Chương 142: Ngươi muốn đụng tới ta hay không?



Thông thường Nghệ Phong cũng không thích đi dạo phố, bất quá đã tới Đế Đô một thời gian, nhưng trong mắt cũng không cảm thấy thích thú. Tâm tình vui sướng vì vừa tấn giai, hắn mới rời khỏi Lâm phủ.
Có lẽ bởi vì y phục mỏng manh, gió hiu hiu mùa thu thổi khiến thân thể cảm giác lành lạnh. Tuy Nghệ Phong có thể dùng đấu khí làm ấm thân thể, thế nhưng cũng không muốn làm như vậy. Bất cứ thứ gì đều mượn lực lượng của chính mình để điều hòa, vậy còn gì là thú vị?
Đế Đô không hổ là nơi chứa hơn hai mươi vạn người, phồn hoa không cần phải nói. Chỉ riêng diện tích rộng lớn, cho dù Nghệ Phong dạo phố tới giờ ngọ cũng cảm thấy đi không được bao xa.
Nhìn thương phẩm rực rỡ muôn màu, Nghệ Phong tuy ý quan sát. Thế nhưng rất nhanh bị một đạo phong cảnh hấp dẫn. Tiểu cô nương xinh xắn khoảng chừng 5, 6 tuổi đứng trước cửa hàng bày biện đầy vật phẩm trang sức, tiểu cô nương mò mẫm tìm kiếm. Giờ khắc này bản tính trẻ con của Nghệ Phong hoàn toàn bại lộ.
Nghệ Phong mặc kệ kiếp trước hay kiếp này, đều rất thích trẻ con. Hình như tiếng khóc oa oa khiến hắn vô cùng thoải mái. Quan trọng là, dường như có thể khơi dậy tính trẻ con trong lòng chính mình.
Tiểu cô nương trước mắt tựa hồ để ý tới Nghệ Phong đang mỉm cười nhìn nàng, nàng nghịch ngợm nè lưỡi làm mặt dạng quỷ quay về phía Nghệ Phong, tiếp tục khua múa vật phẩm trên tay.
Nghệ Phong thấy vậy, dáng vẻ tươi cười càng hiện rõ, tâm tình trên mặt khi Tần Y rời đi cũng biến mất hơn phân nửa.
Toàn thân tiểu cô nương nhỏ nhắn xinh xắn bao phủ bởi bộ váy xanh, có lẽ bởi vì không chú ý, trên váy dính chút bụi bẩn. Thế nhưng cũng không thể che giấu được linh khí trong cơ thể nàng. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng, đáng yêu dễ mến. Nhất cử nhất động đều trông giống như búp bê tại kiếp trước vậy.
Nghệ Phong tựa hồ bị dáng vẻ ngây thơ chất phát làm xao động, cảm giác hồn lực trong cơ thể chính mình từ từ được tinh lọc.
- Tránh ra! Tránh ra!
Khi Nghệ Phong đang mỉm cười nhìn linh khí quanh thân thể tiểu cô nương trước mắt, bỗng nhiên một âm thanh càn rỡ mạnh mẽ vang lên.
Nghệ Phong chau mày nhìn lại, chỉ thấy một thanh niên cưỡi Ưng Mã nhanh chóng chạy qua đây, không hề để ý tới đường phố đông đúc, người người qua lại.
Ưng Mã là ma thú tam giai, tuy rằng thực lực không mạnh. Thế nhưng cũng là vật cưỡi rất tốt, như ưng như mã, tốc độ như thiểm địa, bất quá tính tình bạo ngược, không đạt được thực lực nhất định, căn bản không thể khống chế được nó.
Mọi người trên phố nhìn Ưng Mã cao lớn này đấu đá lung tung, tất cả mọi người đều biến sắc, vội vã chạy về bốn phía lẩn trốn, đường phố vốn phồn hoa sầm uất, nhất thời trở nên hỗn độn không gì sánh được.
Nam tử cưỡi Ưng Mã tựa hồ rất thích vẻ mặt kinh hãi của người khác, hắn lập tức cười ha hả. Giống vậy, hắn cũng không hề quản thúc Ưng Mã, để nó tùy ý phá phách lung tung.
Hiển nhiên tiểu cô nương cũng chưa từng gặp phải chuyện tình như vậy, lúc này nàng đã đứng ngây người. Sắc mặt trắng bệch nhìn Ưng Mã to lớn kia đang tiến đến chính mình. Nàng dùng đôi tay nhỏ bé trắng trẻo che trước mặt mình, nhắm chặt đôi mắt lại, thét lên tiếng chói tai.
Tất cả mọi người nhắm mắt không dám nhìn, trong lòng cũng thương xót: Tiểu cô nương xinh đẹp như vậy, lại sắp bị Ưng Mã tàn nhãn giẫm chết.
- Hí...
Tiếng ngựa hí thật lớn, chói tai mọi người. Tiếng ngựa hí mạnh mẽ vang lên, khiến mọi người nghi hoặc mở mắt. Bất quá, chỉ thấy một thấy bàn tay của một thanh niên ôm chặt lấy tiểu cô nương xinh xắn kia, một tay cầm cương côn thật lớn, chọc thẳng vào mắt ngựa. Từng dòng máu màu đỏ tươi theo cương côn bắt đầu chảy ra ngoài.
Phịch...
Ưng Mã chịu lực cường đại như vậy căn bản không còn khả năng sống, hầu như không chút giãy dụa. Mạnh mẽ ngã xuống mặt đất, thanh niên trên lưng cũng bị đập mạnh xuống đất, đau đớn khó chịu hắn liền hừ lạnh một tiếng.
Nghệ Phong không hề để ý tới thanh niên kia, mà quay đầu về phía tiểu cô nương kia, trong lòng lo lắng nói:
- Không việc gì chứ! Không việc gì chứ!
Tựa hồ tiểu cô nương cảm giác được chính mình đã an toàn, lúc này hai mắt mới run run mở ra, nhất thời cảm thấy là thực, nàng ôm chặt lấy cổ Nghệ Phong, hiển nhiên vừa nãy nàng sợ hãi tới cực điểm.
Nghệ Phong nhìn đôi mắt tiểu cô nương còn lưu lại sự sợ hãi tới cực điểm, trong lòng giận dữ: E là trong lòng tiểu cô nương này luôn lưu lại bóng ma. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Nghĩ đến tiểu cô nương đáng yêu như vậy, sau này có thể thường gặp ác mộng. Hắn vô cùng ức chế, trong lòng mọc lên cỗ rống giận. Nghệ Phong tuy không nhận chính mình là người tốt, nhưng không đến mức phóng ngựa trên đường phố đông người.
Nghệ Phong quay đầu lạnh lùng nhìn gã thanh niên đang nằm trên mặt đất, lại phát hiện mấy người đang thúc ngựa hướng về nơi này, bất quá khi thấy Ưng Mã nằm ngổn ngang trên mặt đất. Đám người liếc mắt nhìn nhau, cũng thúc ngựa dừng lại.
Nghệ Phong lạnh lùng liếc mắt nhìn lướt qua mấy người, lại phát hiện Bố Lan Địch cũng ở trong đó, hắn hừ lạnh một tiếng. Tiếp đến kéo Ưng Mã to lớn không ngừng chảy máu sang bên cạnh. Hắn không muốn để tiểu cô nương trông thấy một màn máu tanh, sau này lưu lại bóng ma nào đó.
Nam tử trẻ tuổi trông thấy Ưng Mã đã mềm nhũn nằm trên mặt đất, trong lòng thương xót không gì sánh được: Đây chính là ngựa chính mình lấy trộm của gia tộc, Ưng Mã này rất mãnh liệt, chính mình căn bản không thể chinh phục được nó. Thế nhưng chính mình lại thích loại cảm giác này.
Về phần làm người khác bị thương, vốn hắn không nghĩ tới. Thường dân như vậy, chết mấy người đâu phải chuyện quan trọng với hắn?
Thế nhưng, khi phát hiện Liệt Ưng Mã hắn yêu quý nhất bị thiếu niên trước mặt dùng côn đánh chết. Lúc này làm sao không nổi trận lôi đình.
- Tiểu tử! Ngươi muốn chết?
Thanh niên từ trên mặt đất vùng người đứng dậy, không quan tâm tới đau đớn trên cơ thể, quay về phía Nghệ Phong giận dữ hét lớn.
Nghệ Phong không hề để ý tới hắn, ôm chặt lấy tiểu cô nương, nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng nàng, xoa dịu nỗi khiếp sợ vừa nãy. Nghệ Phong quay đầu nhìn về phía Bố Lan Địch, nhàn nhạt nói:
- Bố Lan Địch! Ngươi thực sự có vài phần bản lĩnh, phóng ngựa trên phố đả thương người, thật càn rỡ a! Bản thiếu gia bội phục ngươi tới cực điểm!
Bố Lan Địch thấy Nghệ Phong chuyển mũi nhọn về phía hắn, trong lòng hắn biến ảo bất định: Trước kia ta luôn rất cẩn thận! Tiểu tử này là một phế nhân, thế nhưng phế nhân làm sao có thể dùng cương côn đánh Ưng Mã mạnh mẽ như vậy. Tuy rằng thực lực của Ưng Mã không mạnh, thế không thực lực không đạt tới Nhân Cấp, hầu như không thể làm được như vậy. Hơn nữa, hắn lại còn cứu được tiểu cô nương này.
Lẽ nào, thông tin nhận được từ Thượng Quan Vũ Phượng là giả? Bất quá hắn lập tức lắc đầu, Thượng Quan Vũ Phượng sẽ không nói dối về vấn đề này.
- Ha ha, có muốn phóng ngựa đụng đến ta hay không?
Nghệ Phong cười nhạt nhìn Bố Lan Địch, không hề để ý tới thanh niên kia đang trừng mắt nhìn hắn.
Sắc mặt Bố Lan Địch lại biến đổi, rốt cục hắn cũng không nói lời nào: Dù sao đã biết chuyện phóng ngựa trên phố là sự thực, người trên phố đã sớm trừng mắt nhìn hắn. Tuy rằng hắn không quan tâm tới những thường dân này, thế nhưng Nghệ Phong là ngoại tôn của Lâm Hạo Nhiên. Nghe nói, ngay cả Thượng Quan Bác cũng bị Nghệ Phong mượn uy thế của Lâm Hạo Nhiên mắng nhiếc đuổi ra khỏi cửa.
Mấy thanh niên nhìn Bố Lan Địch chằm chằm, không rõ Bố Lan Địch luôn luôn càn rỡ, vì sao lúc này lại trầm mặc như vậy. Theo lý thuyết, tiểu tử này khiêu khích như vậy, hắn đã sớm thúc ngựa xông tới. Lẽ nào gia tộc của tiểu tử này cũng rất lớn, không thể đụng tới hay sao?
Mọi người vây xem cũng âm thầm thở dài, xem ra thiếu niên này cũng là người của thái tử đảng. Tuy rằng bọn họ rất căm ghét người thái tử đáng, thế nhưng đối Nghệ Phong vừa nãy cứu người cũng coi như không ghét.

Mị Ảnh - Chương #142


Báo Lỗi Truyện
Chương 142/1682