Chương 307: Đánh cuộc chiến.


 
Đầu ngón tay Nghệ Phong không ngừng gõ gõ trên mặt bàn, trên mặt mang theo dáng tươi cười tà mị, lười nhác dựa vào lưng ghế ngáp một cái.
Hung Lang thấy bộ dáng này của Nghệ Phong, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc bát lẳng lặng đặt trên bàn, vẻ mặt biến ảo khó lường!
- Hai!
Hung Lang bỗng nhiên nói.
- A…
Nghệ Phong "A" một tiếng. Hắn vừa mới nhắm mắt chuẩn bị ngủ một giấc, lại không ngờ Hung Lang nhanh như vậy đã đưa ra đáp án.
- Ngươi có muốn suy nghĩ thêm một chút nữa rồi trả lời hay không? Cái này quan hệ đến năm trăm vạn kim tệ a! Tuy rằng ngươi có tiền, nhưng năm trăm vạn kim tệ này cũng không phải là con số nhỏ đâu.
Nghệ Phong làm ra vẻ như đang vì Hung Lang mà suy nghĩ, nói.
Bạo Cương biết rõ bản tính của Nghệ Phong, nhìn hắn ngáp liên tục trong lòng khinh bỉ mắng: "Tiểu tử ngươi muốn ngủ một giấc sao? Dưới tình huống như vậy còn có thể ngủ được?
- Không cần!
Hung Lang nhìn Nghệ Phong lạnh lùng nói.
- Khụ, bản thiếu là muốn tốt cho ngươi! Cho ngươi một cơ hội lựa chọn tốt như vậy, tại sao không biết quý trọng? Nếu đã như vậy, ta thật đáng tiếc phải cho ngươi biết, ngươi thua rồi…
Nghệ Phong làm ra vẻ rất tiếc hận nhấc chiếc bát lên. Bên dưới rỗng tuếch, cái gì cũng không có.
- Ngươi ăn gian!
Hung Lang nổi giận nói. Hắn thế nào cũng không ngờ được, Nghệ Phong lại sử dụng thủ đoạn như vậy. Theo suy nghĩ bình thường, trò chơi này thường là chọn một hoặc hai, đâu ngờ Nghệ Phong lại không hề cho vào đó một quân cờ nào.
- Ăn gian? Ngươi nói xem bản thiếu ăn gian ở chỗ nào?
Nghệ Phong hừ lạnh hỏi một câu.
- Ngươi không hề cho vào trong bát một quân cờ nào. Cái này gọi là đoán số sao?
Hung Lang giận dữ nói.
- Buồn cười! Bản thiếu nói ngươi chọn một hoặc hai khi nào? Là các ngươi tự suy ra như vậy mà thôi. Số không cũng tính là một số mà. Nếu là đoán số, vì sao không thể đoán số 0?
Nghệ Phong nhìn Hung Lang cười lạnh nói.
- Ngươi…
Hung Lang giận dữ đập bàn.
- Ngươi cái gì mà ngươi! Huống chi bản thiếu quang minh chính đại cầm hai quân cờ đưa ra trước mặt ngươi. Chính ngươi không tin vào hai mắt của mình, ta còn có thể có biện pháp gì? Cũng là tên thủ hạ đại ngốc kia của ngươi thông minh, liếc mắt một cái liền nhìn ra bên trong không hề có gì. Về chỉ số thông minh của ngươi, ngươi còn phải theo người ta học hỏi nhiều hơn.
Đại ngốc nghe Nghệ Phong nói như vậy, quả nhiên thực sự tiến lên phía trước nói:
- Lão đại, ngài nghe tôi thì đã không thua rồi!
Câu nói này khiến Nghệ Phong ha ha cười phá lên. Hung Lang cảm giác thể diện mình mất sạch. Hắn vung tay tát mạnh lên mặt đại ngốc, giận dữ hét:
- Câm miệng!
Đại ngốc đưa tay ôm khuôn mặt sưng đỏ, rất ủy khuất nhìn Hung Lang nói:
- Lão đại, vì sao ngài đánh ta? Ta…
Đại ngốc còn chưa nói hết câu đã bị ánh mắt như muốn ăn thịt người cùng Hung Lang làm cho sợ hãi, đành phải lui xuống.
Hung Lang hít sâu một hơi lấy từ trong lòng ra một thẻ vàng, ném tới trước mặt Nghệ Phong. Không phải hắn muốn đưa ra, mà vì hắn cảm giác được, khí thế của Bạo Cương đang tập trung trên người mình.
Trận đánh cuộc này, tuy rằng phần lớn là do Nghệ Phong đùa giỡn xảo trá mà thắng, nhưng càng quan trọng hơn chính là, qua một hồi tâm lý chiến, đấu trí, so dũng khí, hắn đều bại trận.
Nghệ Phong nhặt thẻ vàng trước mặt lên, quay sang Hung Lang cười ha ha nói:
- Long Đầu Hung Lang quả nhiên sảng khoái. Quả nhiên là người hào sảng! Biết sòng bạc của chúng ta không có tiền chi dùng, liền đưa tới năm trăm vạn kim tệ. Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ ghi chép sự cống hiến của ngươi vào trong lịch sử của sòng bạc.
- Hừ!
Hung Lang hừ một tiếng, quay đầu không thèm đáp trả lại Nghệ Phong.
Tử Âm tiếp nhận thẻ vàng Nghệ Phong đưa qua, hơi ngẩn người. Nàng quả thật cực kỳ bội phục Nghệ Phong. Trận tâm lý chiến này, quá đẹp!
- Long Đầu Tàn Bạo, tới lượt ngươi!
Nghệ Phong cũng không có ý định buông tha cho Tàn Bạo, quay sang hắn cười nói.
Tàn Bạo chứng kiến một màn này cũng biết đối với đổ thuật, Nghệ Phong hoàn toàn không có kiến thức gì cả, nhưng thủ đoạn gian trá của người này, hắn lại không dám coi thường.
- Ha ha… Quả nhiên là thiếu niên anh hùng. Chỉ là, ván vừa rồi ngươi ra đề mục, ván này phải tới lượt chúng ta đúng không?
Tàn Bạo nhìn Nghệ Phong nói.
- Ách?
Nghệ Phong trầm tư nhìn Tàn Bạo. Hiển nhiên những lời này so với Hung Lang thiếu đi một chút hung hãn, nhưng lại càng làm hắn chú ý. Tâm cơ người này so với Hung Lang sâu xa hơn nhiều.
- Tàn Bạo Long Đầu không cảm thấy yêu cầu này hơi chút quá đáng sao? Trên địa bàn của ta lại có thể cho ngươi ra đề mục?
Nghệ Phong châm chọc nhìn Tàn Bạo nói.
- Ta đoán ngươi sẽ không cự tuyệt?
Tàn Bạo thẳng thắn nhìn lại Nghệ Phong, trong mắt tràn ngập tự tin.
- A… Xem ra ngươi hiểu khá rõ ta! Cũng được! Các ngươi muốn ra đề mục thì để các ngươi ra, miễn cho người khác nói sòng bạc của chúng ta khi dễ người. Tuy nhiên, đại thể ta sẽ không chơi đổ thuật, ta nghĩ ngươi cũng không muốn cùng ta chơi trò này chứ?
Nghệ Phong thản nhiên nói.
Tử Âm nghe Nghệ Phong nói như vậy, không khỏi hơi hơi kéo tay hắn. Vừa rồi Nghệ Phong thắng được là nhờ may mắn. Thế nhưng nếu để đối phương ra đề mục sẽ không thể tiếp tục may mắn như vậy nữa.
Nghệ Phong cười cười, đưa tay nhéo nhéo bàn tay mềm mại của Tử Âm đang kéo y phục hắn, khiến sắc mặt Tử Âm đỏ hồng lên, đồng thời quay qua nàng cười cười an ủi.
- Phong thiếu quả nhiên quyết đoán! Ngươi yên tâm, cách chơi của ta cũng rất đơn giản. Ở đây có ba con xúc xắc, ngươi có quyền đoán số. Ngươi thấy thế nào?
Tàn Bạo nhìn Nghệ Phong nói.
Nghệ Phong mỉm cười nhìn lại Tàn Bạo:
- Ngươi không sợ ta đoán trúng sao?
- Ha ha! Nếu như Phong thiếu có thể đoán trúng, đó là bản lĩnh của ngươi. Tuy rằng ta đau xót năm trăm vạn kim tệ, nhưng cũng sẽ trả cho ngươi.
Tàn Bạo thản nhiên nói, có chút phong độ.
- Vậy ngươi lắc bát đi!
Nghệ Phong cũng hào sảng nói.
Mọi người nghe Nghệ Phong không chút do dự đáp ứng, cả đám chăm chú theo dõi. Ba con xúc xắc, chính là mười tám điểm. Nói cách khác, Nghệ Phong chỉ có một phần mười bảy hi vọng. Cái này so với tỷ lệ vừa rồi cho Hung Lang ít đến đáng thương.
- Mời Phong thiếu nghe kỹ!
Tàn Bạo hơi vận đấu khí, mạnh mẽ nhấc chiếc bát lên, động tác nhanh chóng khiến người khác nhìn không kịp, đồng thời cũng khen không dứt lời.
Nghệ Phong nhìn chiếc bát lao vun vút thành từng đạo tàn ảnh, ánh mắt có chút mệt mỏi. Hắn ngáp một cái, quay sang Tàn Bạo nói:
- Ngươi cứ từ từ lắc đi! Lắc xong gọi ta! Đêm qua ngủ không ngon giấc, ngày hôm nay lại dùng não quá độ, thực sự mệt mỏi rồi! Ta trước tiên ngủ một giấc. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Nghệ Phong nói xong, quả thực dựa vào lưng ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Đám người Tử Âm nhìn thấy không khỏi dở khóc dở cười.
- Tiểu tử này cũng quá xem thường trận đánh cuộc này đi! Hắn ít nhất cũng phải nghe nghe thanh âm dao động một chút chứ, như vậy tỷ lệ thắng cũng cao hơn chút a.
Tàn Bạo ngược lại tuyệt không hề để ý đến dáng dấp của Nghệ Phong. Hắn ra sức lắc chiếc bát, các kiểu biến đổi tầng tầng lớp lớp, khiến người khác nhìn không khỏi sửng sốt. Trong lòng mọi người đồng thời nổi lên một suy nghĩ: Thì ra Tàn Bạo cũng là một cao thủ đổ thuật!
Cũng không biết lắc bao lâu, Tàn Bạo rốt cục mạnh mẽ từ trên không úp cái bát xuống mặt bàn. Khi chiếc bát đang lắc lư đã ổn định lại, yên lặng nằm trên mặt bàn, Tàn Bạo mới nói:
- Phong thiếu, mời đoán đi!
Chỉ là, khi ánh mắt hắn nhìn về phía Nghệ Phong, nhất thời kinh ngạc ngây người tại chỗ. Chỉ thấy Nghệ Phong nằm trên ghế ngáy khò khò, khóe miệng tựa hồ còn chảy ra một thứ chất lỏng trong suốt.
Tàn Bạo quay đầu nhìn bốn phía xung quanh, thấy tất cả mọi người đều đang dở khóc dở cười nhìn Nghệ Phong, hiến nhiên cũng bị bộ dáng này của hắn làm chấn động hết chỗ nói.
Tàn Bạo lần đầu tiên có cảm giác mình hoang đường, cư nhiên lại đi so đổ thuật với một thiếu niên mang dáng dấp tiểu hài tử như vậy. Thế nhưng đối phương hết lần này tới lần khác lại nắm trong tay số phận đám người của mình. Thực lực của Bạo Cương, chỉ dựa vào lực lượng của bọn họ hiện tại, căn bản là không thể nào chống được.

Mị Ảnh - Chương #307


Báo Lỗi Truyện
Chương 307/1682