Chương 177: Các ngươi không xứng.


 
Cổ Lạp sững sờ nhìn khuôn mặt Bản Bôn đầy máu, không biết Bản Bôn sống chết thế nào, trong lòng khẽ cảm thán Nghệ Phong ra tay quá tàn nhẫn. Nhưng lập tức trong lòng toát lên lửa giận vô hạn. Người của chính mình, cư nhiên bị đánh thành như vậy, việc này căn bản không hề nể mặt chính mình. Huống hồ, đối phương còn dùng tư thái càn rõ đi tới đây.
- Ngươi là Nghệ Phong?
Cổ Lạp lạnh lùng nhìn Nghệ Phong, nhãn thành lãnh liệt chạm vào thân thể hắn không khỏi lạnh run.
- Hừ!
Nghệ Phong cao ngạo hừ lạnh. Không đáp lại hắn.
- Tiểu tử, ngươi đừng rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. Lão đại chúng ta hỏi ngươi!
Lũ chó săn đứng bên cạnh trông thấy dáng vẻ Nghệ Phong như vậy. Bọn chúng chỉ thẳng vào mặt Nghệ Phong nổi giận mắng.
Anh mắt Nghệ Phong lóe hàn quang, không chút suy nghĩ, trong nháy mắt sử dụng thân pháp Thuấn Di. Một cước đá mạnh vào người kia. Căn bản Nghệ Phong không để đám người Cổ Lạp có cơ hội phản ứng.
Phụt... Bịch...
Tiếng phun máu vang lên, thân thể tên chó săn bay thẳng lên trời, tạo thành đường cong đập mạnh lên mặt đất. Nghệ Phong dùng mười phần lực đạo nén giận, không điểm nào để Nhân Cấp có thể chống lại. Trong nháy mắt hắn liền hôn mê.
Đám người Cổ Lạp thấy vậy, trong lòng hoảng hốt: Thật không ngờ thực của tiểu tử này lợi hại vượt quá tưởng tượng của chính mình, vừa nãy hắn xuất thủ cư nhiên ngay cả chính mình cũng không thấy rõ. Hiện tại Cổ Lạp có chút minh bạch, tại sao Bố Lan Địch lại thảm bại như vậy.
Bất quá, nhìn hai người hôn mê nằm trên mặt đất. Lửa giận trong lòng hắn bộc phát, gân xanh trên tay bạo động, đấu khí mơ hồ bạo thể phát ra.
Nếu như Cổ Lạp không thấy rõ thực lực của đối phướng, hắn nghĩ chính mình dùng một quyền đánh chết hỗn đản này: Thân là một trong ngũ hổ Hoa Hạ bang, khi nào chấp nhận khiêu khích lớn như vậy. Toàn bộ học viện, ai ai chẳng biết. Kẻ nào nhìn thấy chính mình đều phải vòng đi, thế nhưng tiểu tử này cư nhiên dám đánh người của chính mình trước mặt chính mình. Căn bản hắn không để chính mình vào mắt, không để Hoa Hạ bang vào mắt.
Cổ Lạp hít sâu một hơi, âm trầm nhìn Nghệ Phong quát lớn:
- Quỳ xuống dập đầu nhận sai, lại để huynh đệ ta đánh một trận. Ta tha ngươi đi!
Nghệ Phong nhìn Cổ Lạp bằng ánh mắt khinh thường, giống như chính mình nhìn vật cản trước mắt. Quỳ trời quỳ đất quỳ phụ mẫ, ngươi một tên súc sinh cũng muốn bản thiếu gia quỳ xuống? Mộng tưởng hão huyền còn không mau thức tỉnh?
Nghệ Phong khinh thường liếc nhìn bằng ánh mắt khiêu khích, khiến Cổ Lạc cảm giác trong lòng chính mình cảm thấy khó chịu. Hắn ghét nhất bị người dùng tư thái cao ngạo nhìn hắn. Đấu khí trong cơ thể hắn mạnh mẽ bạo phát, đấu khí màu màu dưới ánh mặt trời chói lóa không gì sánh được, lập lòe lấp lánh chấn động nhãn cầu người khác.
Ánh mắt Nghệ Phong ngưng đọng lại, hắn nhận ra Cổ Lạp rất mạnh. Ít nhất đã đạt tới Sư Cấp thất giai, Sư Cấp thất giai, chính mình chống lại phần thắng cũng không lớn. Huống hồ bên cạnh hắn còn nhiều chó săn như vậy. Có thể xuất hiện tại học viện Trạm Lam, căn bản không dưới Nhân Cấp, thậm chí cũng có thể có kẻ đạt tới Sư Cấp.
Bầu không khí căng thẳng mở ra, khiến những kẻ bên cạnh Cổ Lạp âm thầm đề thăng đấu khí. Quả thực Hoa Hạ bang của chính mình chưa bao giờ bị người khác khiêu khích như vậy.
Vừa mới nghe được tin tức, toàn bộ học viên trong học viện đã vọt tới đây, bọn họ trông thấy tràng cảnh như vậy, cả đám đứng ngây dại tại chỗ: Nhìn hai người nằm trên mặt đất, liền quay về phía Nghệ Phong giơ ngón tay cái lên. Tiểu tử này, cư nhiên dám đến đại bản doanh Hoa Hạ bang, đứng trước ngũ hổ vẫn kiêu ngạo như vậy, quả nhiên rất ngưu!
Hơn nữa, Thượng Quan Vũ Phượng cũng đứng trong đoàn người, Bố Lan Ny đứng bên cạnh nàng. Giữa hai nàng còn có một nữ nhân nhìn giữa sân rất có hứng thú.
Toàn thân nữ nhân mặc bộ đồ màu hồng, vóc dáng dịu dàng uyển chuyển vô cùng nóng bỏng, đường cong quyến rũ tản ra mị hoặc kinh người, dung nhan mỹ lệ. Đôi gò bồng đầy đặn tròn lên xuống, non nớt mà êm dịu. Cực kỳ mê người.
Thế nhưng, tất cả những thứ này cũng hấp dẫn ánh mắt người khác, mà chính là đôi chân thon dài trắng noãn bốc hỏa khiến đôi mắt nam nhân chấn động tới cực điểm. Nếu như chỉ có vậy, cũng không thể khiến nam nhân điên cuồng, thế nhưng đôi chân dài của nữ nhân này có thể nói, giống như tác phẩm nghệ nghệ thuận hoàn mỹ tới cực điểm. Chân dài mềm mại mị hoặc lòng người, khiến trong nội tâm người khác nóng như lửa đốt. Không kiềm chế nổi muốn tiếp cận lần mò trên đó.
Vố số ánh mắt nam nhân lưu lại trên đùi nàng, trong lòng thầm đoán rằng: Đôi chân bốc hỏa, nếu như kéo dài tới bên hông làm chuyện kia, quả thực rất sảng khoái ah.
 
Nghĩ vậy, đám nam nhân không tránh khỏi bị kích thích, bọn họ khom người che giấu vẻ xấu hổ của bọn họ.
Hiển nhiên nữ nhân kia không để ý tới ánh mắt chăm chú của nam nhân, khuôn mặt lãnh ngạo dường như không chút tức giận. Nàng liếc nhìn tới võ trường, sau đó quay về phía Thượng Quan Vũ Phượng nói:
- Đây chính là vị hôn phu phế nhân ngươi luôn nhắc tới?
Thượng Quan Vũ Phượng gật đầu cười khổ, nàng vừa nãy nghe thấy mọi người bàn tán về Nghệ Phong với Hoa Hạ bang, nàng liền chú ý tới. Không cần suy nghĩ liền dẫn theo đám người Bố Lan Ny chạy tới đây.
Có thể nàng muốn nhờ Hoa Hạ bang giúp chính mình hả giận, giúp chính mình đánh Nghệ Phong. Cũng có thể, chính mình muốn biết, hắn cũng không quá giới, chính mình và hắn từ không có gì đáng nuối tiếc.
- Hắn còn kiêu ngạo hơn ngươi.
Nữ tử thản nhiên nhìn hai người bất động nằm trên mặt đất, nhìn Thượng Quan Vũ Phượng thản nhiên nói.
Thượng Quan Vũ Phượng gật đầu cười khổ một tiếng, dường như chính mình thấy hắn vài lần kiêu ngạo trước mặt chính mình. Phải thừa nhận, hắn đã lưu lại vị trí nào đó trong lòng chính mình. Đó chính là tư thái của cường giả!
Nữ nhân này không nói thêm gì nữa, nghiêng đầu chuyển tới đấu trường.
Nghệ Phong đứng trên đấu trường, nhìn thấy đấu khí trong cơ thể Cổ Lạp bạo phát, vẻ mặt không chút sợ hãi. Hắn lạnh lùng nhìn Cổ Lạp, giống như nhìn người đã chết.
Đám người vây xem, trông thấy dáng vẻ như vậy, trong đấy lòng cũng âm thầm suy tính: Lẽ nào tân sinh vừa mới vào học viện, rất mạnh rất mạnh sao?
- Ta tới nơi này, chỉ muốn nói với các ngươi một việc!
Nghệ Phong nhìn Cổ Lạp chuẩn bị đánh ra một quyền, liền thản nhiên nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Cổ Lạp ngưng quyền trên tay chính mình, hắn cũng suy nghĩ cẩn thận, xem rốt cục tiểu tử này muốn nói với chính mình điều gì. Hắn âm trầm nói:
- Nói! Sau khi nói xong, lão tử sẽ làm thịt ngươi!
Nghệ Phong cười lạnh một tiếng:
- Làm thịt ta? Hi vọng ngươi đạt được thực lực tới mức độ này. Ta đến đây, chỉ muốn nói với ngươi. Đám người các ngươi không xứng dùng hai từ Hoa Hạ. Cho nên, từ Hoa Hạ này cần phải sửa...
Câu nói này, nhất thời khiến mọi người ồ lên.
Cái gì là điên cuồng? Cái gì là kiêu ngạo? Chính là đây!
Hắn từ này, chẳng biết tại sao? Cư nhiên hắn ngạo mạn không để người khác sử dụng. Dáng vẻ kiêu ngạo bên ngoài mọi người không để ý tới, thế nhưng thói kiêu ngạo thế này đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy.
- Cái gì?
Dường như Nghệ Phong không chút phản ứng, hắn sững sờ nhìn Nghệ Phong nói.
- Ta nói, các ngươi không xứng dùng hai từ Hoa Hạ này! Thế giới này, ngoài ta ra, không ai xứng!
Nghệ Phong thản nhiên nói.
Mọi người đứng ngây dại tại chỗ, tất thảy nhìn sắc mặt Nghệ Phong trầm ngưng kiên định, tựa hồ bọn họ cảm giác chính mình không sao hiểu được.
Nữ nhân kia cũng ngây dại một chút, sau đó quay về phía Thượng Quan Vũ Phượng nói:
- Vị hôn phu này của ngươi, so với những gì ta đã thấy hắn chính là một kẻ kiêu ngạo. Hai từ kia, cư nhiên hắn cũng chiếm lấy! Hắn thật cuồng ngạo, có lẽ học viện không ai như vậy?
Thượng Quan Vũ Phượng không hề để ý tới nữ nhân kia nói, nàng ngây dại tại chỗ, bởi lời tuyên bố của Nghệ Phong làm chấn động.

Mị Ảnh - Chương #177


Báo Lỗi Truyện
Chương 177/1682