Chương 455: Thiên Sứ quân đoàn.


Thông qua trí nhớ của Chủ giáo Đan Ni Nhĩ, biết được vị trí giam giữ Hắc Ám tam đại cự đầu, Dương Lăng và Khắc Lỗ Y Phu trưởng lão triệu tập tinh anh, nhanh chóng đi vào Địa lao ở bên dưới Cương Giác tòa thành.
Nhìn thấy Chủ giáo Đan Ni Nhĩ đã bị giết, người của Giáo Đình hiểu được tình thế đã mất, không còn ý chí chiến đấu. Có tên hoảng sợ trốn chui trốn lủi, có tên thừa dịp hỗn loạn bỏ chạy, chạy trốn từ hai cửa thành còn lại; chỉ có một ít Giáo đồ cuồng tín còn cố chống trả, bị Ma thú đại quân và Hắc ám hiệp hội phá hủy hoàn toàn. Không lâu sâu, ngoại trừ một ít chống cự nhỏ bé, cả Cương Giác tòa thành đã hoàn toàn thất bại.
Năm vạn quân bảo vệ Cương Giác tòa thành, ngoại trừ một ít may mắn chạy trốn, thì hầu hết chết ở trong tay liên quân. Trong đó, có hơn một nửa chết trong tay Ma thú đại quân và đám binh lính của Ma thú lĩnh.
Trận đánh này, cỗ máy chiến tranh của Ma thú lĩnh chính thức lộ ra sự sắc bén của nó. Ma tinh pháo phá hủy được mọi thứ, Lê Hoa Nỗ bắn tên như mưa, Ma thú đại quân ngập trời, để cho đám Kỵ sĩ Giáo Đình may mắn chạy thoát hồn phi phách tán. Phi long như ngọn núi khổng lồ, Hắc Long khát máu tàn bạo, còn có Cự viên kinh khủng, đem xé xác Tử thần khôi lỗi thành mảnh nhỏ, đã khắc sâu trong tâ khảm của bọn họ. Nhiều năm sau, đám Kỵ sĩ Giáo Đình may mắn sống sót vẫn nhớ như in, rất nhiều người không dám đến rừng rậm nữa, chỉ nghe tiếng Ma thú rít gào, lập tức nhớ đến trận chiến kinh khủng tanh máu đó.
Cương Giác tòa thành rất lớn, có trại lính, có Giáo đường, thậm chí có quán rượu. không hề ngoại lệ, giống như tất cả công trình ở nơi khác của Giáo Đình đều rất sa hoa, giàu có. Thủy tinh trong suốt thấy ở khắp nơi, đá tảng Đại lý bóng loáng không tìm được một vết nứt. Có thể thấy rằng, trăm ngàn năm qua, vì tăng cường khả năng phòng ngự của Cương Giác tòa thành mà Giáo Đình tiêu tốn rất nhiều công phu. Đáng tiếc, trên thế giới không có tấm chắn nào không thể đâm thủng, không có tòa thành nào không thể công phá.
Cái này giống như phòng tuyến Mã Kỳ Nặc của quân Pháp được xưng là hoàn hảo nhất trong lịch sử, gặp phải xe tăng của quân Đức liền như một cô gái yếu đuối bất lực khi gặp phải một tên thổ phỉ. Không ai ngờ rằng Dương Lăng lại điều động hơn trăm Ma tinh pháo, càng không ai nghĩ được rằng, Ma thú đại quân của Dương Lăng lại kinh khủng đến thế, ngay cả Tử thần khôi lỗi cũng không phải đối thủ.
Cương Giác tòa thành có hai Đại lao rất lớn, một ở gần Trại lính, chủ yếu nhốt một ít Dị giáo đồ bình thường; một nhà lao khác ở sâu dưới mặt đất. Được xưng là Địa lao không bao giờ được thấy mặt trời. Cửa vào ở dưới chân một bức tượng Thiên Sứ khổng lồ. Cửa vào bí ẩn, phòng thủ chắc chắn, bình thường thì đừng nói là một người bình thường mà ngay cả một con muỗi cũng không thể bay vào.
Đáng tiếc, binh bại như núi đổ.
Sau khi tòa thành bị phá vỡ, đội quân bình thường phòng ngự rất cẩn mật đã không biết chạy trốn đâu hết cả rồi, lén lút chạy khỏi tòa thành; hoặc là bị Thống lĩnh đem ra làm Pháo hôi, chết trong tay Liên quân.
Bức tượng Thiên Sứ rất lớn, trên lưng có mười hai cánh, trên người mặc một bộ Áo giáp trắng muốt, cầm thanh kiếm khổng lồ trong tay, nhìn rất là uy phong. Trông rất sống động như người sống vậy, dưới chân là cửa vào Địa lao rất tối tăm, như một hang động sâu không thấy đáy, lại giống như một con quái vật đang há rộng miệng vậy.
"Dương Lăng, ngươi khẳng định đám người Đại trưởng lão bị nhốt ở trong Địa lao?" Thành công ngay trước mắt, sắp hoàn thành ước nguyện ngàn năm của Hắc ám hiệp hội, Khắc Lỗ Y Phu trưởng lão càng khẩn trương hơn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Căn cứ tin tức đáng tin cậy, tất cả tù nhân phạm trọng tội đều bị nhốt ở bên trong. Tuy nhiên, bên trong cũng có một đội Thiên Sứ quân đoàn, muốn thuận lợi cứu Hắc ám Đại trưởng lão ra, sợ rằng…" Nhìn bức tượng Thiên Sứ khổng lồ, Dương Lăng trầm ngâm không nói.
Theo trí nhớ của Chủ giáo Đan Ni Nhĩ, thì bên trong Địa Lao có một đội Thiên Sứ quân đoàn phụ trách canh giữ đám trọng tội. So sánh với Tử thần khôi lỗi, thì lực chiến đấu của Thiên Sứ quân đoàn càng thêm cao siêu, tùy tiện xông vào, không ai biết sẽ gặp phải chuyện gì.
Thiên Sứ quân đoàn?
Nghe Dương Lăng nói thế, mọi người rất là lo lắng, Khắc Lỗ Y Phu trưởng lão cũng không ngoại lệ. Đấu với Giáo Đình mấy ngàn năm rồi, hắn rõ ràng hơn Dương Lăng về sự đáng sợ của Thiên Sứ quân đoàn nhiều. Mặc dù chỉ là một Phân thân của Thiên Sứ mà thôi, thực lực chỉ bằng một phần trăm, một phần ngàn của bản thể; nhưng Thiên Sứ cũng không phải người bình thường có thể đối phó, huống chi là cả một đoàn.
Ở thời kỳ hoàng kim của Hắc ám hiệp hội, thì Kỵ sĩ Hắc ám phủ xuống Thái Luân đại lục rất cường đại, không thua kém Thiên Sứ cường đại nhất. Nhưng sau khi bị Giáo Đình đánh lén hèn hạ, đám Tế tự không thể nào triệu hồi được Hắc ám Kỵ sĩ cường đại, cho dù miễn cưỡng phủ xuống được mấy người, cũng không có khả năng là đối thủ với Thiên Sứ quân đoàn của Giáo Đình.
"An Đức Sâm, dẫn kỵ binh của ngươi đi trước mở đường" Trầm ngâm một lát, Khắc Lỗ Y Phu trưởng lão quyết đoán hạ lệnh. Thiên Sứ quân đoàn rất cường đại, nhưng vì cứu ra Hắc Ám tam đại cự đầu, hắn không có sự lựa chọn nào khác.
"A Tư Na Ma, dẫn binh lính của ngươi theo sau" Ra lệnh cho A Tư Na Ma dẫn binh lính của Ma thú lĩnh theo sau, Dương Lăng không hề chần chờ, cùng với Khắc Lỗ Y Phu trưởng lão, Thi vu vương tiến vào Địa lao âm u.
Vì thuận tiện cho việc hành động, để tiện cho việc đột nhiên tập kích kẻ thù trong Địa lao, hắn thu hồi tất cả Ma thú cao cấp như Phi long và Cự viên lại. Bên người chỉ lưu lại Năm vu vệ mà thôi. Thiên Sứ hai cánh thực lực kém nhất cũng có thực lực từ Thánh giai trở nên. Nếu một đoàn Thiên Sứ lao ra, lực chiến đấu không hề nhỏ, không thể nào xem nhẹ được.
Địa lao rất lớn, cứ cách một đoạn sẽ được thắp một ngọn đèn Thủy tinh, trên đường thi thoảng thấy Vũ khí và Áo giáp vương vãi trên mặt đất. Nhìn thì thấy, dường như là do đám binh lính thất trận bỏ lại lúc chạy trốn. Nhưng kỳ quái là, mỗi một buồng giam đều trống trơn, không thấy tội phạm, cũng không có dấu hiệu của Thiên Sứ quân đoàn. Như là bọn họ chưa hề xuất hiện ở đây, hoặc cũng chạy khỏi Cương Giác tòa thành.
"Dương Lăng, có thể tin tức của ngươi sai hay không?" Nắm Hắc Ám quyền trượng trong tay, Khắc Lỗ Y Phu trưởng lão nghi hoặc nhìn Dương Lăng. Hắc Ám quyền trượng là bảo vật của Hắc ám hiệp hội, ẩn chứa Năng lượng mệnh mông, còn có thể cảm ứng Hắc ám Năng lượng ba động xung quanh. Là bảo vật mà Hắc Ám quân vương truyền xuống, nếu đám người Đại trưởng lão bị nhốt ở trong Địa Lao, Hắc Ám quyền trượng không thể nào không có chút phản ứng nào thế này được.
Chẳng lẽ, Chủ giáo Đan Ni Nhĩ lại nhầm?
Dương Lăng trầm ngâm không nói, rồi lắc đầu. Theo trí nhớ của Đan Ni Nhĩ, thì Địa lao do Thiên Sứ quân đoàn tự bảo vệ, không có mệnh lệnh của Giáo hoàng, không ai có thể tùy tiện xông vào.
Làm người chỉ huy cao nhất của Cương Giác tòa thành, Đan Ni Nhĩ mặc dù không có quyền điều động Thiên Sứ quân đoàn, nhưng không thể nào ngay cả kiến thức cơ bản nhất cũng lầm được. Vậy chỉ còn một cách giải thích, là trong Địa lao còn có đường bí mật, hoặc là Ma pháp trận, Thiên Sứ quân đoàn cố gắng che dấu, tận lực kéo dài thời gian chờ đợi Viện quân từ Thánh thành tới.
"Hừ, ta muốn xem xem bọn ngươi rốt cuộc ở đâu" Dương Lăng hừ lạnh một tiếng, lấy ra Đại Vu Thai, nhảy lên trên mà ngồi, Lập tức mặc niệm vu quyết, nhanh chóng thi triển Vu thuật Thấu Thị Đại Địa
Ở Thời kỳ thượng cổ, vì đối phó các loại ma quỷ, Linh hồn đại vu trải qua bao nhiều tâm huyết cũng nghĩ ra Vu thuật Thấu Thị Đại Địa. Mặc dù hao tổn rất nhiều Vu lực và Tinh thần lực, nhưng trước mắt bọn họ, tất cả yêu ma quỷ quái, ẩn hình đều không thể nào che dấu được.
Theo một tiếng niệm chú ngữ vang lên, trong Địa lao tràn ngập một cỗ Năng lượng ba động mờ mịt, không khí xung quanh Đại Vu Thai trở nên rung động, lan truyền ra ngoài. Từng đợt nối tiếp nhau, mọi người kinh ngạc phát hiện một thông đạo khổng lồ trong một góc khuất tốt tăm, truyền ra hơi thở Quang Minh mãnh liệt. Hắc Ám quyền trượng trong tay Khắc Lỗ Y Phu trưởng lão cũng theo đó mà rung động, viên cực phẩm tinh thạch cuối cùng tản mát ra một vầng sáng chói mắt.
"Đạo sư, là Năng lượng ba động của Đạo sư, nhanh, xông lên, nhanh" Nhìn sự khác thưởng của Hắc Ám quyền trượng, nhìn Thông đạo ở trong góc phía trước, Khắc Lỗ Y Phu trưởng lão vui mừng như điên, là một cô nhi mất cha mẹ từ bé, hắn vĩnh viễn không thể nào quên được Hơi thở trên người Đại trưởng lão, người vừa là cha vừa là thầy hắn.
Theo mệnh lệnh của Khắc Lỗ Y Phu trưởng lão, đám binh lính giơ cao thanh Vũ khí lên, lao vào Địa lao như thủy triều. Song ngay khi vài tên Kỵ binh xông lên trước tiên, thì xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.
Ngân quang lóe lên, Thông đạo đột nhiên xuất hiện vài tên Thiên Sứ hai cánh cầm đao trong tay, một đao chém Kỵ binh Hắc ám thành hai mảnh. Một người, hai người, càng lúc càng nhiều. Ngoại trừ Thiên Sứ hai cánh, còn có bốn cánh, thậm chí Thiên Sứ sáu cánh cường đại, rất đông đảo. Đôi cánh vẫy nhẹ một cái đã bay lên không trung, từ trên cao nhìn xuống, đằng đằng sát khí.
"Giết, các huynh đệ, xông lên"
"Giết"
Khiếp sợ trôi qua, được thống lĩnh chỉ huy và tự mình xông lên, binh lính điên cuồng tấn công đám Thiên Sứ quân đoàn. Có tên ném mũi giáo sắc bén ra, có tên lại bắn ra một mũi tên sắc bén, không hề sợ chét lao về trước.
"Hừ, muốn chết"
Nhìn binh lính lao đến, một tên Thiên Sứ sáu cánh hừ lạnh một tiếng, gia trì Thần Thánh Hộ Thuẫn cho mọi người. Tay vung lên, dẫn hơn mười tên Thiên Sứ lao tới, không thèm để ý đến mũi giáo sắc bén và cung tên của đám lình bình thường. Thanh đao sắc bén vung lên chém đám lính ở phía trước thành hai đoạn. Trong nháy mắt, bọn lính như bị một cái máy chém ngã xuống rất nhiều.
Đây là lực chiến đấu của Thiên Sứ quân đoàn?
Nhìn đám Thiên Sứ công kích sắc bén, Dương Lăng chấn động trong lòng. Ra lệnh cho A Tư Na Ma bảo vệ Đại Vu Thai, điều đến một chiếc Ma tinh pháo và Long Cốt Chiến xa.
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #455


Báo Lỗi Truyện
Chương 455/832