Chương 468: Thủy triều ma thú.


" Dương Lăng, ngươi đừng nghĩ về thần khí nữa, ta bây giờ đang cần trở về tử vong vị diện tìm người làm vài việc." Hắc Ám đại trưởng lão Lôi Bố Lạp Tạp lắc đầu, trầm ngâm một lát rồi từ không gian giới chỉ lấy ra một khối ngọc bội xanh biếc. "Đây là rất lâu trước kia, ta lấy được từ tử vong vị diện; đối với việc ngăn cản thần kiếp không có tác dụng gì, nhưng là có thể dự đoán đại khái thời gian khi nào thần kiếp đến. Thần kiếp càng gần, ngọc bội sẽ càng hồng, khi nào ngọc bội toàn thân chuyển đỏ, lại thêm khe khẽ rung thì chính là lúc thần kiếp phủ xuống."
"Cám ơn trưởng lão, bất quá, nếu có thêm vài món thần khí nữa, vậy thì sẽ tốt hơn." Dương Lăng nụ cười đầy mặt, không chút khách khí tiếp nhận lấy ngọc bội trong tay đại trưởng lão. Có khả năng dự đoán khi nào thần kiếp phủ xuống, vậy thì sẽ có chuẩn bị tốt hơn, bảo bối tốt như vậy tự nhiên không thể bỏ qua.
" Nghe nói, bên trong Giáo Đình có vài món thần khí, ngươi có bản lĩnh thì tự mình đi lấy đi, cùng lắm thì ta giúp ngươi để ý." Nhìn bộ mặt tham lam của Dương Lăng, đại trưởng lão cười cười, nhắc nhở hắn chú ý đến những phương diện trọng yếu, sau đó phiêu nhiên rời đi. Hắn thật sự có điểm lo lắng nếu cứ dây dưa tiếp, sợ rằng phải dốc hết bảo bối ra đưa cho Dương Lăng
"Dương đại ca, thần kiếp đáng sợ như thế, vậy phải làm sao ?" Vưu Na lo lắng hỏi.
Theo như lời của Hắc Ám đại trưởng lão Lôi Bố Lạp Tạp, mười tên lĩnh vực cưởng giả đỉnh phong thì có đến chín tên chết khi gặp thần kiếp. Nhất là loại lĩnh vực cường giả có thực lực siêu cường như Dương Lăng, thần kiếp càng thêm đáng sợ, nếu không có chuẩn bị chu toàn, sợ rằng….
"Đúng a, làm sao bây giờ? Hay là, để cho ma thú binh công tràng tạo ra một cái siêu cấp phòng ngự tráo, chặn lại hết công kích."
"Ngu ngốc, ngươi không nghe Hắc Ám đại trưởng lão nói sao, thần kiếp còn bao gồm cả linh hồn công kích, một cái đại thiết tráo làm sao ngăn cản được linh hồn công kích đáng sợ?"
Đám người Cổ Đức cùng A Tư Na Ma cực kì lo lắng, bàn luận sổi nổi. Dương Lăng là trụ cột của lãnh địa, nếu hắn gặp phải bất trắc gì, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
"Thần kiếp thì sao chứ, việc gì phải sợ, cùng lắm một phát nuốt chửng lấy nó." Nhìn mọi người vẻ mặt u sầu, Dương Lăng cười cười, cũng không có giống như mọi người sầu mi khổ kiểm.
Căn cứ theo lời Hắc Ám đại trưởng lão, có thể đoán trước được thời gian thần kiếp đến. Bất quá, uy lực thay đổi trong nháy mắt không thể nào đoán trước chuẩn xác được. Đánh nhau có nhiều người thì lực lượng lớn, nhưng đối kháng với thần kiếp thì nhiều người chưa chắc đã là việc tốt. Lực cản càng mạnh, uy lực thần kiếp lại càng lớn. Thần giai cường giả bình thường tiến lên hỗ trợ, giúp không bao nhiêu có khi lại càng thêm loạn, đưa đến thần kiếp mạnh hơn. Đương nhiên, nếu là thượng vị thần hoặc chủ thần tuyệt thế cường giả ra tay, vậy thì lại khác.
Ngoại trừ mời tuyệt thế cường giả hỗ trợ, còn có một biện pháp khác để thuận lợi độ kiếp, đó là nhờ vào thần khí, thần khí cường đại. Bất quá, với người bình thường mà nói, rất ít hy vọng mời được tuyệt thế cường giả, tìm nhất kiện cường đại thần khí thì gần như không thể. Vì vậy, rất nhiều lĩnh vực cường giả độ kiếp đành mang thân thể ra mà ngạnh kháng, kết quả có thể tưởng tượng. Sống sót tiến lên thần giai, trăm ngươi không được một.
Đối với lĩnh vực cường giả bình thường mà nói, trừ phi xuất thân từ đại gia tộc hoặc có thế lực cường đại, nếu không, cơ hồ không thể có cao cấp thần khí mà độ kiếp. Nhưng đối với Dương Lăng mà nói, đây cũng không phải là việc khó.
Vô luận Băng phong khôi giáp hay là đại địa thủ hộ giới chỉ, tất cả đều là cao cấp thần khí có mà không thể cầu, hơn nữa hắn lại có thân thể mạnh mẽ, phương diện phòng ngự đạt tới mức kinh người; Làm một gã linh hồn đại vu, hắn không chỉ am hiểu linh hồn công kích, linh hồn phòng ngự cũng hơn xa lĩnh vực cường giả thông thường. Thần kiếp mặc dù đáng sợ, nhưng chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng, cũng không phải là không cách nào ngăn cản.
An ủi đám người Vưu Na cùng Tác Phỉ Á đang lo lắng xong, Dương Lăng hạ lệnh cho đại quân chuẩn bị cho tốt, lệnh cho Hắc Long Vương cùng Thi Vu Vương tu kiến ma pháp truyền tống trận. Chuẩn bị khi trời vừa tối thì xuất phát, thông qua truyền tống trận trực tiếp công kích mục tiêu thứ nhất, Ngõa Tây Lý đại giáo đường ở cách xa ngàn dặm.
Không đánh thì thôi, đã đánh thì phải đánh hết sức!
Có Hắc Ám hiệp hội hãm trận phía trước, lại có ba Hắc Ám cự đầu kiềm chế chủ lực cường giả của Giáo Đình, hắn nắm chắc trăm phần trăm sẽ mang giáo đường của Giáo Đình tại phía nam mà phá hủy toàn bộ, mang thế lực của Giáo Đình nhổ tận gốc. Quân tử báo thù mười năm không muộn. Bây giờ là thời điểm để cho lũ Giáo Đình cuồng vọng và bá đạo trả giá.
Cỗ máy chiến tranh của ma thú lĩnh vận chuyển nhanh chóng, vật tư khổng lồ cùng binh lính tinh duệ nhanh chóng tập kết. Cùng lúc đó, tại Ngõa Tây Lý đại giáo đường ở ngoài ngàn dặm, không khí lại đang rất vui vẻ. Hồng y đại giáo chủ Tăng Cổ Lạp râu mép hoa râm, tinh thần phấn chấn, đang cử hành một hôn lễ rất lớn cho tiểu nhi tử La Bá Đặc của ngoại giao đại thần Cách Lý Kỳ.
Nằm ở đế đô Mông Đặc Sâm, là đại giáo đường lớn số một số hai của liên minh công quốc Lợi Văn Tát, Ngõa Tây Lý đại giáo đường đã có hơn hai ngàn năm lịch sử, trở thành căn cứ địa lớn nhất ở phương nam của Giáo Đình. Cả tòa giáo đường chiếm một khoảng đất rộng lớn, ngoại trừ đại lượng thần chức nhân viên bên ngoài, còn có một chi hộ giáo kỵ sĩ đoàn với nhân số ba vạn người , cộng thêm hơn 1000 hộ giáo ma pháp sư cường đại, chiến đấu lực so với Lợi Văn Tát liên minh công quốc còn mạnh hơn rất nhiều.
Vì dự phòng công kích của Hắc Ám hiệp hội, Giáo Đình trong khoảng thời gian này đã điều hai vạn tinh binh từ thánh thành đến, cứ như vậy, tổng binh lực của giáo đường lên đến hơn năm vạn người, hơn nữa tất cả đều là tinh binh, đừng nói tự bảo vệ mình, cho dù công thành cướp đất đều không có vấn đề gì
Trăm ngàn năm qua, mỗi chủ giáo của giáo đường đều do Giáo Hoàng bệ hạ sắc phong, thanh danh hiển hách. Đừng nói đối mặt đông đảo quốc vương tiểu công quốc, chính là đối mặt với quốc vương của các đại đế quốc như Ban Đồ đế quốc hay La Tư đế quốc đều không cần hành lễ, địa vị rất cao. Theo sự thấm nhuần từ các truyền giáo sĩ của Giáo Đình, đừng nói bình dân, ngay cả rất nhiều quý tộc cũng gia nhập trận doanh của Giáo Đình. Đệ tử quý tộc phụ cận cử hành hôn lễ hoặc làm lễ trưởng thành, tất cả đều mời hồng y đại giáo chủ Ngõa Tây Lý đến chủ trì vì quang vinh. Thế lực khổng lồ của đám Giáo Đình dối trá cùng tài lực đã thẩm thấu tới rất nhiều phương diện của trọng trấn phương nam này.
Cây cao gió cả!
Ngõa Tây Lý đại giáo đường, thoạt nhìn cảnh tượng vô hạn, nhưng vì là căn cứ địa của Giáo Đình ở phương nam, nên đã mang tới rất nhiều đại họa. Vì để nhanh chóng đả kích lực lượng của Giáo Đình, Dương Lăng muốn mượn tòa giáo đường khổng lồ này để khai đao. Nguồn: http://truyenyy.com
Bình thường, Ngõa Tây Lý đại giáo đường đề phòng sâm nghiêm, nhất là về ban đêm, từng đội binh lính thay phiên nhau tuần tra. Nhưng hôm nay do là hôn lễ của nhi tử ngoại giao đại thần, vì tránh kinh động đến đám quý tộc tham dự yến hội, hồng y đại chủ giáo Tang Cổ Lạp hạ lệnh giảm bớt quy mô tuần tra, khiến bọn binh lính mừng rỡ mà buông lỏng. Đám thì tụ tập ăn uống nơi quân doanh, đám thì tụ tập đánh bạc, thậm chí có vài người lén lún trốn ra ngoài ước hội, nắm chắc thời gian làm vài chuyện yêu đương. Liên tục một tháng không được rời quân doanh, không ít người sớm đã không chịu nổi.
" Hắc hắc, Tạp Mạt huynh đệ, nghe nói tân nương là người xinh đẹp nhất đế đô Mã Ti Lạc Oa đó, thủy linh linh đích năng niết xuất thủy lai ,ngươi đã thấy qua chưa?" Sau khi uống trộm ít rượu, một gã binh lính bàn luận về những tin tức nghe được trên đường.
" Hừ, Mạch Cách Lôi Địch, người muốn chết cũng đừng kéo ta theo." Tên lính tên là Tạp Mạt cơ cảnh liếc nhìn bốn phía, nhỏ giọng nói: "nếu như bị La Bá Đặc biết, cẩn thận cả nhà của ngươi bị tống vào đại lao, đến lúc đó hối hận cũng không kịp đâu."
" Xì, ỷ vào thế lực mạnh mẽ của gia tộc để bức hôn, có bản lãnh gì chứ." Tên lính Mạch Cách Lôi Địch không cho là đúng, xung quanh cũng chỉ có bọn chúng ha ha đùa cợt, binh lính khác còn đang làm nhiệm vụ, có nói lớn cũng không sợ ai nghe. La Bá Đặc lớn lên , nếu không phải là có cha là ngoại giao đại thần cộng thêm gia tộc thế lực khổng lồ, thì một kẻ nổi tiếng xấu xí như hắn ở đế đô làm sao có thể cưới được một mỹ nhân như Mã Ti Lạc Oa chứ.
" Sinh ra đã là đại quý tộc, đó là bản lãnh lớn nhất." Ngẫm lại bộ dạng xấu xí như con chó chết của La Bá Đặc, rồi lại nghĩ đến đệ nhất mỹ nhân của đế đô Mã Ti Lạc Oa da mỏng thịt mềm, Tạp Mạt lắc đầu. Song, khi hắn vừa đi đến một góc đường thì phát hiện một bóng đen khổng lồ đáp xuống rừng cây nhỏ cách đó không xa, nháy mắt đã mất đi bóng dáng, vô thanh vô tức, phảng phất như là một con hắc long, hoặc là u linh trong truyền thuyết.
"Mạch Cách Lôi Địch, ngươi có thấy một cái bóng đen khổng lồ không?" Lắc đầu nghi hoặc, Tạp Mạt vội vàng hỏi Mạch Cách Lôi Địch đang uống rượu ở kế bên.
"Hắc hắc, Tạp Mạt, ngươi thèm đàn bà đến điên rồi sao, bóng đen nào?" Mạch Cách Lôi Địch lắc lắc bình rượu trong tay, sắc mặt mơ hồ nói: "Giáo đường hôm nay có vô số mỹ nữ đến, mấy vị bá tước phu nhân thoạt nhìn ai cũng cao quý nhưng trên giường lại vô cùng dâm đãng, ngươi có bản lãnh kéo các nàng lên giường hay không."
Nhìn miệng chó không mọc được ngà voi của Mạch Cách Lôi Địch, Tạp Mạt lắc đầu. Dụi dụi mắt định tiếp tục phương tiện, không nghĩ tới trong lúc vô ý nhìn vào rừng cây nhỏ cách đó không xa, lại phát hiện một phiến ngân quang quen thuộc, nghe được tiếng va chạm rất nhỏ của khôi giáp và đao kiếm. Làm một gã hộ giáo kỵ sĩ trên chiến trường nhiều năm, hắn đối với loại thanh âm này vô cùng quen thuộc.
Thích khách?
Chẳng lẽ , có một đám sát thủ nấp trong rừng, chuẩn bị ám sát quý tộc bên trong giáo đường?
Dưới sự nghi hoặc, Tạp Mạt vừa muốn rủ Mạch Cách Lôi Địch đến đó cùng xem, không nghĩ tới lại thấy một đoàn ma thú từ rừng cây nhỏ chạy ra. Cầm đầu bởi một nhóm mặc trọng hình khôi giáp màu đen và một con cự viên cầm trong tay cự hình thiết bổng; theo sát phía sau là một đội tri chu, thị huyết song nhãn đỏ bừng; Một đầu song túc phi long khổng lồ từ trên trời bay xuống, theo sau là rập rạp giác phong thú cùng hấp huyết biên bức già thiên tế nhật, vô thanh vô tức đánh tới.
Cơn thủy triều ma thú!
Dưới sự khiếp sợ, Tạp Mạt nhanh chóng giơ ngưu giác trong tay lên. Song, không đợi hắn kịp thổi, chỉ thấy hắc quang chợt lóe, yết hầu trong nháy mắt đã bị một lão thử chém đứt. Trước khi ngã xuống đát, chỉ thấy huynh đệ Mạch Cách Lôi Địch bên cạnh chẳng biết từ lúc nào đã hóa thành một tòa băng điêu.
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #468


Báo Lỗi Truyện
Chương 468/832