Chương 417: Thần khí?


 
Tư Cương thấy khí thế đám thủ hạ của hắn yếu như vậy, trong lòng hắn cũng không khỏi thở dài một tiếng. Đối mặt với đối thủ như thế cũng khó trách sao bọn hắn thế yếu.
- Các huynh đệ, dù sao hắn cũng là có một người? Mỗi người chúng ta nhổ một ngụm nước miếng cũng có thể khiến hắn chết đuối!
Tư Cương cố gắng cổ vũ dũng khí cho thủ hạ của hắn, bản thân hắn cũng trở nên mạnh mẽ hơn. Hắn hung hăng chém một kiếm xuống người Nghệ Phong. Uy thế của một kiếm này mạnh hơn so với vừa nãy rất nhiều. Khí thế áp xuống tới mức người đứng gần hắn có chút cảm giác khó thở.
Mọi người thấy Đại đương gia củaa bọn họ đại phát thần uy, một đám vừa này còn buồn rầu, chán nản hiện giờ đã trở nên sáng lạng. Một đám múa may binh khí tấn công về phía Nghệ Phong.
- Không biết sống chết!
Nghệ Phong cười lạnh một tiếng, thân ảnh biến ảo, tấn công về phía một người trong đó liền công qua.
- A...
Gần như không có chút lo lắng nào, người nọ kêu thảm thiết một tiếng, bị một cước của Nghệ Phong liền đạp ngã xuống mặt đất, không thể động đậy.
Mọi người hoảng hốt. Bọn họ đều là võ giả nhưng ngay cả chiêu thức người ta ra tay thế nào cũng không thể nhìn thấu, đã bị hắn đá một đá đã ngã xuống đất. Đây là không phải là rất khủng khiếp sao?
Nghệ Phong cũng không để ý đến vẻ kinh hãi của bọn họ, thân ảnh chợt lóe lên, lại tấn công một người trong nhóm bọn họ.
Lúc ấy Nghệ Phong bằng vào thực lực nhất giai đã diệt đám người Hoa Hạ Bang bao vây tấn công. Huống chi hiện tại thực lực của hắn tăng lên ất nhiều. Nghệ Phong rất chăm chú, gần như chỉ phản công. Khắp nơi đều có thân ảnh của hắn. Mỗi khi thân ảnh chớp động, luôn luôn có một người kêu thảm thiết ngã xuống đất. Hắn giống như cuồng phong lướt nhanh lá rụng.
Thời gian cũng chưa bao lâu, đám người nằm la liệt trên trên mặt đất, bất kỳ ai cũng không ngừng kêu la.
Mặc dù Tư Cương muốn công kích ngăn cản Nghệ Phong, nhưng tốc độ hắn của hắn gần như không thể nhanh bằng Nghệ Phong. Cuối cùng cũng chỉ còn lại một mình hắn trơ trọi đứng ở sân. Mặc dù có mấy ngừoi là Sư Cấp, cũng không thể đỡ được mấy chiêu của Nghệ Phong.
Nghệ Phong thấy không còn ai cho hắn đánh, hắn không khỏi lắc đầu xem thường nói:
- Một đám ô hợp! Thậm chí còn không bằng với đám rác rưởi ở học viện Trạm Lam! Ít nhất bọn họ còn dồn ép bản thiếu gia phải thi triển toàn lực! Thậm chí bị thương!
Tư Cương nghe Nghệ Phong nói, không khỏi hít một hơi thật sâu. Tên này dùng bọn họ để so với những thiên tài của học viện Trạm Lam sao? Vậy không phải nói đùa sao? Rốt cuộc thiếu niên này là ai? Ngay với cả những thiên tài của học viện Trạm Lam hắn cũng xem thường không thèm để ý tới.
Tư Cương biết hắn chính là nhân vật không nên dây vào, nhưng nhìn các huynh đệ ngã xuống mặt đất, mặc dù biết mình không địch, hắn cũng chỉ có thế liều chết tấn công qua. Hắn cho rằng dù hắn cầu xin tha thứ, cũng không chắc Nghệ Phong sẽ buông tha.
Keng... keng...
Tiếng va chạm liên tục phát ra. Tư Cương lùi về phía sau, mặc kệ là sức lực hay vũ kỹ, hắn và Nghệ Phong đều có sự chênh lệch rất lớn, sao có thể là đối thủ của Nghệ Phong!
- Một chiêu cuối cùng!
Nghệ Phong nhìn Tư Cương đang lui ra ngoài, vươn một ngón tay nói.
Tuy rằng Tư Cương cảm nhận được sự miệt thị rất lớn, nhưng lại rất cẩn thận. Tuy rằng thực lực của hắn không bằng Nghệ Phong, nhưng muốn dùng một chiêu bại hắn, thật không có khả năng?
Nhưng ngay lúc đó, hắn gần như không phản ứng lại, nắm tay của Nghệ Phong hung hăng nện xuống ngực hắn. Hắn phụ ra một búng máu, cũng rập khuôn theo thủ hạ của hắn, chính là mạnh mẽ nện xuống mặt đất.
Nghệ Phong nhìn tới mặt đất đầy người, lúc này mới vỗ vỗ tay, quay đầu nhìn về phía tên mập. Hiện tại, người còn đứng thẳng cũng chỉ có mình hắn.
Tên mập thấy ánh mắt Nghệ Phong quay sang nhìn hắn, hắn mạnh mẽ bổ nhào xuống mặt đất khóc ròng nói:
- Đại gia, ta sai rồi, ta biết ta sai rồi. Van cầu ngươi buông tha cho ta!
Nghệ Phong liếc mắt nhìn hắn một cái, không tiếp tục động thủ, chỉ là thản nhiên nói:
- Quỳ!
- Dạ! Dạ!
Tên mập liền quỳ mọp trên mặt đất, không dám có bất kỳ hành động gì khác lạ. Ngay cả Đại đương gia Nhị đương gia cũng không địch lại một chiêu của Nghệ Phong, hắn có quỷ kế gì cũng vô dụng.
Nghệ Phong lấy từ trong người ra hai viên đan dược, sau đó quẳng vào mồm Tư Cương và nam tử mặt lệch mỗi người một viên, lúc này hắn mới mỉm cười nhìn bọn họ.
Viên đan dược này vừa vào miệng, bọn họ liền hoảng hốt nhìn Nghệ Phong nói:
- Ngươi cho chúng ta ăn cái gì?
- Ha ha, không có gì, một ít thuốc bổ thôi. Đối với thân thể các ngươi sẽ có lợi rất lớn!
Nghệ Phong cười nhìn hai người.
- Thế nào? Hiện tại ta có thể nói chuyện điều kiện cùng các ngươi được chứ?
- Hừ...
Hai người hừ một tiếng, tự nhiên không tin Nghệ Phong sẽ có thiện tâm cho bọn họ ăn thuốc bổ. Họ nghĩ nhất định là độc dược gì đó!
- Ha ha, xem ra các ngươi là chưa đến phút cuối thì chưa cam lòng! Nếu đã như vậy, trước hết bản thiếu gia chơi điêu khắc!
Nghệ Phong dùng Tiêm Hổ Kiếm, chuẩn bị rạch lên mặt bọn họ.
- Chờ một chút...
Ngay lúc Nghệ Phong đưa kiếm tiếp xúc tới mặt hai người, tên mập đột nhiên kêu lên.
Nghệ Phong ngừng tay, quay đầu nhìn tên mập nói:
- Ngươi lớn mật như vậy sao, còn dám ngăn cản ta!
- Đại gia! Ta van cầu ngươi buông tha cho hai vị đương gia!
Tên mập dập đầu nói.
Tên mập không ngốc, ngược lại rất thông minh. Hắn biết sau khi Nghệ Phong thu thập hai vị đại đương gia, nhất định sẽ thu thập tới hắn, cho nên bất kể thế nào cũng phải bảo vệ hai vị đương gia. Đương nhiên hắn cũng hi vọng làm như vậy có thể khiến hai vị đương gia sẽ buông tha cho hắn. Dù sao tất cả những chuyện này đều bắt đầu từ hắn mà ra.
- Đại gia, ta có một bí mật nói cho ngươi biết, dùng để trao đổi hai vị đương gia!
Tên mập cung kính quỳ gối xuống trước mặt hắn nói.
- Hả? bí mật gì, lại đáng giá như vậy? Ngươi nói thử xem. Nói không chừng ta sẽ bỏ qua cho họ!
Nghệ Phong tùy ý nói. Thật ra, hắn cũng không mấy chú ý tới bí mật này. Chẳng lẽ có bí mật gì còn đáng giá so với tính mạng của hai cường giả?
- Bàn Tử, câm miệng!
Tên mập nói vậy, ngược lại, khiến Tư Cương hoảng hốt, quát Bàn Tử.
Thấy thái độ Tư Cương như thế, thật ra lại khiến Nghệ Phong có chút hứng thú. Thật không ngờ vì bí mật này ngay cả tính mạng hắn cũng không muốn. Nói không chừng thật sự là một bí mật không tệ.
Tên mập thấy Tư Cương nổi giận, hắn cũng không dám nói thêm gì nữa.
Nghệ Phong thấy thế, không khỏi cười lạnh một tiếng. Hắn vạch một kiếm trên đùi Tư Cương. Trong nháy mắt một dòng máu xuất hiện. Máu tươi nhuộm hồng cả mặt đất.
- Nếu như ngay cả tính mạng cũng không còn? Vậy bí mật kia còn dùng được sao?
Tư Cương đau tới mức hít một hơi thật sâu. Sắc mặt hắn tái nhợt. Nếu có thể, hắn nhất định đập nát Nghệ Phong?
- Bàn Tử, nếu ngươi không muốn để ta vẽ 89 nhát đao trên người ngươi, có bí mật gì, ngươi hãy nhanh nói ra đi!
Nghệ Phong quay đầu nhìn về phía Bàn Tử nói.
Tên mập nhìn Tư Cương đang không ngừng trào máu tươi, hắn rùng mình một cái, bổ nhào tới dưới chân Nghệ Phong nói:
- Đại gia, ta nói ta nói!
Nghệ Phong hài lòng gật đầu:
- Nói đi!
Tên mập ngẩng đầu yếu ớt thoáng nhìn về phía Nghệ Phong nói:
- Đại gia, nếu ta nói, ngươi có thể buông tha cho hai vị đương gia hay không?
Nghệ Phong thản nhiên nhìn lướt qua tên mập nói:
- Cái này còn phải xem tâm tình của bản thiếu gia! Nếu bản thiếu gia cao hứng, nói không chừng sẽ tha cho họ!
Tên mập thở phào nhẹ nhõm:
- Đại gia, ta nói cho ngươi biết bí mật này!
Nói đến này, hắn quay đầu lại thoáng nhìn về phía Tư Cương, thấy Tư Cương hừ một tiếng quay đầu đi nơi khác, cũng biết hắn ngầm đồng ý. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Tên mập hít một hơi thật sâu, nhìn Nghệ Phong còn nói rất nghiêm túc:
- Đại gia, chúng ta phát hiện ra thần khí!
- Cái gì?
Một câu này, khiến Nghệ Phong cũng không đứng vững suýt nữa bổ nhào xuống đất.
Dường như tên mập rất hài lòng trước phản ứng của Nghệ Phong, hắn tiếp tục nói:
- Đúng vậy! Chúng ta phát hiện thần khí trong truyền thuyết!
Nghệ Phong nhìn tên mập tỏ ra rất kinh ngạc: "Thần khí sao? Lại còn trong truyền thuyết gì đó? Bọn họ có thể phát hiện sao? Nhưng lúc này chắc hẳn tên mập này không dám nói dối? Vậy thứ đó cũng có thể xuất hiện trên thế gian sao? Đó là thần khí gì?
Bỗng nhiên Nghệ Phong cảm thấy rất có hứng thú, muốn biết đó là thứ gì? Lại có thể bị gọi là thần khí!

Mị Ảnh - Chương #417


Báo Lỗi Truyện
Chương 417/1682