Chương 633: Huyết lầm dụ nhị.


"Ồ. Thượng Cổ Ma pháp trận?"
Vừa bước vào phạm vi bao phủ của Cấm chế, tên lùn ngay lập tức cảm giác không ổn.Mặc dù chỉ có thực lực Thượng vị thần đỉnh, cố gắng hàng ngàn hàng vạn năm cũng chưa được trở thành một gã Thần chức cường giả của A Khuê Long thần hệ. Nhưng mà, khổ tu nhiều năm tháng đến thế, thực lực của hắn không chỉ hơn đám Cường giả Thượng vị thần đỉnh chỉ một chút mà thôi. Thân thể nặng nề, tốc độ và lực lượng giảm mạnh, như là đi vào một khu vực có lực hút rất lớn. Trong nháy mắt tinh thần hoảng loạn, ở phía xa xa là sa mạc mênh mông, như là đã rời khỏi Thần Ma mộ tràng vậy. Không gian Trói buộc, Tinh vụ nồng đậm và Cấm chế huyển ảo, uy lực rất kinh người. Tên lùn rất mạnh mẽ, nhưng không đề phòng cũng không may mắn thoát khỏi, tiến vào rõ ràng, nhưng muốn đi ra lại rất khó khăn.
"Lợi hại, Thượng Cổ Ma pháp trận thật là lợi hại." Mặc tên lùn trắng bệch ra, cảm giác một mối nguy hiểm rất lớn. Song chính khi hắn chuẩn bị thi triển Pháp tắc rời khỏi, thì đột nhiên, hai bóng đen đánh tới nhanh như chớp.
Tử Vong văn ba.
Thi vu vương quát lên một tiếng, hợp sức với Áo Phỉ Lệ Á, đưa tay phát ra một đạo Tử Vong văn ba, trực tiếp công kích Linh hồn tên lùn.
Xuy.
Tử Vong văn ba như từng đợt sóng âm tiến vào trong cơ thể tên lùn, như thanh đao sắc bén công kích Linh hồn của hắn. Trong nháy mắt, pháp thuật của tên lùn bị chặt đứt, không nhịn được đau đớn kêu lên, như bị trúng chùy, vẻ mặt tái nhợt, đầu rất là đau đớn. Nói về thực lực chính thức, tên lùn mạnh hơn Thi vu vương mới tiến giai đến thượng vị thần rất nhiều lần. Nhưng bị ảnh hưởng của Cấm chế và Không gian Trói buộc của Dương Lăng, tốc độ phản ứng và lực lượng suy giảm mạnh. Trong nháy mắt không kịp né tránh. Hơn nữa Thi vu vương trong nháy mắt điệp gia thêm Tinh thần lực của Áo Phỉ Lệ Á, uy lực của Tử Vong văn ba tăng mạnh, không hề đề phòng nên bị thương không nhẹ.
"Nguyệt Nhận"
Áo Phỉ Lệ Á nhanh chóng vỗ bốn đôi cánh trên lưng, điệp gia thêm Thần lực của Thi vu vương, tốc độ tăng mạnh, như tia chớp nhảy đến phía sau tên lùn, thanh đao sắc bén chém mạnh ra, lập tức lưu lại một vết thương sâu đến tận xương trên người tên lùn. Ma Thần chiến trận, dựa vào Không gian Trói buộc và Cấm chế của Dương Lăng, phát huy lực chiến đấu kinh người.
"A"
Tên lùn hét lên thảm thiết, ôm vết thương trên ngực nghiêng người tránh né khỏi sự truy sát của Áo Phỉ Lệ Á, lập tức triển khai Thần Vực ngưng kết thành một Vòng bảo hộ thổ hệ, ngăn cản lấy thanh đao sắc bén của Áo Phỉ Lệ Á, dùng tốc độ nhanh nhất thi triển Hành thổ thuật.
"Ha ha ha, chết đi, tất cả các ngươi đều phải chết" Nhìn đám Giác Long đang lao lên, nhìn Áo Phỉ Lệ Á và Thi vu vương dùng hết sức lực cũng không làm gì được mình, tên lùn cười ha hả, cả người nhanh chóng chìm xuống đất.
Hai chân, đùi, phần eo, cái cổ. Tốc độ chìm xuống của tên lùn càng lúc càng nhanh, như ở dưới chân không phải là bùn đất, mà là một hồ nước sâu không thấy đáy. Không hề có trở ngại gì mà chìm xuồng, song chính khi hắn sắp hoàn toàn biến mất thì.
Ông.
Trên không trung đột nhiên hiện lên một vầng sáng, theo một tiếng động nhẹ, một luồng sát khí ngập trời ập đến.
"Ra đây cho ta" Dương Lăng quát lên một tiếng, Thuấn di đến bên cạnh tên lùn sắp chìm hoàn toàn vào trong đất, một đao đánh tan Vòng bảo hộ trên người hắn, lập tức một đao chém xuống đất, đâm xuyên ngực hắn, như một cây gậy nhấc tên lùn lên, đưa lên giữa không trung dùng sức quay quay vài vòng.
"A" Tên lùn kêu lên thảm thiết, mặt không còn một chút máu, sợ hãi cùng cực. Hắn vốn còn nghĩ rằng có thể nhanh chóng chạy được ra ngoài, tránh ở một bên nhìn đám Dương Lăng bị đàn Giác Long điên cuồng xé thành mảnh nhỏ. Không ngờ rằng, tốc độ và lực lượng của Dương Lăng lại đáng sợ đến thế, ở đúng lúc cuối cùng lại bị móc ra. Tên lùn rất là tự tin kiêu ngạo, sau chỉ một chớp mắt đã biết thế nào là cái chết cận kề.
"Hồn Bạo"
Không đợi tên lùn kịp phản ứng, Dương Lăng lại phát động công kích, một đạo Hồn Bạo ở khoảng cách gần như một con đao đâm vào óc tên lùn, trực tiếp công kích Linh hồn của hắn. So sánh với Tử Vong văn ba của Thi vu vương, thì lực công kích chỉ hơn chứ không kém. Đã bị thương nặng, ý thức mơ hồ, đồng thời bản thân còn ở trong Không gian Trói buộc và Cấm chế của Dương Lăng, tên lùn bị Dương Lăng đánh cho không có lực chống trả. Nháy mắt người đã đầy vết thương, hơi thở thoi thóp. Song ngay khi mọi người nghĩ rằng Dương Lăng sẽ chặt đầu hắn xuống thì Dương Lăng lại đột nhiên làm ra một động tác kinh người. Một đao đâm xuyên ngực tên lùn, lập tức dùng Chiến Hồn Đao nhấc hắn lên.
"Tất cả các ngươi ở đây chờ ta, bất cứ phát sinh chuyện gì cũng tuyệt đối không được ra ngoài" Dương Lăng vừa nói vừa lao ra, dùng sức huy động Chiến Hồn Đao trong tay, lấy tên lùn làm con mồi hấp dẫn sự chú ý của đám Ma thú.
Ma thú bị tên lùn dùng mưu kế dẫn đến doanh địa thật sự quá nhiều, đừng nói là Ma thú bình thường, mà ngay cả Thần giai ma thú cũng có rất nhiều. Nếu chỉ có một ít, Dương Lăng còn tự tin nghĩ biện pháp từ từ đối phó nó, nghĩ biện pháp lấy máu thuần hóa nhưng đối mặt hàng ngàn hàng vạn con Thần giai ma thú, đối mặt với đám Ma thú vì mất đi trứng mà điên cuồng, dẫn mọi người xông ra được khỏi đây đã là quá tốt rồi.
Tiêu diệt một đám Giác long không có gì khó khăn, giết chết vài con Ma thú cũng không vấn đề gì. Nhưng muốn dẫn mọi người bình yên rời đi vậy không hề dễ dàng rồi. Cùng với việc lợi dụng Cấm chế cầm cự, Dương Lăng nghĩ đến một biện pháp điên cuồng lớn mật, là dùng tên lùn làm mồi câu, dẫn đám Ma thú đang căm thù hắn chạy khỏi doanh địa đi xa.
"Ngao" Nhìn tên lùn chỉ còn một hơi trên Chiến Hồn Đao của Dương Lăng, đám Ma thú mắt đỏ rực lên, lớn tiếng kêu lên, đúng như Dương Lăng đã dự đoán, đuổi theo ngay. Chạy trên mặt đất, bay trên trời, như thủy triều lao về phía Dương Lăng.
Hô.
Dựa vào tốc độ cực nhanh, Dương Lăng nghiêng người tránh khỏi Cự trảo của một con Giác Long, một cước đá bay một con Thiết bối sư đánh lén ra ngoài. Không ngờ rằng, chỉ dừng lại chốc lát đã bị đám Ma thú điên cuồng bao vây lấy.
"Không ổn"
"Đại nhân, Đại nhân?"
Nhìn thấy Dương Lăng đang gặp nguy hiểm, Ba Đặc Lặc và Y Lệ Toa kêu lên thất thanh, chuẩn bị lao ra, không ngờ rằng, vừa bước được một bước đã bị Thi vu vương giữ lại.
"Đồ ngu, dù muốn chết cũng đừng làm liên lụy đến Đại nhân" Thi vu vương giữ chặt hai tên này lại, khẩn trương nhìn tình hình trước mắt.
Theo Dương Lăng lâu như vậy, Thi vu vương biết hắn tuyệt đối không dễ dàng làm những chuyện mà chưa có chuẩn bị gì. Bị đám Ma thú điên cuồng vây lấy, đối với người bình thường mà nói chỉ có đường chết, nhưng với Dương Lăng thì không phải là con đường chết. Ma thú bên trong doanh địa có quá nhiều, cho dù mọi người cùng xông lên cũng không kịp mở đường máu cứu Dương Lăng ra. Không chỉ không làm được gì, còn có thể liên lụy Dương Lăng, phân tán tinh lực của hắn.
"Liên Hoàn Hồn bạo" Nhìn thấy đám Ma thú lao đến rất nhiều, mình đã hấp dẫn hầu hết Ma thú đi theo, Dương Lăng không sợ mà lấy làm vui mừng, quát lên một tiếng, thi triển Liên Hoàn Hồn bạo.
Xuy.
Một cơn sóng lấy Dương Lăng làm trung tâm tản ra, đi qua đâu, không khí vặn vẹo biến hình, sinh ra từng vết nứt, tiếng nổ tanh tách không ngừng vang lên. Nhìn tên lùn bị treo trên Chiến Hồn Đao của Dương Lăng, đám Ma thú bị mất trứng điên cuồng, điên khùng lao tới, lớn tiếng rống lên, muốn nuốt tên lùn vào bụng. không ngờ được rằng lại gặp phải cơn lốc kinh khủng đến thế. Không hề đề phòng, đám Ma thú ở phía trước cùng kêu lên thảm thiết, đầu đau đớn, Linh hồn bị thương nặng, thậm chí trực tiếp bị đánh cho hồn bay phách tán.
Sau khi tiến giai đến Trung cấp Hồn Vu, Vu lực và Linh hồn năng lượng tăng mạnh, Liên Hoàn Hồn bạo của Dương Lăng mạnh gấp lúc trước mấy chục lần thậm chí trăm lần. Đừng nói là Ma thú bình thường, mà ngay cả Thần giai ma thú cũng bị thương nặng, đến mức như tên lùn bị treo trên Chiến Hồn Đao, càng bị thương nặng hơn, từ yếu ớt thành chỉ còn một hơi. Ba bốn lần trúng phải Linh hồn công kích đáng sợ của Dương Lăng, ý thức của hắn đã trở nên mơ hồ, Linh hồn sắp bị hỏng đến nơi. Tay chân co quắp, tiếng kêu thảm thiết càng lúc càng nhỏ, giãy dụa càng lúc càng vô lực.
"Trò chơi mới bắt đầu mà thôi"
Nhìn tên lùn đang mê man, nghĩ đến tên Địch Áo càn quấy sau lưng hắn, Dương Lăng cười lạnh, Thuấn di đi ra ngoài, tránh thoát được đòn công kích điên cuồng của đám Ma thú. Trực tiếp Thuấn di ra khỏi vòng vây, múa thanh Chiến Hồn Đao trong tay lên, hấp dẫn đám Ma thú điên cuồng đi ra ngoài.
Một lần, hai lần.
Dựa vào Ngũ Hành độn thuật và Truyền tống môn, Dương Lăng lần lượt Thuấn di tránh khỏi đòn công kích của đám Ma thú, thi thoảng còn dùng Linh hồn công kích phản công, lần lượt chọc ghẹo tính kiên nhẫn và thú tính của đám Ma thú. Dưới ánh mắt khẩn trương của mọi người, hắn dẫn theo đám Ma thú rời khỏi đó càng lúc càng xa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #633


Báo Lỗi Truyện
Chương 633/832