Chương 294: Lấy trăng làm đề.


 
- Sư phụ, không lẽ sư phụ muốn so đấu thơ dâm với tứ đại tài tử sao?
Lý U cười hì hì đi tới trước mặt Nghệ Phong nói.
- Cút, sư phụ của ngươi tài trí hơn người, đối phó với bốn tiểu tử bất nhập lưu này quá dễ dàng!
Nghệ Phong trắng mắt nhìn, cực kỳ bất mãn nhìn tiểu hài tử xấu xa Lý U.
- Đúng vậy đúng vậy! Sư phụ cố gắng, răn dạy mấy kẻ suốt ngày theo đuôi tỷ tỷ. Đệ tử nhìn mãi cũng cảm thấy phiền! Một đám ngụy quân tử ra vẻ trang nghiêm!
Hiển nhiên Lý U cũng biết rõ bản chất của tứ đại tài tử, rất xem thường nhìn mấy người.
Tứ đại tài tử cũng nghe rõ lời Lý U nói, tuy rằng cả đám trợn mắt nhìn, thế nhưng ngại vì Lý U là đệ đệ của Liễu Mộng Nhiên, cho nên cảm đám mạnh mẽ nhịn xuống.
- Lý U, không được nói bậy!
Liễu Mộng Nhiên tự nhiên chú ý tới nét mặt của bốn người, tuy rằng nàng không thích bốn người này, thế nhưng cũng không cảm thấy bọn họ đáng ghét. Nghe đệ đệ của chính mính nói như thế, nàng quay về bốn người khẽ cúi xin lỗi nói:
- Là đệ đệ của ta trẻ người non dạ, hi vọng bốn vị công tử không nên trách cứ!
- Sao dám! Sao dám!
Tứ đại tài tử thấy Liễu Mộng Nhiên xin lỗi với bốn người, cả đám nghiêng người nhận lại, chút tức giận vì câu nói vừa rồi của Lý U trong lòng biến mất không còn một mảnh.
- Ha ha, Mộng Nhiên hà tất phải xin lỗi bọn họ đây? Lý U nói cũng không sai, bản thân mấy người này chính là tiểu nhân giả danh quân tử!
Nghệ Phong cười ha ha, quay đầu vứt cho Lý U một ánh mắt tán thưởng.
Liễu Mộng Nhiên thấy Lý U lộ vẻ mặt đắc ý, giật giữ liếc mắt nhìn Lý U, quay đầu nói với Nghệ Phong:
- Có Nghệ Phong công tử làm sư phụ của Lý U, ta cũng yên lòng! Ta tin tưởng Nghệ công tử nhất định sẽ dạy dỗ cho ta một đệ đệ thật thuần khiết!
Nghệ Phong nghe thấy câu này, sao còn không rõ Liễu Mộng Nhiên băng tuyết thông minh đang cảnh cáo chính mình không nên dạy đệ đệ nàng hư hỏng đây?
- Mộng Nhiên yên tâm, ta nhất định sẽ đưa đệ đệ nàng giáo dục thuần khiết giống như ta vậy!
Nghệ Phong vỗ bộ ngực, nói chắc như đinh đóng cột!
- Hừ, một kẻ chỉ biết làm thơ dâm, có thể là người thuần khiết sao?
Mộ Dung Hắc Đạt không chút buông tha cơ hội đả kích Nghệ Phong. Châm chọc khiêu khích nói.
Nghệ Phong không thèm phản ứng hắn, mà quay đầu nói với Liễu Mộng Nhiên:
- Nghe tiểu hài tử xấu xa Lý U này nói, Mộng Nhiên muốn tìm một vị phu quân văn võ song toàn sao?
Một câu nói, nhất thời khiến cho nét mặt Liễu Mộng Nhiên nổi lên một rặng mây đỏ, lần thứ hai hờn dỗi nhìn Lý U.
- Ha ha, vậy thì không biết ta dẵm nát bốn con trùng nhỏ rác rưởi này dưới chân, như thế có tính thơ văn nổi bật không đây?
Nghệ Phong trêu trọc nhìn Liễu Mộng Nhiên nói.
Liễu Mộng Nhiên tự nhiên nghe ra ý của Nghệ Phong, sắc mặt nàng đỏ ửng:
- Công tử có thể ở trên lĩnh vực thơ văn đánh bại bốn tài tử, tự nhiên cũng tính là thơ văn xuất xắc.
- Ha ha. Vậy là tốt rồi! Vì Mộng Nhiên, ta sẽ cho bọn chúng thất bại một lần, cũng để cho Mộng Nhiên cam tâm tình nguyện làm nha hoàn cho ta!
Nghệ Phong cười hì hì nhìn Mộng Nhiên nói.
Dưới ánh mắt tránh né ngượng ngùng của Mộng Nhiên, Nghệ Phong vươn ra ngón tay cái đối với tứ đại tài tử, rất khiêu khích chuyển qua một trăm tám mươi độ, ngón cái trở xuống đất, khinh bỉ nhìn bọn họ.
Nhìn tư thế khiêu khích mười phần của Nghệ Phong, cả đám lâm vào yên lặng, nhìn kỹ Nghệ Phong, rất muốn biết lá gan Nghệ Phong to lớn cỡ nào mà dám khiêu khích cả tứ đại tài tử. Tại trên phương diện thơ văn, trừ bỏ Liễu Mộng Nhiên, không một tài tuấn là đối thủ của bốn người bọn họ.
- Tiểu tử, trước tiên cho ngươi kiêu ngạo một hồi, hi vọng chút nũa ngươi còn có thể kiêu ngạo như vậy!
Mộ Dung Hắc Đạt lạnh lùng nhìn Nghệ Phong, khóe miệng tràn đầy ý cười khiêu khích châm chọc.
Nghệ Phong không cho là gì, chỉ nhún nhún vai, quay đầu nói với Tiêu Công:
- Tiêu Công, vậy cần phải phiền Tiêu Công ra đề rồi, khụ, đã lâu rồi không ngược đãi người khác trên phương diện thơ văn, khó có được mấy người tự đưa đầu đến cho ta chà đạp, ngày hôm nay nhất định phải chơi cho sảng khoái!
Một câu nói này, nhất thời để mọi người đưa tới ánh mắt khinh thường nhìn Nghệ Phong. Đặc biệt mấy đại nho kia, ánh mắt nhìn Nghệ Phong cũng tràn đầy chán ghét, bọn họ đáng ghét người tên Nghệ Phong này chỉ biết làm những bài thơ dâm uế, chỉ biết nói mạnh miệng. Dưới cái nhìn của bọn họ, Nghệ Phong sao có thể là đối thủ của tứ đại tài tử, thậm chí Nghệ Phong còn kém hơn một phần mười nghìn một người trong đó.
Bất quá, phản ứng của Tiêu Công lại để mọi người ngạc nhiên:
- Cái kia… Phong thiếu! Tiểu hài tử không hiểu chuyện, ngài là người lớn đừng chấp bọn chúng làm gì, đừng tìm bọn họ tranh luận nữa!
Một câu nói này, để mọi người ngạc nhiên nhìn Tiêu Công, dường như Nghệ Phong còn kém bốn người này đến hai ba tuổi? Sao Nghệ Phong lại là người lớn, bọn họ là hài tử?
- Tiểu Công, lời này của Tiêu Công không đúng rồi, tiểu hài tử không được dạy bảo một phen, hắn đều có thể đái bậy trên đầu lão tử hắn!
Nghệ Phong rất chăm chú nói, quay đầu nhìn về phía mấy người:
- Chúng ta đã nói qua rồi, tiền đặt cược là, nếu ai thua sau này nhìn thấy đối phương phải cúi mình hành lễ sư phụ. Thế nào?
- Rất sẵn lòng!
Tứ đại tài tử hừ lạnh một tiếng, thẳng tắp nhìn Nghệ Phong nói.
- Tiêu Công, ra đề đi!
Nghệ Phong nói với Tiêu Công, cũng trừng mắt nhìn Liễu Mộng Nhiên, khiến cho Liễu Mộng Nhiên lần thứ hai đỏ mặt tới mang tai.
- Phong thiếu…
Tiêu Công vừa mới chuẩn bị nói cái gì, đã bị Mộ Dung Hắc Đạt chắp tay xen mồm nói:
- Tiêu Công, Tiêu Công lập tức ra đề mục thôi!
Tiêu Công thấy lời nói của chính mình bị cắt đứt, đối với Nghệ Phong hắn cam tâm tình nguyện, thế nhưng đối với hậu bối như Mộ Dung Hắc Đạt này cũng dám cắt ngang lời mình. Hắn hừ một tiếng, không tiếp tục thuyết phục Nghệ Phong. Mấy tên tiểu tử này cư nhiên muốn tìm ngược, vậy thì để Nghệ Phong ngược bọn họ cho đã đi!
Đối với trình độ thơ văn của Nghệ Phong, hăn đã lĩnh hội quá vài lần, tự nhiên không hề nghi ngờ chút nào. Tuy rằng tiểu tử này thoạt nhìn tùy tiện, làm việc quái đản, thế nhưng mấy bài thơ hắn làm ra khiến cho mình phải bội phục sát đất.
Có đôi khi, Tiêu Công thậm chí hoài nghi, Nghệ Phong mới mười tám tuổi làm sao học được nhiều thứ như vậy? Thơ văn là một loại ý cảnh nhờ tích lũy qua rất nhiều thời gian và trải nghiệm mới thành, nhìn dáng dấp của tiểu tử này, hiển nhiên là người không thèm đọc sánh, làm sao lại có tài hoa như vậy?
- Lẽ nào, thực sự trên đời này có thiên tài biến thái hay sao?
Tiêu Công bất đắc dĩ cười nhẹ vài tiếng.
- Được rồi, hai bên các ngươi đã muốn ta ra đề mục! Vậy thì ta lấy thứ ta thích nhất làm đề mục đi! Lấy "trăng" làm đề, cho các người thời gian nửa nén hương, làm ra một bài thơ, thế nào?
Tiêu Công nói.
Nghệ Phong không sao cả nhún nhún vai, đầu tiên không nói chính mình có được nội tình nghìn năm của Hoa Hạ. Liền chỉ cần tính chính mình là một học sinh cao học, chẳng lẽ còn có thể bị mấy tiểu tử bỏ đi này đánh bại sao?
Tuy rằng Tiêu Công đã sớm thành thói quen với dáng dấp thờ ơ này của Nghệ Phong, thế nhưng bộ dạng này trước mắt tứ đại tài từ xem ra, đó là châm chọc trần trụi.
- Hừ! Tiểu tử, có muốn chúng ta chấp ngươi một đoạn thời gian hay không?
Mộ Dung Hắc Đạt cười nhạt nhìn Nghệ Phong nói. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Nghệ Phong trắng mắt nhìn nói:
- Các ngươi nhanh chóng nghĩ ra thơ của các ngươi đi! Bản thiếu gia xuất khẩu thành thơ, còn cần phải nghĩ sao? Thời gian nửa nén hương này, ta còn phải đàm luận chuyện thuê nha hoàn cùng Mộng Nhiên!
Nghệ Phong nói xong, không để ý đến mấy người liền bước mấy bước tiến về phía Liễu Mộng Nhiên! Tư thái miệt thị như thế này, khiến cho mấy người nhìn mà cắn răng:
- Tiểu tử, hy vọng sau thời gian nửa nén hương ngươi còn có thể càn rỡ như vậy!
Nghệ Lưu và mấy người thấy bộ dáng này của Nghệ Phong, cũng âm thầm lắc đầu nói:
- Xem ra nhị đệ là lợn chết không sợ nước sôi nóng. Biết chính mình thất bại, đơn giản cái gì cũng không thèm suy nghĩ rồi.
Mấy đại nho kia thấy dáng dấp Tiêu Công phảng phất rất đạm nhiên, cả đám liền liếc mắt nhìn nhau, không rõ vì sao Tiêu Công lại xem trọng thiếu niên này như vậy. Bất quá, trong lòng bọn họ lại đối với Nghệ Phong khinh thường cười nhạt hai tiếng. Trong tứ đại tài tử, cũng có người là đệ tử của bọn họ, đối với trình độ của đệ tử chính mình, bọn họ tự nhiên rõ ràng, trong đám thiếu niên anh tài, bọn chúng có thể đứng đầu bảng.

Mị Ảnh - Chương #294


Báo Lỗi Truyện
Chương 294/1682