Chương 447: Tam nhãn Ô nha.


Cự viên quay người chạy lại nhảy thật mạnh muốn nhảy qua đầu mọi người chạy thoát; nhưng, đối mặt Hắc Long vương và Phi Long vương bay tà tà trên không, trước mặt lại là Dương Lăng đang cầm Thủy tinh khô lâu trong tay, điều nó làm đều phí công vô ích, rất nhanh bị Dương Lăng thuần hóa
"150 con Cự viên, đủ để thành lập một đội quân Bộ binh" Thống kê qua số Cự viên đã thu vào trong Không gian Vu tháp, Dương Lăng gật đầu hài lòng. Có đám Cự viên này, tấn công và phòng ngự trên mặt đất của Ma thú đại quân tăng lên một bậc; tới đây khi tấn công Cương Giác tòa thành của Giáo Đình, càng thêm nắm chắc.
Trang bị thêm Chiến phủ, hay là chế tạo cho bọn chúng cây gậy mấy ngàn cân thậm chí là mấy vạn cân?
Dương Lăng nghĩ xem nên cho đám Cự viên dung Vũ khí gì, áo giáp khổng lồ thì không cần phải nói, mỗi con một bộ. Vấn đề là nên dung Vũ khí gì để phát huy hết thực lực của chúng. Chiến phủ công kích sắc bén, nhưng với đặc điểm về hình thể và công kích của đám Cự viên, thì dùng Côn sắt khổng lồ thích hợp hơn nhiều.
Nhớ đến Định Hải Thần Châm của Tôn Ngộ Không, Dương Lăng cười cười, nhanh chóng có quyết định: "Sắc Lôi Tư, ngươi lập tức thông qua Ma pháp trận trở về Lãnh địa, nói với Ngả Luân đại sư tập trung tài nguyên chế tạo một nhóm Côn sắt khổng lồ, mỗi cây dài tám mét, nặng năm ngàn cân. Nhớ là, toàn bộ đều dùng loại Huyền thiết loại tốt nhất, đồng thời, dựa vào thể hình của Cự viên làm một nhóm áo giáp khổng lồ, bỏ tất cả Sao thiết còn lại vào đó"
Côn sắt nặng năm ngàn cân?
Đừng nói là Phi Long vương, mà ngay cả đám người Thi vu vương và Hắc Long vương đều chấn động. Cự viên vốn da thịt rất dày, mạnh mẽ vô cùng, nếu mặc vào áo giáp làm từ Sao thiết, cầm thanh côn sắt nặng 5000 cân trong tay, thì ai mà chống nổi? Ở trên chiến trường, ai có thể ngăn cản một đám như vậy? Đừng nói là đập một gậy, sợ rằng chỉ cần vung vung cây gậy đó lên, là có thể đập nát Kỵ binh của La Tư đế quốc và Trọng bộ binh của Ban Đồ đế quốc.
"Đại nhân, 5000 cân có nặng quá không?" Hạt tử vương Y Mặc Đặc nghi hoặc nhìn Dương Lăng, mặc dù Cự viên vô cùng mạnh mẽ, nhưng hắn có chút hoài nghi là bọn chúng rốt cuộc có thể sử dụng vũ khí nặng nề như thế hay không?
"5000 cân không nặng, không nặng một chút nào" Dương Lăng cười cười, theo trí nhớ của Cự Viên vương, thì Cự viên chúng nó khi trưởng thành rất dễ dàng nâng một tảng đá mấy ngàn cân. 5000 cân bọn chúng nó dễ dàng nâng được, nếu chúng nó mà tiến giai, thì sức nặng sẽ tăng lên 8000 cân, thậm chí hơn vạn cân cũng có thể.
"Đi, xem quanh đây còn có Cự viên hay không, bắt tất cả bọn chúng" Để Phi Long vương trở về truyền lệnh, Dương Lăng vừa nói vừa xoay người, chuẩn bị tiếp tục tìm kiếm, xem còn có Cự viên lọt lưới hay không.
"Đại nhân chờ chút đã" Nhìn Sơn cốc ngập tràn Tử khí, ngửi mùi Thi khí quen thuộc, Thi vu vương lớn tiếng nói: "Thi khí ở đây rất đậm, rất tinh thuần, còn đậm đặc hơn cả Vong linh vị diện. Nếu ta không đoán sai, thì sâu trong Sơn cốc phải có Bảo vật hoặc vật cổ quái gì đó."
Người bình thường gặp Thi khí thì bỏ chạy ngay, sợ không cẩn thận lây Thi Độc kinh khủng, nhưng đối với Thi vu vương mà nói, đây là thuốc bổ hiếm có. Nuốt vào có thể nhanh chóng tăng cường thực lực. Sau khi hấp thu máu và Linh hồn của hai tên Thiên Sứ, hắn chỉ còn chút nữa là khôi phục đến trạng thái Lĩnh vực đỉnh, nếu có thể tu luyện một thời gian ở Sơn cốc ngập tràn Tử khí này, thì sẽ hoàn toàn khôi phục.
"Có Bảo vật hay không thì không biết, nhưng không biết chừng có rất nhiều Bảo Vật đó" Nhìn Sơn cốc ngập tràn Tử khí, Dương Lăng lắc đầu.
Theo trí nhớ của con Cự Viên vương mà hắn thuần hóa vừa nãy, Sơn cốc này rất sâu, Thi Khí bao phủ quanh năm. Trăm ngàn năm qua, bất kể là Cự viên hay là Thú một sừng cường đại chạy vào trong Sơn cốc đều không hề trở ra, là cấm địa đáng sợ nhất trong mấy ngàn dặm quanh đây…
Dương Lăng vốn còn chuẩn bị tận dụng thời gian tìm kiếm số Cự viên còn lại, nhưng thấy Thi vu vương như thế. Trầm tư một lát liền dẫn mọi người cẩn thận đi vào, chuẩn bị xem xem trong Sơn cốc có điều gì cổ quái, vì đề phòng bất trắc, thì ngoài Thi vu vương, mỗi người đều uống một viên thuốc giải mà Ngả Lỵ Ti luyện chế.
Độc Vu là Đại sư dùng độc kinh khủng nhất trên đời này, nhưng cũng là cao thủ giải độc giỏi nhất trên đời. Ngả Lỵ Ti mặc dù còn lâu mới tu luyện đến Độc vu đỉnh cấp, nhưng thuốc giải luyện chế ra còn tốt hơn cả Lưu Độc, cung không đủ cầu, vừa ra đã bị đám Thương nhân, Thợ săn và Dong binh mua với giá cao.
"Kỳ quái, trên Thái Luân đại lục, sao lại có Thi Khí nồng nặc như thế này, chẳng lẽ…." Càng đi về trước, Thi vu vương càng cảm thấy kỳ quái, cảm giác thấy một mối nguy hiểm mãnh liệt. Cẩn thận, hắn triệu một đám Cương thi và Khô lâu ra, chỉ huy nó dò đường và đoạn hậu.
Tê.
Chưa đi được bao lâu, trước mặt mọi người xuất hiện một con rắn khúc đen khúc trắng. Dài 60 đến 70 phân, đầu hình tam giác, vẩy bao phủ khắp người, cái lưỡi đỏ ngòm thò ra thụt vào, cản đường đi của mọi người. Một con, hai con… càng lúc càng nhiều, như là đi vào một hang rắn vậy.
"Hừ, một đám Phúc xà cũng dám cản đường, muốn chết"
Cảm giác Thi khí càng lúc càng nồng trong không khí, Thi vu vương muốn nhanh chóng tra ra cụ thể sự việc, thấy đám Phúc xà này cản đường mình, hắn phẫn nộ chỉ huy Vong linh Đại quân lao tới. Đối mặt với đám Sinh vật bất tử như Cương thi này, chất độc trong cơ thể đám rắn không có tác dụng gì; có con bị Chiến mã của Vong hồn kỵ sĩ dẫm chết; có con bị Khô Lâu bóp chết, có con lại bị Cương thi nuốt sống…
Tê.
Phúc xà chủ yếu dựa vào chất độc trong cơ thể công kích kẻ địch, chất độc không có hiệu lực khiến bọn chúng ngay lập tức khó có thể có đòn tấn công trí mạng với Vong linh Đại quân, nhưng dựa vào số lượng khổng lồ vẫn cản đường đi của mọi người. Trên mặt đất, trong bụi cỏ, và giữa các khe đá đều chui ra một con Phúc Xà, càng lúc càng nhiều.
"Thi Bạo, Bạo cho ta" Thấy Phúc xà càng lúc càng nhiều, Thi vu vương quyết định thi triển Tâm ma lĩnh vực. Trong nháy mắt, đám Cương thi đang cuốn lấy Phúc xà nổ mạnh như thuốc nổ, một loạt vụ nổ trôi qua, khắp nơi trên mặt đất đều là thi thể của Phúc xà, máu chảy thành sông. Chết một nhóm Cương thi, Thi vu vương triệu một nhóm khác, liên tục giết chết đám Phúc Xà không kịp né tránh, nhất là đám Phúc xà ở xung quanh, một vụ nổ là chết một đám lớn, rất nhanh, đám Phúc xà cản đường không còn một con.
"La Đức Lý Cách Tư, thực lực bao lâu nữa thì mới hoàn toàn khôi phục" Thấy uy lực chiêu Thi Bạo của Thi vu vương hơn xa lúc ở Tòa thành dưới đất, Dương Lăng gật đầu hài lòng.
Một đấu một thì uy lực của Thi bạo rất kinh khủng, nhưng chiến đấu trong quy mô lớn thì càng thêm kinh người. Liên hoàn Thi bạo trong phạm vi lớn có thể đả kích quân chủ lực của kẻ thù, nếu ẩn chứa thêm Thi Độc, thì lực sát thương càng thêm kinh người.
"Nhanh thôi Đại nhân, Thi Khí trong Sơn cốc này còn hơn nhiều nơi ở Vong linh vị diện, có lẽ chỉ cần tu luyện ở đây vài ngày, là ta có thể hoàn toàn khôi phục đến Lĩnh vực đỉnh phong" Thi vu vương vô cùng hưng phấn, chỉ huy Vong linh Đại quân tiếp tục dò đường, muốn ngay lập tức thăm dò Sơn cốc này.
Sau khi giết đám Phúc Xà cản đường, trên đường đi, mọi người không gặp phải quái vật gì nữa. Đường đi càng lúc càng gập ghềnh, Thi Khí càng lúc càng đậm, hình thành Thi Chướng hiếm có. Cho dù uống thuốc giải và vài giọt Sinh mệnh nước suối, mọi người vẫn cảm giác khó chịu vô cùng, chỉ có Thi vu vương thì không cảm thấy gì, càng đi càng hưng phấn. Quái Vật cản đường không thấy, nhưng hài cốt của các loại Ma thú thì lại gặp không ít. Có hài cốt của con Ma thú cấp thấp như Con nhện, cũng có hài cốt của Ma thú cao cấp như Phi long, thậm chí còn có một ít Ma thú khổng lồ không biết tên. Trên người không có vết thương, nhưng mặt đất xung quanh có các vết cào bới, nhìn thì thấy có lẽ đám Ma thú đi vào trong Sơn cốc trúng Thi độc không hít thở được mà chết, trước khi chết còn ra sức giãy dụa.
Mọi người hành động nhanh chóng, không lâu sau đã đến tận cùng Sơn cốc. Sơn cốc không lớn, tương đối hẹp, ở giữa có một cái Hồ nhỏ, cây gỗ mục có thể thấy ở khắp nơi. Hai bên Sơn cốc đều là vách núi dựng đứng tận mây; ngẩng đầu lên nhìn thì thấy mây đen bao phủ. Hồ nước không lớn, không lớn hơn một cái ao là bao nhiêu. Nước hồ đen ngòm, không có cá, không có sinh vật gì hết, nhưng tản mát ra một lũ Thi Khí đen ngòm, ngưng tụ thành Thi Chướng như sương mù, từ từ tản mát ra.
Đây là nơi phát ra Thi Khí?
Nhìn Hồ nước đen ngòm, mọi người nghi hoặc tại sao Hồ nước nho nhỏ lại có nhiều Thi Khí đáng sợ như vậy; Thi vu vương chấn động cả người, như nhặt được Thánh Bảo vậy.
"Dát dát dát, Vong Hồn Thánh thủy, tất cả đều là Vong Hồn thánh thủy"
Hồ nước ẩn chứa Hắc ám Năng lượng mênh mông, đối với người bình thường thì còn đáng sợ hơn cả chất độc kinh khủng nhất, nhưng đối với Thi vu vương mà nói, đây là bảo vật tu luyện. Hắn mừng rỡ như điên cúi đầu xuống uống một ngụm, kêu lên thoải mái một tiếng, như là uống được viên thuốc bổ, xung quanh thân thể hiện lên một vòng Thi Khí, như là Ác ma đến từ Dị Vị diện vậy.
Nha. Nguồn: http://truyenyy.com
Ngay khi Thi vu vương muốn nhảy vào trong Hồ, thì đột nhiên, trong tận cùng Sơn cốc truyền ra một tiếng kêu kỳ quái. Theo sát, một con Quạ đen kỳ quái bay ra từ trong bóng tối, thân hình tương đương con quạ bình thường, nhưng ánh sang đen lưu động quanh người, mắt lạnh như băng, lạnh lùng nhìn mọi người tiến vào trong Sơn cốc. Càng quỷ dị hơn là giữa trán mọc ra một con mắt màu Lục, như là một ngọn lửa ma trơi vậy.
"Quạ đen ba mắt?"
Thi vu vương chấn động, nhớ đến một truyền thuyết xa xưa của Vong linh vị diện, nhanh chóng lui về bên cạnh Dương Lăng, mở ra Tâm ma lĩnh vực, nắm chặt thanh Ma pháp trượng lạnh như băng.
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #447


Báo Lỗi Truyện
Chương 447/832