Chương 245: Tùng âm thảo.


Vốn lực tự chủ của Nghệ Phong chưa bao giờ đủ mạnh, trong lòng hắn lập tức mọc lên cảm giác khác thường.
- Tử Âm tỷ!
Nghệ Phong hô nhẹ một tiếng, tùy ý tới đối diện Tử Âm, ánh mắt có chút không thể khống chế nhìn dán vào vộ ngực vểnh cao của Tử Âm.
- Linh Nhi đâu? Sao ta không thấy nó?
Nghệ Phong cư nhiên không thấy Linh Nhi vẫn luôn thích nhào vào lòng mình, hắn cảm giác hơi ngoài ý muốn.
Tử Âm chú ý tới ánh mắt tham lam của Nghệ Phong, sắc mặt ửng đỏ liếc mắt lườm hắn. Đối với tư thái hoa hoa công tử của Nghệ Phong, nàng cảm thấy rất bất đắc dĩ. Mặc dù đã thấy qua vô số lần ánh mắt như vậy của hắn, nhưng nàng vẫn cảm giác da mặt nóng lên.
- Tiểu bại hoại này, sao có kiểu nhìn người ta như vậy!
- Linh Nhi đi ngủ, từ khi ngươi cho nó ăn nhiều đan dược như vậy, nàng rất dễ ngủ.
Tử Âm có chút lo lắng nhìn Nghệ Phong, sợ hãi Linh Nhi ăn quá nhiều đan dược.
Nghệ Phong ngạc nhiên, lập tức cười nói:
- Tử Âm tỷ đừng lo lắng, ta cũng quên mất, Linh Ngủ nhiều cũng không phải có mao bệnh gì, chỉ là nó ăn quá nhiều đơn dược, dược hiệu hơi mạnh, cho nên mới khiển nó ham ngủ, đây là cách tốt nhất để hấp thu dược hiệu. Không có việc gì, nếu tỷ lo lắng thì cho nó ăn ít đi một chút.
Tử Âm thở dài một hơi, liếc mắt nhìn Nghệ Phong, gắt giọng:
- Có ngươi sủng ái như vây, nó còn nghe ta nói sao? Đều bi ngươi làm hư rồi!
Nghệ Phong ngượng ngùng cười, đối với lời oán giận của Tử Âm, hắn trực tiếp bỏ qua, nhanh lảng sang chuyện khác:
- Tử Âm tỷ, giúp ta một chuyện?
-Hả?
Tử Âm gật đầu nhin Nghệ Phong, ý hỏi.
- Ta thiếu một thứ dược liệu gọi là tùng âm thảo, Tử Âm tỷ có thể giúp ta tìm?
Nghệ Phong không quên mục đích chuyến này tới đây, trực tiếp nói với Tử Am.
- Tùng âm thảo? Chính là thứ không mấy tác dụng nhưng tìm kiếm lại không dễ?
Tử Âm còn nghi hoặc hỏi lại Nghệ Phong, có chút không hiểu sao Nghệ Phong cần tới thứ này. Nàng chưa nghe nói qua tùng âm thảo có thể luyện chế đan dược.
- Luyện chế một loại đan dược cao giai, thiếu khuyết thứ này!
Nghệ Phong không hề thấy lạ với phản ứng của Tử Âm, tại người ngoài xem ra, tùng âm thảo gần như vô dụng, thậm chí không biết nó có thể luyện chế đan dược. Cũng chỉ có y sư cao cấp mới hiểu được, tùng âm thảo có thể dùng chế ra vài loại đan dược.
Tử Âm thấy Nghệ Phong trả lời như vậy, nàng gật đầu nói:
- Từ khi ta mở hội đấu giá tới nay, từng tiếp nhận qua tùng âm thảo một lần, từ đó về sau không còn tiếp nhận lần nào khác. Chuyện này là tại hai năm trước!
- Ách...
Nghệ Phong nghe được Tử Âm giải thích, hắn càng cảm giác đau đầu, ngay cả trường đấu giá của Tử Âm hiện tại cũng không có tùng âm thảo.Vậy mình thực sự bi kịch rồi.
Thấy Nghệ Phong xoa trán, Tử Âm cũng biết thứ này rất trọng yếu với Nghệ Phong, nàng an ủi nói:
- Ngươi không nên vội, ta hiện tại liền phân phó xuống phía dưới, gọi bán đấu giá kết hợp thông báo, nghĩ đến có kim tệ dụ hoặc, chung quy sẽ có người tìm thấy giúp ngươi!
Nghệ Phong lắc đầu nói:
- Không kịp rồi, hai ngày sau ta cần dùng tới. Hiện tại cần tìm gấp, cho dù có người tiếp nhận nhiệm vụ này, cũng không kịp nữa.
Tử Âm tuy ràng không rõ Nghệ Phong muốn có tùng âm thảo làm gì, nhưng cũng nóng ruột theo hắn:
- Vậy phải làm sao bây giờ? Ngươi thật cần gấp như vậy sao?
Nghệ Phong cười khổ một tiếng, chủ yếu là tính tính lão quái đầu quá mức cổ quái, bàng không mình cũng chẳng cần vội thể này.
- Thật có điểm cấp bách! Tử Âm tỷ có biết hay không, trong đế đô có ai có tùng âm thảo?
Tử Âm nhíu nhíu mày:
- Ta cũng không rõ trong đế đô có người giữa tùng âm thảo không, loại này có rất ít người chú ý lưu lại!
Khi Nghệ Phong đang cảm thấy thất vọng, Tử Âm đột nhiên nói:
- Chờ một chút... Ta nhớ ra rồi, hình như chút thời gian trước, Bạch gia hình như có đưa tùng âm thảo thới sàn đấu gía đối thủ của ta, có điều đối phương nghĩ tùng âm thảo không tác dụng, thế nên không chịu tiếp nhận!
Nghệ Phong mừng rỡ nắm lấy bàn tay mềm mại nhẵn nhụi của Tử Âm, kích động nói:
- Ý nàng là Bạch gia có?
Tử Âm thấy tay mình bỗng nhiên bị Nghệ Phong nắm, da mặt nàng bắt đầu nóng lên, bất đắc dĩ liếc giận với Nghệ Phong, nói:
- Ngươi còn chưa buông tay?
- A... Hắc hắc... Sai lầm... Sai lầm, chủ yếu là vì ta quá kích động thôi!
Nghệ Phong nhanh buông tay, trong lúc đó còn không quên nhéo tay nàng một cái.
Tử Âm cảm thụ được động tác của Nghệ Phong, da mặt nõn nà một lần nữa đỏ ửng lên, hơi chút bất đắc dĩ liếc mắt nhìn tiểu sắc lang này, ngược lại cũng không trách cứ!
- Ừ, nếu như bọn họ không bán đi, hẳn là còn giữ!
Tử Âm gật đầu, trong lòng cũng có chút cầu khẩn Bạch gia chưa bán đi.
- Ách... Vậy Tử Âm tỷ dẫn ta đi Bạch gia xem sao?
Nghệ Phong có chút nóng ruột, sợ ai đó trong Bạch gia không cẩn thận vất thứ này đi thì xong!
Tử Âm phân phó thị nữ chiếu cố Linh Nhi cẩn thận, sau đó cùng với Nghệ Phong đi đến Bạch phủ. Nghe Tử Âm miêu tả, dường như Bạch phủ ngay trước tại đế quốc Trạm Lam rất cường thịnh, so với mấy đại thể gia của đế đô hiện tại càng mạnh hơn một điểm, chỉ bất quá về sau không biết vì sao lại chậm rãi rơi xuống. Thể nhưng cho dù là vậy, cũng không thể coi thường. Tuy ràng gia chủ Bạch gia chưa bao giờ tham dự triều chính, nhưng hoàng để để quốc vẫn cho hắn một tước vị bá tước. Có thể thấy được, bọn họ vẫn được coi trọng.
Nghe Tử Âm nói, dường như gia chủ Bạch gia đạt tới Vương cấp rồi, có điều không thể chứng thực mà thôi.
Dọc đường Nghệ Phong ừò chuyện với Tử Âm, nhìn thân thể thành thục của nàng, khóe miệng hắn càng cười tà mị.
- Nhìn cái gì?
Tử Âm liếc mắng Nghệ Phong, đối với ánh mắt không kiêng nể gì của hắn. Nàng rất bất đắc dĩ, không hiểu sao Nghệ Phong còn ừẻ đã tu luyện được một đôi mắt của kẻ hái hoa lão luyện.
- Tử Âm tỷ đẹp động lòng người như vậy, ta nghĩ chỉ cần là một người nam nhân bình thương đều sẽ dùng loại ánh mắt này như ta.
Nghệ Phong mỉm cười nhìn Tử Âm, tùy ý đáp.
Tử Âm khẽ gắt một tiếng, liếc giận nhìn Nghệ Phong, nói:
- Người khác còn không có được ánh mắt kẻ hái hoa già đời như ngươi, cũng không biết vì sao ngươi luyện ra được! Nếu là tiểu cô nương, bị ngươi nhìn vào còn không đỏ mặt tới tận mang tai!
- Ha ha...
Nghệ Phong ngượng ngùng cười, đối với đánh giá của Tử Âm, hắn rất bất đắc dĩ: chính mình là một quân tử thuần khiết, sao có thể dùng từ hái hoa già đời để hình dung đây?
- Cái kia... Hẳn là do trời sinh đi! Kỳ thực bản chất ta rất thuần khiết, trong sạch!
Nghệ Phong nói luôn miệng.
Câu nói mang tính tự sướng của Nghệ Phong khiến Tử Âm cảm giác da mặt mình kịch liệt, nàng rất khó tưởng tượng được, Nghệ Phong sao có thể nói ra những lời trái lương tâm mình như vậy.
- Ha ha! Nếu Phong thiếu thuần khiết, chúng ta đây tính là gì? Thánh nhân?
Một thanh âm thô cuồng vang lên bên tai Nghệ Phong.
Thanh âm quen thuộc khiến trong lòng Nghệ Phong giận dữ:
- Kháo, ngươi ăn gan báo sao, dám nói bản thiếu không thuần khiết. Bản thiếu thanh khiết như vậy, ngây thơ như vậy...
- Bạo Cương vương gia, Viêm Phong thiếu gia!
Tử Âm thấy người đến là Bạo Cương, nàng cũng mỉm cười chào hỏi, nghĩ không ra trên đường có thể gặp được người quen. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Bạo Cương đáp lễ với Tử Âm, tùy tiện nói:
- Nếu như Tử phu nhân không chê, cứ gọi một tiếng Bạo đại ca là được, về phần nhóc tử này của ta, nàng cứ trực tiếp gọi tên hắn, hắn còn không xứng được phu nhân gọi thiếu gia!
Bạo Cương muốn chiểu cố tâm tình với Nghệ Phong, hắn không dám nhận thức Linh Nhi làm nghĩa nữ, nhưng nhận Tử Âm là muội muội cũng không sai, coi như chỉ là trên miệng cũng có thể kéo chặt qua hệ giữa hai người. Quan trọng nhất, làm như vậy sẽ không khiến Nghệ Phong nghĩ hắn chiếm tiện nghi.
Nghệ Phong nghe được Bạo Cương nói, không nhịn được trợn mắt nhìn, đối với thủ đoạn kết giao cấp thấp này hắn rất xem thường. Chính mình tùy tiện nghĩ ra một chiêu cũng cao cấp hơn so với hắn!
- Ha ha, Bạo Cương vương gia là một Vương cấp, đây là tiểu muội trèo cao rồi!
Tử Âm khẽ cười nói, nàng tự nhiên biết ý đồ của Bạo Cương, hẳn là muốn mượn mình làm cầu nối tới Nghệ Phong.
- Tử phu nhân sao nói vậy, chuyện này có gì mà trèo cao! Nói không chừng là ta trèo mới đúng!
Bạo Cương thật hào hiệp, thoải mái nói ra suy nghĩ của mình. Điều này khiển hảo cảm của Nghệ Phong với Bạo Cương được tăng thêm một tầng.
- Này...
Tử Âm vừa muốn nói gì, lại bị Nghệ Phong mỉm cười, ngắt lời nói:
- Khó được Bạo Cương vương gia có nhã hứng nhận thức muội muội, Tử Âm tỷ đáp ứng đi thôi!
Nghệ Phong cũng biết, có một Vương cấp giúp đỡ Tử Âm sẽ rất tốt cho nàng. Hắn nhìn Bạo Cương cũng thấy thuận mắt, thể nên không phản đối Bạo Cương nhờ Tử Âm dựng quan hệ với mình.
Tử Âm thấy Nghệ Phong nói như vậy, cũng biết Nghệ Phong đang suy nghĩ cho mình.
- Vậy tiểu muội xin nhờ Bạo đại ca rồi!
Tử Âm hơi thi lễ, rốt cuộc nhận thức Bạo Cương là đại ca.
- Ha ha...
Bạo Cương cười ha ha, hiển nhiên đang rất vui vẻ.
Nghệ Phong thấy thể, trắng mắt nhìn, bất mãn nói với Bạo Cương:
- Ta nói Bạo Cương vương gia, ngươi có phải mới nhận thứ một vị muội muội mà quên mất lễ gặp mặt a. Ngươi không đến mức nhỏ mọn như vậy chứ?
- Ách...
Một câu nói của Nghệ Phong, nhất thời khiển Bạo Cương ngạc nhiên dừng tiếng cười, hắn ngượng ngùng nói:
- Cái kia, trên người ta hiện không có lễ trọng gì. Chờ ta về đến nhà, nhất định sẽ tặng một phần cho Tử Âm muội tử.
Tử Âm liếc giận nhìn Nghệ Phong, quay qua cười nói với Bạo Cương:
- Bạo đại ca đừng nghe hắn nói vậy, hắn toàn thích chiếm tiểu tiện nghi!
Nghệ Phong rất bất đắc dĩ với Tử Âm: nữ nhân này vì sao ngu ngốc như vậy? Có tiện nghi không chiếm để thành vương bát đản a! Nàng vì sao có thể phạm sai lầm nghiêm trọng như vậy? Không được, về nhà nhất định phải giáo dục Linh Nhi cẩn thận, cũng đừng cho nàng theo học kiểu mơ hồ như mẫu thân được!
Nếu như Tử Âm biết được Nghệ Phong đang suy nghĩ gì, nàng nhất định trước mắt, cứ mỗi lần gã cuồng bạo lực kia tới, hầu như đều phải đánh một hồi.
Nghệ Phong nhìn hai người không nói một lời đã đánh loạn, hắn không khỏi nhíu mày, rất không muốn đứng đợi ở đây, cũng do hắn đang rất nóng vội muốn có tùng âm thảo.
- Lúc nào phụ thân ngươi đánh thấy đủ?
Nghệ Phong nhìn hai người trên hư không, mỗi người một quyền đang giao phong gay gắt, không chút hoa mỹ, chỉ đơn thuần là bạo lực. Hắn không nhịn được quay qua hỏi Viêm Phong.
Viêm Phong bất đắc dĩ nhún nhún vai nói:
- Bọn họ giống như đang tìm cách phát tiết, khi hết sức rồi tự nhiên sẽ dừng lại.
Tử Âm nhìn gia chủ Bạch gia trong hư không, nàng hơi sửng sốt, trong lòng than thở:
- Quả nhiên lời đồn đại là thật, gia chủ Bạch gia đã đạt tới Vương cấp rồi, thảo nào hoàng đế coi trọng hắn như vậy!
Tử Âm nhìn từng mảnh nhỏ không gian bị sụp đổ, nàng không nhịn được hít sâu vào một ngụm lương khí:
- Đây là lực lượng cường giả Vương cấp sao? Mới chỉ giao phong lực lượng đơn thuần, nếu như sử dụng tới kỹ năng, thật quá kinh khủng a!
- Tử Âm tỷ, để bọn họ đánh đi, chúng ta vào trong phòng khách ngồi!
Nghệ Phong không để ý tới hai gã hỗn đản, quay qua nói với Tử Âm.
Có điều, một câu nói của Nghệ Phong lại khiến Viêm Phong sững sờ: kháo, ngươi thật tốt, không có chủ nhân chiêu đãi, cư nhiên trực tiếp chạy tới phòng khách.
Tuy ràng Bạo Cương và gia chủ Bạch gia đang tranh đấu, thế nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng quét về phía Nghệ Phong, thấy Nghệ Phong dẫn theo Tử Âm chuẩn bị rời đi, trong lòng hắn cũng quýnh lên, hiển nhiên hắn đã nhìn ra Nghệ Phong đang bất mãn.
- Không đánh không đánh!
Bạo Cương tiếp được một quyền của gia chủ Bạch gia, lấc người bỏ cuộc nói.
Gia chủ Bạch gia sửng sốt, hắn thật không ngờ tên cuồng bạo lực này lại chủ động bỏ cuộc. Trước kia không phải hắn vẫn muốn đánh với mình tới kiệt lực mới thôi sao?
Thể nhưng, gia chủ Bạch gia lập tức chú ý tới ánh mắt cười khổ của Bạo Cương nhìn về phía bóng lưng Nghệ Phong, hắn rất nghi hoặc hỏi:
- Bởi vì thiếu niên này mà ngươi cải biến tính cách bạo lực của mình?
- Ngươi biết cái rắm! Không chỉ ta muốn nịnh bợ thiếu niên này, nếu ngươi biết thân phận của hắn, ngươi cũng muốn nịnh bợ!
Bạo Cương khinh thường nhìn gia chủ Bạch gia.
Gia chủ Bạch gia ngẩn người, tựa hồ bị câu nói của Bạo Cương làm cho chấn động, có điều hắn lập tức cười khẩy nói:
- Một tiểu hài tử xấu xa mà thôi, lại khiến một Vương cấp như ngươi thành như vậy? Cho dù thực lực sau lưng hắn cao tới đâu, thể nhưng ngươi chịu từ bỏ tôn nghiêm Vương cấp?
Bạo Cương không để ý tới gia chủ Bạch gia, lắc mình hạ xuống hư không, đuổi theo mấy người Nghệ Phong.
Gia chủ Bạch gia sửng sốt, hắn không nghĩ được lấy địa vị Vương cấp của Bạo Cương, cư nhiên có một loại ý vị lấy lòng với thiếu niên kia. Hắn không khỏi cảm giác có chút hoa mắt.
Gia chủ Bạch gia lấc mình chắn trước mặt Bạo Cương hỏi:
- Là ai vậy? Sẽ không phải là con riêng của ngươi chứ? Lấy lòng hắn chẳng khác nào như lấy lòng nhân tình!
- Kháo... Ngươi nói gì vậy, con mẹ nó nếu ngươi còn nói lung tung, ta và ngươi tuyệt giao!
Bạo Cương suýt chút nữa bị hù chết, những lời này nếu bị Nghệ Phong nghe được, chút hảo cảm hắn thật vất vả mới xây dựng được sẽ biến mất không còn một mảnh.

Mị Ảnh - Chương #245


Báo Lỗi Truyện
Chương 245/1682