Chương 103: Tiêu Công! Ngươi còn nhớ rõ ta sao?



- Nghệ Phong, bây giờ ta sẽ sai người gọi Tiêu Công ra, hi hi... Nếu như hắn không giống như ngươi nói, ngươi sẽ để ta tùy ý xử trí ah?
Điệp Vận Du nhìn Nghệ Phong mỉm cười, ngữ khí tê dại, khiến trong lòng Nghệ Phong bốc lên cổ hỏa diễm. Điều này, cũng khiến Nghệ Phong cảnh giác.
Tuy rằng định lực của chính mình không được tốt lắm? Thế nhưng cũng không đến mức cam lòng chịu tình cảnh như vậy. Huống hồ, có sự áp chế của Lăng Thần Quyết, sẽ không dễ dàng phản ứng như vậy, đây cũng là nguyên nhân tại sao Dung Mị không mê hoặc được Nghệ Phong.
Thế nhưng, nữ nhân trước mắt cười một tiếng toát lên mị hoặc kinh người, kích phát khát vọng trong lòng Nghệ Phong tới cực điểm. Nghệ Phong cũng đoán ra rằng, Điệp Vận Du đã từng tu luyện qua Mị Thuật. Thế nhưng lão nhân từng nói với hắn, bản thân Lăng Thần Quyết được dung hợp Mị Thuật tối cao, căn bản không có mị thuật nào có tác dụng trước Lăng Thần Quyết. Hơn nữa, quan trong là trên người nàng không có một tia khí tức xao động. Chuyện này cũng là nguyên nhân vì sao lần đầu tiên Nghệ Phong trông thấy Điệp Vận Du đã cho rằng nàng tự nhiên tỏa ra mị hoặc như vậy.
- Được! Vậy nàng cũng phải nhớ kỹ, nếu như ta thắng, nàngcũng tùy ta xử trí.
Nghệ Phong cười cười, vội vàng xoay tròn Lăng Thần Quyết bên trong cơ thể, ngăn cản hỏa khí cuộn trào trong cơ thể.
Điệp Vận Du không ngờ lại có người có thể ngăn cản cản được mị hoặc hầu như không ai ngăn cản được của mình, nàng bất ngờ liếc mắt nhìn Nghệ Phong. Nghĩ vậy, Điệp Vận Du nhìn khắp thân thể Nghệ Phong. Nàng có ý thi triển, rõ ràng còn có nam tử có thể cười nói như thường, điều này khiến nàng rất kinh ngạc. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Nghệ Phong không chú ý tới, mọi người đứng bên được bị cử chỉ nhẹ nhành này của nàng khiến thần chí mơ màng, bọn họ khom người, xấu hổ che giấu phản ứng của cơ thể.
Toàn bộ đám người xung quanh đều cảm thấy ghen tị thiếu niên đứng bên cạnh Điệp Vận Du, bọn họ chuyển ánh mắt đầy hàn ý nhìn về phía Nghệ Phong, không biết trong lòng bọn họ đã hỏi bao nhiêu về tổ tông Nghệ Phong.
- Nghệ Phong đệ đệ, dường như nhãn thần bọn họ nhìn ngươi không có hảo ý nha!
Điệp Vận Du mở miệng cười, khiến ánh mắt sắc bén của đám người xung quanh lại lần nữa cường liệt thêm vài phần. Thậm chí Nghệ Phong có thể cảm giác được nhiệt độ xung quanh chính mình mạnh mẽ giảm xuống.
- Cái kia... Tỷ tỷ! Nàng không thể dùng biểu hiện biểu tình thân mật với ta như vậy. Ta rất sợ, rất sợ...
Nghệ Phong trông thấy ánh mắt lạnh lùng của đám người xung quanh, không khỏi toát ra vẻ kinh hãi. Hắn biết rõ lực lượng quần chúng rất vĩ đại, cho nên hắn rất sợ đám người này vây công hắn.
- Hi hi...
Trong không gian vang lên tiếng cười véo von của Điệp Vận Du, nàng duyên dáng nói:
- Ngươi yên tâm, có ta ở đây, bọn họ tuyệt đối không dám làm gì ngươi!
Nghệ Phong ngậm chặt miệng, khẽ dừng lại tạo khoảng cách nhất định với Điệp Vận Du. Đối với đám người háo sắc này mà nói, không có gì bọn chúng không dám làm. Nghệ Phong nhớ rất rõ, trước kia chính mình đố kỵ hội trưởng cua mất hoa hậu học đường, hắn và một đám một đám thanh niên tức giận chặn đánh. Sau đó bị xử phạt nặng.
Mà đúng lúc này, ánh mắt đám người khốn khổ nhìn Điệp Vận Du không dời, bọn chúng nhanh chóng chuyển phương hướng. Nghệ Phong thuận mắt nhìn lại, chỉ thấy Tiêu Công mặc cẩm y ngọc bào, dáng vẻ có chút ưu nhã từ ngoài xa đi tới. Khi tức của văn nhân trên người hắn biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Nghệ Phong bĩu môi đầy vẻ coi thương, nhẹ nhàng chỉnh sửa lại nếp gấp trên y phục của chính mình, đôi mắt không nhìn.
Điệp Vận Du vẫn chú ý, trông thấy dáng vẻ của Nghệ Phong như vậy, nàng càng cảm thấy kinh ngạc: Nhìn dáng vẻ của Nghệ Phong, hình như rất coi thường.
Tiêu Công vừa bước vào, từng người từng người quay đầu hành lễ, tiếng vỗ mông ngựa không ngừng phát ra từ trong miệng bọn họ. Khiến khuôn mặt già kia có chút đỏ hồng.
Tiêu Công đi một mạch về phía Điệp Vận Du, trên đường liên tục quay về phía mọi người gật đầu, rất có phong cách quý phái.
- Phu nhân...
Điều khiến Nghệ Phong kinh ngạc chính là, Tiêu Công thanh danh hiển hách này, rõ ràng lại đi tới trước mặt Điệp Vận Du, khom người cung kính thi lễ.
Rốt cục nữ nhân này có thân phận như thế nào? Rõ ràng có thể khiến người kiêu ngạo này hành lễ.
- Ha ha, Tiêu Công, vừa vặn ngài đã tới. Ta giới thiệu với ngài một người biết rõ về ngài.
Dường như Điệp Vận Du rất quen với cử chỉ như vậy của hắn, tại thời điểm lão gia hỏa Tiêu Công này có chút ý loạn tình mê. Nàng chỉ chỉ vào chỗ Nghệ Phong đang đứng.
Tiêu Công đầy nghi hoặc, cuối cùng hắn quay đầu lại, liền trông thấy Nghệ Phong đang mỉm cười nhìn hắn, vẻ mặt đầy ý trêu chọc. Sắc mặt hắn đại biến, suýt nữa không đứng vững. Vừa vặn khuôn mặt hồng nhuận bỗng nhiên đỏ như gan lợn. Ngón tay chỉ thẳng vào Nghệ Phong, há miếng nhưng không nói thành lời... Bộ dạng hắn đầy kinh hãi và xấu hổ.
- Ha ha, Tiêu Công. Còn nhó bản thiếu gia sao? Thời gian một năm, ta đến có đúng lúc không?
Thanh âm của Nghệ Phong đầy ý chế giễu vọng vào khoảng không. Thanh âm nhàn nhạt, không khỏi dậy từng làn sóng, tất cả từ từ khắc sâu vào trong lòng mọi người. Mọi người nhìn Tiêu Công bằng ánh mắt vô cùng cổ quái, trong lòng bọn họ khơi dậy ý nghĩ khó tin: Hình như Tiêu Công rất sợ thiếu niên này, quan trọng là trong ánh mắt Tiêu Công hiện lên vẻ xấu hổ. Điều này sao có thể? Tiêu Công là nhân tài tuyệt thế trong thiên hạ, làm sao cảm thấy xấu hổ?
Điệp Vận Du cũng nhìn Nghệ Phong bằng ánh mắt khó tin, quả thực nàng không ngờ, thiếu niên này đã từng gặp Tiêu Công. Hơn nữa, phản ứng của Tiêu Công đứng như những gì hắn miêu tả. Điều này sao có thể? Lẽ nào học vấn của Tiêu Công không bằng hắn?
- Tiêu Công! Ngài biết Nghệ Phong sao?
Điệp Vận Du dùng ánh mắt kỳ dị nhìn Tiêu Công, khẽ mở đôi đỏ mọng mê hoặc lòng người nói.
Tiêu Công cười đắng ngắt một tiếng, rốt cục trở về trạng thái bình thường, không trả lời Điệp Vận Du, ngược lại quay đầu nhìn về phía Nghệ Phong nói:
- Phong thiếu gia, tại sao người ở chỗ này?
- Phong thiếu?
Điệp Vận Du dùng ánh mắt kỳ dị nhìn Tiêu Công, không ngờ Tiêu Công đại danh đỉnh đỉnh, lại dùng chữ "thiếu" gọi một người. Lẽ nào Nghệ Phong là thiếu gia đại gia tộc? Thế nhưng, trong đại lục này, thế gia họ Nghệ cũng chỉ có Nghệ Công. Thế nhưng không nghe nói hắn có một tôn tử gọi là Nghệ Phong ah.
- Tại sao? Không muốn gặp ta?
Nghệ Phong nhìn Tiêu Công mỉm cười, trong giọng nói tràn đầy ý châm biếm.
- Sao có thể!
Tiêu Công ngượng cười, trong lòng cũng không có miễn cưỡng: Thực sự ta không muốn thấy sát tinh này. Sau khi ngươi ra hai câu đối kia, chính mình phải đắn đo suy tính, nhưng thủy chung không nghĩ ra, càng nghĩ càng vội vàng, càng vội vàng càng mơ màng. Buồn cười chính là, chính mình sợ mất thể diện, lại không dám tìm người trao đổi.
Mọi người trông thấy tràng cảnh như vậy, cả đám đứng ngây dại tại chỗ. Bọn họ đối mặt nhìn nhau, hiện lên một mảnh yên tĩnh:
- Thiếu niên này quen biết Tiêu Công của chúng ta sao? Tại sao phải mất tự nhiên trước mặt một thiếu niên như vậy.
Điệp Vận Du cũng vô cùng hiếu kỳ, đây là lần đầu tiên nàng trông thấy Tiêu Công cao ngạo lộ ra biểu tình như vậy, trước kia cho dù trước kia hắn đứng trước mặt cha mình cũng có vài phần cao ngạo. Thế nhưng, trước mặt Nghệ Phong, hắn không còn chút khí phách của chính hắn. Chuyện này không phải trò đùa sao? Rốt cục trong bọn họ có chuyện gì?
Nghĩ vậy, ánh mắt Điệp Vận Du chuyển hướng nhìn Nghệ Phong, trong mắt đầy vẻ dò hỏi. Hiển nhiên tâm lý muốn sáng tỏ của nữ nhân khiến nàng để ý.

Mị Ảnh - Chương #103


Báo Lỗi Truyện
Chương 103/1682