Chương 181: Cường thế của Yêu Ngọc


 
- Thủ hạ của Cổ Lạp, quả nhiên hèn mọi giống như Cổ Lạp!
- Quá vô sỉ! Cư nhiên giả chết!
- E là thiếu niên này dữ nhiều lành ít! Nhìn dáng vẻ kiệt lực của hắn, làm sao có thể chống đỡ được Nhân Cấp công kích!
- Vô sỉ ah! Quá vô sỉ!
...
Trong tiếng nghị luận có tiếng khinh bỉ từ trong đám đông truyền tới, thế nhưng Nhân Cấp dính đầy máu kia không hề dừng lại, bước chân vẫn từ từ hướng về phía Nghệ Phong, trên mặt hiện lên dáng vẻ tươi cười tà ác phối hợp cùng vết máu loang lổ trên mặt, khiến trong lòng một vài nữ hài tử yếu tim cảm thấy khiếp sợ và buồn nôn.
- Tiểu tử! Tuy rằng ngươi rất mạnh, thế nhưng ngươi không nghĩ ngươi sẽ thất bại sao?
Người này độc ác cười, tiếng cười âm hiểm khiến người ta cảm thấy sởn tóc gáy.
Nghệ Phong lạnh lùng nhìn người này, dường nhìn hắn giống như nhìn cẩu, trong ánh mắt tràn đầy vẻ khinh thường.
Nhãn thần này, nhất thời khiến trong lòng hắn bộc phát lửa giận. Vốn Nghệ Phong nên dùng nhãn thần cầu xin tha thứ, cư nhiên lại dám dùng ánh mắt kinh thường nhìn hắn. Điều này khiến trong lòng hắn vô cùng bất mãn.
- Tiểu tử! Ta sẽ giữ lại mạng của người. Bất quá, tay chân người còn vẹn toàn hay không? Ta cũng không biết!
Nhãn thần của Nghệ Phong khiến hắn rất khó chịu, lúc này dữ tợn nói.
Nghệ Phong vẫn không nói gì, hắn dùng kiếm chống đỡ thân thể. Lực lượng trong cơ thể đã cạn kiệt, khiến hắn không sao chống đỡ nổi.
Người này trông thấy dáng vẻ Nghệ Phong như vậy, hắn liền cười khà khà:
- Không còn khí lực sao?
- Cho dù ta không còn khí lực, vậy đã sao? Một con cẩu ti tiện mà thôi, lẽ nào có thể tạo nên sóng gió?
Nghệ Phong nhàn nhạt nói.
Trong lòng Nghệ Phong cười nhạt không ngớt. Cho dù bản thiếu gia kiệt lực, lẽ con cẩu này có thể đối phó với ta? Tuy rằng Nghệ Phong không muốn bộc lộ chính mình là độc sư, thế trong tình hình sinh mệnh bị uy hiếp Nghệ Phong còn có thể quan tâm tới danh tiếng của chính mình hay sao?
Thượng Quan Vũ cắn môi, nàng thực sự hiểu được Nghệ Phong sâu thêm một bước. Nghệ Phong lộ ra ngạo khí, lộ ra khí tức cao hơn người một bậc.
Câu nói của Nghệ Phong, khiến sắc mặt người này càng trở nên dữ tợn. Hắn nắm chặt nắm đấm, gân xanh bạo động, một quyền mạnh mẽ đánh về phía Nghệ Phong.
- Ngươi đi chết đi!
Tiếng gió rít gào, khiến mọi người nhắm chặt hai mặt lại, trong lòng cảm thán nói: Đáng tiếc ah! Không bị phế trước đám người vây công, lại phế dưới tay một kẻ tiểu nhân. Có lẽ là một tên tiểu nhân Nhân Cấp, điều này đối với hắn mà nói, quả thực châm chọc quá lớn?
Trên trong quyền mang theo đấu khí lướt qua hư không, hung hăng đánh về phía ngực Nghệ Phong. Khóe miệng Nghệ Phong cười nhạt.
- Thật không biết sống chết!
Nghệ Phong vừa định lấy độc châm từ trong lòng, ném về phía người kia.
Thế nhưng, biến cố đột nhiên khiến hắn phải dừng tay. Chỉ thấy yêu ngọc vẫn ngủ say trong lòng chính mình, lúc này cặp mắt xanh biếc mạnh mẽ mở rộng, toát lên một đạo tinh quang. Nhanh chóng từ trong lòng chính mình bay ra. Một đạo vết tích quỷ dị lướt qua hư không, xuất hiện cổ năng lượng cường hãn đến cực điểm mạnh mẽ quét tới người kia.
Cổ năng lượng khổng lồ kia kéo theo tiếng gió gào thét, giống như thần long vẫy đuôi, hung hăng đập mạnh vào ngực người kia.
- Phụt...
Biến cố bất chợt, căn bản người kia không kịp phản ứng. Trong nháy mắt đuôi Yêu Ngọc kéo theo lực đạo khổng lồ lẫn máu tươi bay ngược ra. Ngươi kia đập mạnh trên mặt đất, lại tiếp tục phun ra máu tươi.
Mọi người trông thấy biến cố này vô cùng ngạc nhiên. Toàn bộ đám người chuyển ánh nhìn Yêu Ngọc bay tới vai Nghệ Phong. Thân rắn trong suốt, móng vuốt khéo léo linh hoạt, cặp mắt giống như bảo thạch màu bích lục. Còn có chiếc đuôi hưng phấn lắc lư Làm chấn động nhãn cầu người khác. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Một vài nữ nhân vây xem hét lớn một tiếng. Quả thực ma thú đẹp như vậy, hấp dẫn nữ nhân tới cực điểm.
Thế nhưng nam nhân vây xem, tuy rằng kinh ngạc cảm thấy Yêu Ngọc mị hoặc tới cực điểm, nhưng thực lực của nó lại khiến bọn họ càng khiếp sợ. Lực lượng vừa mới đánh ra, ít nhất phải đạt tới Sư Cấp.
Mọi người kinh hãi nhìn Nghệ Phong: Ma sủng ah! Thứ này cũng không mấy người có thể đạt được? Thông thường ma thú tuyệt đối không đối đãi như vậy, tại sao người này có thể lừa tới tay?
Nhìn dáng vẻ ma thú, hiển nhiên chưa trưởng thành. Chưa trưởng thành thực lực đã đạt tới Sư Cấp, nếu như trưởng thành thực sự kinh khủng ah?
Dường như mọi người có chút lý giải, tại sao Nghệ Phong không sợ người kia. Nguyên lai hắn còn có ma thú cường hãn như vậy.
Nghệ Phong nhìn Yêu Ngọc cọ cọ vào mặt chính mình, hắn cũng ngạc nhiên ngây dại tại chỗ. Cho tới bây giờ hắn thật không ngờ Yêu Ngọc này có thể cường hãn như vậy, ít nhất thực lực cũng đã đạt tới Sư Cấp. Càng không ngờ, tiểu gia hỏa này sẽ giải cứu chính mình khỏi nguy hiểm. Giúp chính mình không bị bại lộ thân phận độc sư.
Nghệ Phong nghĩ vậy, liền nắm lấy Yêu Ngọc, vuốt nhè nhẹ nói:
- Tiểu gia hỏa, ta yêu ngươi chết mất!
Nhất thời Yêu Ngọc cảm thấy khó chịu, cố gắng giãy dụa, muốn thoát khỏi bàn tay Nghệ Phong chạy trốn ra ngoài. Nghệ Phong véo véo hai cái, lúc này mới buông tha Yêu Ngọc.
Nữ nhân vây xem, thấy Nghệ Phong đối đãi với Yêu Ngọc như vậy, cả đám nhất thời trừng mắt nhìn. Nam nhân bên cạnh nhìn thấy vậy, vô cùng ngạc nhiên.
Nghệ Phong nhìn Yêu Ngọc nhắm mắt lại chui vào lòng chính mình, không khỏi ngạc nhiên: Tiểu hỗn đản này sẽ không muốn ngủ say nữa chứ? Bất quá, khi Nghệ Phong cảm giác được cặp móng vuốt kia vẫn không an phận, lại cảm thấy an tâm.
Nghệ Phong nhìn người kia nằm ngả xuống đất không dậy nổi, khóe miệng cười nhạt không ngớt. Nghệ Phong bước từng bước đi về phía hắn.
Người kia nhất thời kinh hãi, hắn nhìn Nghệ Phong quát lớn:
- Nếu như ngươi động tới ta, Hoa Hạ bang sẽ không buông tha ngươi!
Mọi người nghe thấy câu này, không khỏi ngạc nhiên, lập tức tất thảy mọi người đều ngây ngốc nhìn người này. Người này không chỉ đê tiện, hơn nữa bộ óc ngu đần. Không biết người ta chính là gây phiền phức tới người Hoa Hạ bang ah? Uy hiếp này có rắm dùng, có lẽ chỉ gia tăng nổi thống khổ đối với ngươi.
Quả nhiên, Nghệ Phong không chút nghĩ ngợi, vung Tiêm Hổ Kiếm trên tay lên, cánh tay người nọ liền bị chặt đứt. Nhất thời máu nhiễn đỏ nơi hắn nằm.
- A...
Tiếng thét thê thảm vang lên chói tai, khiến người ta không khỏi rùng mình: Thủ đoạn thật độc ác!
Trên tay Nghệ Phong nhanh chóng xuất hiện vài chiếc kim châm, phóng bế kinh mạch người này lại. Lúc này máu phụt ra cũng ngưng đọng lại.
Nghệ Phong không muốn giết người này: Học viện Trạm Lam cũng không nhiều nội quy trường học. Thế nhưng có một điều, không được phép gây tai nạn chết người! Nói các khác, chỉ cần Nghệ Phong có thể bảo lưu tính mệnh của hắn, Nghệ Phong có thể tùy ý giáo huấn hắn, cho dù biến hắn thành nhân côn đều được.
Nghệ Phong không để ý tới nhãn thần của người này toát ra vẻ vô cùng kinh hãi, chân hắn lại giẫm mạnh nữa vào cánh tay người kia.
Đối với địch nhân, Nghệ Phong sẽ sử dụng thủ đoạn tàn nhẫn độc ác nhất để hành hạ bọn chúng! Huống hồ, còn là tên đê tiện vô sỉ như thế này. Không phải hắn giả chết sao? Ta đây để ngươi chết thực!
Ngay khí cước bộ của Nghệ Phong tiếp xúc đến người kia, liền vang lên một tiếng vang trời.
- Dừng tay!
Nghệ Phong cười nhạt, không chút suy nghĩ. Cước bộ hung hăng giẫm xuống, không hề bị tiếng kêu lớn này ngăn lại. Cước bộ lưu loát, nhất thời khiến người kia đau đớn kêu một tiếng, tiếp đến hoàn toàn bất động.
Thanh âm thê thảm kia khiến mọi người rùng mình. Nhãn thần bọn họ nhìn Nghệ Phong cũng vô cùng kính nể.

Mị Ảnh - Chương #181


Báo Lỗi Truyện
Chương 181/1682