Chương 1627: Toàn thắng.


 
Nghệ Phong cười lạnh nhìn đối phương, khóe miệng mang theo miệt thị, huyết khí của hắn quay cuồng, chỉ cần lực lượng ngũ hành trong cơ thể vận chuyển một lúc sẽ biến mất không còn một mảnh, hắn hợp nhất Ngũ hành, trừ khi là nhất cử đánh hắn thành trọng thương, bằng không không tạo được uy hiếp đối với hắn.
 
Nhưng Thiên Nhất lại khác, hắn không có tốc độ khôi phục nghịch thiên như Nghệ Phong, cho nên hiện tại hai người đối chiến, tuy lực lượng của hắn và Nghệ Phong không kém nhiều, nhưng duy trì chiến đấu liên tục, có hại nhất định là hắn.
 
Đương nhiên, Thiên Nhất không biết điểm ấy. Nhìn sắc mặt Nghệ Phong hồng nhuận, hắn còn tưởng rằng Nghệ Phong đang dùng lực lượng cố gắng áp chế.
 
Cánh tay Thiên Nhất vung lên, vỏ kiếm ra hiện trong tay của hắn, từng vòng lực lượng vận chuyển vào thân vỏ kiếm, dưới lực lượng của đối phương truyền vào, vỏ kiếm hóa thành lợi kiếm bay nhanh về Nghệ Phong.
 
Nghệ Phong hừ lạnh một tiếng, Tru Tiên Kiếm cũng nghênh đón về phía đối phương. Chỉ là, thời điểm hai người sắp giao phong cùng một chỗ, Tru Tiên Kiếm và vỏ kiếm rõ ràng đồng thời bóp méo chút góc độ, sau đó lướt qua lẫn nhau.
 
Điều này khiến Nghệ Phong có chút kinh ngạc, đáy lòng lập tức minh bạch, Tru Tiên Kiếm vốn là một thể, sợ là không thể giao phong. Điều này khiến Nghệ Phong chỉ có thể thu hồi Tru Tiên Kiếm, đáy lòng có chút đáng tiếc. Dù sao, Tru Tiên Kiếm vốn gia tăng thực lực của hắn thật lớn.
 
Thấy Nghệ Phong thu hồi Tru Tiên Kiếm, Thiên Nhất hừ một tiếng, cũng biết lợi dụng vỏ Tru Tiên Kiếm đối phó Nghệ Phong là chuyện không có khả năng.
 
- Nghệ Phong, nếm thử chiêu này của ta như thế nào.
 
Thiên Nhất giận dữ quát một tiếng, ấn kết trong tay điên thay đổi, khi ấn kết của hắn kết thành trong nháy mắt, hắn nổi giận gầm lên một tiếng nói:
 
- Thế Giới Trầm Luân!
 
Khi hắn gầm lên giận dữ, dưới chân Nghệ Phong và Thiên Nhất, mặt đất rõ ràng bắt đầu điên cuồng nhúc nhích, loại nhúc nhích này giống như sóng biển, từng đợt từng đợt gia điệp cộng lại, trong nháy mắt biến thành sóng triều mấy trăm trượng quay cuồng.
 
Mọi người thấy đại địa quay cuồng tựa như biển gầm, nguyên một đám trừng to mắt, thật không ngờ Thiên Nhất khủng bố đến loại tình trạng này, rõ ràng có thể khống chế đại địa tạo thành công kích khủng bố như thế.
 
Nghệ Phong nhìn bùn đất quay cuồng giống như mãnh thú muốn bắt hắn cắn nuốt sạch, Nghệ Phong biến sắc, thân ảnh không ngừng chớp động, muốn bức bùn đất này xuống.
 
Thiên Nhất thấy Nghệ Phong như thế, khóe miệng mang theo một tia cười lạnh nói:
 
- Ngươi tránh được sao? Phong cho ta!
 
Khi thanh âm của hắn rơi xuống, toàn bộ không gian trong nháy mắt xuất hiện vô số tường đất, không gian xung quanh Nghệ Phong bị vây kín toàn bộ. Mà Nghệ Phong cũng bị vây khốn trong đó.
 
ThấyNghệ Phong bị vây hãm trong đó, hắn càng cười lạnh liên tục, thủ ấn kết lần nữa, lực lượng trong cơ thể không hề giữ lại, pháp tắc chi lực và đấu khí bạo phát toàn bộ, hội tụ về phía bùn đất khủng bố kia.
 
- Khóa...
 
Khi hắn quát lên một tiếng này, tường đất điên cuồng co rút lại, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại có bóng dáng. Trong khoảng thời gian ngắn, vô số tường đất nhanh chóng tập trung Nghệ Phong trong đó. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
 
- Hôm nay! Ta muốn ngươi chết!
 
Trong giọng nói Thiên Nhất mang theo âm trầm, đánh ra từng đạo pháp tắc chi lực, khi hắn đánh ra pháp tắc chi lực, đồng thời bùn đất phía dưới bay về phía hư không, lao về phía Nghệ Phong bị tường đất chôn kia.
 
Bùn đất không ngừng áp súc buộc chặt, trong khoảng thời gian ngắn, nguyên bản bùn đất xốp mềm đột nhiên trở nên cứng rắn hơn vô số lần so với đá xanh.
 
Trong hư không, một viên cầu cực lớn hội tụ, thổ cầu cực lớn này hoàn toàn là do bùn đất hội tụ thành, to lớn che khuất bầu trời, ngăn cản dương quang.
 
- Nghệ Phong! Ta sẽ cho ngươi chết ở bên trong a! Ha ha...
 
Thiên Nhất càn rỡ cười to, không ngừng đánh ra pháp tắc chi lực, viên cầu này càng không ngừng áp súc.
 
Yêu Ngọc nhìn thấy một màn này, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ, loại co rút này đủ để đè nát hết thảy, hắn biết rõ Nghệ Phong cường hãn, chỉ là cũng không ngăn được loại áp súc như vậy, thân thể huyết nhục sao có thể đỡ nổi loại áp lực khủng bố này?
 
Khóe miệng Thiên Nhất mang theo âm hàn điên cuồng, chỉ cần giết chết Nghệ Phong, tất cả đều đáng giá, Tru Tiên Kiếm hợp nhất, nói không chừng hắn có thể vấn đỉnh Chí Tôn vị. Chí Tôn a, đó là một xưng hô cao cao tại thượng cỡ nào?
 
Nghĩ vậy, Thiên Nhất càng không hề giữ lại, điên cuồng thi triển ra pháp tắc chi lực, hắn không dám coi thường đối với Nghệ Phong. Cho nên, hắn không thể để đối phương có lối thoát.
 
- Được chết dưới tuyệt chiêu của ta, ngươi cũng có thể nhắm mắt.
 
Thiên Nhất lẩm bẩm nói, đạt tới cấp độ như hắn, người có thể khiến hắn vận dụng tuyệt chiêu áp trục này không có mấy người, thi triển ra chiêu này đối với Nghệ Phong cũng là tôn trọng đối với Nghệ Phong.
 
- Một lần nữa, áp cho lão phu!
 
Lúc Thiên Nhất nộ quát một tiếng, thổ cầu này trực tiếp nhỏ đi một vòng. Đám người Yêu Ngọc không chút nghi ngờ, độ cứng của thổ cầu lúc này, so với độ cứng của kim cương cũng không kém bao nhiêu.
 
Yêu Ngọc vừa định phi thân về phía trước, lại bị Tần Y ngăn lại nói:
 
- Tin tưởng hắn!
 
Yêu Ngọc nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Tần Y, cuối cùng vẫn còn nhịn xuống. Chỉ có điều nắm tay đã siết thật chặt.
 
Vô số võ giả đều ngừng thở nhìn phía trên hư không, ánh mắt thẳng tắp nhìn vào thổ cầu còn đang không ngừng nhỏ đi này. Dưới tình huống thổ cầu không ngừng nhỏ đi, võ giả trận doanh Tần gia trang bắt đầu thất lạc, mà võ giả Thiên Phủ lại hưng phấn dị thường.
 
Yêu Ngọc gắt gao nhìn chằm chằm vào thổ cầu không ngừng thu nhỏ lại, nắm tay siết chặt, nếu không phải thấy bộ dáng Tần Y bình tĩnh, hắn đã lập tức xông lên bổ thổ cầu này ra rồi.
 
- Nghệ Phong! Nghỉ ngơi đi!
 
Thiên Nhất thấy thổ cầu rút nhỏ vô số lần, khóe miệng mang theo một tia tươi cười đắc ý, pháp tắc chi lực trong cơ thể đánh ra lần nữa.
 
- Kiếp sau! Hi vọng ngươi đầu thai vào một nhà tốt. Binh khí của ngươi, ta sẽ thu giúp ngươi.
 
Thiên Nhất đánh ra một đạo pháp tắc chi lực cuối cùng, lúc này mới đình chỉ áp súc thổ cầu, đừng nói dùng lực lượng Nghệ Phong, cho dù mình có được thổ chi pháp tắc, dưới áp súc này cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
 
- Thật sao? Ta cũng định nói với ngươi như vậy!
 
Thời điểm Thiên Nhất buông lỏng, một thân ảnh khiến hắn sợ hãi xuất hiện, Thiên Nhất cảm giác được một cổ lực lượng bành trướng khiến hắn phải hoảng sợ từ phía sau hắn oanh kích tới.
 
Dưới cổ lực lượng này, thân thể Thiên Nhất bạo lui sang một bến, muốn tránh né một chiêu của Nghệ Phong.
 
Bất quá, một chiêu này Nghệ Phong mưu đồ đã lâu, sao có thể dễ dàng tránh né như vậy. Một chưởng thẳng tắp đánh vào phía sau lưng hắn, dưới một chưởng này, đối phương phun máu lao thẳng về phía trước, lưu lại vô số máu trên hư không, hung hăng nện vào thổ cầu tựa như kim cương, mọi người có thể nghe được thanh âm xương cốt vỡ vụn.
 
Xôn xao...
 
Một màn bất thình lình khiến mọi người không kịp phản ứng, nhưng lập tức một mảnh xôn xao, trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin. Không cách nào tưởng tượng, Thiên Nhất là chuẩn Chí Tôn lại bại một cách không giải thích được như vậy.
 
- Thật xin lỗi. Tường đất ngươi phong ấn bất quá là một đạo tàn ảnh của ta mà thôi. Tốc độ của ta đã sớm đạt tới tình trạng Chỉ Xích Thiên Nhai.
 
Thanh âm nhàn nhạt của Nghệ Phong vang lên trên hư không.
 

Mị Ảnh - Chương #1627


Báo Lỗi Truyện
Chương 1627/1682