Chương 674: Cơn lốc Ly tử.


" Đại nhân, có thể hay không tại bên trong Vu Tháp không gian thiết lập nên một tòa siêu đại hình truyền tống trận?" Ngả Luân đại sư chau mày, sau khi trầm ngâm một lúc lâu mới nói ra một cái đề nghị.
Mặc dù là một chuyên gia về tinh luyện vũ khí, nhưng là một thiên tài luyện kim thuật sư từ trước tới nay trên Thái Luân đại lục, hắn đối với ma pháp trận cũng có nghiên cứu sâu một chút. Có Ma Thú Lĩnh cùng cả tòa Vu Tháp không gian làm hậu thuẫn, việc tu kiến nên một toàn siêu đại hình ma pháp truyền tống trận cũng không phải là khó khăn quá lớn, nhưng có hữu dụng hay không thì còn chưa biết.
Đại hình ma pháp trận có thể truyền tống ở khoảng cách xa xôi, nhưng có thể tại hai cái vị diện không gian truyền tống hay không, Ngả Luân đại sư cũng không có một tia nắm chắc.
" Không có khả năng, không chỉ do khoảng cách giữa các vị diện rất xa xôi mà còn có sự hạn chế của thiên địa pháp tắc, cho dù là một cái ma pháp trận lớn đến bao nhiêu cũng không thể truyền tống giữa hai cái vị diện, trừ phi…." Huyết thiên sứ Áo Phỉ Lợi Á một lời phủ định ngay kiến nghị của Ngả Luân đại sư. Là một thiên sứ chiến đấu có kinh nghiệm phong phú, tuy chưa ăn qua thịt heo những cũng thấy heo lon ton chạy, biết được rất nhiều thường thức giữa các vị diện, sau khi trầm ngâm một lát nàng liền nói tiếp: " Trừ phi giống như là ở Bắc Bộ Băng Xuyên, trực tiếp tại trên mặt đất tạo ra một cái vị diện thông đạo nối thẳng đến Vu Tháp không gian!
Mở ra một cái vị diện thông đạo ?
Đám người Cổ Đức cùng Ngả Luân đại sư không thể tin được nhìn Áo Phỉ Lợi Á, theo tiềm thức lắc đầu. Mở ra một cái vị diện thông đạo, chính là thần thông mà tuyệt thế cường giả trong truyền thuyết mới có. Nếu thực lực không đủ mà miễn cưỡng hành động, có lẽ không chỉ không mở được vị diện thông đạo, ngược lại còn khiến cho không gian loạn lưu rung chuyển mạnh, phá hủy cả vị diện.
" Nếu lúc trước có thể dựa vào truyền tống môn để qua lại Thần Ma mộ tràng, vậy có thể hay không sử dụng nguyên lý đó, tại Ma Thú Lĩnh cùng Vu Tháp mở ra một cái vị diện thông đạo chuyên môn?" Khác với đám người Cổ Đức, Dương Lăng trước mắt sáng ngời. Mở một cái vị diện thông đạo rất khó khăn nhưng với thực lực của chính mình bây giờ, cũng không phải là không có cơ hội thành công.
"
Đại nhân, tại Á Đặc Lan Đế Tư vị diện lúc trước, ta từng chứng kiến trưởng lão của gia tộc mở ra một cái vị diện thông đạo. Tổng thể mà nói, mở ra một cái vị diện thông đạo có hai khó khăn chủ yếu. Một là phải xé mở ra một không gian liệt phùng thật lớn, tận lực giữ cho không gian liệt phùng đó được ổn định, có thể dùng làm truyền tống thông đạo đi đến Vu Tháp không gian!" Kim bằng Mặc Đặc Tát Khắc, đã hóa thành một hắc y thanh niên, kiến thức phong phú, dừng một chút rồi nói tiếp: " xé mở một không gian liệt phùng ta có thể làm được, nhưng cụ thể làm thế nào để giữ cho nó được ổn định và xây nên truyền tống thông đạo thì ta cũng không rõ lắm!"
Làm một đầu lưu lãng thần thú, mặc dù thực lực còn xa mới khôi phục nhưng kim bằng đối với thực lực của chính mình tràn ngập tin tưởng. Cái khác không nói, xé mở một không gian liệt phùng thì không có vấn đề gì. Đáng tiếc, đối với việc cụ thể làm thế nào để xây nên truyền tống thông đạo thì hắn cũng không rõ ràng lắm. Năm đó, khi chứng kiến trưởng lão của gia tộc khai mở vị diện thông đạo thì hắn vẫn còn là một tiểu kim bằng , chỉ là tò mò đứng xem mà thôi. Căn bản là không lưu ý đến những thao tác cụ thể.
" Tốt, Mặc Đặc Tát Khắc, ngươi phụ trách xé mở không gian liệt phùng, ta sẽ xây dựng truyền tống thông đạo, sau nửa tháng nữa thì hành động." Dương Lăng quyết định chủ ý, sau khi phân phó vài câu liền rời đi, chuẩn bị tận dụng thời gian nghiên cứu truyền tống môn huyền bí, tìm xem thử trong vu thuật rộng lớn có hay không phương pháp thích hợp.
"
Truyền tống môn, có thể dùng để qua lại giữa Thái Luân đại lục cùng Thần Ma mộ tràng, tới cùng so với truyền tống quyển trục bình thường có cái gì khác nhau?" Sau khi trở lại biệt viện, Dương Lăng tĩnh tâm tìm hiểu bí mật của truyền tống môn. Thần thức khổng lồ hóa thành những sợi tơ nhện, từ bốn phương tám hướng dũng mãnh tràn vào truyền tống môn đã hóa thành thủ trạc, từng chút từng chút một tìm hiểu kết cấu bên trong của truyền tống môn.
Truyền tống môn hóa thành thủ trạc có ám quang lưu động, một mảnh mờ tối, ở ngoài nhìn vào khó thấy được. Chạm vào cảm thấy lạnh lẽo, kín đáo hấp thu lấy thiên địa linh khí trong không trung, phảng phất như là một khối ngọc thạch đoạt lấy tạo hóa thiên địa. Bên trong truyền tống môn có cả vạn những thủy tinh cầu nhỏ bé, phảng phất như là một bầu trời đầy sao trong không trung, hoặc như là cát trong sa mạc, nhiều không kể xiết.
Mỗi một viên thủy tinh cầu đều không ngừng tự xoay tròn, khi thì xoay sang phải, khi thì sang trái, quỹ tích bất định. Dương Lăng ngồi nhìn nửa ngày cũng không tìm ra được quy luật gì, bất quá, mỗi viên thủy tinh cầu tuy vận động tựa như không có quy luật gì nhưng từ xa mà nhìn, lại phát hiện cả ngàn vạn viên thủy tinh cầu xếp cùng một chỗ hình thành nên một cái đồ án khó hiểu nào đó. Khi phân khi hợp, phảng phất như là một tòa truyền tống ma pháp trận phức tạp thu nhỏ.
" Chẳng lẽ, mỗi viên thủy tinh cầu này hợp thành một loại truyền tống trận đặc thù?"
Dương Lăng hít sâu một hơi, giống như khi bình thường khởi động truyền tống môn bắt đầu đưa vu lực cùng tinh thần lực đi vào, từng chút từng chút một, cố ý làm chậm lại tốc độ khởi động của truyền tống môn. Quả nhiên, sau khi hấp thu vu lực cùng tinh thần lực, các thủy tinh cầu bên trong truyền tống môn bắt đầu chậm rãi ngưng tụ lại, tạo thành một bức đồ án huyền ảo phức tạp. Đáng tiếc, nhìn cả nửa ngày vẫn không rõ được huyền bí trong đó. Nguồn: http://truyenyy.com
Chầm chậm từng chút một!
Dương Lăng hít một hơi, sau đó làm lại một lần nữa, từng bước một làm chậm lại tốc độ khởi động của truyền tống môn, cẩn thận cảm giác biến hóa của thủy tinh cầu. Lần sau lại chậm hơn lần trước, sau thất bại lại bắt đầu trở lại, từ biệt viện truyền đến ma thú nghiễm tràng, rồi từ ma thú nghiễm tràng truyền đến cảng khẩu Tát Lôi Nặc …, cẩn thận cảm giác nhưng biến hóa bên trong truyền tống môn khi truyền đến những địa phương khác nhau.
Một ngày, hai ngày….
Dương Lăng thả lỏng tâm tư để cho linh thai không minh, cẩn thận cảm ngộ huyền bí của truyền tống môn, không phát giác ra thời gian cứ vùn vụt trôi qua. Lúc mới bắt đầu, như thế nào cũng không có biện pháp nắm lấy quỹ tích biến hóa của thủy tinh cầu, không rõ được sự huyền bí của mỗi bức đồ án. Nhưng, sau khi thử đi thử lại cả ngàn vạn lần, không ngừng thuấn di qua lại, cơ hồ sau khi đi khắp hết cả tòa Đặc Lạp Tư rừng rậm mênh mông, rốt cuộc cũng có một tia cảm ngộ.
" Lợi hại, trách không được khoảng cách truyền tống so với ngũ hành độn thuật còn xa hơn, trách không được có thể qua lại giữa các vị diện!"
Ngày hôm nay, theo khoảng cách xa truyền tống đến một tòa tuyết sơn quanh năm băng tuyết bao phủ, nhìn thảo nguyên vô tận nơi phương xa, nghe được những tiếng thầm thì của những mục dân, trong lòng Dương Lăng có sự cảm ngộ càng lớn. Vô luận là ngũ hành độn thuật hay là truyền tống môn, đều dựa vào sự cảm ứng của thần thức, hoặc là nói, cần có nhất chính là một cái tọa tiêu rõ ràng cố định, sau đó lại hao phí thật lớn năng lượng để truyền tống tới.
Làm một gã linh hồn đại vu, Dương Lăng tự tin có thể tại Ma Thú Lĩnh và Vu Tháp không gian phân biệt lưu lại linh hồn ấn ký đủ mãnh liệt, có năng lực bày ra tọa tiêu rõ ràng cố định. Sau khi tu kiến nên siêu đại hình tụ linh trận, việc hao phí năng lượng cho truyền tống hẳn cũng không phải là vấn đề lớn; dù sao, Ma Thú Lĩnh bây giờ có rất nhiều quáng thạch, mỗi ngày đều có thể xuất ra rất nhiều thủy tinh ưu chất.
Bây giờ, khó khăn lớn nhất là mở ra vị diện thông đạo, làm thế nào để xé rách một cái khe không gian rồi ổn định nó, làm thế nào để kết hợp nó với truyền tống trận thành một thể!
" Có lẽ, giam cầm cấm chế là một lựa chọn tốt!" trong khoảng thời gian ngắn, sau khi không tìm được vu thuật cùng cấm chế nào tốt hơn ghi trên phương tiêm bi, Dương Lăng đành lựa chọn giam cầm cấm chế. Theo sự tăng vọt của vu lực cùng linh hồn năng lượng, uy lực của cấm chế cũng theo nước dâng thuyền, uy lực đã vượt xa lúc trước.
Khi Dương Lăng thông qua truyền tống môn thuấn di quay về Duy Sâm thành thì đã là mùa đông, khí trời càng lúc càng lạnh, thời gian nửa tháng đã trôi qua. Vì muốn chuẩn bị tốt cho việc bế quan tu luyện, Dương Lăng không hề chần chờ; lấy ra đại vu thai, mặc vào Băng Phong khôi giáp, gia trì Đại Địa thủ hộ, sau đó tại bên trong Duy Sâm thành điệp gia hơn mười tầng cấm chế, sau khi chuẩn bị tốt cho tình huống xấu nhất, lập tức động thủ.
" Đại nhân, cẩn thận với không gian loạn lưu!" Kim bằng sắc mặt ngưng trọng, mặc dù thực lực cường đại nhưng cũng không dám đại ý khinh thường. Sau khi nhắc nhở Dương Lăng chuẩn bị sẵn sàng liền hóa thành bản thế, tại không trung sau khi bay vài vòng liền huýt sáo dài, một trảo xé mở ra một không gian liệt phùng to lớn, dài gần ngàn thước.
Xuy….
Bầu trời tĩnh lặng giống như một miếng vải bị xé toạc , phát ra một tiếng chói tai. Theo sát, một cổ gió lạnh như núi lửa phun trào tràn ra, phong nhận cắt thẳng vào khôi giáp bên ngoài cơ thể mọi người. Đừng nói là khôi giáp bình thường, ngay cả trọng hình khôi giáp luyện chế từ xích kim sa trên người Cự viên vương trong nháy mắt cũng bị cắt thành mảnh nhỏ. Càng kinh khủng hơn chính là trong khí lạnh còn mang theo từng tia hắc khí quỷ dị, như đao nhọn công kích vào linh hồn mọi người. Cho dù đã nhanh chóng kết thành ma thần chiến trận phòng ngự, đám người Thi Vu vương cùng Áo Phỉ Lợi Á cũng chấn động cả người, sắc mặt tái nhợt, thiếu chút nữa đã hồn phi phách tán!
Không gian liệt phùng dài gần ngàn thước khiến cho mọi người hiểu được sâu sắc sự đáng sợ của không gian loạn lưu!
Hô….
Không gian liệt phùng xúc mục kinh tâm, tràn ra một cổ gió lạnh kinh khủng, trong nháy mắt bao phủ lấy nhóm Dương Lăng, nhanh chóng làn tràn ra xung quanh, tốc độ nhanh như thiểm điện. May là Dương Lăng đã bày ra sẵn rất nhiều cấm chế nơi nghiễm tràng, nếu không, để cho cổ hồng thủy mãnh thú bạo ngược này tràn ra, sợ rằng cả lòa lãnh địa đều bị phá hủy!
" Đại nhân, nhanh, mau ra tay!"
Nhìn Không gian liệt phùng càng lúc càng lớn, phảng phất tùy thời có thể hỏng mất, đồng tử kim bằng co rút nhanh. Làm một đầu lưu lãng thần thú, cho dù cả vật chất vị diện hỏng mất, hắn cũng có thể từ Không gian liệt phùng chạy đi, thực lực cường đại. Để cho hắn xé mở ra một Không gian liệt phùng lớn thì không có vấn đề, nhưng để cho hắn phong ấn lại Không gian liệt phùng to lớn này, thì lại là một việc khó khăn!
Vạn nhất Dương Lăng không cách nào ổn định được Không gian liệt phùng, vạn nhất cấm chế không chịu nổi sự trùng kích của không gian loạn lưu, hậu quả không thể tưởng nổi!
Đây là uy lực của không gian loạn lưu ?
Cảm giác một chút không gian loạn lưu hỗn loạn bên người, nhìn xem đại địa thủ hộ trên người tùy lúc có thể bị phá hỏng, lại nhìn Không gian liệt phùng càng lúc càng lớn, Dương Lăng sắc mặt đại biến. Mặc niệm vu quyết, gia trì đại vu ấn, xuất ra từng đạo vu quyết, hy vọng có thể dùng tốc độ nhanh nhất ổn định lại Không gian liệt phùng.
Dưới sự trói buộc của cấm chế, Không gian liệt phùng bắt đầu ổn định lại, không nhanh chóng lan tràn ra nữa, gió lạnh thổi ra cũng bị gắt gao trói buộc trong nghiễm tràng, không có thẩm thấu ra ngoài. Song, mọi người ở đây vừa thở dài một hơi, tưởng rằng sắp đại công cáo thành thì một việc ngoài ý muốn xuất hiện!
Ô…
Bên ngoài cái khe không gian đột nhiên truyền đến một trận ô ô thanh âm, nương theo đó là một cỗ năng lượng cuồng bạo hủy thiên diệt địa, xuy một tiếng tràn ra một đám hắc khí, tựa như một tòa núi lửa đã bị đè ép cả trăm vạn năm rốt cuộc cũng bộc phát, trong nháy mắt phá hủy đi các cấm chế mà Dương Lăng vất vả bày ra.
Mặc dù Dương Lăng tại nghiễm tràng đã bố trí nhiều tầng cấm chế thủ hộ, nhưng vẫn có rất nhiều năng lượng kinh khủng lộ ra từ trên cao, nhanh chóng lan tràn ra phía ngoài. Từ xa nhìn lại, trên bầu trời Ma Thú Lĩnh đột nhiên xuất hiện một đám mây hình nấm xúc mục kinh tâm, hắc áp như thái sơn áp đỉnh!
Không gian ly tử phong bạo ?
Trên Hỏa thần sơn xa xôi, Hỏa thần Lôi Mông ngồi yên bất động như tượng đá đột nhiên mở hai mắt, tay phải đưa lên, trong tay đột nhiên xuất hiện một trường kiếm sắc bén, trên chuôi kiếm có thể thấy được hoa văn mơ hồ. Sau một tiếng hừ lạnh, nhanh chóng phóng đi lưu lại một chuỗi tàn ảnh, nháy mắt đã không còn thấy bóng dáng.
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #674


Báo Lỗi Truyện
Chương 674/832