Chương 1657: Y Thánh.


 
Mặc dù ghế Chí Tôn chưa ngồi hết, nhưng lại có hai người quen ở phía trên. Một người là Thiên Thánh, một người là Hồng Thánh. Hồng Thánh chứng kiến Nghệ Phong tiến đến, sắc mặt hơi đổi. Nhớ tới Nghệ Phong cho hắn một kiếm kia, hắn liền không nhịn được cảm giác trái tim băng giá một hồi.
 
Đặc biệt thời điểm ánh mắt Nghệ Phong chuyển dời đến người hắn, hắn càng cảm giác rất kinh hãi. Nghĩ thầm Nghệ Phong có thể ra tay đối với hắn hay không, cướp ghế Chí Tôn của hắn đi.
 
Mà khiến Hồng Thánh buông lỏng một hơi, là ánh mắt của Nghệ Phong không chăm chú hắn nữa, quay đầu nhìn về phía Thiên Thánh. Cũng không để ý tới ánh mắt mọi người nhìn chăm chú, một kiếm thẳng tắp bổ về phía Thiên Thánh.
 
Thiên Thánh thấy Nghệ Phong không nói một lời đã dùng một kiếm đâm tới hắn, trong lòng giật mình, tranh thủ thời gian lách mình rời đi, Thiên Thánh tránh đi một kiếm này của Nghệ Phong, sắc mặt giận dữ, nhìn Nghệ Phong phẫn nộ quát một tiếng nói:
 
- Ma Thánh, ngươi đừng hiếp người quá đáng.
 
Nghệ Phong nhún nhún vai nói:
 
- Dù sao không lâu nữa ngươi sẽ chết. Chỗ ngồi lưu cho ta cũng không vấn đề.
 
- Ngươi...
 
Sắc mặt Thiên Thánh đỏ lên, hắn đã quên bao nhiêu năm không nổi giận như vậy. Nghệ Phong khi dễ hắn đến loại tình trạng này, ngay cả ghế Chí Tôn của hắn cũng muốn cướp đoạt, đây không thể nghi ngờ là đang tát mặt hắn ở trước mặt những Chí Tôn này. Chí Tôn trước giờ duy ngã độc tôn, bọn họ càng quan tâm da mặt của mình, Nghệ Phong cử động lấn hiếp người quá đáng như thế, khiến toàn thân Thiên Thánh run rẩy không thôi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
- Nghệ Phong! Ngươi sẽ vì hành vi của ngươi mà trả giá thật nhiều.
 
Thiên Thánh phẫn nộ quát.
 
Nghệ Phong không sao cả nhún nhún vai nói:
 
- Bản thánh chờ ngươi. Nếu ngươi không rời khỏi Chí Tôn vị, cũng đừng trách hiện tại bản Thánh xuất thủ.
 
Thiên Thánh thẳng tắp nhìn chằm chằm vào Nghệ Phong, không thể che dấu hung quang trong mắt. Mà khiến Nghệ Phong kinh ngạc chính là, Thiên Thánh rõ ràng yên lặng không nói đứng lên. Ngồi xuống ghế không có chữ Chí Tôn.
 
Không chỉ là Nghệ Phong trừng to mắt, ngay cả chút ít Chí Tôn đã tới chỗ này cũng sững sờ. Bọn họ nguyên lai tưởng rằng Thiên Thánh sẽ không chịu nổi loại vũ nhục này, sẽ tranh tài một hồi với Nghệ Phong. Chỉ là, Thiên Thánh này cũng quá không có cốt khí a.
 
Vài Chí Tôn ở đây trầm mặc một hồi, nguyên một đám nhìn Thiên Thánh, mang theo ánh mắt hèn mọn. Làm Chí Tôn, cho dù không đánh lại Nghệ Phong, dưới loại vũ nhục này cũng phải phản kháng a. Chí Tôn có tôn nghiêm của mình, đối với bọn hắn mà nói, tôn nghiêm là không thể vũ nhục.
 
Thấy Thiên Thánh rời đi, Nghệ Phong kéo Tần Y ngồi xuống lên ghế có chữ Chí Tôn, đương nhiên Tần Y là ngồi ở bên cạnh hắn. Bên cạnh từng chủ vị đều có hai ghế ngồi.
 
Tần Y ngồi vào chỗ của mình, nhìn thoáng qua Thiên Thánh đang ngồi ở đằng kia, nhìn Nghệ Phong nhắc nhở:
 
- Hắn nhường chỗ nhanh như vậy, sợ là có âm mưu bên trong. Đệ cẩn thận một chút.
 
Nghệ Phong nhẹ gật đầu, nhìn Tần Y nói:
 
- Không sao. Không cần lo lắng quá nhiều, trong này còn có Yêu Thánh và Tà Thánh, không có khả năng để ta vẫn lạc ở nơi này.
 
Tần Y nghe Nghệ Phong nói như vậy, lo lắng trong lòng mới biến mất không còn một mảnh.
 
Sau khi Nghệ Phong ngồi vào chỗ của mình, nguyên một đám Chí Tôn lục tục mang theo hộ pháp hoặc truyền nhân tiến đến. Mà chút ít Chí Tôn nhìn chủ vị Chí Tôn của Thiên Thánh mà giờ phút này Nghệ Phong đang ngồi, tất cả đều kinh ngạc không thôi. Bất quá, bọn họ rất nhanh đoán ra phát sinh cái gì. Ánh mắt nhìn Thiên Thánh đều mang theo một thần sắc khác thường.
 
Mà lúc những Chí Tôn này dò xét, Thiên Thánh siết chặt năm tay, gân xanh trên tay bạo động, cố gắng dẹp loạn cảm xúc không thể áp chế trong lòng.
 
- Nghệ Phong! Ta muốn ngươi chết.
 
Thiên Thánh cắn hàm răng, trong lòng yên lặng nói:
 
- Ta cho ngươi đắc ý trong chốc lát.
 
Yêu Thánh ngồi ở chủ tịch nhìn Nghệ Phong, giới thiệu cho Nghệ Phong một đám võ giả đạt tới thực lực cấp bậc Chí Tôn. Tuy lúc trước Nghệ Phong nghe Thánh chủ nói qua một lần, nhưng căn bản chưa gặp qua bao nhiêu người, sau khi Yêu Thánh giới thiệu một phen, Nghệ Phong yên lặng ghi nhớ những người này vào trong lòng.
 
Mà sau khi một lão giả mặc áo bào trắng đi vào, Yêu Thánh nhìn Nghệ Phong nói:
 
- Người này ngươi phải nhớ kỹ. Mặc dù hắn đứng hàng thứ bảy trong Chí Tôn. Nhưng hắn còn có một thân phận khác, thân phận này cho dù thân là trước ba chúng ta, đối mặt hắn cũng không có chút ưu thế nào.
 
Nghệ Phong sững sờ, rất nghi hoặc nhìn lão giả áo bào trắng, vẻ mặt lão giả áo bào trắng nhìn như hiền lành vui vẻ, tựa như một pho tượng Phật Di Lặc phổ độ chúng sinh, tản ra một loại khí tức thoải mái rất quỷ dị.
 
- Danh hào của hắn là Y Thánh. Là người duy nhất trên đại lục đạt tới Y sư cấp mười một. Đây là cực hạn mà Y sư có khả năng đạt tới, đan dược mà hồng nhan tri kỉ Nguyệt Nghiên của ngươi sử dụng, là vật phẩm hắn luyện chế ra. Hơn nữa bởi vì hắn có thân phận này, ở trong các Chí Tôn cũng rất có nhân mạch. Nếu như có thể, tận lực không cần phải đắc tội hắn, hắn và ta giống nhau, đều là nhân vật trung lập. Đương nhiên cũng hơi giống ta, ta và Thánh Thành có chút gần một ít, mà hắn và Tiên Cảnh gần một chút ít.
 
Yêu Thánh giải thích nói.
 
Trong lòng Nghệ Phong hơi rung động, thật không ngờ lão giả này còn có thân phận như vậy. Thân phận như thế, khó trách Yêu Thánh đặc biệt nhắc nhở.
 
Tựa hồ phát giác được ánh mắt Nghệ Phong dò xét hắn, Y Thánh đầu chuyển hướng về phía Nghệ Phong, lập tức khẽ cười cười, nhìn Nghệ Phong nhẹ gật đầu xem như chào hỏi.
 
Nghệ Phong đồng dạng nhìn về đối phương mỉm cười ý chào, ánh mắt lập tức chuyển qua hướng khác. Dù sao không ai thích người khác nhìn mình chằm chằm.
 
- Hiện tại đang vào là Ám Thánh! Trong bài danh Chí Tôn đứng hàng thứ tư. Thực lực sâu không thể lường, lúc trước ta thử giao thủ qua với hắn, hắn có pháp tắc hủ thực cùng pháp tắc chi quang. Hơn nữa có thể nói dung hợp hoàn mỹ, cường độ pháp tắc chỉ hơi kém pháp tắc thôn phệ của ta một bậc. Nếu không bởi vì căn cơ của hắn không thâm hậu bằng ta, chắc hẳn đã nổi danh cùng ta.
 
Nghệ Phong quay đầu nhìn về phía Ám Thánh, trong nội tâm có chút cảnh giác đối với hắn, có thể khiến Yêu Thánh đánh giá như thế, tuyệt đối không phải mặt hàng đơn giản. Hơn nữa từ trong giọng nói Yêu Thánh nghe được, nếu mình và hắn đối chiến mà nói, sợ là bại nhiều thắng ít.
 
Theo Yêu Thánh tiếp tục giới thiệu nguyên một đám Chí Tôn, Tà Thánh mang theo Triệu lão cũng đã đến, bên người còn có mấy hộ pháp. Nghệ Phong chứng kiến Triệu lão cũng không kỳ quái, lấy thực lực của Triệu lão, chắc hẳn cũng đạt tới cấp bậc Chí Tôn. Từ chỗ ngồi là mười tám vị là có thể nhìn ra được, tuyệt đối là lưu lại cho Triệu lão và Đế lão Tiên Cảnh. Dù sao, Chí Tôn ra khỏi Bí Cảnh chỉ có mười lăm người. Chỗ ngồi còn lại này, nhất định là cho hai vị mạnh nhất đại lục.
 
Sau khi Tà Thánh đi vào, nhìn Nghệ Phong nhẹ gật đầu, ngồi xuống trên hàng ghế Chí Tôn chủ trì. Triệu lão đồng dạng gật đầu đối với Nghệ Phong, ngồi xuống chủ vị Chí Tôn bên ngoài.
 
Sau khi Tà Thánh ngồi vào chỗ của mình, Tiên Thánh cũng mang theo Đế lão ngồi xuống. Chỉ có điều chứng kiến Nghệ Phong ngồi ở chủ vị Chí Tôn, có chút nhíu mày, nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm.
 

Mị Ảnh - Chương #1657


Báo Lỗi Truyện
Chương 1657/1682