Chương 472: Thánh Bỉ Đắc thành bảo


Thánh Bỉ Đắc thành bảo nằm ở biên giới Ban Đồ đế quốc, phía trước bao la bát ngát, có thể hướng nam bộ đại lục rộng lớn đi vào. Mặt sau là dãy Ô Lạp Nhĩ sơn núi non ngàn dặm, có thể đi đến được Ô Lạp Nhĩ đại hạp cốc ở Đức Lạp đế quốc. Trăm ngàn năm qua, vì chiến lược mở rộng ở nam bộ đại lục, Giáo Đình đã dùng Thánh Bỉ Đắc thành như một nơi khởi đầu, tập trung ở nơi này rất nhiều vật tư cùng nhân lực.
Cả tòa thành thế dựa vào núi, nói là một tòa thành lớn không bằng nói là một điểm kiểm soát lớn thì đúng hơn. Tường thành cao lớn được tạo nên bởi hắc sắc ô lạp thiết quáng, kiên cố vô cùng, trải qua trăm ngàn năm vẫn không hao mòn. Những ma pháp tháp cao cao chọc thẳng lên trời, chỉ cần tinh thạch cùng tinh hạch sung túc năng lượng của ma thú, phạm vi công kích có thể đạt một ngàn năm trăm bước. Cả tòa thành hùng vĩ nhìn như một đầu quái vật to lớn nhô ra khỏi miệng Ô Lạp Nhĩ đại hạp cốc.
Dân cư bên trong tòa thành đông đảo, thường đạt mức năm trăm vạn, nếu tính thêm đám dong binh, mạo hiểm giả cùng những thương đoàn lưu động thì số lượng càng thêm kinh người. Bên trong tòa thành có đầy đủ mọi thứ: tửu quán, lữ quán, giáo đường Thánh Bỉ Đắc khổng lồ, quân doanh với đông đảo binh lính. . . . Ô Lạp Nhĩ dong binh đoàn nổi danh đỉnh đỉnh nơi đại luc có tổng bộ thiết lập ở đây.
Nếu nói Ngõa Tây Lý đại giáo đường là căn cứ địa của Giáo Đình tại phương nam, vậy Thánh Bỉ Đắc tòa thành là điểm khởi đầu cũng như là trung tâm vật tư của Giáo Đình ở nam phương. Nguồn vật tư chiến lược bao gồm vũ khí cùng lương thực từ Đức Lạp đế quốc xuyên qua nơi này, cuồn cuộn không ngừng chuyển đến một trăm giáo đường cùng vô số cứ điểm của Giáo Đình ở nam bộ
Truyền giáo trưởng lão của Giáo Đình Đa Liệt Á Khắc từng tự hào nói, cho dù trên đại lục có phát sinh thiên tai nhân họa gì, khắp nơi cạn sạch lương thực thì cư dân của Thánh Bỉ Đắc thành cũng có đủ mọi thứ để dùng trong năm năm. Cung ứng cho mấy trăm vạn nhân khẩu trong năm năm, cho dù Đa Liệt Khắc có hơi khoa trương, nhưng cũng thể tưởng tượng vật tư tích trữ bên trong tòa thành khổng lồ đến mức nào.
Để bảo vệ cho Thánh Bỉ Đắc thành bảo, Giáo Đình đã phái hơn tám vạn binh lính thường trú ở đây. Từ khi Ma Thú Lĩnh phát động công kích đột ngột, nhanh chóng phá hủy hàng loạt giáo đường. Nhân mã còn lại của Giáo Đình ở phương nam cơ bản đều quy tụ lại ở nơi này, đám hộ giáo kỵ sĩ cùng ma pháp sư dồn lại một chỗ, số lượng đạt tới kinh người, khoảng mười hai vạn. Nếu cộng thêm đám dong binh đoàn cùng sự giúp đỡ của Giáo Đình, thì binh linh có thể tác chiến đạt đến hơn mười lăm vạn.
Tường thành cao lớn, ma pháp tháp với năng lượng sung túc, vật tư dư thừa, đại quân hơn mười lăm vạn….. hết thảy gộp lại khiến cho Thánh Bỉ Đắc thành bảo giống như tường đồng vách sắt không thể phá. Vô luận là thủ thành binh lính, tín đồ cuồng nhiệt hay là đám truyền giáo sĩ cùng hộ giáo sĩ từ khắp nơi ở phương nam trối chết chạy về, tất cả đều không tin rằng Ma Thú Lĩnh có thể công hạ tòa thành kiên cố này, ngay cả Giáo Hoàng cao cao tại thượng cùng các vị trưởng lão ở cao tầng Giáo Đình cũng không ngoại lệ.
Bọn họ tin rằng, chỉ cần rút lại phạm vi, tập trung tất cả lực lượng phòng thủ ở Thánh Bỉ Đắc tòa thành, không chỉ có khả năng đứng vững trước những cuộc tấn công của Hắc Ám hiệp hội cùng Ma Thú Lĩnh, bảo trụ pháo đài cuối cùng của Giáo Đình ở phương nam, mà ở thời khắc mấu chốt còn có thể phát động phản kích trí mạng với quân địch. Dưới sự cổ vũ của hồng y đại chủ giáo Tạp Thụy Nhĩ, sĩ khí binh lính đều dâng cao. Phảng phất như thấy được ánh bình minh trong đêm tối, đối với Thánh Bỉ Đắc thành bảo hùng vĩ tràn ngập tin tưởng.
Suốt hơn mười ngày, một trăm tòa giáo đường cùng hàng trăm cứ điểm của Giáo Đình ở phương nam bị quét sạch, Dương Lăng dẫn đại quân chạy tới Ô Lạp Nhĩ sơn mạch, tìm đến tòa thành Thánh Bỉ Đắc hùng vĩ. Chỉ cần phá hủy tòa thành này, thế lực của Giáo Đình ở phương nam sẽ bị quét sạch hoàn toàn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Dương Lăng, ngươi có biện pháp tốt nào để phá thành không?" Nhìn toàn thành Thánh Bỉ Đắc hùng vĩ , Khắc Lỗ Y Phu bất đắc dĩ lắc đầu.
"Ngươi nói, ngoại trừ cường công thì còn biện pháp nào tốt?" Nhìn đội ngũ của Khắc Lỗ Y Phu trưởng lão, Dương Lăng lắc đầu cười khổ" Nếu ngươi mang đến mười tám vạn tinh duệ Hắc Ám binh lính, công hạ tòa thành này không có gì khó, nhưng chỉ có hơn một vạn tên ốm yếu thế này, sợ rằng không đủ nhét kẽ răng cho địch."
Vì muốn nhanh chóng tiến về phía trước, Hắc Ám đại trưởng lão dẫn đại quân theo đường nhỏ đánh bất ngờ vào đại bản doanh của Giáo Đình, dọc theo đường đi đã chiếm không ít căn cứ của chúng, nhưng đến cục xương khó nuốt là Thánh Bỉ Đắc thành bảo thì giao ngay cho Dương Lăng. Mặc dù phái Khắc Lỗ Y Phu trưởng lão dẫn một đội đến giúp, nhưng lại chỉ có một vạn người, toàn người già hoặc là tân binh. Chủ yếu để vẫy cờ và la hét chứ muốn dùng họ để công phá Thánh Bỉ Đắc thành bảo cơ hồ không có khả năng.
Bất đồng với Cương Giác thành, Thánh Bỉ Đắc thành dự trữ vô số vật tư, ma pháp tháp có khả năng bao phủ phạm vi rất lớn, tinh thần mọi người bên trong rất cao. Dương Lăng mặc dù có thổ độn và phong độn nhưng cũng không thể thuấn di vào. Ngoại trừ cường công ra, trong thời gian ngắn, hắn cũng không nghĩ ra được biện pháp gì tốt.
"Điều này….."
Nhìn bộ dáng một vạn binh lính của mình, Khắc Lỗ Y Phu xấu hổ cười cười. Hắn cũng muốn công phá vào Thánh Bỉ Đắc tòa thành, phá hủy đi bàn đạp của Giáo Đình , hoàn toàn diệt trừ thế lực bọn họ tại phương nam. Nhưng vì phải tập trung lực lượng để đánh bất ngờ vào đại bản doanh của chúng, gây đả kích nghiêm trọng cho đối phương, đại trưởng lão cơ hồ đã mang đi tất cả tinh duệ. Dưới tình huống đó, điều được hơn một vạn tân binh cùng thương bính đến đây trợ giúp đã là cực hạn của Hắc Ám hiệp hội rồi.
"Đại nhân, Thánh Bỉ Đắc tòa thành đề phòng sâm nghiêm, binh lính đông đảo, cường công tuyệt đối không phải là một lựa chọn hay." Nhìn Dương Lăng đang nhíu mày, đại tướng A Tư Na Ma tiến lên trình bày quan điểm của mình " Thuộc hạ cho rằng, thượng sách là cho người lẻn vào, lợi dụng truyền tống trận nhanh chóng chuyển binh lực vào, từ bên trong tòa thành mà đột phá. Trung sách là đánh vào binh lính, thông qua dã chiến tiêu diệt chủ lực của bọn họ. Hạ sách mới là động viên chiến tranh, triệu tập tất cả binh lực cường công!"
" Tốt, A Tư Na Ma, ngươi trước tiên thử xem thực lực bọn họ thế nào, nếu không thể lẻn vào thì dụ bọn họ ra để dã chiến." Tạm thời không có biện pháp tốt nào, Dương Lăng củng chỉ có thể thử phát động công kích. Nếu có thể dụ được chủ lực của đối phương ra là tốt nhất, nếu không , mạnh mẽ công thành, sợ rằng dù có chiến thắng thì cũng phải chịu thương vong thảm trọng.
A Tư Na Ma trí dũng song toàn, nhanh chóng lĩnh mệnh rời đi, rất nhanh đã dẫn bọn lính hành động. Trước tiên, phái người tìm biện pháp lẻn vào Thánh Bỉ Đắc tòa thành, hy vọng có thể từ bên trong bắt đầu công kích. Đáng tiếc, biết được Dương Lăng dẫn đại quân đánh đến, hồng y đại chủ giáo Tạp Thụy đã hạ lệnh phong tỏa cổng thành, nội bất xuất ngoại bất nhập. Chỉ có người nào được Giáo Đình xác nhận mới có thể thông qua, người thường cho dù có bỏ ra một đống tiền cũng không được vào thành.
Kế này không thành, đành tìm biện pháp khác.
A Tư Na Ma trước sau phái một gã long huyết chiến sĩ cưỡi song túc phi long cùng một gã binh lính cưỡi giác ưng, thừa dịp ánh trăng mờ ảo tới gần Thánh Bỉ Đắc thành bảo, hy vọng có thể lẻn vào một nơi hẻo lảnh nào đó để kiến tạo một tòa truyền tống trận, nhanh chóng mang binh lực đưa vào trong thành. Đáng tiếc, trên tường thành cứ cách một khoảng lại có một gã ma pháp sư canh giữ, long huyết chiến sĩ cùng giác ưng chiến sĩ có thể trách được bọn binh lính tuần tra nhưng không thể gạt được sự dò xét ma pháp của ma pháp sư, còn cách thật xa đã bị phát hiện. Ngay lập tức bị một tia chớp cùng hỏa cầu từ ma pháp tháp đáng sợ đánh gục tại chỗ.
Cho dù long huyết chiến sĩ cưỡi song túc phi long bay vòng quanh tường thành, muốn từ trên cao nhanh chóng hạ xuống cũng nhanh chóng bị ma pháp sư phát hiện hành tung. Cả bầu trời tòa Thánh Bỉ Đắc thành đã bị ma pháp dò xét trọng trọng bao phủ, đừng nói ma thú to lớn, ngay cả một con ruồi nho nhỏ cũng khó lọt vào.
Bất đắc dĩ, A Tư Na Ma không thể làm gì khác hơn là phái bọn lính tiến ra, dưới sự hiệp trợ của ma thú đại quân thành trừ tai mắt cùng binh lính tuần tra bên ngoài tòa thành; sau đó còn đứng trước cửa thành khiêu khích, hy vọng có thể dụ chủ lực của quân phòng thủ ra. Không nghĩ tới, hồng y đại chủ giáo Tạp Thụy Nhĩ còn giảo hoạt hơn cả hồ ly, mặt dày hơn cả lão ngưu, nghiêm cấm bọn lính tự tiện xuất chiến, như con rùa đen rụt đầu. Vô luận khiêu khích kiểu gì cũng không làm bọn chúng cử động. Bọn họ không xuất chiến, cho dù thấy truyền giáo sĩ cùng hộ giáo kỵ sĩ bị ma thú đuổi giết tàn nhẫn vẫn đứng yên bất động.
Cương đao tuy lợi hại, nhưng gặp một lão ô quy ngàn năm thì cũng không thể hạ thủ.
Thượng sách cùng trung sách không thể thực hiện được, A Tư Na Ma chỉ đành tập trung binh lính thử ra công kích, đáng tiếc lại một lần nữa không thể tấn công mà rút về.
Hai ngàn Hắc Ám kỵ sĩ xung phong lên trước, còn chưa kịp đến gần tường thành đã bị bắn thành con nhím, những chiếc xe vừa lên được một nửa đã bị một đám đá ném xuống như mưa, mang bọn lính bên trong đánh cho tan xác; ma tinh pháo cùng long cốt chiến xa còn chưa kịp phát uy đã bị ma pháp tháp một phát phá hủy. Ma tinh pháo mặc dù uy lực kinh người, nhưng cực hạn xạ trình cũng chỉ hơn một ngàn bước, so với ma pháp tháp ngắn hơn một chút, không cách nào tạo thành uy hiếp trí mạng với tường thành. Long cốt chiến xa cũng giống vậy, vượt quá một ngàn năm trăm bước, uy lực yếu đi rất nhiều, không tạo thành uy hiếp chí mạng nào với cửa thành cùng thủ quân.
Không cách nào dùng độn thuật để thuấn di vào, trà trộn vào cũng không được, cường công lại không cách nào đến gần, làm sao bây giờ ?
Mang hết cả người mình ra, tại phụ cận Thánh Bỉ Đắc toàn thành đứng ngây người suốt ba ngày cũng không tìm được biện pháp phá thành. A Tư Na Ma vô kế khả thi, Khắc Lỗ Y Phu trưởng lão mặt sầu mày khổ, Dương Lăng cũng không tìm được biện pháp phá thành tốt nào. Căn cứ theo tin tức tiền tuyến, Hắc Ám đại trưởng lão đang dẫn đại quân dây dưa với chủ lực của Giáo Đình, chiến đấu đang bước vào giai đoạn giằng co. Càng không ổn là căn cứ theo tình báo, viện quân của Giáo Đình đang cuồn cuộn từ các địa phương kéo đến; Nếu không tốc chiến tốc thắng, giằng co càng lâu, Hắc Ám hiệp hội cùng Ma Thú Lĩnh càng bất lợi.
Làm sao bây giờ ?
Nhìn tòa Thánh Bỉ Đắc thành phòng thủ kín như bưng, Dương Lăng chau mày, nhìn Ô Lạp Nhĩ sơn mạch liên miên ngàn dặm phía sau tòa thành, tận lực tìm kiếm biện pháp.
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #472


Báo Lỗi Truyện
Chương 472/832