Chương 463 : Tà ác tiết độc thiên sứ.


Trong trận chiến tại Cương giác tòa thành, với thực lực kinh người của Hắc ám Đại thống lĩnh Ba Bác Tát, hầu như toàn bộ thiên sứ đều chết sạch, trừ các thiên sứ tham gia thiên sứ chiến trận vây khốn Dương Lăng, kể cả thiên sứ tám cánh cũng bị Đại thống lĩnh giết nốt, đại bộ phân thiên sứ còn lại đều chết dưới tay của Hắc ám binh lính và đại quân ma thú. Dựa vào thổ độn vu thuật, tốc độ Dương Lăng di chuyển rất nhanh, hơn 50 thiên sứ bị hắn thu vào không gian vu tháp dùng giam cầm cấm chế nhốt lại. Trong đó có chín tên thiên sứ sáu cánh, 16 tên thiên sứ bốn cánh còn lại là 25 tên thiên sứ hai cánh. Tấu xảo là tất cả đều là nữ thiên sứ xinh đẹp đến rung động lòng người.
"Ác quỷ, thật sự là người muốn làm gì?"
"Chủ thần sẽ không tha cho ngươi đâu!"
Nhìn Dương Lăng chầm chậm từng bước lại gần, thấy nụ cười tà ác trên khuôn mặt hắn, đám nữ thiên sứ ngày càng lo sợ khẩn trương.
"Nếu các người đều nói ta là ác ma, vậy dĩ nhiên là ác ma sẽ làm chuyện kinh khủng đó rồi!". Dương Lăng cười cười tiến đến trước mặt nữ thiên sứ sáu cánh cầm đầu. Căn cứ trí nhớ đã luyện hóa của hai gã thiên sứ, thiên sứ hai cánh và bốn cánh đều là cấp thấp nhất ở Vân Trung thành, chỉ có thiên sứ sáu cánh trở lên mới có thể sử dụng thiên sứ chiến trận. Để có thể phá giải thiên sứ chiến trận, dĩ nhiên phải chọn thiên sứ sáu cánh cầm đầu này. Đáng tiếc thiên sứ tám cánh đã bị Hắc ám Đại thống lĩnh một đao phân đôi, nếu không, nói không chừng có thể thu thập từ hắn thêm nhiều bí mật.
"Loài người ti tiện, ngươi tốt nhất là nên thả chúng ta ra". Khác với các thiên sứ khác, thiên sứ sáu cánh này thoạt nhìn có vẻ tỉnh táo hơn, bình tĩnh nhìn Dương Lăng đang chậm rãi tiến đến "Là 1 thiên sứ sáu cánh, linh hồn của ta có liên hệ đặc thù với Vân Trung thành. Giết ta lập tức thiên sứ mười hai cánh sẽ có cảm ứng, đến lúc đó đừng nói loài người ti tiện các ngươi mà ngay cả bán vật chất vị diện này cũng bị thiên sứ chiến xa của Vân Trung thành phá hủy hoàn toàn!"
Bán vật chất vị diện?
Bất ngờ qua đi, Dương Lăng cười nhạt, hiển nhiên mỹ nhân thiên sứ sáu cánh này cứ nghĩ không gian vu tháp chỉ là 1 bán vật chất vị diện bình thường "Hừ, ngay cả thiên sứ tám cánh cũng bị chúng ta chém chết, chẳng lẽ còn không dám giết 1 thiên sứ sáu cánh nhỏ nhoi như ngươi?"
"Ngươi.. ngươi" Thiên sứ sáu cánh trong lòng chấn động, phương tâm rối loạn.
Vốn, nàng định đem Vân Trung thành ra dọa dẫm tên Dương Lăng không có hảo ý này. Nhưng nhớ lại ngay cả thiên sứ tám cánh cũng bị bọn hắn xuống tay không ngần ngại, trong lòng bỗng chùng xuống. Hắc ám tam cự đầu thật sự quá mạnh, trừ phi bản thể có thể phủ xuống nếu không thiên sứ sáu cánh hay ngay cả thiên sứ tám cánh cũng không phải là đối thủ. Nhưng phủ bản thể xuống Thái Luân đại lục lại há có thể dễ dàng như nói chuyện đùa vậy sao?
"Chỉ cần nói ra bí mật của thiên sứ chiến trận, ta có thể tha cho các ngươi 1 mạng, nếu không hừ. .hừ" Thấy thiên sứ sáu cánh phương tâm đại loạn, Dương Lăng cười lạnh lùng.
Bí mật của thiên sứ chiến trận?
Vốn, nữ thiên sứ sáu cánh vô cùng bất an, không biết Dương Lăng định làm gì. Nghe hắn nói như vậy liền thở dài 1 hơi. Thiên sứ chiến trận của Vân trung thành thiên sứ quân đoàn tại các vị diện và không gian loạn lưu là điều vô cùng bí mật. Đừng nói thiên sứ sáu cánh nhỏ nhoi như nàng mà ngay cả thiên sứ mười hai cánh cũng chưa chắc hiểu được. Mỗi lần thi triển thiên sứ chiến trận, các nàng đều mạnh mẽ kích phát thiên sứ chi tâm, mặc cho bản năng tác chiến (devilbat: chắc là 1 dạng thôi miên ám thị).
Không có thiên sứ chi tâm, Thiên sứ cấp thấp hai cánh hay bốn cánh như các nàng cũng không khác gì nhau. Nhưng khi có nó tồn tại, thì nhất cử nhất động của các nàng đều bị Vân Trung thành giám sát. Không được phép của Vân trung thành, các nàng cũng không thể yêu và được yêu, không có cuộc sống chiến đấu. Các nàng giống như biên bức chỉ biết nhất nhất tuân lệnh, cho dù đối mặt với nguy hiểm, dưới sự ra lệnh của Vân trung thành, các nàng không muốn làm thiêu thân cũng phải xông lên. Nếu không, chỉ cần Vân Trung thành sử dụng ma pháp vô thượng là có thể dẫn bạo thiên sứ chi tâm trong cơ thể, các nàng trong nháy mắt sẽ nổ tung thành bụi bậm.
Trong mắt người khác, các nàng là những nữ thiên sứ xinh đẹp, thuần khiết, thiện lương, cao cao tại thượng. Nhưng đối với chủ thần của Vân Trung thành các nàng chẳng khác gì pháo hôi hay khôi lỗi. Không cha, không mẹ, không có thân nhân lẫn người yêu làm bạn các nàng cả đời cũng chỉ có như vậy thôi lúc nào cũng có thể bị dẫn bạo mà chết, vĩnh viễn là một mảnh thiên sứ chi tâm lạnh như băng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Thiên sứ quân đòan rất lợi hại, nhưng trăm ngàn năm qua rơi vào tay địch nhân cũng không ít. Bất quá từ xưa đến nay không nghe nói ai có khả năng phá giải bí mật của thiên sứ chiến trận. Thiên sứ sáu cánh Áo Phỉ Lệ Á tin rằng Dương Lăng cũng không ngoại lệ. Nếu hắn chỉ là 1 cường giả lĩnh vực nhỏ nhoi mà phá giải được bí mật đó thì có thể xem là 1 kỳ tích.
Bất ngờ qua đi, nàng lạnh lùng đáp:"Thiên sứ chiến trận là điều cơ mật nhất của Vân Trung thành, chúng ta cũng không hiểu rõ lắm. Một lĩnh vực cường giả nhỏ nhoi như ngươi muốn thông qua chúng ta để phá giải, thật chẳng khác gì 1 con biên bức nhỏ bé muốn phá vỡ không gian liệt phùng, hay tự do vẫy vùng trong không gian loạn lưu, vĩnh viễn không có khả năng!"
Chính cả thiên sứ cũng không rõ??
Thông qua thần thức cường đại, cảm giác thiên sứ sáu cánh Áo Phỉ Lệ Á không dối mình, Dương Lăng vô cùng phiền muộn. Vốn nghĩ rằng, nhờ luyện hồn thuật luyện hóa linh hồn đối phương, thu được trí nhớ là có thể hiểu được bí mật của thiên sứ chiến trận. Bây giờ xem ra mọi việc có vẻ không đơn giản.
"Phá giải được hay không, không thử làm sao biết?" Dương Lăng vừa nói vừa ôm cái eo thon thon của thiên sứ sáu cánh Áo Phỉ Lệ Á, mang nàng đến một mảnh rừng cây nhỏ gần đó, chuẩn bị luyện hóa linh hồn của nàng.
"Buông ta ra, ngươi .. đồ ác quỷ, buông ta ra, ngươi muốn làm gì?" Nhìn rừng cây rậm rạp um tùm, thấy vẻ mặt tà khí của Dương Lăng, Áo Phỉ Lệ Á vô cùng kinh hãi. Có một số ác ma biến thái đặc biệt thích ấy ấy ..thiên sứ, chẳng lẻ mình lại gặp phải đại ác ma như vậy sao?
"Buông lỏng, đừng khẩn trương, nếu ngươi đồng ý hợp tác, xong việc ta có thể tha mạng cho ngươi". Thả Áo Phỉ Lệ Á xuống đất, Dương Lăng ngồi xếp bằng bên cạnh nàng.
Tu luyện luyện hồn thuật đến cấp cao, có thể cướp lấy trí nhớ của người khác mà không làm thương tổn đến sinh mệnh. Mục đích chủ yếu của hắn lần này chính là phá giải bí mật của thiên sứ chiến trận, hấp thu linh hồn chỉ là thứ yếu. Nếu Áo Phỉ Lệ Á toàn lực hợp tác, có thể lưu lại mạng sống của nàng. Dù sao bị giam cầm cấm chế trói buộc, đối phương cũng không thể loạn động trong không gian vu tháp của mình.
Người nói vô tâm, người nghe cố ý!
Thấy Dương Lăng uy hiếp mình hợp tác, nói xong việc là có thể tha mạng cho mình, Áo Phỉ Lệ Á mặt mày thất sắc, nghĩ được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Kinh hãi cùng cực, ra sức giãy dụa hận không thể giết được hắn. Đáng tiếc bị giam cầm cấm chế trói buộc cả người trở nên vô lực, chỉ có thể giương mắt nhìn bàn tay của Dương Lăng từng chút từng chút tiến lại gần.
"Ma quỷ tà ác, không.. không được lại đây, BUÔNG TA RAAAAAA!"
"Hắc hắc, buông lỏng, đừng khẩn trương, chỉ 1 chút là xong thôi"
Nghe thanh âm từ rừng cây nhỏ vọng lại, đám thiên sứ bên ngoài thất kinh hồn vía, sắc mặt trắng bệch, tự nhiên nghĩ đến chuyện kinh khủng ấy. Thiên sứ bị tiết độc, cho dù may mắn sống sót trở về Vân Trung Thành, cũng bị mọi người cười chê, bị biếm xuống làm tiện dân ti tiện, sống không bằng chết, so với kẻ bại trận còn nhục nhã hơn.
Sau khi ngồi xuống, Dương Lăng mặc niệm vu quyết thi triển cao giai luyện hồn thuật. Không ngờ linh hồn của Áo Phỉ Lệ Á được bao phủ 1 vòng quang mang màu trắng sữa, thần thức vô luân thế nào cũng không thẩm thấu vào. Thử cả nữa ngày không vô phương luyện hóa linh hồn của nàng, không cách nào lấy được trí nhớ.
Quái lạ, chẳng lẽ cao giai thiên sứ đều như vậy?
Nghi nghi hoặc hoặc, Dương Lăng trở ra bên ngoài bắt thêm vài thiên sứ thử nghiệm, kết quả không ngoài dự đoán. Đối với thiên sứ cấp thấp hai cánh và bốn cánh, linh hồn không có phòng ngự, chỉ cần tiêu hao một ít vu lực và tinh thần lực là có thể luyện hóa linh hồn, lấy được trí nhớ của các nàng. Nhưng thiên sứ sáu cánh thì khác, trong đầu đều có 1 tầng quang mang màu trắng sữa, thử cả nữa ngày cũng không thể phá giải.
Nếu tâm tình bị kích động, trong lúc năng lượng linh hồn ba động có thể đột phá hay không?
Nhớ tới lúc trước lấy cớ giải thi độc cho giáo đình thánh nữ An Kỳ Nhi, thừa dịp tâm tình nàng kích động trong nháy mắt đã đột phá được thần lực trong người nàng, Dương Lăng trong lòng chợt đông. Vô luận là ai chỉ cần tâm tình kích động, năng lượng linh hồn sẽ ba động theo, lộ ra sơ hở chí mạng. Thiên sứ thực lực rất mạnh nhưng cũng không phải là không có phương pháp khắc chế.
"Ngươi .. ngươi muốn làm gì, buông ta ra!" Cảm giác được bàn tay to lớn của Dương Lăng đang dò dẫm từ hai vai đi xuống, vòng qua hai cánh trắng muốt ve vuốt, Áo Phỉ Lệ Á vừa mới thở ra 1 hơi lại đã kinh hãi thất sắc, lệ rơi đầy mặt, hiểu được cuối cùng vẫn không thoát khỏi kiếp nạn này.
"Nói cho ta biết, tên ngươi là gì?" Dương Lăng tay trên tay dưới, tay trái khẽ đặt lên bầu ngực vun tròn của Áo Phỉ Lệ Á, nhẹ nhàng xoa nhẹ viên bồ đào xinh xinh hồng nhuận, tay phải vuốt ve dọc theo bắp đùi thon dài đang run rẩy, từng chút từng chút lần lên trên.
"A..a, tên ác quỷ này, mau buông ta ra!"
"Nói cho ta biết, rốt cuộc tên ngươi là gì?"
"Áo Phỉ Lệ Á, ta là Ảo Phỉ Lệ Á, van ngươi đừng làm vậy với ta, đừng mà.."
Dương Lăng vừa động thủ vừa quan sát trạng thái linh hồn của Áo Phỉ Lệ Á. Quả nhiên tâm tình càng kích động , quang mang màu trắng sữa trong đầu nàng càng ba động mạnh, thần thức của mình chậm rãi thẩm thấu vào từng chút một.
Chẳng biết qua bao lâu, Ảo Phỉ Lệ Á chợt rùng mình đê mê, lập tức quang mang màu trắng sữa trong đầu nàng xuất hiện một chổ hở, thần thức của Dương Lăng như triều lên ồ ạt tràn vào. Song chính khi đang chuẩn bị thi triển cao giai luyện hồn thuật chuẩn bị cướp lấy trí nhớ của Áo Phỉ Lệ Á thì lại thấy một màn ngoài ý muốn .
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #463


Báo Lỗi Truyện
Chương 463/832