Chương 1176: Trận chiến đầu tiên.


 
- Hi hi, lúc đầu còn nghĩ ngươi kém xa so với Liễu tiền bối, hiện giờ nghe câu này thật ra vẫn còn vài phần khí thế của Liễu tiền bối.
 
Một tiếng cười thanh thúy truyền vào lỗ tai Nghệ Phong, Nghệ Phong không cần nghĩ cũng biết là nữ nhân bệnh tâm thần kia.
 
- Thế nào? Ngươi cũng cảm thấy hứng thú?
 
Nghệ Phong tùy ý nói với Hà Như.
 
- Hi hi, hứng thú thì có, chỉ có điều năng lực không đủ. Muốn phá hủy một cây điện trụ vài trăm thước như vậy, cho dù một kích toàn lực của ta cũng không suy suyển. Huống chi còn chỉ là dư kình.
 
Ánh mắt Hà Như nhìn chằm chằm vào Nghệ Phong.
 
Nghệ Phong không hề phủ nhận, muốn dựa vào dư kình để hạ một cây cột trụ dày vài trăm thước như vậy vô cùng khó. Mà muốn phá hủy cây cột này cũng chỉ có thể dựa vào dư kình. Nếu không đi xuất thủ với cây cột, người ta còn không bảo ngươi bị bệnh tâm thần.
 
Đặc biệt là sợ rằng Lâm Lang thế gia sẽ coi ngươi là địch nhân. Đã mời tới tham dự Tụ Hội lại còn xuất thủ phá hủy kiến trúc nhà người ta, đây là đạo làm khách sao? Đương nhiên, nếu như trong tranh đấu phát ra dư kình thì sẽ không thể nói gì. Bởi vì hoàn toàn có thể thoái thác do vô tâm.
 
Tuy rằng miệng Nghệ Phong nói muốn hạ mấy cây điện trụ này xuống thế nhưng đáy lòng lại không có ý đó. Dù sao mấy cây cột kia cũng không hề e ngại hắn.
 
- Ở trong không gian bị ngươi lừa đảo. Ta muốn xem xem đại Tà Đế năm nay rốt cuộc có bao nhiêu phần thực lực của Liễu tiền bối năm đó.
 
Hà Như không quên khiêu khích Nghệ Phong, nàng chờ tới khi mọi người đến đầy đủ, vừa lúc tìm được Nghệ Phong mất thêm chút thời gian.
 
- Ngươi có bệnh!
 
Nghệ Phong lấy ra mấy viên đan dược từ trong nhẫn đưa cho Hà Như nói:
 
- Tuy rằng loại bệnh này của ngươi ta không chữa được thế nhưng vẫn có thể ức chế một chút. Đây là mấy viên đan dược ta luyện chế ra, ăn từ từ để giảm bệnh tình của ngươi xuống.
 
- Ngươi mới có bệnh!
 
Hà Như thực sự phát tác, mỗi lần hỗn đản này nhìn thấy ta đều nói có bệnh, hắn mới có bệnh, cả nhà hắn có bệnh.
 
- Thật đó! Loại bệnh này vô cùng nghiêm trọng, may mắn là ngươi gặp phải ta, trước đây ta học đại học đã học qua môn Tâm lý học. Trị liệu loại bệnh này không ai thông thạo hơn được ta. Cho dù y sư thập giai cũng không ngoại lệ.
 
Nghệ Phong vô cùng chăm chú nói, nữ nhân này không có việc gì cứ đi tìm hắn gây phiền phức, đây không phải có bệnh là gì?
 
- Ngươi...
 
Hà Như cố gắng dẹp yên lửa giận trong lòng, nàng hận không thể uống máu của nam nhân trước mặt. Chỉ là đi so thử với hắn một chút thì có liên quan tới việc mình bị bệnh đâu? Không biết Liễu tiền bối kiếm tên hỗn đản này ở đâu ra, rốt cuộc hắn có phải đệ tử của Liễu tiền bối hay không, một chút phong độ của Liễu tiền bối cũng không học được.
 
- Hừ!
 
Hà Như nghiến răng không nhìn Nghệ Phong nữa, nếu còn nói tiếp không biết Nghệ Phong sẽ nói nàng thành cái gì. Lần này là bệnh tâm thần, lần sau có thể là bệnh hoa liễu không chừng?
 
Nguyên bản vốn tưởng Hà Như buông tha Nghệ Phong, thật không ngờ nàng lại quay đang sang phía Băng Ngưng mở miệng hỏi:
 
- Đông Hải cung?
 
- Hà thành?
 
Băng Ngưng không cam lòng tỏ ra yếu kém hỏi lại.
 
- Quả nhiên là ngươi. Nghe nói ngươi là một trong hai nhân vật kiệt xuất đời này của Đông Hải cung, chẳng qua xem ra hiện giờ tỷ tỷ không được tốt lắm?
 
Hà Như khẽ cười nói.
 
- Cho dù không thì sao? Năm đó Đông Hải cung cũng đã chèn ép Hà thành suốt.
 
Băng Ngưng tùy ý nói.
 
Những lời này khiến Hà Như nở nụ cười, đối với chuyện Băng Ngưng vừa nói nàng không để ý chút nào.
 
- Thật ra năm đó gia gia ta vẫn xem thường người trong thiên hạ. Chỉ là làm tôn nữ của người, chung quy vẫn phải tìm lại mặt mũi.
 
Hà Như cười nhẹ.
 
Nguyên bản mọi người đang buồn chán, đột nhiên thấy hai nữ nhân đối chọi nhau gay gắt đều xốc lại tinh thần. Hai đại vưu vật đối chọi nhau quả thật vô cùng đẹp mắt.
 
Đương nhiên, một ít người nghe tới Đông Hải cung và Hà thành cũng hiểu ra ân oán trong đó. Lần Tụ Hội trước đây của Liễu Nhiên, hai bên đại biểu long tranh hổ đấu một phen. Nguyên bản Hà thành Hà Đồn Khước vô cùng tự tin lại bị Đông Hải cung dùng một chiêu đánh bại.
 
Lần bại đó cũng khiến Hà Đồn Khước vô cùng nhục nhã. Bởi vì thực lực của hắn lúc đó mạnh hơn Đông Hải cung Băng Phá một chút. Hơn nữa thế lực của Hà thành cũng mạnh hơn Băng Hải cung, cho nên khi bị thua trong tay Băng Phá, đáy long Hà Đồn Khiết như bị kim châm đâm vào.
 
Cũng có người nghe nói lúc đó Hà Đồn Khiết đã đi khiêu chiến Đông Hải cung Băng Phá. Chỉ là tuy rằng hai người này có hận ý với nhau thế nhưng cũng không dẫn đến chuyện hai thế lực lớn tranh đấu. Chẳng qua nếu hai người nhìn thấy nhau thì tất sẽ đấu một hồi.
 
Có điều thật không ngờ hậu nhân của hai người lại bởi vì chuyện tình của hai bọn họ mà đấu đá lẫn nhau. Điều này khiến cho đám thanh niên tuấn kiệt tại đây có chút hưng phấn.
 
- Nguyện ý phụng bồi!
 
Băng Ngưng thấy Hà Như khiêu chiến nàng, tuy rằng nàng biết thực lực đối phương mạnh hơn, thế nhưng cũng không hề cự tuyệt, tính tình của nàng không biết cự tuyệt viết như thế nào. Nguồn: http://truyenyy.com
 
Băng Ngưng đáp ứng sảng khoái như vậy lại nằm ngoài dự liệu của Hà Như.
 
Tình hình Đông Hải cung nàng cũng đã nghe nói qua, bởi vì bạo động cho nên thánh địa tu luyên băng thuộc tính bị phong tỏa. Đó là lý do hiện giờ Băng Ngưng mới chỉ tu luyện tới ngũ giai, đây đều là tự đối phương đi tới bước này. Thiên phú như vậy đủ để nàng phải bội phục, huống chi Băng Ngưng còn nhỏ hơn nàng hai tuổi. Nếu như từ nhỏ nàng có thể mượn cấm địa Đông Hải cung lại thêm tuổi tác bằng Hà Như thì chắc chắn sẽ không yếu hơn Hà Như, thậm chí có khả năng còn mạnh hơn.
 
Thế nhưng đây chỉ là nếu như, hiện giờ đối phương cũng chỉ có thực lực ngũ giai, Hà Như hầu như không có hứng thú đi tranh đấu với ngũ giai.
 
Hơn nữa, lấy thực lực của nàng đi tranh đấu với Băng Ngưng sẽ bị mang tiếng bắt nạt kẻ yếu không chừng. Dù sao, hiện giờ tài nguyên của Hà thành cũng nhiều hơn rất nhiều so với Đông Hải cung.
 
Nghệ Phong thấy Băng Ngưng tiến lên một bước, rất có vẻ muốn giao thủ với đối phương. Hắn liền quay sang Băng Ngưng nói rằng:
 
- Để ta đến. Mục đích lúc đầu của nàng là ta.
 
Hà Như biết không khiêu khích được hắn liền quay sang khiêu khích Băng Ngưng. Hành động này thật khá thông minh, đương nhiên Nghệ Phong cũng nhìn ra.
 
Băng Ngưng cau màu, vừa mới định mở miệng nói câu gì đã bị Nghệ Phong ngắt lời:
 
- Ta còn không nhìn được người khác khi dễ nàng.
 
Băng Ngưng nghe lời nói của Nghệ Phong, tuy rằng vô cùng bá đạo thế nhưng trong lòng có chút ấm áp. Nàng nhu thuận gật đầu rồi đi về phía sau Nghệ Phong.
 
- Hi hi...
 
Hà Như chiếm được hiệu quả như ý, trong lòng cũng vô cùng vui vẻ, nàng muốn nhìn một chút xem rốt cuộc Tà Đế đời này mạnh tới đâu. Trong mắt Hà Như, thiếu niên lộ vẻ gấy yếu cũng không kém nàng chút nào.
 
- Ngươi định so đấu thế nào?
 
Nghệ Phong nhìn Hà Như có chút không nhẫn nại.
 
- So như thế này!
 
Hà Như không nói một câu vô ích, một đạo nhiếp hồn thuật bất ngờ đánh về phía Nghệ Phong, công kích sắc bén khiến Nghệ Phong hơi nhíu mày. Cánh tay hắn vung lên cản lấy công kích kia, thật không ngờ nữ nhân này nói động thủ liền động thủ.
 
- Không tồi, đủ sức quỷ dị của nhiếp hồn sư, đáng tiếc lực lượng chưa đủ.
 
Nghệ Phong tùy ý nói một câu.
 
- Thật sao? Thế còn công kích này thế nào?
 
Nói xong, bốn đạo công kích từ bốn hướng đồng thời bay tới Nghệ Phong.
 

Mị Ảnh - Chương #1176


Báo Lỗi Truyện
Chương 1176/1682