khách nhân ở ngoài cửa?
Nghệ Phong trêu chọc nhìn lại đám người vừa tới.
Ánh mắt đại đệ tử đầu lĩnh nhất thời cứng lại nói:
- Hẳn là bằng hữu không được tính là khách đi. Không có khách nhân nào lại đả thương chủ nhà.
Nghệ Phong mỉm cười, nhìn đại đệ tử đầu lĩnh nói:
- Ngươi tin hay không, ta sẽ đánh ngươi giống bọn họ, các ngươi cũng chỉ có thể câm điếc có khổ nhưng không thể nói ra?
Nghệ Phong nhìn đại đệ tử đầu lĩnh, trong mắt đầy vẻ trêu chọc!

Mị Ảnh - Chương #445


Báo Lỗi Truyện
Chương 445/1682