Chương 1632: Truyền thừa của Thánh chủ đời thứ nhất.


 
Theo kiếm linh hội tụ, Tru Tiên Kiếm rung động lần nữa. Thời điểm kiếm linh hoàn toàn hội tụ cùng một chỗ, từ thân Tru Tiên Kiếm bộc phát ra năng lượng khủng bố đến cực điểm, năng lược khủng bố này xông thẳng lên trời, lúc này kiếm linh cũng bắn nhanh ra.
 
Theo kiếm linh bay nhanh ra, đồng thời một cổ uy áp khổng lồ uy áp cả thiên địa, dưới cổ uy áp này, Thiên Thánh và Lạc Thánh đều biến sắc, hiển nhiên cổ uy áp này vượt qua tưởng tượng của bọn hắn, trong nháy mắt này bọn họ cư nhiên có cảm giác sợ hãi cùng cực.
 
Thời điểm Thiên Thánh nhìn kiếm linh bay vào trong hư không, uy áp rung động hắn, ở phía trên kiếm linh rõ ràng chậm rãi hiện ra một thân ảnh. Nhìn đạo thân ảnh này, Thiên Thánh không có chút máu, sắc mặt trắng bệch:
 
- Thánh chủ Thánh Tông!
 
Thiên Thánh không dám tin, ở phía trên hư không, thân ảnh hiện ra chính là Thánh chủ trong bức họa mà hắn nhìn, năm đó vị này may mắn đi vào Thần Cấp, rồi lại bạo thể mà chết.
 
Sau khi Thiên Thánh kinh hãi, lập tức liền phát hiện dị trạng, dùng thực lực của vị kia, căn bản không có khả năng chỉ có chút uy thế ấy, tuy uy thế này khiến hắn cảm giác có một tia khủng bố, nhưng lại không phải không thể ngăn cản. Mà nếu thật là vị kia mà nói, hắn căn bản không có lực ngăn cản.
 
- Tàn hồn!
 
Thiên Thánh rất nhanh biết đạo thân ảnh trước mặt này là gì, bất quá điều này càng khiến hắn kinh hãi, một đạo tàn hồn đã khủng bố như thế, vậy bản tôn của hắn mạnh tới mức nào.
 
Nghệ Phong đồng dạng rung động tại chỗ, thật không ngờ trong Tru Tiên Kiếm lại có một đám tàn hồn. Chỉ cần cổ khí thế này đã không thấp hơn khí thế Chí Tôn.
 
Tất cả mọi người ngốc trệ tại nguyên chỗ, ánh mắt đều ngưng tụ phía trên đạo thân ảnh này, nhìn nhân vật truyền kỳ trên đại lục trước kia.
 
Đạo tàn hồn này không nhìn bất luận một ai, ánh mắt chỉ đặt ở trên người Nghệ Phong, mà trong tình huống bốn phía cực kỳ yên tĩnh, đạo tàn ảnh này làm ra một cử động khiến tất cả mọi người kinh hãi.
 
Chỉ thấy hắn hóa thành một đạo quang mang, mau chóng bắn về phía Nghệ Phong.
 
Nghệ Phong nhìn đạo quang mang vọt thẳng về phía mình này, cũng không lộ vẻ vui mừng, ngược lại sắc mặt đại biến.
 
Sắc mặt Lạc Thánh cũng đại biến, kinh hãi lên tiếng nói:
 
- Hắn lại muốn đem mình truyền thừa cho Nghệ Phong? Chỉ là, lấy thực lực của Nghệ Phong, làm sao có thể tiếp nhận truyền thừa của hắn.
 
Không kinh hãi giống như đám người Lạc Thánh, Thiên Thánh lại cười ha ha nói:
 
- Nghệ Phong, ngươi hợp nhất Ngũ hành thì như thế nào? Còn không phải sắp hồn thể hủy diệt, biến thành hoạt tử nhân sao.
 
Trong lòng Thiên Thánh hưng phấn không thôi, tàn hồn của Thần Cấp, Nghệ Phong có thể dung hợp sao? Khi đạo tàn hồn này đánh sâu vào trong nguyên hồn của Nghệ Phong, hồn thể của Nghệ Phong há có thể tiếp nhận được tàn hồn khủng bố như thế.
 
Truyền thừa là chuyện tốt, chỉ là Nghệ Phong cũng phải có mệnh mới có thể có hưởng chỗ tốt a. Điều này cũng giống như một quả khí cầu, bơm khí vào một cách thích hợp có thể khiến hắn bay lên, nhưng nếu bơm vào quá nhiều nói, kết cục chỉ làm hắn nổ mạnh.
 
Mà hiện tại hồn thể của Nghệ Phong giống như khí cầu, mà tàn hồn của Thần Cấp chính là không khí, đủ khiến Nghệ Phong bạo thể.
 
Thiên Thánh hưng phấn nói không nên lời, nguyên bản còn tưởng rằng bị Lạc Thánh ngăn cản không có hi vọng chém giết Nghệ Phong, lại thật không ngờ vị Thánh chủ này đã giúp đỡ hắn một đại ân tình.
 
Nhìn tàn hồn bay nhanh mà đến, sắc mặt Nghệ Phong đại biến, đồng thời ấn kết trong tay điên cuồng biến đổi, mà cùng lúc đó, dưới tình huống tất cả mọi người không phát hiện, một đóa hoa sen màu máu bay thẳng vào trong miệng của hắn.
 
Oanh...
 
Thẳng tắp nhảy vào trong óc Nghệ Phong, tàn hồn vừa xông vào, khóe miệng Nghệ Phong hiện lên một vài vết máu, phun ra từng ngụm máu, sắc mặt trắng bệch. Trên mặt lộ rõ vẻ thống khổ.
 
- Nghệ Phong!
 
- Đại ca!
 
Tần Y và Yêu Ngọc đồng thời kinh hô to, con mắt đỏ bừng.
 
Mà thời điểm trên mặt đám người Thiên Thánh lộ vẻ đắc ý, chờ đợi Nghệ Phong rơi xuống hư không, lại phát hiện Nghệ Phong cũng không bởi vì hồn thể dung nhập vào dẫn tới linh hồn tiêu tán, ngược lại ấn kết trong tay càng kết càng nhanh.
 
- Điều này sao có thể?
 
Không chỉ là Thiên Thánh, thậm chí Lạc Thánh cũng kinh ngạc tại chỗ, bọn họ thật không ngờ Nghệ Phong cư nhiên có thể ngăn cản tàn hồn của Thánh chủ trùng kích. Đây chính là linh hồn của thần Cấp a, hồn thể của Nghệ Phong làm sao có thể thừa nhận được?
 
Chỉ là, một màn phát sinh trước mặt lại khiến bọn họ không thể không tin tưởng, kiếm linh lần nữa trở lại trong Tru Tiên Kiếm, theo thủ ấn của Nghệ Phong biến hóa, từng đạo lực lượng kỳ dị giống như sợi tơ từ kiếm linh bao trùm ở toàn thân Nghệ Phong.
 
Mà tàn hồn trùng kích vào Nghệ Phong bị Nghệ Phong hấp thu từng chút từng chút vào trong thức hải. Trong khoảng thời gian ngắn, đạo tàn hồn này phát ra quang mang chói lòa, sau đó triệt để biến mất trong tầm mắt của mọi người.
 
- Ha ha...
 
Nghệ Phong nhìn đám võ giả đang trừng to mắt nhìn chăm chú hắn, cười ha ha nhìn Thiên Thánh nói:
 
- Thật không ngờ a, thật đáng tiếc nói cho ngươi biết, ta có Huyết Sắc Liên Hoa.
 
Đáy lòng Nghệ Phong may mắn không thôi, hiệu quả của Huyết Sắc Liên Hoa rất rõ ràng, là vô hạn vững chắc hồn thể. Hiệu quả như vậy, đối với nhiếp hồn sư bình thường hầu như không có trọng dụng gì, phần lớn bọn họ đều là nhìn trúng xác xuất thành công tăng lên, không đếm xỉa tới tác dụng khác của Huyết Sắc Liên Hoa.
 
Nhưng mà giờ phút này, tác dụng vững chắc hồn thể này lại cứu hắn một mạng. Chặn tàn hồn dung hợp trùng kích lúc này.
 
- Huyết Sắc Liên Hoa?
 
Thiên Thánh ngẩn người, lúc này mới nhớ tới loại vật kia. Nguồn: http://truyenyy.com
 
- Đáng chết!
 
Thiên Thánh không khỏi tức giận mắng một tiếng, loại vật này cho dù là hắn cũng không có, sao lại xuất hiện trên người Nghệ Phong, loại cấp bậc như Huyết Sắc Liên Hoa chính là thiên tài địa bảo đỉnh cấp, cho dù là Chí Tôn cũng sẽ ghé mắt vừa ý nhìn vài lần.
 
- Hừ!
 
Nghệ Phong mặc kệ Thiên Thánh tức giận ra sao, ấn kết trong tay không ngừng kết như trước. Sau khi kết ấn hoàn tất, Nghệ Phong nhìn Tru Tiên Kiếm tản ra hào quang quát:
 
- Tru Tiên Kiếm! Nhập vào cơ thể!
 
Theo một tiếng tiếng quát này, nguyên bản vỏ Tru Tiên Kiếm, cư nhiên hóa thành từng sợi tơ, bắt đầu dung nhập vào da thịt của Nghệ Phong, dưới vỏ Tru Tiên Kiếm dung nhập, trên người Nghệ Phong chậm rãi xuất hiện một bộ khôi giáp. Bộ khôi giáp này không giống khôi giáp bình thường, ngược lại giống như một bộ trường bào, phía trên trường bào có Long Phi Phượng Vũ. Khiến Nghệ Phong tỏa ra cảm giác tôn quý vô cùng.
 
Mà Tru Tiên Kiếm trên tay Nghệ Phong cũng lăng không nhập vào cổ tay của hắn, dung nhập cùng một chỗ với Nghệ Phong, quang mang phía trên Tru Tiên Kiếm biến mất không còn một mảnh. Nghệ Phong lúc này, không có quang mang vạn trượng, nhưng lại nhiều hơn vài phần xuất trần và tôn quý.
 
Đám người Tần Y sững sờ nhìn một màn này, mà trong ánh mắt nhìn chăm chú của bọn họ, nguyên bản khôi giáp và Tru Tiên Kiếm lại chậm rãi khôi phục nguyên trạng, cuối cùng hóa thành hình xăm tiến vào trong cánh tay Nghệ Phong.
 
Dưới tình huống Tru Tiên Kiếm tiến vào trong cánh tay Nghệ Phong, Ngũ hành đại tuần hoàn khủng bố xoay tròn quay xung quanh Nghệ Phong, một cổ lực lượng đánh sâu vào cánh tay Nghệ Phong, dung nhập vào trong thân thể Nghệ Phong.
 
Sau khi dung nhập xong, khí tức của Nghệ Phong bắt đầu điên cuồng tăng lên, trong chốc lát đã trùng kích bát giai đỉnh phong.
 
Vượt qua quá trình trùng kích này rất nhanh, rốt cục phá tan bình cảnh bát giai, mau chóng tiến vào cửu giai.
 

Mị Ảnh - Chương #1632


Báo Lỗi Truyện
Chương 1632/1682