Chương 626: Vũ Ma.


"Rốt cuộc là ai, trong đêm tối mưa to gió lớn thế này lại lần mò đến đây?" Dương Lăng không dám chậm trễ, triệu một đội Giác phong thú ra, chỉ huy chúng nó bay ra ngoài xem xét tình hình.
Thần Ma mộ tràng vô cùng nguy hiểm, Ác ma và Thần thú đáng sợ xuất hiện khắp nơi, vô số Cường giả tuyệt thế ẩn tu ở đây. Cường giả từ các Dị Vị diện tiến đến đây cũng không biết có bao nhiêu người, không cẩn thận là cả đoàn người bị tiêu diệt hoàn toàn. Thần thức khổng lồ tất nhiên có thể dễ dàng dò xét tình hình xung quanh, nhưng cũng rất có thể hấp dẫn Ma thú và Ác ma ở gần đây chạy đến, được không bằng mất. Giác phong thú thì khác, thân hình nhỏ, cả người chưa được hai lạng thịt, sẽ không khiến cho Ma thú nào muốn ăn; tốc độ lại nhanh, là lựa chọn dò đường tốt nhất từ trước đến nay.
Hô.
12 con Giác phong thú bay ra, dựa vào những mô đá và bụi cỏ nhanh chóng bay về phía phát ra âm thanh. Tốc độ rất nhanh, trong nháy mắt đã biến mất trong bóng đêm, truyền lại tin tức hai bên đường đi, song, ngay khi Dương Lăng nghĩ rằng sẽ hiểu rõ tình hình thì lại xảy ra điều ngoài ý muốn.
Ô.
Một tiếng kêu loáng thoáng vang lên, 12 con Giác phong thú đột nhiên mất đi bóng dáng, không còn tăm hơi. Như là bị rơi vào một hang động sâu không thấy đáy, hoặc là bị giết chết trong nháy mắt.
"Kẻ địch tấn công" Dương Lăng chấn động, nhanh chóng bày một đạo Cấm chế trên sườn núi, cảm giác mối nguy hiểm chầu chực trước mặt.
Đốc đốc đốc.
Âm thanh cổ quái càng lúc càng rõ, trong đêm mưa gió này khiến người ta chú ý. Rất nhanh, đám người Y Lệ Toa, Lý Tra Đức Sâm đều nghe được âm thanh cổ quái này, đều đi ra lều của mình.
"Dương Lăng, đây là âm thanh gì?" Nhìn cơn mưa mãi không ngớt, vẻ mặt Tinh Linh Đại Tế Tự trở nên nghiêm trọng.
Âm thanh cổ quái càng lúc càng gần, nghe càng lúc càng rõ, nhưng thần thức phát ra cũng không có thu hoạch gì. Tìm không thây kẻ địch ở đâu, không biết hình dáng đối phương thế nào, càng không biết đối phương có bao nhiêu người. Chỉ có thể xác định một điều, thực lực của đối phương rất là đáng sợ. Chỉ nghe thấy âm thanh, mà không thấy người. Người không nhìn thấy mới là người đáng sợ nhất.
"Không biết, ta cũng mới nghe được âm thanh cổ quái này, không biết là chuyện gì xảy ra" Nhìn cơn mưa to mãi không dứt, nghe âm thanh quỷ dị đó, vẻ mặt Dương Lăng rất ngưng trọng, dừng một chút rồi nói: "Ta đã bày một tòa Thượng Cổ Ma pháp trận ở xung quanh, nếu lát nữa phát sinh chuyện gì, tất cả mọi người tuyệt đối không được dễ dàng xông ra"
Mặc dù ngay lập tức không rõ là có chuyện gì xảy ra, nhưng bản năng Dương Lăng cảm giác được một mối nguy hiểm mãnh liệt, phất tay bày vài đạo Cấm chế nữa, bao vây khắp sườn núi. Thần Ma mộ tràng đầy rẫy nguy hiểm, không ai biết gặp phải quái vật nào, ngay cả Thần cấp cường giả cũng không an toàn tuyệt đối, người bình thường càng không cần phải nói.
"Là Thần giai ma thú đáng sợ, hay là Cường giả Dị Vị diện có ý đồ đen tối" sau khi bày thêm vài đạo Cấm chế, Dương Lăng khoanh chân ngồi xuống, Tinh thần lực khổng lồ như mạng nhện tuôn ra, mạo hiểm dò xét tình hình xung quanh. Không ngờ rằng, cũng giống như đám người Tinh Linh Đại Tế Tự và Kiếm Thần Kiệt Lạp Nhĩ Đức. Chỉ nghe thấy âm thanh mà không thấy người, căn bản là không tìm được nơi phát ra âm thanh. Cái khác không nói, bản lãnh che dấu của đối phương đã hơn xa mọi người ở đây, ngay cả Dương Lăng cũng không có bản lãnh này. Thử mấy lần cũng không thấy bóng dáng kẻ địch, nghe âm thanh càng lúc càng rõ, mọi người càng lúc càng khẩn trương. Một bóng ma bao phủ trong lòng mọi người.
Đốc, đốc. Đốc
Âm thanh cổ quái càng lúc càng gần, từ từ, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, từ phía xa xuất hiện một bóng đen. Đỉnh đầu chùm một mặt nạ màu đen, có khắc hình sóng biển; người mặc một bộ áo khóac màu đen, nhìn không khác gì áo khóac bình thường. Nhưng nước không ngấm được vào trong, nước mưa từ trên trời rơi xuống nhanh chóng biến mất. Như là gặp phải một tầng bọt biển siêu cấp; chân chái đi một chiếc dày da thú màu đen, chân phải bị chặt đứt, chống một cây trượng làm từ gỗ trầm hương. Vẻ mặt bóng đen lạnh như băng, hai mắt chết lặng vô tình, chiếc trượng màu đen khẽ chạm nhẹ trên mặt đất đã đi được một khoảng cách lớn, tốc độ nhanh như điện. Cả người bao phủ trong một làn ánh sáng đen, cả người rõ ràng ở trước mặt mọi người, nhưng không có thần thức của ai có thể cảm giác được sự tồn tại của đối phương, như là một người trong suốt vậy.
Người tàn phế, người tàn phế chỉ còn một cái chân.
Nhìn người tàn phế xuất hiện, mọi người rất là sửng sốt, dù thế nào cũng không nghĩ được kẻ địch đáng sợ lại là một người tàn phế. Song nhìn tốc độ quỷ dị của đối phương, lại không một ai dám coi thường. Ngược lại, không cảm giác được Linh hồn ba động và Năng lượng ba động của đối phương, ai cũng đều khẩn trương. Người có thể che dấu hơi thở đến nước này, tuyệt đối không phải Cường giả bình thường, dù là một người tàn phế chỉ còn một chân, Lực chiến đấu cũng rất là kinh khủng.
"Vị Đại nhân này, chúng ta là người đến Thần Ma mộ tràng du lịch, tạm thời trú mưa mà thôi, xin hỏi người là" Lão già áo đen Vi Nhĩ Khảo Khắc Tư giàu kinh nghiệm, tươi cười, cố gắng bình tĩnh, hy vọng đối phương chỉ là Cường giả đi ngang qua mà thôi.
"Tây Áo Lạp Đặc Lợi Phu, không muốn chết thì giao Chủ Thần khí ra đây. Nếu không, hôm nay sẽ là ngày cuối cùng của các ngươi" Người tàn phế mặt không đổi sắc, đi rất nhanh trong cơn mưa, nhanh chóng xuất hiện trước mặt mọi người.
"Vũ Ma, ngươi là Vũ Ma Tây Áo Lạp Đặc Lợi Phu?" Vi Nhĩ Khảo Khắc Tư chấn động, khuôn mặt tái nhợt, cả người run lên, nhớ đến một thiên tài trong truyền thuyết.
Rất lâu trước kia, Tử vong Vị Diện xuất hiện một thiên tài, một người dù tính trong tất cả Sáu Chủ Vị Diện cũng là siêu cấp thiên tài vạn năm có một, tuổi còn rất trẻ đã tu luyện đến Thượng vị thần đỉnh, Phong hệ Pháp tắc và Thủy hệ Pháp tắc lĩnh ngộ đến một trình độ người bình thường khó có thể tưởng tượng được.
Truyền thuyết, Phong hệ tinh linh trước mặt hắn buồn bã thất thần, Thủy hệ tinh linh là nô lệ của hắn. Mỗi khi mưa to là lúc hắn mạnh mẽ nhất, sẽ bộc phát ra lực chiến đấu kinh người, có vô số Cường giả chết trong tay hắn, được gọi là Vũ Ma.
Vũ Ma Tây Áo rất cường đại, từng được mọi người cho rằng là người có khả năng cao nhất trở thành Vị Diện lưu lãng giả của Tử Vong Vị Diện, hoặc là một Cường giả sáng tạo ra một Thần hệ mới; song, lúc hắn còn trẻ thật sự quá kiêu ngạo, một mình một ngựa xông vào Đại bản doanh của Cách Lâm Gia tộc, muốn khiêu chiến Tử vong Đao phong A Lai Khắc Tư. Kết quả, Tử vong Đao phong A Lai Khắc Tư còn chưa được nhìn thấy, đã bị Chấp pháp Trưởng lão của Cách Lâm Gia tộc đánh thương nặng, chân phải bị chặt đứt, Thần Cách cũng bị thương nặng. Mặc dù may mắn còn sống, liều chết chạy ra, nhưng trăm ngàn năm nay vẫn không thể nào khôi phục hoàn toàn. Đồn rằng, hắn bị một tên Chấp pháp Trưởng lão của Cách Lâm Gia tộc nguyền rủa, rốt cuộc không thể nào khôi phục hoàn toàn.
Sau khi có tin tức Vũ Ma bị thương nặng, kẻ thù của hắn bừng lên, không những nhổ tận gốc Gia tộc hắn, còn hợp sức truy sát bản thân Vũ Ma. Nhưng hắn dù bị thương nặng vẫn chiến đấu rất kinh khủng, giết chết rất nhiều kẻ thù. Từ từ, kẻ thù truy sát càng lúc càng ít, bản thân hắn cũng từ từ biến mất, ở một nơi không người biết đến tu luyện. không ngờ rằng, lại lẻn vào Thần Ma mộ tràng này.
"Ta nói một lần cuối, giao ra Chủ Thần khí trên người các ngươi, nếu không, tất cả sẽ chết" Vẻ mặt Vũ Ma lạnh như băng, lạnh lùng nhìn mọi người. Vì khôi phục vết thương trên người, vì tăng Lực chiến đấu lên, hắn sớm đã lẻn đến gần Nguyệt Lượng hà, chuẩn bị thừa lúc Hắc Giác đại ác ma tỉnh lại, nhảy vào động của hắn cướp lấy bảo vật bên trong. Không ngờ rằng Hắc Giác đại ác ma còn chưa tỉnh lại, đã nghe được một tin tức kinh người, biết được trên người Dương Lăng có một kiện Chủ Thần khí siêu nhất lưu. Sau khi hiểu rõ tình hình, hắn nhanh chóng từ Nguyệt Lượng hà chạy lại đây, ngay ban đêm đã chạy được đến đây.
Sau khi bị lời nguyền rủa đáng sợ, hắn lĩnh ngộ Pháp tắc càng lúc càng khó khăn, nghĩ bằng năng lực của mình tu luyện đến Vị Diện lưu lãng giả hoặc là thành lập Thần hệ, không khác gì nằm mơ giữa ban ngày. Biện pháp duy nhất để tìm kẻ thù báo hận chính là tìm được một kiện Chủ Thần khí. Người bình thường chỉ biết hắn năm đó một mình một ngựa tiến vào Thiên Sơn của Cách Lâm Gia tộc, chỉ biết hắn một mình đánh vào trong Cách Lâm Gia tộc; nhưng không ai biết nỗi đau trong lòng hắn, không ai biết nỗi cừu hận khắc sâu trong tâm khảm hắn trăm ngàn năm qua.
Nhìn mọi người tập trung lại trên sườn núi, vẻ mặt Vũ Ma càng lúc càng lạnh, một cỗ Sát khí ngập trời nhanh chóng bao phủ cả sườn núi, áp lực khôn cùng khiến cho đám kim sắc đầu bồng võ sĩ và Tinh linh run lên.
Tích, tích, tích
Từng giọt nước mưa to như hạt đậu nhỏ xuống vỡ ra trên mặt đất. không biết từ bao giờ, mưa càng lúc càng dày đặc, tốc độ rơi càng lúc càng nhanh, như là mưa đá vậy.
Vũ Ma, thiên tài vạn năm có một trên khắp các Vị Diện, chưa ra tay đã khiến người ta một áp lực đè nặng chưa từng có. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #626


Báo Lỗi Truyện
Chương 626/832