Chương 561: Tâm giáp.


Chẳng biết bắt đầu từ lúc nào, nơi biệt viện của Dương Lăng có một mảnh sương trắng phủ xuống, càng ngày càng dày. Trong khi mới bắt đầu, bọn thị vệ còn mơ hồ thấy được đại thu to lớn cùng đại vu thai thần bí, nhưng dần dần, cái gì cũng không nhìn rõ nữa. Nơi không trung xuất hiện một dùng suối năng lượng thật lớn, ngưng tụ một cổ năng lượng bàng bạc, giống như một đám mây hình nấm bao phủ cả bầu trời Duy Sâm tòa thành.
" Áo Lan Đa đại nhân, làm sao bây giờ ?"
" Đúng a, không biết đại nhân có xảy ra việc gì ngoài ý muốn hay không ?"
Nhìn sương trắng càng lúc càng dày, tụ mà không tan, lại nhìn dòng suối năng lượng kinh người nơi không trung, đám dã man nhân thị vệ đều cảm thấy bất an, e sợ Dương Lăng trong khi tu luyện xảy ra việc gì ngoài ý muốn. Bởi vì nơi biệt viện của Dương Lăng bày ra nhiều tầng cấm chế, ngoại trừ ba người Tác Phỉ Á, Vưu Na và Ngả Lỵ Ti ra, những người khác căn bản là không thể đi vào, cho nên càng thêm lo lắng, đều hướng Áo Lan Đa xin ý kiến.
Gần nước gần lầu hưởng ánh trăng, dưới sự bồi dưỡng của Dương Lăng , Áo Lan Đa này từ bán thú nhân võ sĩ bình thường, đã tiến giai lên thánh vực. Mặc dù so ra vẫn còn kém đám người Thi Vu Vương cùng Hắc Long Vương bên cạnh Dương Lăng , nhưng cũng đã vượt xa người thường. Lại thêm thân phận đặc thù, là thiếp thân thị vệ duy nhất bên cạnh Dương Lăng , cho nên tại Duy Sâm tòa thành , thậm chí cả Ma Thú Lĩnh đều có địa vị cực cao, đều được các dã man nhân thị vệ kính trọng.
" Các ngươi canh gác ở đây, nghiêm cấm bất cứ kẻ nào tới gần, vạn vạn lần không được lỗ mãng hành động!" Áo Lan Đa mặc dù trong lòng cũng lo lắng bất an, nhưng bên ngoài vẫn phải giữ tĩnh táo, ra lệnh cho đám dã man nhân nghiêm khắc canh gác biệt viện của Dương Lăng. Làm thiếp thân thị vệ duy nhất bên cạnh Dương Lăng, hắn hiểu được một màn kinh người trước mắt này, rất có thể chỉ là dị tượng do Dương Lăng tu luyện gây ra mà thôi. Nhất là suối năng lượng thật lớn này, cũng đã xuất hiện nhiều lần, lần này chỉ là có thêm sương trắng mà thôi. Đương nhiên, cũng không ngoại trừ trường hợp Dương Lăng trong lúc tu luyện xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Vì dự phòng vạn vô nhất thất, chính là vẫn nên nhanh chóng cho người báo cáo với đám người Cổ Đức cùng Tác Phỉ Á.
Áo Lan Đa động tác nhanh nhẹn, sau khi biết được tin tức, chưa tới hai canh giờ, đám người Tác Phỉ Á, Cổ Đức cùng Vưu Na đã thông qua truyền tống trận từ các nơi chạy lại. Thậm chí, ngay cả A Tư Na Ma đang đuổi giết dư nghiệt của Giáo Đình nơi thần thánh đồng minh xa xôi cũng nhanh chóng quay lại.
" Làm sao bây giờ. Cổ Đức đại nhân, làm sao bây giờ ?" Tác Phỉ Á lo lắng đi tới đi lui. Suối năng lượng thì không có gì, nhưng sương mù dày đặc thật sự quá cổ quái, ma pháp dò xét căn bản là không có tác dụng, không cách nào tra xét được tình huống bên trong.
" Chờ đợi, Tác Phỉ Á tiểu thư, chúng ta bây giờ chỉ có thể chờ đợi ở đây, ngàn vạn lần đừng lỗ mãng đi vào." Cổ Đức sắc mặt ngưng trọng, phân phó Áo Lan Đa gia tăng phòng ngự của Duy Sâm tòa thành, nghiêm phòng địch nhân thừa cơ tiến vào. Sương trắng càng ngày càng đậm, nhưng kỳ quái là, chỉ có bao phủ lấy phần sân gần biệt viện, không có khuếch tán ra bên ngoài. Cho dù có một trận gió lớn thổi qua, sương trắng vẫn bất động, phảng phất như mọc rễ xuống đất. Duy nhất khiến cho mọi người có hơi chút yên tâm chính là suối năng lượng trên bầu trời tòa thành yếu dần đi, chậm rãi tiêu thất, không hề cuồng bạo gào thét.
Chẳng biết đã trải qua bao lâu, Dương Lăng chậm rãi mở hai mắt.
" Lĩnh ngộ pháp tắc, sau đó tự mình có thể cải tạo hoặc là thành lập nên tân pháp tắc ở không gian bên trong, cái này, phải chăng chính là lực lượng chân chính ?" Nhìn sương trắng nồng đậm xung quanh, cảm giác một chút năng lượng ba động trong không trung, Dương Lăng hài lòng gật gật đầu. Uy lực của không gian trói buộc. Vượt xa so với tưởng tượng của hắn.
Giống như bình thường, Dương Lăng sau khi tu luyện liền quan sát biến hóa trong cơ thể. Kích cỡ vu đan không có gì biến hóa, vu lực ẩn chứa cũng không thay đổi rõ ràng, nhưng thiểm điện ma pháp tráo bao phủ bên ngoài vu đan không biết từ lúc nào đã ngưng kết thành một kiện khôi giáp, mang vu đan nghiêm mật bảo vệ lấy. Trên khôi giáp có tử quang lưu động, thỉnh thoảng hiện lên từng đạo xà hình tia chớp. Thoạt nhìn không thể nhận ra, nhưng năng lượng ẩn chứa lại không phải là chuyện đùa. Uy lực vượt xa xà hình tia chớp do thánh thú một sừng phát ra.
Giống với vu đan, hồn tinh trong đầu cũng không có biến hóa gì, nhưng lại có thêm một tầng khải giáp dạng khí, tựa như là một tầng hơi nước bảo vệ lấy hồn tinh. Chỉ cần trong lòng vừa động, liền có thể xuất ra một tảng lớn tinh vụ, mang phương viên mấy trăm bước nghiêm nghiêm thật thật bao phủ lấy.
Trung vị thần ?
Chẳng lẽ, rốt cuộc trong lúc vô ý đã chính thức tiến giai lên trung vị thần ?
Nhìn kĩ thiểm điện khôi giáp bên ngoài vu đan cùng khải giáp dạng sương bên ngoài hồn tinh, Dương Lăng mừng rỡ. Không ngờ, sau khi tĩnh tu vài ngày, không chỉ sơ bộ lĩnh ngộ không gian trói buộc vu thuật mà còn vô tình tiến giai lên trung vị thần.
Đặc thù của trung vị thần chính là bên ngoài thần cách ngưng kết một tầng tâm giáp, lực phòng ngự tăng lên nhiều. Cho dù bản thân bị thương nặng, chỉ cần thần cách không tổn hao gì, thực lực sẽ không bị ảnh hưởng quá lớn, có thể từng bước khôi phục. Tựa như Hắc Ám kỵ binh đại thống lĩnh, mặc dù bị Hải Yêu Vương một đao chặt đi một cánh tay, nhưng thần cách vẫn hoàn hảo không sứt mẻ gì, qua một đoạn thời gian là có thể chậm rãi khôi phục, chỉ là trong nhất thời, thực lực cũng bị ảnh hưởng nhất định mà thôi.
Không gian trói buộc, ngũ hành độn thuật, đại địa thủ hộ, còn thêm tâm giáp, ai có thể chống đỡ được một đao hung mãnh của chính mình đây ?
Sờ sờ chiến hồn đao trên lưng, Dương Lăng ý khí dâng cao, chiến ý mênh mông. Bây giờ, hắn có đủ tin tưởng để cùng Hải Yêu Vương đối mặt giết nhau. Chỉ cần không gặp phải tuyệt thể cường giả mạnh như Lôi Mông, cho dù gặp phải một gã cường giả có thực lực thượng vị thần đỉnh cũng có đủ năng lực toàn thân trở ra. Thậm chí, nếu cẩn thận bày ra thêm mai phục, còn có thể phản kích đánh chết đối phương!
Dưới sự mừng rỡ, Dương Lăng tiếng vào vu tháp không gian, gọi Cửu Đầu Xà Vương Hải Đức Lạp ra thử xem thân thủ, xem thử uy lực của không gian trói buộc như thế nào.
" Đại nhân, đem hết toàn lực ra công kích ?" Nhìn Dương Lăng cách đó không xa, Cửu Đầu Xà Vương Hải Đức Lạp chần chờ không quyết.
" Hải Đức Lạp, đến đây đi, để cho ta xem thử thực lực của ngươi mạnh đến đâu?" Dương Lăng hít sâu một hơi, chuẩn bị dùng tay không đại chiến với Hải Đức Lạp một hồi. Sau khi mặc vào băng phong khôi giáp, gia trì đại địa thủ hộ cùng xuất ra chiến hồn đao, Hải Đức Lạp dám chắc đã không phải là đối thủ của mình nhưng như vậy sẽ không đạt được mục đích muốn thử xem thân thủ.
Hô….
Nhìn Dương Lăng tràn đầy tin tưởng, Hải Đức Lạp cũng không hề chần chờ, trực tiếp hóa thành bản thể, hô một tiếng bay thẳng lên trời, lộ ra trảo nha đáng sợ. Mặc dù cảm giác khí chất cả người Dương Lăng hôm nay có chút bất đồng, thực lực tựa hồ đã có đột phá mới, nhưng làm một đầu thần thú có thực lực trung vị thần đỉnh, nàng đối với chính mình tràn ngập tin tưởng.Nếu Dương Lăng mặc vào khôi giáp và rút ra chiến hồn đao đáng sợ, nàng còn có điểm cố kỵ; nhưng vô luận như thế nào, nàng cũng không tin Dương Lăng chỉ dùng tay không lại có thể tiếp được một kích toàn lực của mình!
Xuy……
Hải Đức Lạp xoay quanh vài vòng rồi lập tức từ trên cao phóng thẳng xuống, hung hăng xuất chiêu đánh thẳng vào Dương Lăng đang đứng dưới đất. Thân hình dài đến hơn hai ngàn thước chẳng khác gì như một ngọn núi nhỏ đang đè xuống đầu Dương Lăng, kéo theo một chuỗi tàn ảnh cùng tiếng xé gió chói tai.
Hai trăm bước, một trăm năm mươi bước, một trăm hai mươi bước.
Mắt thấy Hải Đức Lạp hình thể khổng lồ đang tăng tốc phóng xuống, Dương Lăng lại thất thần không nhúc nhích, đám người Hắc Long Vương cùng Phi Long Vương đang đứng xem kinh hãi thất sắc. Liếc nhau mấy cái rồi cùng hóa thành bản thể, thủ thế đợi sẵn, chuẩn bị xông lên ngăn cản Hải Đức Lạp, Thi Vu Vương và yêu cơ cũng không có ngoại lệ, sắc mặt ngưng trọng.
Người khác không biết cận thân công kích của Hải Đức Lạp kinh khủng cở nào, nhưng đám người Hắc Long Vương cùng Phi Long Vương lại rất rõ ràng. Trong khoảng thời gian này, bọn họ đã chịu không ít đả kích của Hải Đức Lạp, bị nàng dựa vào danh nghĩa luận bàn một lần rồi lại một lần.
Trong mắt mọi người, Dương Lăng thực lực cường đại, tốc độ tu luyện càng thêm kinh người. Nhưng vô luận thế nào bọn họ cũng không thể tin Dương Lăng có thể dùng tay không mà ứng phó được một đòn nghiêm trọng do Hải Đức Lạp toàn lực đánh ra!
" Đại nhân, ta tới đây!" Hải Đức Lạp hít sâu một hơi, hô một tiếng lại gia tốc.
" Không gian trói buộc!" Dương Lăng chợt quát một tiếng, lập tức bay thẳng lên trời, nghênh diện đón đỡ.
Nháy mắt, bên trong phương viên một trăm bước tất cả đều bị bao phủ bởi một đoàn sương mù nồng đậm. Hải Đức Lạp đang phóng xuống cả người chấn động, trong nháy mắt tốc độ đại giảm, phảng phất như vô tình đi vào một cái đầm lầy. Càng đáng sợ chính là trong đầu một trận chấn động, phảng phất như bị hung hăng đánh cho một côn.
Oanh
Hai người hung hăng tông thẳng vào nhau, phát ra một tiếng nổ rung trời!
Trên ngực Dương Lăng xuất hiện vài đạo vết máu, bị cự trảo của Hải Đức Lạp hung hăng đánh trúng, khí huyết trong cơ thể bốc lên. Hải Đức Lạp thì lại hét thảm một tiếng, xương ngực bị đánh gãy, thân thể khổng lồ bị đánh bay ra xa xa.
Một chiêu đã phân thắng bại!
" Không có khả năng, làm sao có thể ?"
" Chẳng lẽ, đại nhân đã tiến giai lên thượng vị thần ?"
Nhìn một màn ngoài ý muốn đó, đám người Thi Vu Vương cùng yêu cơ trợn mắt há hốc mồm. Vốn, bọn họ còn tưởng rằng Dương Lăng chỉ dùng tay không chắc chắn không phải là đối thủ của Hải Đức Lạp, chuẩn bị ra tay ngăn cản. Không nghĩ tới, chỉ mới một lần va chạm, trên ngực Dương Lăng chỉ xuất hiện vài đạo vết máu nhàn nhạt, còn Hải Đức Lạp giống như cái bao cát bị đánh bay đi xa xa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Chỉ dùng tay không mà có thể dễ dàng đánh bại thần thú có thực lực trung vị thần đỉnh, đây là chiến đấu lực kinh khủng cở nào. Nếu còn rút ra thêm chiến hồn đao đáng sợ, vậy thì còn đến mức nào ?
Mọi người khiếp sợ không thôi, vạn vạn lần không nghĩ tới, chỉ sau có vài ngày thời gian, thực lực Dương Lăng lại đạt tới một mức kinh khủng như thế! Vô luận là Thi Vu Vương hay là yêu cơ, trong khoảng thời gian này đều có tiến bộ thần tốc, tất cả đều tự nhận tốc độ tu luyện của mình đã là rất nhanh rồi. Nhưng, so với Dương Lăng, bọn họ hiểu được chính mình còn kém quá xa, sự chênh lệch về thực lực không chỉ không rút ngắn lại mà ngược lại càng lúc càng lớn.
" Ngao, đại nhân, thử lại một lần nữa!" Sau khi lắc lắc cái đầu còn đang choáng váng, Hải Đức Lạp không cam lòng lại từ trên cao phóng xuống, toàn lực ứng phó, cắn răng xuất ra công kích cực mạnh!
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #561


Báo Lỗi Truyện
Chương 561/832