Chương 1650: Chiến Thiên Thánh.


 
Võ giả trong Thiên Phủ hạo hạo đãng đãng tuôn ra, rút binh khí nhìn chằm chằm đám người Nghệ Phong. Nghệ Phong đối với chút ít võ giả này tự nhiên không có hứng thú, ánh mắt chú ý tới Thiên Thánh cầm đầu đội ngũ đứng phía trên hư không, nhìn Thiên Thánh, khóe miệng Nghệ Phong mang theo tiếu dung nghiền ngẫm.
 
- Thật không ngờ ta tới nhanh như vậy, đúng không?
 
Nghệ Phong nhìn Thiên Thánh cười ha ha nói.
 
Thiên Thánh nhìn thoáng qua quân đội binh lâm dưới thành, lại nhìn thoáng qua Nghệ Phong đứng chắp tay, trong mắt hiện lên một tia âm trầm:
 
- Xác thực thật không ngờ thực lực của ngươi có thể tăng tới loại tình trạng này. Bất quá, chỉ như vậy ngươi đã vọng tưởng san bằng Thiên Phủ của ta sao?
 
- Đủ để làm rồi!
 
Nghệ Phong tự ngạo nói.
 
Thiên Thánh hừ một tiếng, quay đầu nhìn võ giả Thiên Phủ và Tiên Cảnh sau lưng quát:
 
- Một tên cũng không để lại, giết toàn bộ.
 
Nghe được Thiên Thánh ra lệnh, Nghệ Phong cũng không nói gì, đối phương chỉ có thể nói mà thôi, vọng tưởng chém giết toàn bộ một tên cũng không để lại, trừ khi là hắn tự mình ra tay. Chỉ là, chẳng lẽ Nghệ Phong là bài trí sao?
 
Tần Y nhìn đám võ giả hạo hạo đãng đãng phóng tới trước mặt nàng, khóe miệng mang theo một tia tiếu dung khinh miệt. Từng đạo mệnh lệnh phát ra từ trong miệng nàng, sau đó các đội quân mau chóng lao về đám võ giả Thiên Phủ.
 
Mặc dù Tần Y không ưa Nguyệt Nghiên, nhưng lại không thể không thừa nhận, sau khi Tiên Cảnh không có Nguyệt Nghiên, hành quân chiến tranh đã xa xa không bằng trước. Đối mặt liên quân của Thiên Phủ và Tiên Cảnh, Tần Y rõ ràng không có hứng thú gì.
 
Võ giả hai phe trùng kích cùng một chỗ, thanh âm chém giết không ngừng, đánh nhau kịch liệt khàn cả giọng, nguyên một đám võ giả điên cuồng đánh về phía đối phương, quên cả sinh tử. Vô số người đối kích tạo thành sóng xung kích, tuy không khủng bố bằng sóng xung kích của cường giả, nhưng lại khiến người ta có một loại rung động đặc biệt từ thị giác. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
 
Dưới hình thức chém giết này, phía dưới bắt đầu có mùi máu tanh bốc lên. Thi thể nằm đầy trên đất, bị người phía sau đạp qua, trở nên huyết nhục mơ hồ. Lại càng kích thích huyết tinh song phương.
 
Tần Y nhìn Thiên Phủ không xa, từng đạo chỉ lệnh phát ra từ trong miệng của nàng, quân đội võ giả lao về phía Thiên Phủ, rất có tư thế phá tan phòng ngự của đối phương. Bất quá dù sao đây cũng là sân nhà của Thiên Phủ, mặc dù Tần Y trên phương diện hành quân chiến tranh mạnh hơn bọn họ không ít. Chỉ là ở địa bàn Thiên Phủ, không thể chiếm cứ thượng phong quá lớn.
 
Nghệ Phong thấy ánh mắt Tần Y chuyển hướng hắn, Nghệ Phong cũng minh bạch, Thánh Thành và Tần gia trang cần một hồi thắng lợi để kích phát ý chí chiến đấu thích của bọn họ. Mà hiển nhiên, đánh bại Chí Tôn đối phương có thể tạo cho bọn họ ý chí chiến đấu cùng sĩ khí lớn nhất.
 
Tần Y biết rõ thực lực của Nghệ Phong, tồn tại trước năm của đại lục. Đánh bại Thiên Thánh hoàn toàn không khó!
 
Thiên Thánh thấy võ giả Tần gia trang hung mãnh không ngừng lao vào, nhìn Nghệ Phong hừ lạnh một tiếng nói:
 
- Các ngươi thật không biết xấu hổ. Chính miệng nói rời khỏi Thánh Tông, lại mang theo người Thánh Tông đánh Thiên Phủ ta.
 
- Thế thì đã làm sao! Bản thánh thích làm như vậy, ngươi quản được sao?
 
Nghệ Phong trợn trắng mắt nói.
 
- Vô sỉ!
 
Thiên Thánh hèn mọn nhìn Nghệ Phong.
 
- Lão tử vô sỉ nhưng lão tử thích! Ngươi có bản lĩnh vô sỉ cho bản Thánh nhìn xem.
 
Nghệ Phong cười ha ha, đối với đánh giá của đối phương không chút phật lòng. Nghĩ thầm, điều này rõ ràng là ghen ghét.
 
Chỉ là, đám người Tần Y và Yêu Ngọc nghe được một câu nói kia, thiếu chút nữa rơi từ hư không xuống. Yêu Ngọc nhìn Nghệ Phong giơ ngón tay cái lên nói:
 
- Quả thật không hỗ là đại ca của ta, quả nhiên đạt đến cảnh giới phi phàm. Có thể coi vô sỉ là vinh dự, trên đời này chỉ có đại ca mới làm được.
 
Thiên Thánh thiếu chút nữa bị một câu nói kia của Nghệ Phong làm tức đến phun máu, trên đời có người như vậy sao ?
 
- Hi vọng kiếm của ngươi cũng lợi hại như miệng của ngươi.
 
Thiên Thánh tức thì nóng giận, hắn không tin Nghệ Phong vừa mới tiến vào Chí Tôn có thể là đối thủ của hắn. Đương nhiên, hắn không biết Nghệ Phong đã từng giao thủ ngắn ngủi qua với Độc Thánh, bằng không hắn sẽ không như thế.
 
Lực lượng trong cơ thể Thiên Thánh tụ tập vào cách tay, một quyền thẳng tắp đánh về Nghệ Phong, dưới một quyền này, lực lượng bốn phía hội tụ toàn bộ về hắn. Một quyền mang theo uy áp vô cùng, quét về phía ngực của Nghệ Phong. Mang theo kình phong đẩy võ giả đánh nhau phía dưới lui thật xa.
 
Nhìn đối phương ra tay rất sắc bén, Nghệ Phong cũng nâng tinh thần vài phần, Ngũ hành chi lực trong cơ thể hội tụ, mau chóng ngăn cản đối phương.
 
Va chạm không hề xinh đẹp, lập tức ngăn cản nắm tay của Thiên Thánh ở bên ngoài. Lực lượng khủng bố không phát ra một thanh âm nhỏ nhất, hai người đều tự lui ra ngoài, tạo thành một dấu vết thật sâu trên hư không, ánh mắt đều nhìn đối phương chăm chú. Trong lúc còn chưa đứng vững, hai người lại lao về đối phương lần nữa, nhanh chóng giao thủ ba chiêu.
 
Không gian dưới va chạm của hai người lập tức điên cuồng sụp đổ, trong phương viên ngàn mét xung quanh điểm hai người đánh nhau đã sớm không có võ giả dám nán lại, khe nứt không gian khủng bố không ngừng thôn phệ kình khí bộc phát ra.
 
Lúc hai người không hề xinh đẹp va chạm mấy chiêu, Nghệ Phong và Thiên Thánh đồng thời lui ngược lại, hai người ổn định thân ảnh đứng ở trên hư không. Nghệ Phong nhìn cánh tay Thiên Thánh run rẩy trước mặt, khóe miệng mang theo nụ cười mỉm:
 
- Như thế nào?
 
Sắc mặt Thiên Thánh âm trầm, hắn cũng thật không ngờ Nghệ Phong khủng bố như vậy. Lực lượng so với hắn còn mạnh hơn một bậc, lần giao phong này tuy thoạt nhìn là ngang tay. Nhưng Thiên Thánh hiểu được, trên thực tế hắn thua kém Nghệ Phong một bậc.
 
- Ngươi thật sự để cho ta lau mắt nhìn.
 
Thiên Thánh cắn hàm răng nói.
 
Nghệ Phong cười cười nói:
 
- Đa tạ đã khích lệ. Chờ một chút nữa ta sẽ làm ngươi càng phải lau mắt nhìn.
 
Thiên Thánh hừ một tiếng nói:
 
- Ngươi khờ dại cho rằng lực lượng mạnh hơn một đường so với ta là có thể đánh bại ta sao. Ta nói cho ngươi biết, Chí Tôn đánh nhau không chỉ là dựa vào lực lượng, còn cần kinh nghiệm. So về điều này, ngươi còn kém xa.
 
Nghệ Phong nhìn Thiên Thánh, lắc đầu nói:
 
- Bản thánh từ một phế nhân kinh mạch đều đứt đoạn, đi thẳng đến cấp độ này. Không nói kinh nghiệm chiến đấu vô số, nhưng cũng là một đường đánh giết mà tới. So với tu luyện của các ngươi, bản thánh càng nhiều vài phần hung hiểm. Ngươi không phải muốn so kinh nghiệm sao? Bản Thánh sẽ cho ngươi thỏa mãn. Nhìn xem hơn ba mươi năm ta sống mạnh hơn, hay là mấy vạn năm một lão quái vật sống mạnh hơn.
 
Nghệ Phong mang theo nụ cười khinh miệt, cánh tay hất lên, một quyền mau chóng oanh kích về phía đối phương.
 
Thiên Thánh hừ một tiếng, thân ảnh lui ra ngoài, hắn tự nhiên sẽ không bị lời nói của Nghệ Phong giật mà mình. Hắn đứng vững tại vị trí Chí Tôn nhiều năm như vậy còn không thu thập được Nghệ Phong sao?
 
Bàn tay Thiên Thánh nắm chặt, toàn bộ không gian bắt đầu gia cố điên cuồng, dưới loại gia cố này, Nghệ Phong cảm giác một cổ áp lực lớn lao uy áp hắn, dưới áp lực như vậy, Nghệ Phong giận dữ quát to một tiếng, không gian bộc phát thanh âm vỡ vụn, tựa như thủy tinh công nghiệp vỡ vụn không ngừng
 
Cùng lúc đó, một đạo long quyển phong trống rỗng xuất hiện trên hư không, mau chóng công kích về phía Thiên Thánh. Long quyển phong bao vây Thiên Thánh, Ngũ hành đại tuần hoàn vờn quanh trong đó, mau chóng tập trung Thiên Thánh, một ít chỗ không gian, tại thời khắc này cư nhiên bị tập trung triệt để.
 
- Bản thánh nhìn xem ngươi phá một chiêu này của ta như thế nào.
 

Mị Ảnh - Chương #1650


Báo Lỗi Truyện
Chương 1650/1682