Chương 1120: Bước vào trong thành.


 
Bên cạnh Nghệ Phong còn lại mấy Nhiếp Hồn Sư, thoáng nhìn lại hung hồn đầy trời phía sau, lại thoáng nhìn về phía lốc xoáy giống như tử khí lưỡi liềm trước mặt. Cuối cùng vẫn cắn răng một cái, một đám lao về phía lốc xoáy.
 
Nghệ Phong cũng không chậm trễ, cùng đối phương tiến vào lốc xoáy này. Năng lượng Phệ Châu âm dương điên cuồng phát ra, bao phủ xung quanh Nghệ Phong.
 
- A...
 
Một Nhiếp Hồn Sư bước vào bên trong lốc xoáy, liền kêu lên một tiếng thảm thiết, lốc sát khí xoáy cường đại đánh lên người hắn, đánh thủng một lỗ trên áo giáp của hắn, Sát khí khủng khiếp, thẳng tắp đánh vào trong cơ thể hắn, bắt đầu phá hủy nội tạng hắn.
 
Nhiếp Hồn Sư này bạo phát Nhiếp Hồn Thuật, phong tỏa lỗ hổng vừa mở ra. Ấn kết trong tay không ngừng thay đổi. Một ngụm máu đen phun ra. Rốt cục Nhiếp Hồn Sư này đã ép được sát khi đã đánh vào trong cơ thể ra ngoài, chỉ là thân thể đã suy yếu hơn rất nhiều.
 
Mấy người Nghệ Phong thấy cảnh tượng như vậy, một đám hít một hơi thật sâu. Một Nhiếp Hồn Sư thất giai, chỉ dính một đạo sát khí liền tổn thương tới như vậy. Nếu nhiều đạo đánh vào trong cơ thể? Vậy...
 
Suy nghĩ như vậy, mọi người rùng mình một cái. Cả đám bạo phát Nhiếp Hồn Thuật, bảo vệ chặt chẽ cơ thể mình. Mới ở bên ngoài lốc xoáy đã khủng khiếp như thế. Muốn thông qua lốc xoáy này, có thể phải đối mặt với khó khăn hơn nhiều.
 
Mấy người không còn con đường nào khác để đi. Lúc này không ai dám tin tưởng ai. Nếu đối phương độc ác hạ thủ, bên trong lốc xoáy này sợ là dữ nhiều lành ít. Nghệ Phong hiểu rất rõ điểm ấy, cho nên cách xa tất cả mọi người, thân ảnh không ngừng chớp động, muốn lao ra khỏi lốc xoáy này.
 
Lực lượng lốc xoáy khủng bố không ngừng xé rách Nghệ Phong. Lực lượng này,khiến đấu khí trong cơ thể Nghệ Phong không ngừng bạo phát, bảo vệ chặt chẽ quanh người. Trong lốc xoáy này, cho dù là sự cắn nuốt của Phệ Châu cũng không làm gì được sát khí. Sát khí quá mức bá đạo, sức cắn nuốt này, tiếp được một lại đánh tới hai.
 
Dưới sự tấn công điên cuồng này, Nghệ Phong điên cuồng bay như tên bắn về phía xa, nhưng dưới sự ngăn cản của sát khí, Nghệ Phong bước từng bước đều khó khăn. Cho dù dựa vào thân pháp Mị Ảnh, bước chân chỉ di động nhỏ nhất.
 
Bên trong lốc xoáy, tầm mắt của Nghệ Phong đã bị giảm xuống. cho dù là hồn lực nhận biết của Nghệ Phong cũng bị vặn vẹo. Bốn phía chỉ có năng lượng lẫn sát khí điên cuồng, không còn gì khác.
 
Rất rõ ràng, lốc xoáy này nguy hiểm đáng sợ vượt xa khỏi sự tưởng tượng của Nghệ Phong. Sau hành trình cực xa, Nghệ Phong xuyên qua lốc xoáy. Lốc xoáy đang điên cuồng bốn phía bỗng nhiên xuất hiện năng lượng sát khí giống như hạt mưa công kích tới.
 
Nghệ Phong trở tay không kịp, bị hai đạo sát khí đánh thẳng vào đấu khí áo giáp. Mỗi một đạo sát khí đánh vào đều khiến Nghệ Phong cảm giác khí huyết cuồn cuộn, khóe miệng tràn ra một dòng máu.
 
Toàn bộ không gian lốc xoáy nưng tụ năng lượng sát khí khủng khiếp. Từng đạo đánh thẳng vào Nghệ Phong. Sát khí công kích giống như hạt mưa khiến Nghệ Phong không dám có chút giữ lại. Bên trong lốc xoáy, bước chân không ngừng khởi động, từng đạo đấu khí bạo phát rời đi, từng quyền đón nhận công kích của sát khí.
 
Cùng lúc đó, Nhiếp Hồn Sư hóa thành từng đạo năng lượng, điên cuồng ngăn cản những công kích giống như mưa rào này.
 
Nghệ Phong đã quên bản thân hắn, lực lượng trong cơ thể điên cuồng ngăn cản sự ảnh hưởng và xé rách của lốc xoáy. Cánh tay giống như máy móc, liên tục ngưng tụ đánh mạnh ngăn cản những sát khí công kích.
 
- A...
 
Trong khi Nghệ Phong gian nan bước từng bước một, một tiếng gầm rú thê thảm vang vọng hư không. Trong tiếng gầm rú này, Nghệ Phong thậm chí nghe được tiếng thân thể bị xé vỡ. Nghệ Phong gần như có thể tưởng tượng được tình cảnh bi thảm của cường giả ngã xuống bên trong lốc xoáy.
 
Ngay khi trái tim Nghệ Phong có chút băng giá, đồng thời Nghệ Phong thấy được có chất lỏng trong lốc xoáy đánh vào mặt hắn. Nghệ Phong đưa tay sờ một chút, phát hiện là máu đỏ tươi.
 
Máu chói mắt khiến Nghệ Phong hít một hơi thật sâu. Nghệ Phong biết sợ là lốc xoáy này tràn ngập huyết nhục của đối phương.
 
Có máu kích thích khiến Nghệ Phong điên cuồng chạy nhanh ra ngoài, rời khỏi lốc xoáy.
 
Theo trùng kích của Nghệ Phong, áp lực lốc xoáy, lực xé rách càng lúc càng mạnh. Thậm chí Nghệ Phong có thể cảm giác được đấu khí áo giáp của hắn đang rạn nứt.
 
Loại áp lực đáng sợ này khiến Nghệ Phong phải sử dụng lực lượng đến mức tận cùng.
 
Dưới sự công kích không ngừng công, Nghệ Phong cảm giác được áp lực chậm rãi bớt dần. Nghệ Phong biết, chắc hẳn sắp ra tới bên ngoài. Phát hiện như vậy khiến Nghệ Phong mừng rỡ. đồng thời lực lượng càng phát huy đến mức tận cùng.
 
Rất nhanh, sau một lần Nghệ Phong đánh nổ tung công kích của sát khí, Nghệ Phong đã bị lốc xoáy phun ra ngoài.
 
Trong nháy mắt bị phun ra, Nghệ Phong đúng lúc nhìn thấy lão giả hắc bào lưu lại một đạo tàn ảnh trong tầm mắt hắn. Chỉ khoảng nửa khắc liền biến mất khỏi tầm mắt.
 
- Gia hỏa thật mạnh!
 
Nghệ Phong nhìn lão giả mặc hắc bào cảm thán nói. Tốc độ đối phương lại nhanh như thế. Hơn nữa nhìn dáng vẻ của hắn, dường như không bị tiêu hao gì trong lốc xoáy.
 
Khi Nghệ Phong điên cuồng vận chuyển Lăng Thần Quyết khôi phục, có hai Nhiếp Hồn Sư bị lốc xoáy ném ra. Sắc mặt cả hai hoàn toàn trắng bệch, khóe miệng vẫn còn có tia máu. Hiển nhiên thương thế không nhẹ, chật vật hơn nhiều so với Nghệ Phong.
 
Hai Nhiếp Hồn Sư này nhìn thấy Nghệ Phong đứng bên cạnh lốc xoáy, thoáng ngẩn ra. Thân ảnh liền mạnh mẽ chớp động, không để ý tới tình trạng vết thương, biến mất khỏi tầm mắt của Nghệ Phong.
 
Ở nơi quỷ quái này, bọn họ sẽ không tin tưởng bất kỳ ai. Nói không chừng ngay sau đó đối phương sẽ bỏ đá xuống giếng. Giết chết một người sẽ giảm bớt một người cạnh tranh, cũng không phải không ai làm.
 
Nghệ Phong không quá chú ý tới hai Nhiếp Hồn Sư này, quay đầu thoáng nhìn về lốc xoáy khủng khiếp phía sau. Lúc trước có sáu người cùng vào, lúc đi ra lại chỉ có bốn người.
 
Nếu hai Nhiếp Hồn Sư thất giai này ở bên ngoài có thể hô phong hoán vũ. Nhưng giờ phút này lại ngã xuống đơn giản như thế, đồng thời thi cốt không còn.
 
Nghệ Phong hít một hơi thật sâu, thân ảnh chớp động về một phía. Ở nơi này không ai cảm thấy yên tâm về người khác. Mà Nghệ Phong đã bị tiêu hao cực lớn. Nếu có người gây phiền toái cho hắn, nguy hiểm hẳn là không nhỏ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
 
Nghệ Phong bay như tên bắn, tìm một chỗ bí ẩn ngồi xếp bằng. Trên đường đi đến đây hắn đã tiêu hao không ít. Hơn nữa ở bên trong lốc xoáy bị một vài vết thương, hắn cần điều dưỡng một chút.
 
Lần này đối mặt hơn phân nửa đối thủ đều là Nhiếp Hồn Sư. Nhiếp Hồn Sư được gọi là tồn tại quỷ dị nhất. Quỷ biết những Nhiếp Hồn Sư sẽ có thực lực biến thái tới mức nào. Không khôi phục thực lực đến đỉnh phong, giao thủ với bọn họ nói không chừng sẽ chịu thiệt thòi lớn.
 
Nghệ Phong có được Lăng Thần Quyết và Phệ Châu, ở nơi có năng lượng nồng đậm này càng them thúc đẩy khả năng khôi phục nhanh hơn. Chút vết thương này đối với y sư bát giai như Nghệ Phong mà nói, hoàn toàn không thành vấn đề.
 

Mị Ảnh - Chương #1120


Báo Lỗi Truyện
Chương 1120/1682