Chương 487: Đỉnh phong quyết đấu.


Nhìn Dương Lăng cách đó không xa, lại thấy huyết tinh linh chủy thủ u quang lập lòe trong tay hắn, Thánh đường đại trưởng lão giận dữ điên cuồng.
Sau khi bế quan tĩnh tu, đây là lần đầu tiên hắn bị thương trong mấy ngàn năm qua. Một kẻ đã tiến giai lên thần giai như hắn, lần đầu tiên bị thương bởi một tên lĩnh vực cường giả nho nhỏ. Vốn tưởng rằng chỉ cần thi triển trọng lực không gian thì sẽ dễ dàng tiêu diệt toàn quân đối phương. Không nghĩ tới sau liên tục xuất ba đao, mặc dù Dương Lăng trọng thương, nhưng vẫn không cách nào đột phá được phòng ngự của hắn tạo thành vết thương trí mạng, càng không nghĩ rằng nhất thời lại bị đối phương phản kích đánh trúng, hung hăng đâm cho một phát.
Tiến giai lên trung vị thần, thần lực đã cường hóa thể chất hắn rất lớn, kịch độc bình thường đối với hắn không còn ảnh hưởng. Không nghĩ tới kịch độc nơi chủy thủ Dương Lăng lại ác độc như vậy, không chỉ làm vết thương nhanh chóng thối rữa mà tốc độ khuếch tán càng kinh người. Cảm giác giống như là dính phải kim đỉnh hủ thi thủy của tử vong vị diện. Nếu không phản ứng kịp thời, dùng thần lực khổng lồ mạnh mẽ áp chế, nói không chừng trong nháy mắt đã bị ăn mòn thành bộ xương khô.
" Hừ, dị giáo đồ ác độc, đi chết đi." Tập trung vững vàng vào ba động linh hồn Dương Lăng , thánh đường đại trưởng lão cắn răng gia tốc. Lúc này đây, hắn dồn sết sức lực, chuẩn bị chém đối phương thành hai đoạn. Song, ngay khi đại đao sắc bén của hắn chỉ còn cách cổ Dương Lăng trong gang tấc, đột nhiên đinh một tiếng, một cây thương với sát chiêu mạnh mẽ bỗng xuất hiện ngang trời. Một cái bóng đen hư hư thật thật chắn trước mặt Dương Lăng.
Hắc Ám tam cự đầu ?
Thấy ngay thời khắc mấu chốt thì Hắc Ám kỵ binh đại thống lĩnh dẫn theo Hắc Ám đại trưởng lão cùng Hắc Ám tế tự chạy tới, thánh đường đại trưởng lão sắc mặt ngưng trọng, rốt cuộc không cố đuổi giết Dương Lăng nữa. Hắn cẩn thận lui về sau vài bước, phất tay phát ra một đạo ma pháp truyền tin, khẩn cấp gọi về cường giả của Giáo Đình.
Người khác có lẽ không biết ba Hắc Ám cự đầu kinh khủng cỡ nào, nhưng làm thánh đường đại trưởng lão hắn rất rõ ràng. Mấy ngàn năm trước, mặc dù đối phương ba người đã hao tốn đại lượng thần lực để phong bế lại không gian liệt phùng nhưng vẫn bộc phát ra chiến đấu lực đáng sợ, làm cho Giáo Đình phải tổn thất thảm trọng. Nếu chỉ có một Hắc Ám cự đầu xuất hiện thì hắn còn nắm chắc đánh một trận với đối phương, nhưng đối phương ba người đi ra, thực lực của hắn dù cường thịnh trở lại cũng không dám đánh.
" Hừ, không nghĩ tới qua mấy ngàn năm, thực lực thánh đường đại trưởng lão lại càng ngày càng kém. Ngay cả giết một người trẻ tuổi cũng phải chật vật như vậy." Nhìn vết máu nơi quần áo thánh đường đại trưởng lão , Hắc Ám kỵ binh đại thống lĩnh Ba Bác Tát hừ lạnh một tiếng, trong nháy mắt triển khai thần vực áp chế trọng lực không gian của đối phương
Nháy mắt, Dương Lăng cảm giác cả người thoải mái hơn, lấy ra một bình sinh mệnh nước suối uống một ít rồi giao cho Thi Vu Vương, để bọn họ mỗi người uống một ngụm, nhanh chóng hồi phục thương thế cùng thực lực. Nuốt vào một nắm ma thú huyết châu bổ sung vu lực cùng tinh thần lực tiêu hao, hắn mang những ma thú đang bị thương nặng chuyển hết vào vu tháp không gian tu dưỡng.
" Ba Bác Tát, không gian liệt phùng càng ngày càng bất ổn, bây giờ bộc phát đại quy mô chiến tranh đối với mọi người đều không tốt." Thánh đường đại trưởng lão giả bộ không nghe Hắc Ám kỵ binh đại thống lĩnh châm chọc, dừng một lát rồi nói tiếp: "vạn nhất mà để đám ác ma dị vị diện hung mãnh tràn vào được thái Luân đại lục, ngươi không sợ bọn chúng sẽ điên cuồng giết hại người dân, làm cho hỏa thần cùng tinh linh đại tế tự nổi giận sao?"
" Hừ, nếu đám Giáo Đình các ngươi lo lắng ác ma dị vị diện tiến vào, vậy năm đó tại sao thừa dịp chúng ta phong ấn không gian liệt phùng mà đánh lén?" Hắc Ám kỵ binh đại thống lĩnh Ba Bác Tát vẻ mặt lạnh như băng, vừa nói vừa cầm thương hướng đến thánh đường đại trưởng lão , phát khởi công kích mãnh liệt. Hô một tiếng, một thương đã đâm thẳng đến bụng đối phương.
Đồ long thương ?
Nhìn trường thương sắc bén trong tay Hắc Ám kỵ binh đại thống lĩnh, thánh đường đại trưởng lão đồng tử co rút, cắn răng không lui mà tiến, hung hăng đánh ra một đao. Đinh một tiếng, song phương đều thối lui, nhìn vũ khí một chút rồi lại lao vào, càng đánh càng nhanh, càng đánh càng độc, đao qua thương lại khó phân thắng bại.
" Long chiến tinh dã, giết." Sau một loạt thương thất bại, Hắc Ám đại thống lĩnh Ba Bác Tác quát lên một tiếng, một thương đâm thẳng đến ngực thánh đường đại trưởng lão , phảng phất như một pho tượng sát thần không thể đở.
Xuy…..
Toàn lực xuất chiêu, Đồ long thương tản mát ra một quang mang màu đỏ máu, nhìn như một con cự long ẩn ẩn hiện hiện. Tốc độ cực kỳ nhanh, kéo theo một tiếng xé gió chói tai. Dưới sự kinh hãi, thánh đường đại trưởng lão không dám khinh thường, dựa vào tốc độ bay nhanh vội vàng tránh sang một bên, kinh hiểm thoát khỏi một thương đầy uy lực của Hắc Ám đại thống lĩnh.
Oanh. Thánh đường đại trưởng lão tránh thoát một kiếp, nhưng một dãy phòng phía sau lưng hắn bị đánh sập trong nháy mắt.
" Hừ, đi chết đi."
Hắc Ám đại thống lĩnh Ba Bác Tát như hình với bóng, quát một tiếng lại đánh đến, công kích như cuồng phong bạo vũ. Chọc, đâm, quét…. Thương pháp như thần, càng đánh càng nhanh, làm cho người ta hoa mắt. Đến sau cùng, không còn nhìn rõ đâu là bổn tôn, đâu là tàn ảnh nữa. Tiếng vũ khí va chạm đinh đinh đinh đang vang lên không dứt bên tai.
Thánh đường đại trưởng lão đã tiến giai lên trung vị thần mấy ngàn năm liền, kỵ binh đại thống lĩnh Ba Bác Tát cũng không ngoại lê. Thương pháp xuất thần nhập hóa, lực lượng so với thánh đường đại trưởng lão chỉ hơn chứ không kém. Một bên hơn về tốc độ, một bên hơn về lực lượng, nhất thời không ai có biện pháp nhanh chóng thủ thắng.
Trọng lực không gian của thánh đường đại trưởng lão đối với Hắc Ám đại thống lĩnh có ảnh hưởng không lớn, lực lượng lĩnh vực của Hắc Ám đại thống lĩnh cũng khó hạn chế được lực lượng cùng tốc độ của thánh đường đại trưởng lão, song phương ngang sức. Từ giáo đường giết đến phụ cận cửa thành, từ thành đông giết sang thành tây, từ mặt đất giết đến không trung…. Công kích sắc bén cày nát xung quanh.
Thiên địa biến sắc, sơn băng địa liệt.
Hai trung vị thần kịch chiến sinh ra lực phá hoại kinh khủng, đừng nói mặt trước công kích, sóng âm từ chiến đấu cũng phá hủy toàn bộ kiến trúc bên trong thành, từng vết nứt sâu xuất hiện, phòng ốc đổ vỡ, phảng phất như là trải qua một cơn động đất. Rất nhiều cư dân không chết bởi tay ma thú đại quân, lại chết bởi đại chiến kinh thiên động địa của hai người họ.
Có lẽ do nóng lòng báo thù, liếc thấy Hắc Ám đại trưởng lão cùng Hắc Ám đại tế ti cùng áp trận, Hắc Ám kỵ binh đại thống lĩnh Ba Bác Tát thế công như triều, lực công kích cường đại phát huy đến mức tột cùng, càng đánh càng hăng. Ngược lại, thánh đường đại trưởng lão mặc dù dựa vào tốc độ siêu cao đối chiêu, trong thời gian ngắn không thua được nhưng trong lòng càng ngày càng gấp, khổ không nói thành lời.
Hắc Ám đại thống lĩnh thực lực kinh người, Hắc Ám đại trưởng lão cùng Hắc Ám đại tế tự thực lực cũng không kém, Giáo Đình viện quân lại không biết khi nào mới đến. Càng không ổn là theo sự tiêu hao của thần lực, vết thương trên lưng càng ngày càng nhức, khuếch tán dần ra xung quanh. Vạn nhất bị loại kịch độc này lây ra cả thân thể, hậu quả không thể tưởng.
Thời gian dây dưa càng lâu, tình thế đối với hắn lại càng bất lợi.
" Giết, mang hắn một thương giết đi."
" giết hắn, móc trái tim hắn ra, đào lấy thần cách của hắn."
Mắt thấy Hắc Ám đại thống lĩnh càng đánh càng hăng, bọn lính điên cuồng lớn tiếng quát, đám người Thi Vu Vương cùng Cự Viên Vương cũng hô to. Cùng lúc đó, đám vinh quang kỵ sĩ cùng thiên sứ đang tụ tập một chỗ thì sắc mặt tái nhợt, khẩn trương không thôi.
Thánh đường đại trưởng lão chạy tới triển khai thần vực làm đám ma thú đang giương nhanh múa vuốt không thể nhúc nhích, bọn họ sĩ khí tăng vọt, nhân cơ hội giết đi không ít thổ bạt thử ghê tởm. Không nghĩ tới còn chưa được bao lâu, tình thế lại đảo ngược trong chớp mắt. Tam đại Hắc Ám cự đầu đột nhiên xông ra.
" Mang ma tinh pháo với ma pháp tháp ra bắn vào trận hình bọn chúng, nhanh." Nhìn đám thiên sứ cùng kỵ sĩ đang tụ tập chung quanh truyền tống trận, Dương Lăng trầm giọng hạ lệnh.
Thiên sứ chiến trận bị phá giải mạnh mé, hơn một trăm thiên sứ không chỉ tiêu hao đại lượng ma lực mà ít nhiều đều bị nội thương. Thánh đường đại trưởng lão tự thân khó bảo toàn, bây giờ tự nhiên là thời cơ tốt nhất để quăng lưới một mẻ bắt hết nhân mã của Giáo Đình, tuyệt đối không thể bỏ qua.
Vô luận là A Tư Na Ma suất lĩnh thiết giáp vệ sĩ hay là Khắc Lỗ Y Phu trưởng lão suất lĩnh Hắc Ám kỵ binh, tất cả đều suýt chết vì vỡ mạch máu do trọng lực không gian của thánh đường đại trưởng lão, thiếu chút nữa biến thành đám huyết nhân. Dưới sự chỉ huy của Dương Lăng , bọn họ nhanh chóng toàn lực phảng kích, giận cá chém thớt, mang hết lửa giận dồn vào đám kỵ sĩ cùng thiên sứ quân đoàn.
Dưới song trọng công kích của ma tinh pháo và ma pháp tháp, phòng ngự tráo của ma pháp sư liên thủ thi triển rất nhanh bị phá vỡ, trận hình đại loạn. Yêu cơ thừa dịp chỉ huy thổ bạt thử đại quân ào ạt tiến lên, hướng trận hình đại loạn của nhân mã Giáo Đình mà phát khởi công kích điên cuồng.
Cao giai thiên sứ thực lực cường đại, cho dù bị thương không nhẹ, các nàng vẫn bộc phát ra chiến đấu lực rất lớn. Cho dù đám người Thi Vu Vương và yêu cơ tự mình ra tay, nhất thời cũng khó lòng nhanh chóng đánh chết bọn họ. Bất quá khi Hắc Ám đại trưởng lão tự mình ra tay, tình huống lại bất đồng. Viên nguyệt loan đao sắc bén vung lên, dễ dàng chém đôi thiên sứ tám cánh. Với người bình thường mà nói, cao giai thiên sứ thực lực cường đại. Nhưng đối với hắn mà nói, phân thân của thiên sứ sáu cánh và tám cánh đều không chịu nổi một kích. Nháy mắt đã giết đi mười tên thiên sứ tám cánh, kịch liệt ….
Trong khi ma lực còn dư thừa, thiên sứ quân đoàn tự tin dựa vào thiên sứ chiến trận sẽ vây khốn được Hắc Ám đại trưởng lão, thần giai cường giả đáng sợ này. Nhưng ma lực đã tiêu hao đến bảy, tám phần, thân lại bị thương nặng, làm sao còn là đối thủ của đối phương ?
Rất nhanh, dưới thế công sắc bén của Hắc Ám đại trưởng lão, lại thêm phản kích điên cuồng của ma thú quân đoàn, đám thiên sứ cùng với vinh quang kỵ sĩ đoàn từng người một ngã xuống.. Truyền tống ma pháp trận bị ma thú đông kinh người tầng tầng vây quanh, không cách nào thông qua truyền tống trận bỏ trốn, bên trong tòa thành khắp nơi đều là thổ bạt thử khát máu, bốn bề thọ địch, không đường trốn thoát. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #487


Báo Lỗi Truyện
Chương 487/832