Chương 470: Ma thú sính hung


Nhìn đám ma thú dữ tợn phá tường mà vào, bên trong giáo đường loạn thành một đoàn. Nhất là đám quý tộc phu nhân đang buôn chuyện càng thêm hoảng sợ, thét lên chói tai, mặt không còn chút máu.
Giương nanh múa vuốt, đám phi thiên tri chu làm các nàng kinh hãi thất sắc, cự viên thân cao năm thước, tay cầm thiết bổng khổng lồ phá tường mà vào khiến các nàng cả người phát run, phảng phất như thấy được một đám ác ma đến từ dị vị diện.
Đám quý tộc kinh hoảng thất thố, thống lĩnh thị vệ kêu gào khản cả giọng, bọn người hầu vội vàng ẩn núp xung quanh…., chỉ trong nháy mắt, bên trong giáo đường là một mảnh hỗn loạn. Giáo đường rộng lớn nháy mắt đã bị thủy triều đại quân ma thú bao vây .
"Tất cả thành viên của Giáo Đình cùng Ba Nạp gia tộc, giết không cần hỏi, những người khác không muốn chết thì ngồi im." chỉ huy đám cao giai ma thú Cự Viên Vương cùng Tử Thử Băng Băng ngăn cản đám Giáo Đình kị sĩ, nhìn đông đảo quý tộc đang hồn phi phách tán, Dương Lăng trầm giọng hạ lệnh.
Oan có đầu, nợ có chủ!
Lúc này đây, mục tiêu chủ yếu là Ngõa Tây Lý đại giáo đường , thuận tiện giết luôn phụ tử La Bá Đặc ghê tởm và gia tộc Ba Nạp sau lưng. Còn lại đám quý tộc tham gia hôn lễ không cần phải một đao giết hết. Đương nhiên đao thương không có mắt, nếu bọn họ ngu xuẩn chạy loạn bị ma thú đánh chết, vậy thì chỉ có thể trách họ đầu óc ngu ngốc.
Giết không cần hỏi ?
Nghe lời nói của Dương Lăng, tất cả mọi người đều chấn động, nhất là Giáo Đình cùng người của Ba Nạp gia tộc, sắc mặt càng tái nhợt. Đánh một trận ở cương giác thành, uy danh của ma thú chi vương Dương Lăng sớm đã được truyền lưu trong thượng tầng quý tộc. Đừng nói đại quân ma thú đông đảo trước mắt, chỉ cần nghe những tiếng la thảm thiết rung trời bên ngoài giáo đường đủ biết đối phương có chuẩn bị mà đến.
Đám quý tộc phản ứng chậm hoặc là hoảng sợ quá độ cả người phát run, chẳng biết làm sao, chỉ sợ chẳng may bị loạn tiễn bắn trúng. Những tên thông minh một chút thì cố sức giữ khoảng cách với Giáo Đình cùng người của Ba Nạp gia tộc
" Nga…., trời ơi, đúng là một tên ma vương đáng sợ! Xin thần hãy cứu ta đi." Nhìn bộ mặt lạnh như băng cùng dáng đứng thẳng tắp như cây thương của Dương Lăng, một công tước phu nhân mập mạp cả người phát nhuyễn, không biết làm sao cho tốt.
" Ny Na phu nhân, nhanh , ngồi xuống nhanh." Nhìn chủ nhân cả người phát run, một thị nữ trung tâm vừa nói vừa kéo nàng ngồi xuống.
Nhìn đám ma thú cuồng bạo khát máu, nàng cũng cơ hồ hồn phi phách tán, cơ bản là không chú ý tới lời nói của Dương Lăng; nhưng mắt thấy đám quý tộc cùng thân nhân vội vã ngồi xuống, nàng cũng học theo, sự thật đã chứng minh động tác sáng suốt của nàng rất kịp thời.
Vừa kịp ngồi xuống thì một loạt lưu tiễn sắc bén sượt mạnh qua đầu phu nhân, theo sát phía sau là một đám tự bạo biên bức, sau một loạt tiếng nổ mạnh, mười tên Giáo Đình trọng giáp kỵ sĩ liền biến thành bụi phấn. Huyết nhục tung tóe. Một con ngươi văng đến bên chân, làm Ny Na phu nhân mập mạp sợ đến chết đi.
"A…., mụ mụ, ta sợ, mụ mụ." Trong lúc vô ý thấy một gã ma pháp sư bị một đầu song túc phi long khổng lồ bắt lên không trung rồi xé đôi, một tiểu cô nương hồn phi phách tán, bất chấp tất cả chạy về phía mẫu thân cách đó không xa, không nghĩ tới vừa đi được vài bước đã bị một cây băng trùy đánh tới.
"Lỵ Lỵ…. trời ơi, Lỵ Lỵ của ta." Mắt thấy đứa nhỏ sắp bị băng trùy sắc bén xuyên thấu qua ngực, mẫu thân tuổi còn trẻ thất thanh kêu to. Định bất chấp lao đến cứu, nhưng bị người bạn tốt bên cạnh gắt gao giữ chặt.
Vào lúc này, tùy tiện lao ra tuyệt đối muốn chết. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Mụ mụ….." nhìn mụ mụ cách đó không xa, lại nhìn cây băng trùy đang quét tới, tiểu cô nương lệ rơi đầy mặt, chẳng biết làm sao cho tốt. Mọi người ở đây đều không đành lòng nhắm hai mắt lại. Tưởng rằng tiểu cô nương phải chết không thể nghi ngờ, bỗng vài tiếng cười dát dát vang lên, một cái bóng đen chợt lóe, ôm tiểu cô nương như tia chớp đến bên người mẫu thân.
" Giữ đứa nhỏ cho tốt, hai người đừng có chạy loạn." Sờ sờ mái tóc đen nhánh của tiểu cô nương rồi mang nàng giao cho mẫu thân, Thi Vu Vương dát dát cười to hướng đến đám Giáo Đình kỵ sĩ tiếp tục giết.
Nhờ kịch độc của Ngả Lỵ Ti luyện chế, thuận lợi hạ độc vào rượu của bọn lính, mặc dù đã pha loãng đi hơn mười lần, thậm chí mấy trăm lần; nhưng sau khi uống vào, tuyệt đại bộ phận kỵ sĩ vẫn mất đi năng lực tác chiến, trước mặt ma thú đại quân của hắn vô lực đánh trả. Hơn nữa dưới tay A Tư Na Ma có sáu ngàn tinh duệ thiết giáp nỗ binh, cơ hồ tùy ý giết chóc chủ lực của giáo đường.
Ở Mông Đặc Sâm có quân đoàn cường đại nhất của Gia Lợi Á công quốc đồn trú, thêm vào thực lực cường đại của binh lính trong thành, nhưng chống lại cả trăm cái ma tinh pháo cùng mười cái long cốt chiến xa đáng sợ, nên tổn thất rất nhiều nhân mã, cuối cùng chỉ có thể bất lực đứng nhìn mọi người đang bị điên cuồng đồ sát bên trong giáo đường.
Viện quân bị ngăn cản, không có đường lui, đại thế của Giáo Đình cùng Ba Nạp gia tộc đã mất.
" Lao ra, nhanh, mau lao ra." Vô luận là ngoại giao đại thần Cách Lý Kỳ hay hồng y đại giáo chủ Tang Cổ Lạp, tất cả đều khản giọng hô to, chỉ huy thuộc hạ cùng thị vệ tập hợp một chỗ, muốn liều mạng lao ra ngoài.
Vốn khi vừa thấy Dương Lăng, bọn chúng định bụng sẽ huy động đông đảo thị vệ tập trung giết hắn tại chỗ; nhưng theo sự tiến tới càng ngày càng nhiều của ma thú cùng số lượng thị vệ bên người càng ngày càng giảm đi, bọn họ lúc này mới hiểu được chuyện đã cực kỳ nghiêm trọng. Càng không ổn hơn khi từ hướng quân doanh truyền đến tiếng kêu la thảm thiết liên miên không dứt, làm cho bọn họ trong lòng càng ngày càng trầm. Khiếp sợ qua đi, nhanh chóng hợp binh lại, ý đồ lao ra tránh được một kiếp.
" Hắc hắc, Cách Lý Kỳ đại nhân, không nghĩ tới chúng ta lại gặp mặt nhanh như vậy." Dẫn một đám ma thú chặn lấy đường đi của đối phương, nhìn sắc mặt ngưng trọng của ngoại giao đại thần Cách Lý Kỳ, lại xem Lý Bá Đặc đang sợ đến cả người phát run bên cạnh, Dương Lăng lạnh lùng cười cười.
" Lĩnh chủ đại nhân, đó chỉ là một hồi hiểu lầm , chỉ là hiểu lầm mà thôi." Mắt thấy ma thú kéo đến càng ngày càng nhiều, ngay cả chủ giáo Tang Cổ Lạp cũng không có biện pháp để thoát, Cách Lý Kỳ sắc mặt tái nhợt, " Lĩnh chủ đại nhân, chỉ cần cho chúng ta một con ngựa, ta có thể bồi thường một số tiền thật lớn cho ngươi, đồng thời còn đề nghị bệ hạ kí hiệp định hòa bình trọn đời với Ma Thú Lĩnh."
" Nói đùa, Ma Thú Lĩnh chúng ta thực lực cường đại, cần gì cái hiệp nghị hòa bình chó má ấy." Dùng sức nắm tóc hai gã kỵ sĩ rồi hung hăng đá một cái khiến hai gã kia vỡ đầu, óc bay tung tóe, Hắc Long Vương khinh thường vừa đi lại vừa nói.
Hiểu rõ sự ghê tởm của ngoại giao đại thần Cách Lý Kỳ, biết được sự khó khăn cửu tử nhất sinh của Dương Lăng lúc trước, hắn đã sớm nổi trận lôi đình. Nếu không phải Dương Lăng ngăn cản, nói cái gì là quân tử báo thù mười năm chưa muộn thì hắn sớm đã dẫn đám tiểu đệ giết đến Mông Đặc Sâm, mang gia tộc Ba Nạp của Cách Lý Kỳ nhổ tận gốc.
" Dương Lăng, ta thừa nhận, Ma Thú Lĩnh các ngươi phi thường cường đại; nhưng là, phá hủy Ngõa Tây Lý đại giáo đường, cũng có nghĩa là kết thành mối thầm cừu đại hận không thể hóa giải với Giáo Đình! Chẳng lẻ, ngươi không sợ khi Giáo Đình biết tin, sẽ phái kỵ sĩ đoàn cùng thiên sứ quân đoàn vinh quang đến huyết tẩy Ma Thú Lĩnh các ngươi ư?" Nhìn chung quanh càng lúc càng nhiều ma thú, hồng y đại chủ giáo Tang Cổ Lạp cố gắng lần cuối, hy vọng mang uy danh Giáo Đình ra để tránh thoát một kiếp.
" Vinh quang kỵ sĩ đoàn cùng thiên sứ quân đoàn rất cường đại, bất qua nếu ta không đoán sai, bọn họ bây giờ đang cùng Hăc Ám kỵ binh giết nhau đến thiên hôn địa ám rồi, cho dù có may mắn chiến thắng, cũng không biết còn được mấy người có khả năng đến đánh Ma Thú Lĩnh của ta." Nhìn hồng y đại chủ giáo Tang Cổ Lạp còn chưa từ bỏ ý định, Dương Lăng lạnh lùng cười cười, " ngay cả cương giác thành của Giáo Đình các ngươi cũng bị ta thiêu sạch. Chẳng lẽ, ta còn sợ một tòa giáo đường nho nhỏ hay sao?"
Hăc Ám kỵ binh?
Liếc mắt nhìn nhau, hồng y đại chủ giáo Tang Cổ Lạp cùng ngoại giao đại thần Cách Lý Kỳ khó khăn nuốt nước miếng. Mặc dù hiểu được Hăc Ám hiệp hội cùng Ma Thú Lĩnh sớm muộn sẽ phản công ,nhưng không nghĩ ngày đó lại tới nhanh như vậy; càng không nghĩ tới Ma Thú Lĩnh nhằm ngay Ngõa Tây Lý đại giáo đường lớn nhất ở nam bộ mà khai đao.
" Binh sĩ, giết, cùng nhau giết ra ngoài!" Hiểu được không thể hòa giải tìm con đường sống, hồng y đại chủ giáo Tang Cổ Lạp liền hạ lệnh, chỉ huy đám kỵ sĩ cùng ma pháp sự bên người tìm cách thoát ra. Cách Lý Kỳ chỉ huy gia tộc võ sĩ nhanh chóng đuổi kịp. Hy vọng có thể nhất cử lao ra khỏi vòng vây của đại quân ma thú.
" Phụ thân, chờ một chút, đợi con mang theo Mã Ti Lạc Oa cùng chạy, chờ một chút!" Mặc dù tình thế không ổn nhưng tên hầu tử La Bá Đặc vẫn không quên tân nương xinh đẹp Mã Ti Lạc Oa, hy vọng có thể mang nàng cùng chạy.
Hai mươi mấy năm qua, dựa vào ảnh hưởng của cha cùng thế lực của gia tộc, hắn tại đế đô Mông Đặc Sâm hô phong hoán vũ, hàng đêm không gái không vui, cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ phải chịu buồn bực cùng ủy khuất như vậy.
Hao tổn tâm cơ, rốt cuộc cũng bức Mã Ti Lạc Oa đáp ứng gả cho mình, nhưng không nghĩ tới nàng tại hôn lễ lại rút lui, cự tuyệt trả lời câu hỏi của đại chủ giáo, biến hôn lễ trở thành trò đùa. Chẳng khác tự mình vả một bạt tai. Rồi tên tình địch Kiệt sâm lại bất chấp tất cả mà xông tới, ôm lấy tân nương của mình, nhìn tân nương như hoa như ngọc của mình trong lòng kẻ khác , La Bá Đặc vừa thẹn vừa giận, thiếu chút nữa tức giận đến hộc máu! Hắn thề, chỉ cần mang Mã Ti Lạc Oa về nhà, nhất định sẽ hung hăng hành hạ nàng chết đi sống lại, để cho nàng ba ngày không thể ngồi dậy, cho nàng thưởng thức sự lợi hại của chính mình.
"Không…., ta không đi, chết cũng không đi." Nhìn La Bá Đặc dẫn vài tên thị vệ đằng đằng sát khí chạy đến, Mã Ti Lạc Oa kinh hãi thất sắc, gắt gao ôm lấy Kiệt Sâm lúc này đang hôn mê vì mất máu quá nhiều.
" Hừ, tiện nhân đáng chết, sau khi trở về ta sẽ cho người nếm mùi lợi hại." hạ lệnh cho vài tên thị vệ giết tên Kiệt Sâm ghê tởm đi, La Bá Đặc một tay hướng đến tay phải của Mã Ti Lạc Oa , chuẩn bị mạnh mẽ kéo nàng đi. Song, ngón tay còn chưa kịp chạm đến da thịt của Mã Ti Lạc Oa, trước mắt đột nhiên có một cái bóng đen, theo sát sau là một thanh chủy thủ sắc bén hung hăng đâm tới.
" Đám khô lâu nơi vong linh vị diện đang chờ ngươi đó, mau đi đi."
Rút ngọn chủy thủ sắc bén ra, một cước đá bay thi thể co quắp của La Bá Đặc, Dương Lăng chỉ huy ma thú đại quân hướng đến hồng y chủ giáo cùng ngoại giao đại thần Cách Lý Kỳ phát động một đợt công kích mới.
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #470


Báo Lỗi Truyện
Chương 470/832