Chương 425: Ngu Phi điên cuồng.


 
Nghệ Phong vốn rất kinh ngạc. Nàng lại có thể sử dụng đánh đàn để đánh tan độc tố. Xem bộ dạng của nàng vừa nãy, hiển nhiên xuân độc lan tràn rất rộng, nhưng nàng vẫn có thể sử dụng đánh đàn để bức ra. Điều này khiến Nghệ Phong khâm phục vạn phần. Trong lòng giống như có chút hiểu ra, chắc công pháp nữ nhân này luyện tập khác với người bình thường!
Nhưng thật sự không ngờ được một sóng vừa tan, một sóng lại tới, Nghệ Phong nhớ rõ không phải âm xà bị hắn lột da rồi sao? Vì sao vẫn còn một con! Hiện tại, nàng bị âm rắn cắn một cái, Nghệ Phong rất cổ quái nhìn Ngu Phi? Nàng còn có thể mượn tiếng đàn ép tan xuân độc?
Hai loại xuân độc hợp cùng một chỗ phải nói cực kỳ bá đạo. Đặc biệt là xuân độc của âm xà. Bản thân nó đã chính là một loại xuân độc chí âm.
Nghệ Phong quay đầu nhìn về phía Ngu Phi, chỉ thấy cái khăn che mặt của nàng cũng rơi xuống, khuôn mặt trắng noãn hoàn mỹ không tỳ vết lộ ra trước mặt Nghệ Phong. Con mắt sáng ngời lại lộ ra vẻ mơ màng, lông mi và dài vừa quyến rũ. cái mũi nhỏ nhắn phối hợp với đôi môi đỏ mọng màu anh đào hoàn mỹ cùng một mái tóc suôn dài, gió nhẹ khiến những sợi tóc khẽ lay động. Thật sự hoàn mỹ giống như tiên nữ.
Nhưng lúc này, tiên nữ lại hàm chứa xuân tình, khuôn mặt tuyệt mỹ giống như hoa đào, phảng phất nổi trên mặt nước. Toàn thân vặn vẹo lợi hại. Thân thể không ngừng cọ sát với chính nàng ta. Quần áo nàng ta dần dần trở nên mất trật tự. Làn da tuyết trắng nổi bật trong không gian, trong suốt trong sáng, có chút thu hút ánh mắt của người khác.
Nóng! Nóng muốn chết!
Đây là cảm nhận duy nhất của Ngu Phi lúc này, cái nóng này khiến người ta có cảm giác vô cùng khổ sở, khiến nàng dần dần mất đi tâm trí. Tay nàng không ngừng xé quần áo, giống như chỉ cần trút bỏ được quần áo rút, cảm giác nóng sẽ có thể tan biến.
Nghệ Phong thấy bộ dạng Ngu Phi như thế, hắn chỉ biết, sợ là nàng ngăn không được xuân độc này, đừng nói là nàng. Cho dù là một Vương Cấp cao giai, đối mặt song độc âm xà và mỹ hoa, sợ là cũng không ngăn cản được.
Tâm trí Ngu Phi trở nên mê man, không hề cố kỵ xé rơi quần áo của nàng. Bộ dạng điên cuồng như thế, khiến người ta không thể nhận ra đây chính là cầm tiên lúc trước.
Rất nhanh, áo khoác của Ngu Phi đã bị xé vỡ không còn một mảnh, đồng thời lộ ra một phần ngực trắng nõn. Thậm chí Nghệ Phong có thể thấy một thân eo thon trắng noãn không có chút nào tỳ vết nào, và một cái rốn nho nhỏ cực kỳ xinh đẹp.
Phía dưới là một cặp dùi đẹp gợi cảm, nhưng nơi thần bí lại bị tơ mịn ngăn cản, khiến người ta có sự tưởng tượng không giới hạn.
Nghệ Phong nhìn thấy cảnh tượng này, hắn cảm giác mũi lại có dòng chất lỏng muốn trào ra. Làn da trắng như tuyết của nữ nhân này dần dần bắt đầu ửng đỏ, khiến người ta cảm thấy vô cùng dụ hoặc. Nữ nhân này lại khiến khí huyết Nghệ Phong lại nhộn nhạo dữ dội. Nghệ Phong cảm giác dường như hắn cũng trúng xuân độc.
- A...
Ngay khi trong lòng Nghệ Phong đang giãy dụa, nữ nhân Ngu Phi này lại bay thẳng đến trước người Nghệ Phong, sau đó ngã trên người Nghệ Phong, mảnh áo cuối cùng trên ngực cũng bị xé rách. Bộ ngực tuyết trắng lập tức lộ ra. Gần như cùng lúc đó, con mắt Nghệ Phong mở trừng trừng, máu mũi chảy ào ào.
Ngu Phi chẳng chút e dè về điều đó, tay bắt đầu dùng sức đối với quần áo Nghệ Phong. Rất nhanh sau đó, nàng dán thân thể kiều diễm nóng bỏng của mình trên làn da của Nghệ Phong.
Trong nháy mắt, khi Ngu Phi áp vào trên người Nghệ Phong, trong óc hắn lập tức xuất hiện một ý niệm: Xong, bị người cưỡng hiếp. Ô ô, trinh tiết của ta. Trời ơi!
...
Ngu Phi rất điên cuồng, không biết là dược tính này rất mạnh, hay bởi vì bản tính còn ẩn dấu trong nàng, Nghệ Phong vẫn bị vây trong trạng thái bị động. Trên người Nghệ Phong thậm chí có vết cào của Ngu Phi. Từng vết cào rớm đỏ, có thể thấy được vừa rồi Ngu Phi điên cuồng tới mức nào.
Nghệ Phong muốn khóc. Hắn chưa từng nghĩ có một ngày hắn sẽ bị người khác cường ngạnh. Sao có thể như vậy? Đẹp trai cũng không phải là lỗi của hắn! Hắn giống như tiểu tức phụ, khi ôm cặp chân kia, khóc nức nở ô ô, oan ức đến mức tận cùng.
Khi Ngu Phi được giải hết xuân độc, nàng thấy dấu vết chiến đấu kịch liệt vẫn còn lưu lại trên mặt đất, rốt cục nàng cũng đã phản ứng. Nhìn đóa hoa mai đỏ tươi nở rộ ở trên lá cây, toàn bộ thể xác và tinh thần sức mạnh nàng giống như cũng bị mất hết. Nhất thời, nàng cảm nhận được mình đã mất đi cái gì. Ngu Phi nhặt lá cây lên, nàng dùng mảnh quần áo rách còn lấm đất thật cẩn thận bao lấy nó, buộc chặt vô cùng thận trọng, rồi cho vào trong nhẫn của nàng.
Nàng lại lấy từ trong nhẫn ra một bộ quần áo, che đậy thân thể hoàn mỹ kiều diễm của nàng. Toàn bộ quá trình này dụ hoặc vạn phần. Có lẽ là liên quan đến vết thương do vừa rồi quá điên cuồng, đôi mi thanh tú của Ngu Phi thoáng cau lại.
Sau khi làm xong tất cả điều này, Ngu Phi mới nhìn về phía thiếu niên đã lấy đi lần đầu tiên của nàng.
Hận không? Ngu Phi cũng không biết, nhưng nàng mơ hồ biết nếu không có thiếu niên này, có thể hôm nay nàng sẽ bị hỏa thiêu chết. Từ điểm đó mà nói, nàng còn phải cảm ơn Nghệ Phong.
Không hận sao? Ngu Phi cũng không biết, nàng chưa từng có dự đoán được sẽ có chuyện như vậy phát sinh. Trong trong của một nữ hài tử quan trọng tới mức nào, nhưng hiện tại đã không còn nữa? Nàng có thể không hận sao? Ngu Phi đặc biệt cảm thấy mình suốt đời sẽ không lập gia đình!
Ngu Phi rất chờ mong Nghệ Phong có thể nói gì đó, lại phát hiện Nghệ Phong đang ôm hai chân, nức nở khóc trông rất oan ức. Cho dù là Ngu Phi, nàng đều không nhịn được cảm thấy vô cùng tức giận.
Vì sao có nam nhân cực phẩm như vậy, hắn có lý do gì để khóc?
Ngu Phi hít một hơi thật sâu, bình tĩnh nhìn Nghệ Phong. Nàng cũng không mở miệng. Đúng lúc mượn khoảng thời gian này để bình ổn lại thân thể mềm mại bất lực của mình.
Người phía trước, tuy rằng tuổi tác không lớn, nhưng không có chút nào ngây ngô, đặc biệt cặp mắt kia luôn ẩn chứa tà mị, dường như luôn thấy rõ tất cả.
Thiếu niên rất ngạo khí, giống như ở trong mắt hắn, nàng luôn luôn được người đời sùng bái, nhưng ở trước mặt hắn lại nhiều lần bị tổn thất. Ngu Phi rất ít bị nam tử ảnh hưởng sâu. Nhưng chính vì nàng luôn được người khác tán tụng, lại có người dám trách cứ nàng, ngược lại khiến nàng nhớ kỹ về Nghệ Phong.
Nàng có thích Nghệ Phong không? Ngu Phi có thể phủ nhận một cách vững chắc. Nàng chỉ bị nam tử này ảnh hưởng sâu một chút, kinh ngạc một chút đối với thành tựu của hắn thôi, chứ không muốn hắn. Tính tình Ngu Phi mềm mỏng, không có dính nói bụi trần, thanh lịch cũng không để ý tới thế sự. Thế giới của nàng dường như chỉ có đàn. Nguồn: http://truyenyy.com
Nhưng, lúc này trong thế giới của nàng lại có một nam tử xâm nhập, hay phải nói là nam nhân đã lấy đi thứ quan trọng nhất của nàng. Điều này khiến nàng nhiều ít có chút không biết làm sao.
Ngu Phi hít một hơi thật sâu, thỉnh thoảng lại nàng cảm thụ được đau đớn từ phía dưới. Nàng đã biết vừa rồi mình đã điên cuồng tới mức nào. Nghĩ vậy, trên mặt nàng không khỏi hiện lên một màu đỏ ửng.
Ngu Phi lại liếc mắt nhìn Nghệ Phong một cái, thấy cực phẩm nam nhân còn đang khóc nức nở đầy oan ức. Cho dù là tình tình nàng mềm mỏng, cũng không nhịn được muốn một cước đá chết hắn. Ngu Phi rất tự tin đối dung mạo của nàng, bị hắn chiếm tiện nghi lớn như vậy, không ngờ hắn còn dám cảm thấy oan ức. Dường như người nên oan ức là nàng mới phải!
Có lẽ là bởi vì sau khi điên cuồng, tâm tình Ngu Phi bình tĩnh khác thường. Tuy rằng tức giận trước dáng điệu của Nghệ Phong, nhưng nhớ tới những điên cuồng vừa rồi, ngoài vô cùng ngượng ngùng ra, nàng cũng không có ý tưởng gì khác.
- Cái này coi như là một giấc mộng đi!
Trong lòng Ngu Phi thầm nói xong. Lần đầu tiên của nữ nhân, nói quan trọng cũng là cực kỳ quan trọng. Nói không quan trọng cũng chỉ là nhỏ ra vài giọt máu thôi. Ta cần gì phải quan tâm? Có thời gian, hẳn là có thể quên đi tất cả!
Trong lòng Ngu Phi thầm an ủi mình như thế. Ánh mắt nàng vốn mê man bỗng nhiên trở nên trong suốt, cực kỳ mê người.

Mị Ảnh - Chương #425


Báo Lỗi Truyện
Chương 425/1682