Chương 1602: Cho ngươi thoả mãn.


 
Nghệ Phong tiến lên trước hai bước, nhìn trên trăm vạn võ giả Thánh Tông bên dưới, thản nhiên nói:
 
- Bản... Ta không phủ nhận, hôm nay ta có thể có thành tựu như vậy là vì Tà Tông ban cho. Đối với điểm này, ta ghi khắc trong tâm khảm. Cho tới nay, ta cũng luôn cho rằng mình là người Thánh Tông. Chỉ là...
 
Nghệ Phong nói đến đây, quay đầu nhìn lại nữ hài trong ngực Nguyệt Nghiên, khóe miệng lộ ra nụ cười vẻ mỉm:
 
- Ta cũng là phụ thân của một tiểu cô nương. Làm phụ thân, vĩnh viễn không muốn nữ nhi của mình cốt nhục tương tàn, như vậy còn sống cũng là vướng víu.
 
Mọi người nhìn Nghệ Phong phía trên hư không trầm mặc không nói, làm người, chuyện tình cốt nhục tương tàn là chuyện tình đau khổ nhất?
 
- Thánh Tông đã muốn ta cho công đạo, ta cho các ngươi một công đạo. Nghệ Phong ta lạy trời đất lạy phụ mẫu lạy trưởng bối, chưa từng có lạy qua người khác. Tà Tông cùng Thánh Tông, ta đã từng cho là nhà. Các ngươi vì ta huyết tẩy Mặc gia, máu nhuộm đại lục. Nghệ Phong ta cũng không phải người vô tâm. Đa tạ các vị năm đó làm hết thảy đối với Nghệ Phong. Hôm nay, Nghệ Phong ta quỳ xuống trước mặt các ngươi, đây là ta thiếu nợ các ngươi.
 
- Thiếu Thánh chủ!
 
- Nghệ Phong!
 
Tần Y cùng một đám Thánh Cấp hoảng hốt hô, ngạo khí của Nghệ Phong bọn họ biết rõ, chỉ là không có nghĩ đến Nghệ Phong sẽ buông bỏ tôn nghiêm như thế.
 
Nghệ Phong ngăn cản Tần Y muốn ngăn cản hắn, nhìn nàng lắc lắc đầu nói:
 
- Trở về đi! Những năm gần đây, Thánh Tông chiếu cố ta, còn vượt qua trưởng bối của ta, cái quỳ này đáng giá, ta thiếu nợ bọn họ!
 
Tần Y nghe Nghệ Phong nói như vậy, chỉ có thể lui về.
 
Nghệ Phong nhìn Triệu lão, hai đầu gối khụy xuống, quỳ ở trên hư không, đối với trăm vạn đại quân phía dưới quỳ xuống dập đầu.
 
Cái quỳ này của Nghệ Phong, trăm vạn đại quân nguyên một đám cảm giác một cỗ tâm tình nhộn nhạo không ngừng. Nghệ Phong là ai? Là tồn tại tương đương với đại lão, cả đời chưa từng cúi đầu với ai. Nhân vật bực này, nhìn những võ giả bọn hắn bất quá là nhìn con kiến hôi mà thôi. Chỉ là, một người cao ngạo như thế, rõ ràng quỳ xuống trước mặt bọn họ.
 
Điều này khiến cảm xúc trong lòng bọn họ kích động không thôi, một ít bất mãn trong lòng biến mất không còn một mảnh.
 
Trăm vạn võ giả nhìn Nghệ Phong, cũng không dám chính thức tiếp nhận cái quỳ này của Nghệ Phong, nguyên một đám khom người cúi đầu, hành lễ đối với Nghệ Phong. Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, cái quỳ này của Nghệ Phong làm trong lòng bọn họ trầm trọng.
 
Lúc này, Nghệ Phong buông xuống tôn nghiêm là vì bọn họ, buông bỏ tôn nghiêm vì con kiến hôi trong mắt hắn, loại cử động này, trên đời có võ giả nào có thể làm được? Cái quỳ này, làm trầm trọng bọn họ. Nhưng mà đồng dạng, bọn họ cảm thấy thiếu Thánh chủ này mới là võ giả chân chính, cũng dần dần cao lớn, không bởi vì một cái quỳ này khiến bọn họ cảm thấy Nghệ Phong đánh mất tôn nghiêm. Địa vị của Nghệ Phong trong suy nghĩ của bọn họ, đã nâng lên rất nhiều.
 
Một đám võ giả Thánh cấp nhìn Nghệ Phong quỳ xuống với trăm vạn đại quân, trong lòng nguyên một đám đều rất trầm trọng, bọn họ tự nhận không làm được điểm này, điều này cũng cho thấy quyết tâm của Nghệ Phong.
 
Quan trọng nhất là, bọn họ cảm giác bi thiết tràn ngập trong lòng, trong lúc nhất thời cảm thấy có phải là ép Nghệ Phong quá đáng hay không. Nguyên một đám vốn là võ giả bất thiện, lúc này đều trầm mặc, nhìn Nghệ Phong đứng dậy.
 
Chỉ thấy Nghệ Phong đi đến trước mặt Triệu lão:
 
- Qua nhiều năm như vậy, tuy Lão đầu tử dạy bảo ta, nhưng mà thời gian dạy bảo cũng rất ít, cho tới nay, đều là Triệu lão chiếu cố. Đối với ta mà nói, ngài là trưởng bối của Nghệ Phong, cũng là lão sư của Nghệ Phong. Hôm nay ta ở trước mặt nhiều người trái lời ngài, đây là bất hiếu. Rời khỏi tông môn, là không tôn sư trọng đạo. Đây đều là tội lớn. Vãn bối cũng không hy vọng xa vời người tha thứ. Cái quỳ này, là bái lạy trưởng bối, bái lạy lịch đại tổ sư Tà Tông.
 
Nghệ Phong quỳ xuống dập đầu một cái với Triệu lão.
 
Triệu lão nhìn Nghệ Phong trước mặt, ánh mắt phức tạp nhìn Nghệ Phong, không biết hắn đang suy nghĩ cái gì.
 
- Vãn bối cũng không hy vọng xa vời cái hai quỳ này có thể xóa đi chiếu cố của Tà Tông đối với ta. Xóa đi thân phận Tà Đế của ta.
 
Nghệ Phong nhìn Triệu lão, khóe miệng lộ ra mỉm cười, nhìn Triệu lão nói:
 
- Hôm nay ta muốn cho toàn bộ thiên hạ một công đạo, vậy thì công đạo triệt để.
 
Nói xong, Nghệ Phong đứng dậy, đi đến bên cạnh Nguyệt Nghiên. Nhìn Nguyệt Nghiên cười cười, lập tức nhìn về phía Đế lão Tiên Cảnh, nhìn hắn nói:
 
- Dùng thiên phú của ta, so với Nguyệt Nghiên thì như thế nào?
 
Đế lão Tiên Cảnh liếc nhìn Nghệ Phong nói:
 
- Mặc dù Nguyệt Nghiên rất có thể đạt tới Chí Tôn, nhưng mà vì Chí Tôn tinh đan, muốn tiến thêm một bước khó hơn lên trời, mà ngươi dựa vào bản thân, có thể ở ba mươi tuổi đến được cấp bậc đại lão. Tương lai đi vào Chí Tôn là điều chắc chắn, so với Nguyệt Nghiên, thiên phú và tiềm lực của ngươi mạnh hơn vài lần.
 
Đế lão Tiên Cảnh là đại nhân vật, cũng không cần nói dối, ca ngợi đối với Nghệ Phong cũng không keo kiệt. Theo hắn xem ra, Nghệ Phong rất có thể trở thành tồn tại như Tiên Tà nhị thánh, tuy lúc này Nguyệt Nghiên mạnh hơn Nghệ Phong một bậc, nhưng sau này Nghệ Phong tất nhiên vượt qua Nguyệt Nghiên.
 
Nghệ Phong gật đầu nói:
 
- Ngươi đã thừa nhận thì dễ làm. Nguyệt Nghiên là nhân vật thứ ba của Tiên Cảnh ngươi, ta cũng là thiếu Thánh chủ Thánh Tông, thân phận không kém nàng. Mà theo phương diện tiềm lực, ta mạnh hơn nàng. Như thế, ta dùng chính mình đổi nàng như thế nào? Tiên Cảnh ngươi tổn thất Nguyệt Nghiên, mà Thánh Tông tổn thất ta. Lại nói tiếp, loại trao đổi này các ngươi không thiệt thòi.
 
Đế lão Tiên Cảnh nói:
 
- Ta làm sao có thể cam đoan ngươi thật sự có thể rời khỏi Thánh Tông. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
 
Nghệ Phong khẽ mĩm cười nói:
 
- Ta sẽ khiến ngươi thoả mãn.
 
Đế lão không nói gì, hắn muốn nhìn Nghệ Phong rốt cuộc xử lý như thế nào một chút. Nghệ Phong muốn rời khỏi Tà Tông, cùng Nguyệt Nghiên một chỗ, không cần nghĩ, Thánh Tông bên kia cũng tuyệt đối không đồng ý.
 
Về phần Nghệ Phong đề nghị, Đế lão ngược lại cảm thấy không sai, nếu Nghệ Phong thật sự có thể khiến hắn thoả mãn. Vậy trao đổi thì như thế nào? Coi như Nguyệt Nghiên còn bị băng phong là được. Một Nguyệt Nghiên đổi Nghệ Phong, lần mua bán này đáng giá.
 
Nhưng mà, Đế lão sẽ không tin tưởng, Nghệ Phong thật có thể rời khỏi Tà Tông, cho dù hiện tại bọn họ hứa hẹn hai người không tham dự chiến tranh hai phe, nhưng mà đến lúc đó thật muốn chiến, dùng quan hệ của Nghệ Phong và Thánh Tông, hắn thật có thể không để ý sao?
 
Nghệ Phong nhìn thoáng qua Đế lão Tiên Cảnh, lại nhìn thoáng qua Triệu lão, lập tức nhìn thoáng qua vô số võ giả, Nghệ Phong thở nhẹ ra một hơi nói:
 
- Một thân tu vi của Bản Đế đều đến từ Tà Tông, hôm nay, Bản Đế sẽ trả lại toàn bộ cho sư môn, coi như là cho Thánh Tông, cho đại lục một công đạo.
 
- Nghệ Phong!
 
Nghệ Phong nói, không chỉ là Tần Y cùng Nguyệt Nghiên kinh hãi, ngay cả Triệu lão cùng Đế lão Tiên Cảnh cũng biến sắc, không dám tin nhìn Nghệ Phong, thật không ngờ Nghệ Phong quyết tuyệt đến loại tình trạng này, rõ ràng lại làm chuyện như vậy.
 
Trong lòng Nguyệt Nghiên cảm động, đồng thời cũng không nhịn được nữa giữ chặt Nghệ Phong nói:
 
- Nghệ Phong, đừng làm chuyện điên rồ, thật sự không được, không được mà.
 

Mị Ảnh - Chương #1602


Báo Lỗi Truyện
Chương 1602/1682