Chương 640: Vu mộ.


Khi màn đêm buông xuống, bọn người Thi vu vương và Hắc long vương sau một ngày lao động mệt nhọc hoặc là đang say giấc, hoặc là đang tranh thủ thời gian minh tư. Còn Dương Lăng thì ngồi khoanh chân trong trướng bồng, tay tầm một thanh đao khắc màu vàng sẫm, tập trung tinh thần điêu khắc một pho tượng gỗ.
Một đao, hai đao…
Sau hàng chục đao, khối gỗ đàn hương to bằng bàn tay đã bị cắt thành hình tượng, tiếp sau đó, hắn bắt đầu tinh tế chế tác. Thanh đao khắc mỏng dẹt hóa thành từng đạo kim quang lướt trong không trung, cắt, khắc, thổi, như những tinh linh đang múa lượn, mang theo từng phoi bào li ti. Dần dần, đầu, cổ, và tứ chi dần dần thành hình.
Nhằm tu luyện Vu thuật Sinh mệnh tiếp dẫn, vì luyện tập cách chế tạo tượng gỗ, Dương Lăng phân phó thợ rèn trong Ma thú công binh tràng trong Vu tháp rèn một thanh đao khắc chuyên dụng. Thân đao màu vàng sẫm, được luyện bằng xích kim sa, sắc bén, cứng rắn vô cùng.
Sau khi điêu khắc thành hình người, tiếp theo là một giai đoạn chế tác còn tinh tế, tỉ mỉ hơn. Dương Lăng cẩn thận từng chút một khắc các bộ phận như lông mi, lông mà, mũi, mắt…. Dưới dự không chế của nguồn tinh thần lực to lớn, mỗi một đao đều đạt tới hiệu quả cao nhất, hơn mọt giờ sau, một pho tượng gỗ sống động xuất hiện trước mặt hắn
Tiếp theo là bố trí cấm chế, hi vọng có thể thành công ngay từ lần đầu tiên.
Đặt thanh đao khắc sắc bén xuống đất, Dương Lăng hít sâu một hơi, thầm luyện Vu quyết, thi triển Vu thuật Sinh mệnh tiếp dẫn. Tinh thần lực mênh mông tỏa ra, hồn tinh trong não hải thôn thôn thổ thổ, tạo ra một vầng tinh vụ dày đặc, bao phủ toàn bộ pho tượng gỗ.
Oành
Tượng gỗ vang lên tiếng rắc, giống như là một món đồ chơi chạy bằng điện chấn động, lại giống như một con lý ngư đang giãy dụa muốn thoát khỏi bàn tay của Dương Lăng. Từ từ, trên bề mặt pho tượng hiện lên từng đường gân đỏ như mạch máu, tổ hợp thành một phù văn thần bí, huyền ảo, phát ra từng trận năng lượng ba động như có như không. Tuy nhiên, vào lúc Dương Lăng nghĩ là đã thành công, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Phanh một tiếng, bức tượng gỗ nhỏ đột nhiên vỡ vụn. Khổ sở bao lâu cuối cùng hắn chỉ thu được một đám gỗ vụn trên mặt đất.
"Hừ, lại thất bại rồi, rút cục là do pháp thuật không chuẩn, hay là do lực khống chế của tinh thần lực không đủ?". Nhìn đám gỗ vụn lăn lóc trên sàn, Dương Lăng bất lực lắc đầu. Cho đến bây giờ, hắn đã thất bại năm sáu lần rồi, nhất thời cũng không biết vấn đề rút cuộc nằm ở đâu.
Sinh mệnh tiếp dẫn, cao giai vu thuật có thể vào thời khắc quan trọng chuyển di đòn trí mệnh của địch nhân, quả nhiên không dễ gì lĩnh ngộ và nắm chắc được.
"Một ngày không được thì ta sẽ tập một tháng, một tháng không được thì một năm, ta không tin lại không thể lĩnh ngộ được Vu thuật Sinh mệnh tiếp dẫn này".
Dương Lăng không nản lòng, lấy tấm bia đen kịt từ trong không gian giới chỉ ra, cẩ thận nghiên cứu Vu thuật Sinh mệnh tiếp dẫn khắc trên đó.
Tu luyện Linh hồn vu thuật càng về sau càng khó lĩnh ngộ. Vu thuật Sinh mệnh tiếp dẫn phức tạp thần bí, trong thời gian ngắn không thể lĩnh ngộ được cũng là chuyện thường. Nếu như chỉ trong thời gian ngắn mà có thể vận dụng được, đó mới là chuyện lạ.
Nóng vội chẳng giải quyết được vấn đề gì.
Vu thuật càng khó luyện, uy lực càng kinh người. Căn cứ vào những ghi chép trên tấm bia, các Vu sư bế quan tu luyện vài chục năm, thậm chí vài trăm năm cũng là chuyện thường. Dương Lăng bình tâm tĩnh khí, linh đài trong sáng, chìm vào tu luyện vu thuật, hồn nhiên không biết những biến hóa của thế giới bên ngoài.
Thời gian mấy ngày nhanh chóng trôi qua.
"Đại nhân, đại nhân" Không biết bao lâu sau, một trận hô hoán khẩn cấp vang lên, cuối cùng cũng đánh thức Dương Lăng đang chìm đắm trong Vu đạo. Hắn mở mắt, nhìn thấy bọn Thi vu vương và Ngả Luân đại sư đều đang vây quanh
"Đại nhân, đã qua năm ngày rồi, bọn thuộc hạ đã chuyển tất cả thi hài vào trong thủy tinh quan, người nhìn xem". Thi vu vương cao giọng báo cáo.
Năm ngày?
Dương Lăng có chút giật mình, không ngờ mình chỉ cảm giác tu luyện một lúc, mà thực tế đã năm ngày trôi qua. Xem ra, sau khi kết thúc lần hành động ở Thần Ma mộ tràng này, hắn phải tìm một khoảng thời gian chuyên môn bế quan tu luyện, tu sinh dưỡng tức, tiến thêm một bước trên con đường cảm ngộ linh hồn vu thuật thâm ảo.
Bước ra ngoài trướng, nhìn hơn ngàn cỗ thủy tinh quan, nhìn từng vu vệ, vu nô bất hạnh gặp nạn, trong lòng Dương Lăng trầm xuống. Từ vu tháp truyền thừa, hắn biết được về cuộc thiên địa tương tranh thời hồng hoang, về đại vu kiên trì thủ hộ tộc nhân, về những vu tổ từng người từng người ngã xuống trong truyền thuyết.
Đại vu tương tranh cùng thiên địa, kháng lại với vận mệnh không thể nắm giữ được, điều này, chắc chắn là đã chọn một con đường không yên ả.
"La Đức Lý Cách Tư, Ngả Luân, các ngươi vào Vu tháp với ta". Nhìn những truy tùy giả nghiêm nghị đứng bên cạnh mình, Dương Lăng kết một Vu ấn, đem bọn họ và đám thủy tinh quan cuốn vào trong Vu tháp. Bạch quang lóe lên, tất cả xuất hiện trên một ngọn núi bên trong Thánh thành.
Núi không cao, nhưng đứng trên ngọn núi có thể nhìn thấy toàn bộ tòa thánh thành. Có thể nhìn thấy từng tòa cung điện hùng dũng nhô lên, có thể nhìn thấy Vu tháp mây mù bao phủ. Trên núi cây cối rậm rạp, một khoảng xanh mênh mông, tràn ngập nắng gió.
"Vu mộ, mộ của Đại vu, hãy chôn các thủy tinh quan tại đây. Hi vọng, mỗi dũng sĩ gặp nạn đều có thể an nghỉ tại đây". Sau khi phân phó vài câu, Dương Lăng lấy đại vu đài ra, phi thân ngồi lên trên đó, trầm thanh niệm khởi thượng cổ tế văn trên tấm bia hình tháp.
Tế văn thê lương truyền ra xa, lan đến từng ngóc ngách trong không gian vu tháp, chấn động tâm linh mỗi người. Tiếng chuông du dương, từ những tòa tháp phỏng theo vu tháp vang lên. Nỗi thương tang và thê lương của thượng cổ tế văn chấn động sâu sắc linh hồn mỗi người.
Thời gian dường như ngừng lại, tâm linh tiếp thụ một trường tẩy lễ vô hình.
Dương Lăng ngồi khoanh tròn trên đại vu đài không biết, sau khi tin tức truyền đi, vu mộ trở thành một nơi mà tất cả các tín đồ đến thánh thành đều phải đến, bồi hồi bên đại vu lăng mộ, nhìn từng ngôi mộ vô danh, nghĩ đến nhưng dũng sĩ đã hiến thân thủ hộ gia viên cùng tộc nhân của mình, bất giác rơi lệ.
Vu mộ, nơi yên nghỉ của những vu vệ sau khi chết, cùng với Vu tháp trở thành thánh địa trong lòng các tín đồ. Ngày xây dựng các ngôi mộ đó, trở thành ngày trai giới hàng năm của các tín đồ, các tín đồ tắm rửa sạch sẽ, thành tâm cầu nguyện.
Sau khi chôn cất đám thủy tinh quan, phân phó Hạt tử vương Y Mặc Đặc trách những việc liên quan đến lăng mộ sau này, Dương Lăng dẫn bọn Thi vu vương rời đi. Hắn vốn nghỉ ngơi một chút bên cạnh Vu tháp, không ngờ vừa đi được nửa đường, trên trời đột nhiên ngưng tụ một dòng năng lượng, sau một trận sấm sét vang trời, bầu trời ngập trong tử sắc hỏa diễm.
Cự viên vương, Liệt hỏa Kim cương thân hình cao lớn, sau khi vào được Ma thần giới tiềm tu vài ngày, cuối cùng cũng đón được thần kiếp chờ đợi bấy lâu.
Thiên địa pháp tắc, một lần nữa hàng lâm vu tháp không gian.
Màn tử sắc hỏa diễm ngập trời, mang theo từng khối vẫn thạch đỏ rực, vùn vụt lao như mưa về phía Cự viên vương. Đứng từ xa nhìn, giống như nhưng ngôi sao băng từ trên trời lao xuống, mỗi ngôi sao đều mang theo sức nóng kinh người cùng sức mạnh khủng khiếp. Lưu lại từng rãnh sâu trên mặt đất.
Grào.
Cự viên vương bị một khối vẫn thạch đập vào đầu máu me be bét, gầm lên một tiếng, thú tính đại phát. Y rút xích kim sa đại bỗng mà ma thú binh công trường làm riêng cho y, đập tan từng khối vẫn thạch từ trên trời lao xuống, sát khí đằng đằng như tôn thần, côn ảnh mù trời, nhưng một bánh xe gió tung hoành, vẫn thạch kiên ngạch vô cùng vẫn bị đập tan thành từng mảnh vụn. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Sức mạnh thiên phú của Cự viên vương lúc này được phát huy đến cực hạn.
Thần kiếp như những cơn sóng, hết đợt này đến đợt khác, uy lực càng ngày càng mạnh, bất kể là tử sắc hỏa diễm nhiệt độ khủng khiếp, hoặc là vẩn thạch đáng sợ, phạm vi bao phủ càng ngày càng lớn. Bọn Thi vu vương đứng ngoài quan sát cẩn thận lùi lại phía sau, Cự Viên vương giữa tràng gầm thét liên tục, bằng vào lực khí kinh người và thân thể cường hãn liều mạng chống đỡ. Mặc dù bị vẩn thạch đập trúng, mặc cho toàn thân máu me đầm đìa, nhưng y vẫn ngoan cường vượt qua từng đợt công kích. Nhìn thấy y không nguy hiểm đến tính mạng, Dương Lăng cũng không tùy tiện xuất thủ, cùng bọn Thi vu vương lùi sang một bên.
Oành
Sau mười đợt công kích mãnh liệt, thần kiếp biến mất. Trên trời giáng xuống một đạo ngân sắc quang mang lóa mắt, bao phủ lấy Cự viên vương mình đầy thương tích. Dưới sự điều trị của bạch quang, thương thế trên người Cự viên vương nhanh chóng khôi phục, năng lượng bành trướng trong cơ thể ngưng kết thành một viên thành cách màu đỏ rực.
Dựa vào sức mạnh thiên phú cường đại, cùng đấu chí ngoan cường, Cự Viên vương cuối cùng cũng đột phát được cánh cửa thần giai
"Đại nhân, thuộc hạ đã tiến giai, trực tiếp đạt đến thượng vị thần"
Sau khi ngân quang tan biến, cảm giác năng lượng ba động cường đại trong cơ thể, Cự Viên vương vô cùng kích động. Trước đây, y nuốt một viên thần cách của một cường giả thượng vị thần, mặc dù có mặc tinh tinh tủy trợ giúp, nhưng vẫn không dung hợp được toàn bội. Không ngờ, ngân sắc quang mang ẩn chứa thiên địa pháp tắc giáng xuống một lát, chớp mắt dung hợp, một mạch tiến giai thẳng đến thượng vị thần cường đại.
"Tốt, rất tốt. Nhưng mà, Thượng vị thần mới chỉ là bắt đầu, nỗ lực tu luyện tiếp đi, cố gắng lĩnh ngộ ảo diệu của ma thần chiến trận". Dương Lăng gật đầu, nhìn những ma thú cường lực bên cạnh mình rút cục từng kẻ từng kẻ tiến giai, hắn vô cùng mừng rỡ. Bao nhiêu gian khổ, cuối cùng cũng có được kết quả đáng mừng, quân đoàn thần giai ma thú, cuối cùng cũng có được bộ khung cơ bản.
"Tiếp theo, phải chăng nên xây dựng lại biên chế của ma thú quân đoàn, thuần hóa đại lượng thần giai ma thú, chuẩn bị các phương diện tài nguyên và lực lượng?". Nhìn Cự Viên vương đang kích động, lại nhìn bọn Thi vu vương và Hắc Long vương bên cạnh, Dương Lăng chợt nghĩ ra ý đồ này.
Bên Nguyệt Lượng hà ác ma tụ tập, hấp dẫn rất nhiều cường giả. Cường giả tụ tập, muốn đảm bảo an toàn cho bản thân,muốn đạt được ý độ, tất phải có thực lực cường đại. Trong một thời gian ngắn, trừ việc tranh thủ thời gian tu luyện Vu thuật Sinh mệnh tiếp dẫn, cách tốt nhất là vừa đi vừa thuần hóa một lượng lớn thần giai ma thú, thành lập một ma thú quân đoàn vô địch.
Thần ma mộ trường ma thú hoành hoàng, thần giai ma thú nhiều không kể xiết, chỉ cần thuần hóa vài chục con, thậm chí vài trăm con thần giai ma thú hộ thể, chỉ cần bọn chúng đều nắm được ma thần chiến trận, chuyến đi này tuyệt đối không có gì nguy hiểm. Cho dù gặp phải cường giả như Vũ ma, Dương Lăng tin tưởng có thể trực tiếp giết chết.
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #640


Báo Lỗi Truyện
Chương 640/832