Chương 236: Mãn nguyện!


 
Điệp Vận Du lười nhác ngồi trên ghế, mái tóc đen nhánh có chút rối bời xõa trên bàn, kẹp tóc thủy tinh tùy ý kẹp trên đầu, tăng thêm vài phần vẻ lười biếng.
Thu ý thanh thanh lương đánh vào bàn tay trắng trẻo của Điệp Vận Du. Đôi song phong cao ngất run rẩy, ngôi bàn chân dài ngồi xếp bằng. Cái cổ cao cao mịn nàng. Đường con lồi lõm mê người, đẹp tới cực hạn, mị tới mức tận cùng! Nghệ Phong không biết sao ông trời có thể chế tạo một vưu vật như vậy! Nghệ Phong cảm thấy mình bắt đầu nôn nóng, phản ứng tự nhiên của cơ thể xuất hiện lần hai.
Nghệ Phong sớm đã bị vưu vật trước mắt mê hoặc. Hắn đi tới, từ đằng sau ôm lấy thân thể mềm mại của Điệp Vân Du. Bàn tay cảm thấy da nàng mát lạnh, có chút run run, Nghệ Phong trách cứ:
- Đã cuối thu rồi, tại sao nàng không chịu mặc nhiều y phục hơn?
Điệp Vân Du cảm nhận hơi ấm từ Nghệ Phong, nàng quay đầu lại, xinh đẹp cười:
- Ta đợi ngươi về ôm ta, ta còn tưởng đêm nay ngươi không về!
Nghệ Phong ngạc nhiên, nhìn trời đêm đã đen kịt. Hắn không ngờ Điệp Vận Du lại không muốn rời xa hắn, nếu đêm nay hắn không quay lại chẳng lẽ nàng cứ ngồi ở đây chờ hay sao?
- Tại sao Điệp tỷ lại ngốc như vậy?
Nghệ Phong xúc động, tha thiếu ôm chặt Điệp Vật Du, muốn hung hăng tiến vào trong thân thể nàng.
Nghệ Phong ôm chặt khiến Điệp Vân Du có chút khó chịu. Nàng khẽ xoay người, nhìn Nghệ Phong, nhu tình nói:
- Ta đã thử qua, nhưng không có một con gấu như ngươi ôm thì ta không ngủ được!
Nghệ Phong cảm thấy lòng mình đau như kim chích, trong lòng không khỏi đồng tình với nữ nhân số phận đầy khúc chiết này. Hắn ôm chặt lấy nàng, trán đè lên mái tóc, nói:
- Điệp tỷ tỷ, đừng suy nghĩ nữa, muốn làm gì thì cứ làm đi, ta vẫn luôn bên cạnh nàng!
Cuộc sống của Điệp Vân Du vẫn bị người khác nắm trong tay, nàng muốn tự do thì phải đối nghịch với sư môn, thậm chí là cả hoàng thất! Nếu đối phương chèn ép thì hắn tuyệt đối không thể thở nổi.
Điệp Vận mỉm cười nhìn Nghệ Phong. Một y sư thất giai như Nghệ Phong tuyệt đối có tư cách nói những lời này. Thân phận y sư thất giai đủ khiến bất cứ thế lực nào kiêng kị.
Quay người ôm lấy thân thể ấm áp của Nghệ Phong, Điệp Vận Du ghé đầu nên lồng ngực không quá to lớn, cảm nhận trái tim Nghệ Phong đập.
- Như thế này đã rất tốt rồi!
Điệp Vận Du nói câu này khiến Nghệ Phong càng yêu nàng hơn. Hắn đè lên thân thể thơm ngát của Điệp Vận Du.
- Nàng còn có ta!
Nghệ Phong thì thầm, như quyết định nói:
- Điệp tỷ, ngủ sớm đi!
Nói xong, Nghệ Phong bế thân thể mềm mại của Điệp Vận Du lên, mái tóc xõa xuống khiến Điệp Vận Du càng quyến rũ hơn.
Cảm nhận được cánh tay đang ôm chặt mình, Điệp Vận Du đưa tay vuốt ve khuôn mặt không còn ngây ngô như trước của Nghệ Phong, cảm thấy vô cùng ấm áp. Nhìn đôi mắt đen trong suốt, đen thâm thúy kia, nàng không nhịn được, dùng ngón tay trêu chọc bờ môi Nghệ Phong, chăm chú nhìn thiếu niên đang làm chuyện mờ ám với mình. Điệp Vận Du đột nhiên nói:
- Hôn ta đi!
- Hả...
Nghệ Phong có chút ngạc nhiên. Tuy hôm nay hắn biết tâm tình Điệp Vận Du có chút khác lạ, nhưng cũng không cự tuyệt yêu cầu của nàng, hắn đặt Điệp Vận Du lên trên giường.
Nhìn bờ môi đỏ mọng đầy quyến rũ kia, Nghệ Phong đưa đầu tới.
Tâm tình Điệp Vận Du hôm nay có chút xúc động, hai tay ôm lấy cổ Nghệ Phong, chủ động tiếp nhận nụ hôn của Nghệ Phong, hai người trao nhau ngọc dịch thơm nồng!
Điệp Vận Du nhiệt tình nhưng có chút không lưu loát đáp lại khiến tay Nghệ Phong cũng không an phận! Tay hắn chui vào quần áo nàng, cảm nhận da thịt mềm mại, đàn hồi kia!
...
Điệp Vận Du ôm lấy Nghệ Phong, không thèm để ý tới động tác của hắn. Thấy tay của Nghệ Phong bị kẹt trong đó, nàng cười giòn tan, sau đó cởi một nút để tiện cho Nghệ Phong hành động.
Điệp Vận Du cảm thấy thân thể hừng hực của Nghệ Phong, khuôn mặt của nàng cũng nóng lên, giống như hoa đào hé mở, đôi mắt long lanh mơ mơ màng màng.
Cảm thụ thân thể Điệp Vận Du đang run lên, Nghệ Phong liền biết nàng đã động tình rồi, tay của hắn đi xuống, quả nhiên nàng đã một mảnh ướt đẫm!
- Không được...
Điệp Vận Du vẻ mặt đỏ bừng lườm Nghệ Phong, kéo tay Nghệ Phong ra, nói:
- Hiện giờ còn chưa được!
Nghệ Phong sửng sốt, sau đó cười khổ nói:
- Điệp tỷ không phải đang trêu ta chứ?
Điệp Vận Du cảm nhận kim thương của Nghệ Phong, mặt nàng đỏ bừng, lườm Nghệ Phong nói:
- Hiện giờ vẫn chưa được! Ngươi không chống đỡ được mị thuật của ta!
Nghệ Phong ngạc nhiên, nghi ngờ hỏi:
- Ngay cả khi Điệp tỷ không thi triển mị thuật?
Thân thể Điệp Vận Du run lên, nhìn Nghệ Phong nói:
- Cũng không được! Cho dù ta không thi triển mị thuật thì ngươi cũng không chịu nổi! Trừ phi ngươi có thực lực Tướng cấp. Trước đây ta đã nói rồi, chỉ cần ngươi đạt tới Tướng cấp thì sẽ cho ngươi!
 
Nghệ Phong mỉm cười, nhìn Điệp Vận Du nói:
- Điệp tỷ khẳng định chỉ cần thực lực đạt tới Tướng cấp là được?
Điệp Vận Du lườm yêu, nắm lấy cánh tay xấu xa của Nghệ Phong, không cho nó thọc vào tiểu khố của mình, gật đầu nói:
- Nếu ta không thi triển mị thuật thì chỉ cần thực lực đạt tới Tướng cấp là có thể chịu nổi! Trước tiên ngươi cứ chờ đi, chỉ cần thực lực đạt tới Tướng cấp thì ta sẽ tùy ý ngươi!
Điệp Vận Du biết rõ mị thuật của mình mạnh tới mức nào, nếu không có thực lực Tướng cấp mà làm chuyện đó thì sẽ làm hại Nghệ Phong.
- Nếu như vậy ta nghĩ không cần chờ nữa!
Nghệ Phong chạm vào da thịt đã nóng lên của Điệp Vận Du, ngửi mùi hương thơm ngát trên người nàng.
- Hả?
Điệp Vận Du nhất thời không hiểu lời nói của Nghệ Phong, nhưng sau đó lập tức kinh hỉ nói:
- Ngươi đã đột phá tới Tướng cấp rồi?
Nghệ Phong gật đầu, nhìn Điệp Vận Du cười nói:
- Hôm nay trong khi giúp Bạo Cương luyện chế một viên đan dược lục giai đã vô tình đột phá đến Tướng cấp!
Nhớ tới nguy hiểm ngày hôm nay, Nghệ Phong không nhịn được cười khổ, lần này có thể thành công đúng là một kỳ tích!
- Đan dược lục giai?! Bạo Cương? Ám tật của Bạo Cương được chữa trị?
Điệp Vận Du cổ quái nhìn Nghệ Phong nói.
- À, hắn còn tăng thêm một giai!
Tay Nghệ Phong cũng không dừng lại, cởi từng kiện y phục trên người Điệp Vận Du. Điệp Vận Du cũng hiểu nếu hôm nay không đáp ứng tiểu bại hoại này thì e rằng hắn hận mình. Nàng chỉ đành cong người lên, phối hợp động tác của Nghệ Phong! Quan trọng hơn chính là nàng cảm giác mình cũng không tự kiềm chế được nữa!
Nghệ Phong đưa tay ôm lấy Điệp Vận Du, hôn ngấu nghiến bờ môi nàng, tay cởi đai lưng nhưng không thể nào cởi ra được.
Điệp Vận Du thấy Nghệ Phong buồn bực, cười giòn tan, lườm hắn một cái, sau đó đẩy ta hắn ra. Nàng đưa tay tới hông, nhẹ nhàng kéo một cái, đai lưng lập tức lỏng ra rồi rơi xuống. Tay Nghệ Phong dò xét xuống dưới, cảm nhận được một mảnh ướt đẫm... Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
...
Một đêm điên cuồng, một đêm không ngủ!

Mị Ảnh - Chương #236


Báo Lỗi Truyện
Chương 236/1682