Chương 49: Quân đoàn con nhện


Chung quanh tất cả Hồng mao lang chu đều giương nanh múa vuốt, rậm rạp thành một tảng lớn, hơn nữa còn có rất nhiều con từ bốn phương tám hướng vọt tới, càng tụ càng nhiều. Dương Lăng hiểu được, với vu lực trong cơ thể còn lại không nhiều lắm, cơ bản là không có khả năng lao ra ngoài. Đáng tiếc con sư thứu thuần hóa được đã đem tặng cho Tác Phỉ Á, nếu không còn có hy vọng từ không trung chạy trốn.
Nếu không có đường lui, Dương Lăng dứt khoát đánh bạc một ván, cắn răng gọi ra một trăm con Tà nhãn. Hắn mong rằng không kịp ứng phó, có khả năng may mắn vọt tới trước mặt Hồng mao lang chu vương, đổ sau khi lấy máu tuần hóa Hồng mao lang chu vương, có khả năng thông qua nó không chế đàn Hồng mao lang chu xung quanh.
Hồng mao lang chu đang tới thật sự nhiều lắm, đừng nói là vu lực trong cơ thể hiện nay tiêu hao gần hết, cho dù tại lúc mạnh mẽ nhất, sợ rằng trong khoảng thời gian ngắn cũng không có biện pháp thuần hóa hết.
Nhìn Hồng mao lang chu vương càng lúc càng gần, Dương Lăng hít vào một hơi thật sâu, sau đó chỉ huy Tà nhãn phát ra làn đạn loang loáng gây lóa mắt, lập tức dưới sự hộ vệ của Giác phong thú điên cuồng lao về phía Hồng mao lang chu vương.
Ba mươi bước, hai mươi chín bước, hai mươi tám bước.
Lợi dụng lúc các Hồng mao lang chu gắt gao nhắm lại hai mắt, kinh hoàng thất thố trong nháy mắt, Dương Lăng không để ý hết thảy vọt tới trước, thành bại được mất ở lần này, nếu thất bại, hậu quả không thể nào tưởng tượng được!
Bị làn ánh sáng mạnh của Tà nhãn gây lóa mắt, các con nhện phía trước cảm giác con mắt phảng phất có một ít cát trong đó, vừa rát vừa đau, trong khoảng thời gian ngắn đừng nói là công kích ngay cả mở mắt cũng đều khó khăn. Hồng mao lang chu vương khổng lồ kinh khủng cũng không ngoại lệ.
Cùng lúc đó, con nhện chung quanh thật sự là nhiều lắm. các con nhện phía trước kinh hoàng thất thố, giống như con ruồi không đầu chạy loạn xung quanh, mà các con nhện phía sau lại đang tiến tới, nên loạn thành một đoàn.
Tám bước, bảy bước, sáu bước, năm bước.
Nhìn Hồng mao lang chu vương đang chi chi kêu loạn, gắt gao nhắm lại con mắt, Dương Lăng thấy được một đường sinh cơ, không chút do dự cắn ngón trỏ tay phải, song chính khi hắn chuẩn bị nhỏ máu thì Hồng mao lang chu vương phảng phất cảm giác được có nguy hiểm, miễn cưởng mở hai con mắt.
Gần trong khoảng cách nhìn thấy từng cây lông đỏ của Hồng mao lang chu vương, nhìn cái răng độc loe lóe hàn quang của nó, Dương Lăng không khỏi da đầu tê dại. Nhưng giờ phút này không thể quay đầu lại, quay đầu thì tuyệt đối là tử lộ, không thể làm gì khác hắn là cắn răng lao tới.
Ngay khi Hồng mao lang chu vương mở rộng cái miệng, chuẩn bị phun độc dịch, ngay khi đông đảo con nhện điên cuồng lao đến, Dương Lăng chặn trước một bước gắt gao đặt ngón trỏ dính máu lên trán con nhện vua.
Trong nháy mắt, con nhện vua không có cách nào nhúc nhích, trên người hiện lên từng đạo phù văn huyền ảo, rất nhanh biến mất. Mà Dương Lăng cảm giác máu cùng vu lực không còn một tia, tình trạng kiệt sức, vô lực té trên mặt đất, trong đầu xuất hiện một đoạn trí nhớ xa lạ, lạnh như băng.
Miễn cưỡng tạo một thủ ấn, đem con nhện vương đã bị thuần phục gọi ra, Dương Lăng cảm giác ý thức càng ngày càng mơ hồ, không kịp phân phó cái gì, rất nhanh trở nên hôn mê không nhúc nhích.
Chẳng biết qua bao lâu, một trận gió mát thổi qua. Dương Lăng nghe được một trận "Chi chi" giống như tiếng con chuột già, vừa mở mắt nhìn, phát hiện mình đang nằm trong một cái sơn động rất lớn, nằm trên một tấm mạng nhện rất dày.
Sơn động rất lớn, hai bên đào móc rất nhiều các huyệt động lớn nhỏ, có chút để đầy các loại thực vật, có chút lại có đầy trứng nhện, ở gần cửa hang đông đảo Hồng mao lang chu không ngừng ra ra vào vào, Tà nhãn cùng Giác phong thú mang theo bình an vô sự, còn về phần Hồng mao lang chu vương to như bồn tắm, giống như con chó đang lẳng lặng nằm tại bên cạnh hắn.
Rất nhanh, thông qua trí nhớ của Hồng mao lang chu vương, Dương Lăng rốt cục hiểu được chuyện gì đã xảy ra.
Nguyên lai, thành công thuần hóa Hồng mao lang chu, nó liền nhanh chóng chỉ huy đông đảo con nhện đang vây công mình dừng lại. Thấy Dương Lăng hắn hôn mê nửa ngày không tỉnh lại, vì vậy dứt khoát chỉ huy đàn nhện tạo ra một mạng nhện dày đặc chắc chắn dưới thân hắn, sau đó cẩn thận kéo theo hắn về ổ của nó.
Thông minh, cường đại!
Rất nhanh, Dương Lăng phát hiện điểm khác thường của Hồng mao lang chu vương . Sau khi bị thuần hóa, Giác phong thú cùng Tà nhãn chỉ biết hành động theo lệnh của mình, không cách nào trao đổi với nhau, chỉ có thể thông qua thời gian dài huấn luyện mới tăng cường được trình độ phối hợp. Nhưng Hồng mao lang chu vương không như vậy, sau khi bị tuần hóa không chỉ nghe theo sự chỉ huy của mình, mà còn giữ lại quyền khống chế đối với đàn nhện.
Một con trung thành tuyệt đối, lại có trong tay một đại quân ma thú ?
Ngoài ý muốn qua đi, Dương Lăng kích động không thôi, thấy được một bước đi tiến hóa mới, nếu Tà nhãn, Giác phong thú cùng khô mộc chiến sĩ cũng có thể tiến hóa như Hồng mao lang chu vương, vậy thì mình có thể hoàn toàn giải phóng, chỉ cần chỉ huy toàn cục mà thôi.
Con nhện bình thường sau khi thuần hóa, rốt cục nghe lệnh chỉ huy của mình hay con nhện vua?
Mừng rỡ vô cùng, Dương Lăng trong lòng vừa động, bắt ngay một con nhện to như nắm tay làm thí nghiệm, sau khi lấy máu thuần hóa, phát hiện tiểu tử này nghe theo chỉ huy của mình, đồng thời cũng nghe mệnh lệnh từ con nhện vua. Nếu hai bên có xung đột thì chỉ phục tùng mệnh lệnh của mình, cho dù mình ra lệnh cho nó cắn vua một cái, nó cũng không có gì do dự.
Hoàn hảo, thật sự quá hoàn hảo.
Hít vào một hơi thật sâu, Dương Lăng cố gắng lấy lại bình tĩnh, hiểu được mình tìm được phương pháp tốt nhất để khống chế ma thú đại quân. Thuần hóa ma thú vương giả, thông qua nó chỉ huy ma thú đại quân, sau đó tuần hóa bộ hạ tương đối xuất sắc của nó.
Cứ như vậy, không chỉ có thể phát huy được năng lực chiến đấu của ma thú, không cần lo lắng không thể khống chế ma thú đại quân, cho dù vương giả bị thương hay là chết đi, chính mình cũng có thể chỉ huy một con ma thú tương đối xuất sắc lên làm thủ lĩnh, vững vàng nắm giữ ma thú đại quân trong tay.
Căn cứ vào trí nhớ của con nhện vương, Dương Lăng biết sơn cốc con nhện trải dài vài trăm dặm, càng đi vào trong, con nhện lại càng nhiều, thực lực cũng càng mạnh, cả sơn cốc, bộ lạc con nhện không thể đếm được, có tranh chấp phạm vi săn thú, có khi vì tranh đoạt địa bàn cùng thực vật mà ra tay đánh nhau, không chết không ngừng.
Nhược nhục cường thực?
Hiểu được tình huống của sơn cốc con nhện, Dương Lăng trong lòng vừa động, nghĩ tới một chủ ý tuyệt vời, cảm giác được vu lực đã khôi phục như lúc ban đầu, chỉ huy đông đảo ma thú chủ động công kích các bộ lạc con nhện khác, không những tăng mạnh phạm vi thế lực của Hồng mao lang chu, hơn nữa cũng có thể nhân cơ hội kiểm tra được thực lực của binh đoàn mới thành lập. Nói không chừng có thể nhân cơ hội thuần hóa thêm vài con nhện vua, nhanh chóng tăng cường thực lực của mình, một mũi tên trúng ba con chim. Nguồn: http://truyenyy.com
Việc này không nên chậm trễ, quyết định chủ ý, Dương Lăng ngay lập tức ra lệnh cho Hồng mao lang chu vương tập trung binh lực, chuẩn bị quét sạch các bộ con nhện gần đó. Mặc dù căn cứ vào trí nhớ của đàn nhện, các bộ lạc gần đó thực lực đều cường đại, nhưng hắn tin tưởng vu lực khôi phục như lúc ban đầu, chỉ cần đem tất cả Tà nhãn, Giác phong thú, khô mộc chiến sĩ cùng thú một sừng ra trợ chiến, tuyệt đối có thể quét sạch một tảng lớn. Cho dù tình huống có trở lên xấu đi, cũng có thể toàn thân trở ra.
Hồng mao lang chu vương cùng kẻ khác bất đồng, cách thức chỉ huy mới, Dương Lăng đối với tương lai tràn ngập chờ mong. Có lẽ, không cần tiến cấp tới địa vu, thực lực của mình cũng có thể đối kháng cùng những người mạnh như Thiên bảng sát thủ, kiếm thánh.
Ma Thú Lĩnh Chủ.
Vì đảm bảo đúng 9 chương ta đưa lên trước, tối Lý huynh sẽ biên tập lại 14, 15

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #49


Báo Lỗi Truyện
Chương 49/832