Chương 197: Thôn phệ hồn châu?


 
Nghệ Phong quơ Tiêm Hổ Kiếm đánh tan mấy đạo năng lượng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Kiến mộc linh vương. Hắn hiểu, trước tiên phải tóm lấy Linh Mộc kiến vương, nếu không làm thịt Kiến mộc linh vương e là đàn Kiến mộc linh này sẽ liên tục công kích. Khiến chính mình khó lòng phòng bị!
Hồn lực của Nghệ Phong nhập vào cơ thể, toàn bộ tập trung vào thân thể Kiến mộc linh vương. Tuy rằng Nghệ Phong chưa hoàn toàn thông thạo Nhiếp Hồn Thuật, thế nhưng cũng có thể dò xét được hồn thể của Linh Mộc kiến vương.
Thế nhưng, khi Nghệ Phong muốn dùng hồn lực của chính mình tập trung vào Kiến mộc linh vương, cư nhiên phát hiện hồn lực của chính mình bị Kiến mộc linh vương lôi kéo, dường như muốn dung nạp hồn lực của Nghệ Phong.
Trong lòng Nghệ Phong hoảng hốt, hồn thực mạnh mẽ rời khỏi hồn thể của nó. May mà hồn lực của chính mình đạt tới Tướng Cấp, miễn cưỡng trốn thoát.
Nghệ Phong kĩnh hãi lĩnh hỗi được Kiến mộc linh vương trước mắt, trong lòng trở mình nổi gợn sóng. Dù thế nào đi nữa hắn cũng không tin, cư nhiên hồn thể của Kiến mộc linh vương có thể thôn phệ hồn lực, vậy chẳng phải nó có thể thôn phệ linh hồn sao? Khó trách hắn nhìn chính mình bằng ánh mắt tham lam như vậy. Cũng khó trách nó sai khiến thủ hạ liều mạng giết chết chính mình. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Quỷ dị, quá quỷ dị! Hồn thể có thể thôn phệ linh hồn, mặc kệ thế nào, Nghệ Phong nhất định phải đạt được. Nếu như chính mình có thể hấp thụ, hóa thành của chính mình, quả thực quá kinh khủng ah?
Khi Nghệ Phong nghĩ tới chính mình và người khác tranh đấu, bỗng nhiên sử dụng Nhiếp Hồn Thuật thôn phệ hồn lực, việc này sẽ khiến đối phương khó lòng phòng bị! Đây chính là độc chiêu thiết yếu ah!
Nghệ Phong càng nghĩ càng phấn khích, nhìn nhãn thần Kiến mộc linh vương cũng lóe ra hỏa diễm, thân thể uể oải vừa nãy cũng khôi phục trở lại. Mắt lóe ra tinh quang chăm chú nhìn Kiến mộc linh vương.
Đương nhiên, Ánh mắt này của Nghệ Phong khiến Kiến mộc linh vương rất khó chịu. Nó há mồn hả hơi, một cổ năng lượng màu xanh cường hãn tới cực điểm kéo theo tiếng xé gió nhanh chóng bay về phía Nghệ Phong!
Nghệ Phong thấy vậy, đấu khí cường hãn từ trong tay bắn ra, theo chuôi kiếm từng đạo đấu khí tụ trên mũi kiếm. Quang mang nhảy lên, đón đánh năng lượng của Kiến mộc linh vương.
Bịch...
Hai cổ năng lượng đụng vào nhau phát ra âm thanh, đồng thời hai cổ năng lượng bắn ra ngoài, hóa thành từng đạo kinh khí tàn sát khắp trời kéo theo lốc xoáy.
Nghệ Phong cũng không bởi vậy mà dừng lại, thân ảnh chợt lóe trong nháy xuất hiện bên cạnh Kiến mộc linh vương. Nghệ Phong tựa bổ vào vị trí hồn thể của Kiến mộc linh vương chính mình cảm giác được.
Thế nhưng, Kiến mộc linh vương không hổ đã đạt tới cấp bậc mị. Mặc dù tốc độ kiếm của Nghệ Phong cực nhanh, thế nhưng trong nháy mắt nó di chuyển vị trí hồn thể. Tiêm Kiếm Hổ mạnh mẽ bổ vào người nó, tuy rằng đánh nát nhiều năng lượng của nó. Thế nhưng cũng không bởi vậy mà thụ thương quá lớn!
Kiến mộc linh vương phản ứng không chút chậm trễ, dưới tình hình kiếm của Nghệ Phong còn chưa thu hồi, cổ năng lượng khổng lồ sắc bén trên chân lướt nhanh hướng về phía Nghệ Phong.
- Kháo...
Trong lòn Nghệ Phong tức giận mắng lớn, thân ảnh chợt lóe lên, trong nháy mắt xuất hiện phía sau Kiến mộc linh. Một kiếm lần thứ hai mạnh mẽ bổ xuống.
- Phụt...
Năng lượng trên thân thể lần thứ hai bị đánh nát, khiến Kiến mộc linh vương bốc hỏa khí. Cư nhiên tám chân có sáu chân quét về phía Nghệ Phong. Nghệ Phong không thể tránh né, đành phải mạnh mẽ lưu chuyển đấu khí, đón đánh nó.
Bịch...
Vô số kinh khí lần thứ hai bắn ra, không khí trong hư không cũng bị rung động bởi đợt va chạm mạnh mẽ này. Hư không giao cùng một chỗ, cư nhiên có phần bị bóp méo.
Sau đó Nghệ Phong lảo đảo lui ra ngoài, lực lượng cường đại trên tay truyền đến, khiến huyết khí trong cơ thể cuộn lên, một tia máu cũng từ miệng Nghệ Phong chảy ra.
Mà lúc này, Kiến mộc linh vương không để cho Nghệ Phong cơ hội điều tức. Trăm đạo năng lượng mạnh mẽ hướng về phía Nghệ Phong. Nghệ Phong đảo mắt nhìn năng lượng bắn tới, trong khóe mắt hắn lại càng phát ra hàn quang.
Kiến mộc linh vương nhìn Nghệ Phong có chút hùng tàn, hiển nhiên cho rằng Nghệ Phong lập tức chết bởi thủ hạ của hắn. Nguyên hồn cường đại kia đủ để chính mình tiến hóa một bậc. Đến lúc đó, chính mình có thể đi tới Nội Hoàn. Nhớ tới năng lượng nồng đậm trong Nội Hoàn, nó không kiềm chế nổi hương phấn!
Ánh mắt hung tàn, khiến Nghệ Phong cười nhạt không thôi, cấp tốc vận chuyển đấu khí trong cơ thể, trình độ vận hành phối hợp quỷ dị tới tột cùng.
- Thuấn Di...
Trong lòng Nghệ Phong khẽ quát một tiếng, trong nháy mắt thân thể biến mất tại chỗ. Trong khi Kiến mộc linh vương đang kinh ngạc, Nghệ Phong lại lần nữa vung kiếm bổ về phía hồn thể của Kiến mộc linh vương.
- Thử...
Âm thanh thảm thiết vang lên, Tiêm Kiếm Hổ của Nghệ Phong bổ trúng mảnh hồn thể của Kiến mộc linh vương, hồn thể kia vốn khổng lồ trong nháy mắt bị đánh xơ xác.
- Kháo! Cư nhiên để hồn thể của ngươi chạy thoát hơn phân nửa!
Nghệ Phong giận mắng, bất quá, hồn thể là nhân tố quan trọng nhất tạo lên linh mị, cho dù chỉ đánh tan một chút, cũng đủ để nó tàn lụi.
Quả nhiên, màu sắc của Kiến mộc linh vương vốn tiêm diễm tới mức tốt cùng, lúc này màu sắc cũng trở nên xám xịt, thân thể cũng có vẻ tàn lụi.
Kiến mộc linh vương thụ thương nặng, không còn ý định đấu cùng Nghệ Phong, tám chân di chuyển rất nhanh, huy động Kiến mộc linh ngăn cản bước tiến của Nghệ Phong.
Nghệ Phong cười lạnh, nói:
- Sau khi bị bản thiếu gia đánh thụ thương, còn muốn chạy sao? Thuấn Di...
Lại lần nữa khởi động Thuấn Di, Nghệ Phong mạnh mẽ đánh vào thân thể Kiến mộc linh vương.
- Bịch...
Lần này không chút ngoài ý muốn, quyền này mạnh mẽ đánh vào hồn thể của Kiến mộc linh vương, linh hồn của nó trong nháy mắt bị lực lượng cường đại của Nghệ Phong đánh tan!
Quỷ dị chính là, linh hồn của nó không biến mất, mà ngưng tụ thành một viên trân châu màu xanh.
Khi hồn lực của Nghệ Phong dò xét tới tràng cảnh này, hắn không khỏi kinh ngạc. Muốn dùng hồn lực tiếp xúc điều tra trân châu này là vật gì, thế nhưng lập tức cảm thấy một cổ lực lượng thôn phệ. Khiến Nghệ Phong nhanh chóng thu hồi hồn lực.
- Chẳng lẽ? Kiến mộc linh vương quỷ dị vừa nãy chính là dựa vào thứ này?
Nghệ Phong bình thản xem xét hạt chân trâu màu này, lại phát hiện nó tuy rằng nhỏ như khối ngọc, thế nhưng cũng thực thể, càng giống như hồn thể hư huyễn. Tình hình như vậy, khiến Nghệ Phong vô cùng nghi hoặc.
Bất quá, may mắn chính là, mặc dù linh hồn của Kiến mộc linh vương tản ra, nó cũng đã chết. Thế nhưng hạt chân trâu này cũng không tiêu tan. Ngược lại lại hấp thụ năng lượng của Kiến mộc linh vương. Trong thấy tình huống như vậy, Nghệ Phong khẽ thở dài một hơi, có lẽ mang vật này về để quái lão đầu xem là vật gì? Có lẽ nhất định không đơn gian, có thể hấp thụ linh hồn gì đó, thế nào đi nữa cũng được coi là quỷ dị!
Nghĩ vậy, Nghệ Phong vứt Kiến mộc linh vương vào trong linh giới, căn bản không đến một năm, năng lượng của mị không thể tỏa ra toàn bộ. Cho nên Nghệ Phong cũng không lo viên chân trâu kia không có năng lượng chống đỡ mà tiêu tán.
Kiến mộc linh không có Kiến mộc linh vương kiểm soát, trong nháy mắt liền giải tán. Nghệ Phong nhìn hư không nhuộm bởi năng lượng màu xanh, tuy rằng hắn muốn ngồi xuống hấp thụ, thế nhưng với thân thể hiện tại của hắn. Nếu như gặp phải ma thú và linh trên tứ giai nhất định phải xảy ra một hồi ác chiến. Tuy rằng nuối tiếc luồng năng lượng khổng lồ, nhưng Nghệ Phong cũng phải rời đi, thân ảnh rất nhanh chớp động biến mất tại chỗ!
...
Nghệ Phong cũng đi không được bao lâu, một số ít dong binh cũng tới đây. Bọn họ trông thấy linh khí khắp bầu trời, nhất thời kinh hãi.
Khi bọn họ trông thấy mấy trăm thi thể Kiến mộc linh nằm trên mặt đất, cả đám ngây dại tại chỗ. Sau hồi lâu, mới kinh hãi chửi bới.
- Kháo... Kiệt tác biến thái!
Trời ạ, mấy Kiến mộc linh ah! Với số lượng linh như vậy, phía sau nhất định có linh vương chỉ huy. Dưới lực công kích của hơn trăm linh, cư nhiên còn có thể giết nhiều như vậy. Kẻ biến thái này ít nhất thực lực phải đạt tới Tướng Cấp.
Bọn họ nhìn năng lượng nồng đậm khắp trời, toàn bộ đám người đều hưng phấn. Biết rõ cổ năng lượng như vậy, nhất định sẽ hấp dẫn ma thú tới đây, nhưng không kiềm chế được nhanh chóng hấp thụ. Năng lượng như vậy, đủ để bọn họ tu luyện nhanh hơn mấy chục lần bifh thường! Dụ hoặc này khiến bọn họ không thể đỡ được!
Quan trong là, thi thể linh nhị giai này, tuy rằng không quá đắt, thế nhưng mấy trăm linh, ít nhất cũng được mấy nghìn kim tệ!
Nghĩ vậy, trong lòng đám dong binh này vô cùng cảm kích cường giả thần bí kia.
Trong lòng đại thán:
- Người tốt ah!
Bất quá không biết, sau khi bọn họ trông thấy hình tượng cường giả biến thái tốt bụng chính mình cảm nhận, sẽ phản ứng thế nào?

Mị Ảnh - Chương #197


Báo Lỗi Truyện
Chương 197/1682