Chương 560: Không gian trói buộc.


Áo Phỉ Lợi Á rơi lệ đầy mặt, dưới sự giải thích của nàng, Dương Lăng rốt cuộc cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Nguyên lai, không gian liệt phùng thiên biến vạn hóa, tràn ngập năng lượng cuồng bạo, các vị diện cũng tràn ngập các loại nguy hiểm, tình huống phi thường phức tạp. Đối với linh hồn phong ấn của các thiên sứ sẽ có ảnh hưởng nhất định. Mặc dù từ tỉ lệ mà nói, có khả năng giai khai linh hồn phong ấn của thiên sứ có tỉ lệ rất nhỏ nhưng thiên sứ từ Vân Trung thành phủ xuống các vị diện thật sự rất nhiều. Từ số lượng tuyệt đối mà nói, số thiên sứ vô tình được giải khai linh hồn phong ấn cũng có không ít.
Vì củng cố ích lợi tại các vị diện, vì bảo vệ bí mật của thiên sứ chiến trận, Vân Trung thành đối với thiên sứ khống chế cực kỳ nghiêm khắc. Dựa vào việc giám sát biến hóa trong linh hồn, mỗi khi có thiên sứ nào vô tình được giải khai linh hồn phong ấn trong đầu, chính mình hình thành ý thức độc lập, liền sẽ bị tuyên phán là đọa lạc thiên sứ, phái thiên sứ chiến đội truy sát, bắt về Vân Trung thành xét xử. Hoặc là để cho Giáo Đình nơi các vị diện bắt lại, tự mình xử quyết.
Cho tới nay, mặc dù biết rằng đọa lạc thiên sứ bị bắt lại tuyệt sẽ không có cơ hội sống sót. Nhưng Áo Phỉ Lợi Á như thế nào cũng không nghĩ tới thủ đoạn của Giáo Đình lại máu tanh tàn nhẫn đến như vậy. Không nghĩ tới Giáo Đình vì muốn hoàn toàn phá hủy đi linh hồn của đọa lạc thiên sứ, đã trực tiếp đục thủng xương sọ, rút sạch não tủy. Thậm chí còn mang thi thể bọn họ treo trên hỏa hình trụ, trọn đời không được phục sinh. May mà gặp gỡ Dương Lăng, nếu không, nói không chừng chính mình cũng có kết quả như vậy.
Nhìn những đọa lạc thiên sứ bị hành hạ, trước khi chết chẳng biết đã phải chịu biết bao nhiêu thống khổ, huyết thiên sứ môn vừa bi thương nhưng cũng thầm kêu may mắn. Sau khi bị Dương Lăng thuần hóa, các nàng rốt cuộc được giải khai phong ấn trong đầu, chính mình có được ý thức độc lập cùng tự do. Rốt cuộc có thể có được cuộc sống bình thường.
Đại điện rất lớn, theo thống kê cuối cùng, có một ngàn đọa lạc thiên sứ. Có vài người huyết nhục mơ hồ, giống như vừa mới chết không lâu. Có người chỉ còn có bộ xương khô, không một ngoại lệ. Xương đầu đều bị đục thủng, não tương bị hút sạch ra, hồn phách hoàn toàn tiêu tán.
" Đại nhân. Cầu xin người hay giúp các nàng sống lại đi, Áo Phỉ Lợi Á cầu xin người!" Nhìn những thiên sứ bị chết thảm, Áo Phỉ Lợi Á lệ rơi đầy mặt, dẫn đông đảo huyết thiên sứ quỳ sụp xuống trước mặt Dương Lăng . Hy vọng hắn có thể thi triển vô thượng vu thuật cứu sống lại những đồng bào đáng thương.
" Thật đáng tiếc, linh hồn của bọn họ đã biến mất. Có lẽ đã đi đến vong linh vị diện hoặc là bị Giáo Đình hoàn toàn đánh tan. Đã không còn có thể sống lại!" Sau khi nhìn kỹ những vết thương nơi đầu các đọa lạc thiên sứ, cảm giác một chút năng lượng ba động trong không trung, Dương Lăng tiếc hận lắc đầu.
Huyết thiên sứ chỉ là phân thân phủ xuống, thực lực so ra còn kém xa so với bản thể. Nhưng hơn ở kinh nghiệm phong phú, có thể rất nhanh tiến giai. Nếu có khả năng làm sống lại cũng như thuần hóa một ngàn thiên sứ này, tự nhiên bên người sẽ có một lực lượng cường đại. Nhưng ba động linh hồn năng lượng nơi không trung thật sự quá yếu, cho dù không tiếc hao phí đại lượng vu lực cùng linh hồn thi triển cao giai chiêu hồn thuật. Hy vọng thành công cũng rất thấp. Trừ phi tiến giai lên vu thần, nếu không, khó có thể làm sống lại được những đọa lạc thiên sứ đáng thương đã bị hoàn toàn đánh tan linh hồn này.
Nhìn những vết thương mắt thấy kinh tâm nơi đầu những đọa lạc thiên sứ, Áo Phỉ Lợi Á sắc mặt buồn bã, trầm ngâm một lát rồi nói: " Đại nhân, có thể hay không mang thi thể của bọn họ thu vào Vu tháp không gian ? Ta hy vọng có thể xây cho bọn họ một tòa thiên sứ lăng mộ , để bọn họ có thể yên nghỉ bên trong!"
" Áo Phỉ Lợi Á, sẽ như ngươi mong muốn!" Dương Lăng phất tay mang thi thể các đọa lạc thiên sứ thu vào Vu tháp không gian, cả Áo Phỉ Lợi Á cùng các huyết thiên sứ cũng thu vào luôn. Sau khi đi vài vòng quanh đại điện, xác nhận đã không bỏ sót cái gì, liền dẫn đám người Thi Vu Vương cùng Hắc Long Vương nhanh chóng rời đi.
Thời gian tiến vào thần ma mộ tràng càng ngày càng gần, phải nắm chắc thời gian tu luyện, hy vọng vào lúc cuối cùng có thể đột phá. Việc khác không nói, cũng phải nắm chắc thời gian nghiên cứu phương tiêm bi cùng thủy tinh cầu của lão vu bà, nhanh chóng nắm giữ vu thuật cường đại.
" Đại nhân, tình thế ở thánh thành đã cơ bản ổn định. Đây là thống kê mới nhất về chiến lợi phẩm!" Mọi người vừa đi ra khỏi đại điện âm trầm thì thấy Cổ Đức vội vã chạy tới, vừa nói vừa đưa cho Dương Lăng một quyển sổ dày.
" Cực phẩm thủy tinh, ba trăm hai mươi vạn khối; dị vị diện kim chúc, tám ngàn khối; cao giai ma thú tinh hạch…." nhìn những dãy số chi chít trong quyển số, Dương Lăng lắc lắc đầu, khiếp sợ vì tài phú mà Giáo Đình tích lũy. Mới chỉ khám xét các giáo đường cùng quân doanh đã thu được nhiều thứ tốt như thế, vậy thì những trân phẩm trong tàng bảo thất đã thu vào Vu tháp không gian còn đến mức nào ?
Hơn nữa, đây mới chỉ là những thứ thu được từ mỗi thánh thành, nếu tính chung cả thần thánh đồng minh, mang tài phú của tất cả các Giáo Đình phân bố khắp nơi tập trung lại một chỗ, tuyệt đối sẽ là một con số khổng lồ, vượt rất xa sự tưởng tượng của mọi người.
" Cổ Đức, nơi này giao lại cho ngươi xử lý, những chuyện bình thường, ngươi và Vưu Na hai ngươi xử lý là được. Không cần phải tìm ta!" Dương Lăng tùy tiện mang quyển sổ dày trả lại cho Cổ Đức, dặn dò vài câu rồi mang tất cả ma thú đại quân thu hồi lại, thông qua truyền tống trận nhanh chóng quay về Ma Thú Lĩnh.
Lúc trước, tay trắng lập nghiệp, vì sự phát triển của ma thú lãnh địa mà phát sầu, một mai hắc tinh tệ đều là cực kỳ trân quý, hận không thể tự mình thượng trận luyện chế ma pháp trượng để kiếm nhiều tinh tệ hơn. Nhưng, tới bây giờ, nhiều tinh tệ trong mắt hắn cũng chỉ là một chuỗi con số mà thôi
Khi đã tích lũy tài phú đạt tới một trình độ nhất định, ma thú lãnh địa hết thảy đều đi vào quỹ đạo, tinh tệ đã không còn là mục tiêu theo đuổi của hắn. Tiến giai lên vu thần, tìm kiếm dấu chân của thượng cổ vu sư, đây mới là phương hướng mà hắn đang theo. Đương nhiên, không ai chê tiền nhiều cả, nếu có thể thu được ích lợi, tự nhiên Dương Lăng sẽ không bỏ qua.
Sau khi phân phó thị vệ Áo Lan Đa canh cửa, Dương Lăng lấy ra đại vu thai, đóng cửa tĩnh tu. Cẩn thận nghiên cứu những bản ghi chép vu thuật trên phương tiêm bi.
Bất đồng với phương tiêm bia bình thường. Phương tiêm bi trong tay lão vu bà cao hơn một chút, toàn thân đen nhánh. Xúc thủ lạnh lẽo. Tản mát ra từng trận năng lượng ba động mênh mông. Nhìn bộ dáng, tựa hồ như là một tòa phương tiêm bi trân quý nhất trong đông đảo phương tiêm bi ở tòa thành dưới đáy biển. Chẳng biết vì sao lại lưu lạc ra bên ngoài, bị lão vu bà vừa vặn nhặt được. Trên phương tiêm bi có bản ghi chép lại ba loại vu thuật, không gian trói buộc, trọng lực không gian cùng ngũ hành độn thuật. Trong đó, trọng điểm là bản ghi chép về không gian trói buộc huyền ảo. Văn tự cùng đồ án được để chung một chỗ, nội dung chiếm cứ tuyệt đại bộ phận của phù điêu. Nguồn: http://truyenyy.com
" Hình thành một cái không gian độc lập để trói buộc thân thể cùng linh hồn của địch nhân?" Sau khi rất nhanh xem qua không gian trói buộc, Dương Lăng càng ngày càng rung động, hiểu được trong lúc vô ý đã gặp được một đạo linh hồn vu thuật cực kỳ cường đại.
Lúc trước, không gian trói buộc của lão vu bà đã lưu lại ấn tượng rất sâu cho hắn, sau khi trúng chiêu, tốc độ cùng lực lượng giảm mạnh. Càng kinh khủng chính là linh hồn cảm ứng bị yếu đi trên diện rộng, trong nháy mắt đã mất đi cảm ứng với Vu tháp không gian, thiếu chút nữa đã lật thuyền nơi cống rãnh, bị hơn mười đầu hải long thực lực lĩnh vực nhân cơ hội đánh cho trọng thương
Lão vu bà không nhận ra thượng cổ hán tự, trong cơ thể cũng không có vu lực, chỉ lần mò đồ án nơi phương tiêm bia xuất ra được một chút huyền bí của không gian trói buộc đã lợi hại như vậy. Nếu hoàn toàn lĩnh ngộ đạo vu thuật này, lại có vu lực cùng linh hồn năng lượng dư thừa duy trì, vậy sẽ thế nào ?
Không cách nào tưởng tượng. Nếu hoàn toàn lĩnh ngộ không gian trói buộc vu thuật, thực lực sẽ tăng lên đến một mức như thế nào!
Trong cái thế giới này, vô luận là thiên sứ mười hai cánh cường đại hay là Lôi Mông thực lực sâu không lường được, đều là nắm giữ lực lượng pháp tắc. Nếu dựa vào không gian trói buộc hình thành nên một cái không gian độc lập, hoàn toàn cắt đứt cảm ứng với ngoại giới của địch nhân, vậy chẳng phải là có thể phá giải tất cả pháp tắc trong thiên hạ sao, khiến cho địch nhân không còn đất dụng võ ?
Phá bỏ hoàn toàn tất cả pháp tắc trong thiên hạ, cái tạo hoặc là hình thành nên pháp tắc mới!
Dương Lăng lắc đầu, càng nghĩ càng khiếp sợ, không dám nghĩ xa hơn. Dựa theo những gì ghi lại của phương tiêm bi, tu luyện không gian trói buộc lên cao nhất thì có thể giống như Vu tháp hình thành nên một cái tân không gian. Hoàn toàn ngăn cách cảm ứng với ngoại giới. Nếu có thể tu luyện được tới mức đó, không cách nào tưởng tượng sẽ có chiến đấu lực kinh khủng cở nào!
Lấy linh hồn làm gốc, vu lực là phụ, cai quản đất trời……
Sau khi hít thở sâu mấy hơi, Dương Lăng nhanh chóng tỉnh táo lại. Bình tâm tĩnh khí, nhanh chóng tu luyện không gian trói buộc thần bí huyền áo. Mặc niệm vu quyết. Hai tay rất nhanh biến hóa ra từng đạo vu ấn, từng làn sóng gợn mắt thường không nhìn thấy được theo bốn phương tám hướng tản ra; Dần dần, hình thành nên một vòng ma pháp tráo vô hình, tản mát ra từng trận năng lượng ba động mịt mờ. Bao phủ lấy cả người hắn, một bước, hai bước…. phạm vi càng lúc càng xa, rồi bao phủ lấy cả đại vu thai.
Từ xa nhìn lại, cả tòa biệt viện như là ảo ảnh biến ảo không ngừng. Không khí từng trận rung động, thậm chí còn vặn vẹo đi. Vô luận là mái phòng nguy nga hay là cây đại thụ che trời vươn cao trong mây, tất cả đều mơ mơ hồ hồ, rõ ràng cảm giác ngay trước mắt nhưng định thần nhìn lại tựa hồ như cực kỳ xa xôi, làm cho người ta có một cảm giác cổ quái.
"Di, Áo Lan Đa đại nhân, có phải có sương mù hay không, sao mọi thứ trong sân thoạt nhìn lại mơ hồ như vậy ?"
" Đúng a. Kỳ quái. Tên tiểu tử A Khắc Tô ngủ gà ngủ gật trên tường thành xa xa vẫn thấy rõ ràng. Như thế nào chỉ vài chục bước ngoài sân lại nhìn không rõ ràng lắm, thật sự là kỳ quái!"
Mười tên dã man nhân đang canh gác bên ngoài biệt viện phát hiện ra chỗ không đúng trước tiên, sôi nổi thảo luận, nghi hoặc nhìn về phía biệt viện của Dương Lăng .
Dã man nhân được xưng là chiến sĩ núi rừng, không chỉ có tốc độ rất nhanh mà sức lực cũng rất lớn, thị lực cũng cực kỳ kinh người. Cho dù có bị sương mù bao phủ khi trời u ám sắp mưa, bọn họ vẫn có thể nhìn rõ ràng cảnh vật xa xa. Không nghĩ tới, hôm nay ngay cả đại thụ gần trong gang tấc bên trong biệt viện cũng nhìn không rõ. Trăm sự nghi vấn không có lời giải, không rõ tới cùng có chuyện gì xảy ra!
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #560


Báo Lỗi Truyện
Chương 560/832