Chương 1244: Kinh hồng nhất kiếm.


 
Kiếm như sấm sét, chớp mắt đã tới mang theo đầy hàn ý và sắc bén. Hầu như trong lúc đó, toàn bộ thiên địa chỉ còn lại một kiếm này, không còn thứ gì khác. Một kiếm không ngừng phóng đại, tất cả không gian đều bị một kiếm tập trung, tản ra khí tức lạnh lẽo.
 
Một kiếm này kéo tới, trong mắt Kim Phú cũng lộ ra vẻ kinh khủng. Thế nhưng làm một Quân cấp, phản ứng hoàn toàn không chậm. Khi một kiếm này vừa đâm vào sát ngực hắn, đồng thời hắn nghiêng người vừa chuyển, dùng tay mạnh mẽ bắt lấy lợi kiếm.
 
Xoẹt....
 
Một tiếng xé rách vang lên, lợi kiếm đâm thẳng vào lòng bàn tay Kim Phú, xuyên qua lòng bàn tay Kim Phú. Chỉ khoảng nửa khắc, cánh tay Kim Phú triệt để bị đâm thủng.
 
Mà khi mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, bóng người đang hướng về phía Kim Phú kia, ngay cả lợi kiếm cũng không rút. Vội vàng quăng kiếm rời đi, tất cả đều sinh động quyết đoán như nước chảy mây trôi, lộ rõ bản sắc của sát thủ.
 
- Thiên Nghịch!
 
Nghệ Phong nhìn thân ảnh vừa lắc người rơi vào bên cạnh mạnh, kinh hỉ hô lên. Từ khi Thiên Nghịch xuất kiếm, Nghệ Phong cũng đã biết là hắn rồi. Về phương diện ám sát từ trong bóng tối, không ai có thể so sánh với Sát Lâu.
 
Nhớ tới một nhất kiếm kinh hồng tuyệt thế vừa rồi, Nghệ Phong không nhịn được hít sâu một ngụm khí lạnh. Một kiếm kia, cho dù là hắn cũng không thể tránh khỏi. Tại phương diện ám sát, Nghệ Phong còn kém Thiên Nghịch rất xa.
 
Tách...
 
Máu không ngừng rơi xuống đất tạo ra âm thanh tí tách khiến tất cả mọi người nhìn về phía Thiên Nghịch đang đứng sóng vai cùng Nghệ Phong. Nhớ tới một kiếm tuyệt thế vừa rồi, cả đám phải thừa nhận, một kiếm vừa rồi hầu như đã đạt đến trình độ cực hạn của ám sát, bất luận một người nào trong bọn họ, đều rất khó có thể tránh ra được một kiếm này.
 
Trên cánh tay Kim Phú, như trước cắm một thanh lợi kiếm. Khuôn mặt hắn kịch liệt vặn vẹo, hắn nằm mơ cũng không nghĩ ra, trên đời có phương pháp ám sát như vậy. Ngay cả hắn đều không kịp ngăn cản.
 
Nghệ Phong thấy lợi kiếm trên tay Kim Phú, cười ha ha nói:
 
- Thiên Nghịch, tốt! Một trận chiến này, ngươi thành danh rồi!
 
Lấy thực lực Tôn cấp của Thiên Nghịch, tuy rằng không thể ám sát Kim Phú thành công, thế nhưng một kiếm đâm xuyên qua cánh tay Kim Phú cũng đủ để hắn thành danh rồi.
 
Quân cấp và Tôn cấp, đó là khác biệt một trời một vực. Lấy thực lực Tôn cấp của Thiên Nghịch có thể làm Quân cấp bị thương nặng, sau này bất kể là ai cũng phải cố kỵ hắn. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
- Đáng tiếc! Tốc độ vẫn chậm một ít, thời cơ ra tay nhanh một chút. Bằng không một kiếm này là có thể lấy mạng của hắn!
 
Thiên Nghịch lạnh lùng nói một câu, khiến tâm thần mọi người đều lạnh giá. Lấy thực lực Tôn cấp, đâm xuyên qua cánh tay một Quân cấp cư nhiên còn chưa đủ, còn vọng tưởng một kiếm ám sát Quân cấp? Chuyện này có khả năng sao?
 
Nhớ tới một kiếm kia của Thiên Nghịch, đám người lập tức làm ra câu trả lời " khả năng ". Đáp án trong lòng, khiến bọn họ cảm thấy cực kỳ kinh khủng. Ngay cả Quân cấp đều có thể ám sát, vậy thì người khác có thể ngăn nổi sao?
 
Thiên Nghịch cực kỳ bất mãn, tốc độ của hắn đã đạt đến mức tận cùng rồi. Đây là do thực lực có hạn không có biện pháp nào khác, thế nhưng vừa rồi Kim Phú cực kỳ táo bạo, lực nhận biết đối với ngoại giết cũng đặt toàn bộ trên người Nghệ Phong. Tình huống như vậy, nếu có thể để hắn lại táo bạo thêm một ít, như vậy một kiếm này sẽ không đâm thủng cánh tay hắn đơn giản như vậy.
 
Nghệ Phong nghe được những lời này của Thiên Nghịch, khóe miệng co quắp một chút. Hỗn đản này thật đúng là không biết đủ, có thể khiến một Quân cấp biến thành như vậy, cũng đủ cho hắn dương danh thiên hạ rồi, cư nhiên vọng tưởng một kiếm ám sát Quân cấp. Quân cấp, hắn có thể đơn giản ám sát sao?
 
- Người của Sát Lâu?
 
Kim Phú rút thanh lợi kiếm ra, không ngừng điểm điểm trên cánh tay, ngăn lại không cho máu chảy. Chỉ bất quá cánh tay kia đã vô dụng rồi, Thiên Nghịch vừa ra tay, hắn đã suy đoán được thân phận của đối phương, chỉ có Sát Lâu mới có trình độ như vậy tại phương diện ám sát.
 
- Chuyện của bản lâu chủ, liên quan gì đến chuyện của Sát Lâu!
 
Thiên Nghịch hừ một tiếng, bất quá lời hắn nói ra khiến Nghệ Phong giật mình. Thiên Nghịch cư nhiên đã tiếp nhận Sát Lâu rồi? Trở thành lâu chủ Sát Lâu?
 
Sắc mặt Kim Phú biến ảo bất định, trong lòng cũng bất đắc dĩ mười phần. Lấy tuổi tác của Thiên Nghịch, căn bản không cần tuân theo ước định năm kia. Dù sao hắn không tham dự vào trong đó. Bất quá, hắn không nghĩ ra chính là, làm thực lực siêu cấp như Sát Lâu, cư nhiên cũng sẽ ra tay.
 
Càng thật không ngờ chính là, một đời lâu chủ này của Sát Lâu, cư nhiên luyện ám sát thuật đến trình độ khủng bố như vậy. Nếu như tiếp tục cung cấp thời gian cho hắn phát triển, sau này còn mấy người có thể thoát khỏi hắn ám sát?
 
- Ngươi là lâu chủ của Sát Lâu, mỗi một hành động đều đại biểu cho thân phận của Sát Lâu. Lẽ nào ngươi không biết ước định năm đó giữa các tông môn, không được tùy ý phát sinh xung đột?
 
Kim Phú vẫn muốn dùng ước định để áp chế Thiên Nghịch.
 
- Không có ý tứ! Đó là chuyện đời các ngươi. Bản lâu chủ không biết! Huống chi, ước định năm đó, trừ bỏ một ít người trong Sát Lâu ta, còn lại hầu như toàn bộ mọi người đều không để ý tới!
 
Thiên Nghịch tùy ý nói.
 
Những lời này khiến Kim Phú tức giận. Xác thực, bởi vì một số nguyên nhân đặc thù, cho nên năm đó Sát Lâu đã siêu thoát ở ngoài ước định kia. Nếu như nguyên nhân là Sát Lâu, chỉ cần mấy nhân vật cao tầng của Sát Lâu không ra tay, như vậy bất luận kẻ nào cũng không có biện pháp lấy ước định mượn cớ đối phó Sát Lâu.
 
Mà hết thảy những điều này, đều là năm đó Sát Lâu uy hiếp. Sát Lâu kinh doanh chuyện ám sát, cho nên ước định năm đó hầu như đã chặt đứt đường sống của Sát Lâu. Cho nên lâu chủ đời đó của Sát Lâu, tuyên bố uy hiếp tất cả tông môn bức bách hắn trong thiên hạ.
 
- Nếu ai dám bức Sát Lâu gia nhập ước định kia. Vậy thì Sát Lâu sẽ không chết không ngớt cùng hắn.
 
Lúc đó nói ra những lời này, thậm chí Sát Lâu muốn chỉ trích những người cầm đầu của các thế lực siêu cấp. Những thế lực siêu cấp này, bầu không khí cực kỳ nóng nảy, rất có ý tứ ra tay tiệt diệt Sát Lâu.
 
Thế nhưng nhớ tới tính chất của Sát Lâu, cả đám lại mạnh mẽ nhịn xuống. Lấy thế lực của bọn họ liên hợp lại muốn tiêu diệt Sát Lâu cũng không khó, thế nhưng vấn đề là trước khi không diệt hắn, Sát Lâu đã bắt đầu điên cuồng trả thù.
 
Nếu như các thế lực khác bọn họ có thể không sợ, thế nhưng đây là một tổ chức ám sát, thủ đoạn ám sát của bọn họ ùn ùn, một thế lực siêu cấp toàn bộ xuất ra, hơn nữa mỗi người đều là sát thủ chuyên nghiệp. Sợ rằng bọn họ ăn ngủ không yên.
 
Cố kỵ tại nhiều phương diện, hơn nữa Tà Tông làm chỗ dựa cho Sát Lâu. Cho nên ước định năm đó, Sát Lâu là một ngoại lệ duy nhất. Trừ bỏ một ít người trong Sát Lâu bị các thế lực lớn điểm danh không được ra tay, người còn lại của Sát Lâu hoàn toàn có thể siêu thoát bên ngoài.
 
Cho nên ước định năm đó, Sát Lâu mặc kệ không quản. Đặc biệt đối với người trẻ tuổi như Thiên Nghịch.
 
Tuy rằng Nghệ Phong cũng biết ước định giữa các thế lực, thế nhưng hắn lại không rõ nội dung, hắn không khỏi quay sang hỏi Thiên Nghịch:
 
- Ước định kia rốt cuộc là cái gì?
 
Thiên Nghịch cũng không suy nghĩ nhiều, trực tiếp hồi đáp:
 
- Các tông môn nhất lưu trên đại lục, không thể tùy ý khơi mào chiến tranh. Võ giả đạt tới thực lực Quân cấp trở lên, không được tùy ý ra tay. Những thứ này chỉ là hạn chế đối với thực lực nhất lưu và siêu cấp, đám người sư tôn ngươi có hạn chế khác. Cụ thể ta cũng không quá rõ ràng.
 
Nghe thấy câu đó, Nghệ Phong hơi gật gật. Nghĩ thầm, thảo nào trên đại lục, cường giả Tôn cấp hầu như là tồn tại chí cao rồi. Nguyên lai Quân cấp không thể tùy ý ra tay.
 

Mị Ảnh - Chương #1244


Báo Lỗi Truyện
Chương 1244/1682