Chương 394: Mị ảnh Phi phong.


Khác với Sơn cốc Tang thi, cửa vào Sơn cốc Vong hồn kỵ sĩ không lớn, nhưng bên trong có một động khẩu khác, cùng với việc nói đó là một Sơn cốc, còn không bằng nói đó là một vịnh u ám nặng nề.
Sau khi tiến vào Sơn cốc, mọi người gặp phải Vong hồn kỵ sĩ càng lúc càng nhiều, thực lực cũng càng lúc càng mạnh, có tên trường thương lao đến, có tên cầm đao thét gào xông lên, còn có tên giống như Kỵ binh chạy sang một bên rồi bắn ra một cây cốt tiến…
Bên trong Sơn cốc tràn ngập một cỗ Năng lượng ba động cổ quái. Mọi người dù dấu mình như thế nào cũng bị đám Vong hồn kỵ sĩ với tốc độ rất nhanh phát hiện ra. Thử nghiệm vài lần cũng không có biện pháp lặng lẽ đi vào. Dương Lăng quyết định dẫn Ma thú đại quân giết vào. Gặp thần sát thần, gặp phạt sát phật, nhằm thảng Phúc Nhĩ Trạch Tư thành nơi ở của thống lĩnh Vong hồn kỵ sĩ Ôn Nhĩ Nhân Khắc. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Trước tiên dùng Vong hồn rít gào và Nhiếp hồn quang ba tấn công, sau đó thừa dịp đám Vong hồn kỵ sĩ bị choáng váng đầu óc phái đám Hạt Sư tốc độ siêu nhanh lao lên, Đại quân do Ma thú cấp thấp như Giác phong thú, Tà nhãn theo sát lên, máy bay chiến đấu một đường giết tới. Đám Vong hồn kỵ sĩ lao đến như con thiêu thân lao vào lửa, có đến mà không có về.
"Hừ, Linh hồn thu hoạch" Vua Bọ Cạp Y Mặc Đặc chỉ huy Đại quân Bọ Cạp điên cuồng tấn công đám Vong hồn kỵ sĩ lao đến, tận tình hấp thu Linh hồn Năng lượng của bọn họ.
Khác với đám Vong linh như Tang thi, U Linh xà và xác ướp; trong cơ thể Vong hồn kỵ sĩ không có Thi độc. Nhưng thường thường trong người mang Đấu khí cường đại, lực công kích sắc bén. Nếu là trước kia, Y Mặc Đặc tuyệt đối không dám xông vào tòa Sơn cốc Vong hồn kỵ sĩ hung hiểm khôn lường này, để tránh bị đám Vong hồn kỵ sĩ như thủy triều bao vây lấy. Nhưng giờ thì khác, có Dương Lăng áp trận, hắn vô cùng tự tin, tận dụng cơ hội tấn công đám Vong hồn kỵ sĩ bị thương nặng, hấp thu Linh hồn cường đại của bọn họ.
Sau khi thành lập một tòa Bọ Cạp cơ địa bên trong Không gian Vu tháp, hắn không cần lo lắng vì binh nguyên. Chỉ cần Linh hồn đủ mạnh, hắn có thể khống chế Bọ Cạp nhiều hơn nữa, tổ chức Đại quân Bọ Cạp khổng lồ, Vong hồn kỵ sĩ thực lực cường đại, Năng lượng Linh hồn hơn xa đám Vu lực bình thường, khó gặp được cơ hội tăng mạnh Năng lượng Linh hồn như vậy, hắn tự nhiên khó có thể bỏ qua.
Phúc Nhĩ Trạch Tư tòa thành ở tận cùng Sơn cốc, hùng vĩ khổng lồ. Nhưng có lẽ vì nhiều năm không sửa sang lại, nên rất nhiều nơi đã đổ nát, từ xa nhìn lại đem đến cho người ta cảm giác bi ai trầm trọng.
Tương truyền, năm xưa ở đây là một tòa Thành binh, đóng một quân đoàn tinh nhuệ nhất của Để Bỉ Tư đế quốc, có rất nhiều kỵ binh giàu kinh nghiệm, trở thành vật chôn cùng với Pháp Lão Vương. Đám kỵ binh tung hoành sa trường năm nào trở thành Vong hồn kỵ sĩ của Lăng Mộ dưới đất, danh tướng Ôn Nhĩ Nhân Khắc cũng thành Đại thống lĩnh của Vong hồn kỵ sĩ.
Lúc trước ở Lăng Mộ dưới đất, dựa vào Đại quân Bọ Cạp như thủy triều, Y Mặc Đặc chạy khắp xung quanh, hấp thực Linh hồn của vô số Vong linh, ngoại trừ Tang thi cốc của Tang thi vương thì tòa thành Phúc Nhĩ Trạch Tư đổ nát này là nơi duy nhất hắn không dám đến gần.
Trong Lăng Mộ dưới đất có một quy của, khi một Vong linh cao cấp tự nhận đã có đủ thực lực, hắn có thể khiên chiến với hộ vệ ở sâu trong Lăng Mộ, tiếp tục tiến vào sâu trong Lăng Mộ tu luyện. Trăm ngàn năm qua, Vong linh cao cấp khiên chiến hộ vệ có rất nhiều, nhưng sau khi tiến vào Lăng Mộ đều không trở về không có chút tung tích. Hoặc là chết ở trong tay đám hộ vệ cường đại, Linh hồn hoàn toàn tan biến, Vong hồn kỵ sĩ Ôn Nhĩ Nhân Khắc là Vu lực duy nhất vẫn còn sống để lui lại từ sâu trong Lăng Mộ, thực lực cường đại đến thế nào có thể tưởng tượng ra.
"Đại nhân, truyền thuyết thì Ôn Nhĩ Nhân Khắc là vua của bóng tối, có thể không một tiếng động lẻn đến bên người kẻ thù, phát ra đòn tập kích trí mạng. Ngươi xem, chúng ta có nên…" Nhìn cửa thành đổ nát, Y Mặc Đặc dừng lại, vẻ mặt âm trầm.
Mặc dù chưa thấy qua sự lợi hại của Ôn Nhĩ Nhân Khắc, nhưng có rất nhiều lời đồn về hắn. Truyền thuyết, cứ cách một ngàn năm, hắn sẽ nuốt chửng Linh hồn của một tên Tang thi vương hoặc là một tên thống lĩnh xác ướp; tương truyền, đám Vong linh cao cấp bên ngoài Lăng Mộ dưới đất từng liên thủ tấn công Phúc Nhĩ Trạch Tư tòa thành. Nhưng tất cả đều chết trong tay Ôn Nhĩ Nhân Khắc, bị tiêu diệt toàn quân…
Mặc dù Dương Lăng có thực lực thâm không lường được, nhưng nhớ đến rất nhiều truyền thuyết về Ôn Nhĩ Nhân Khắc, Y Mặc Đặc vẫn vô cùng lo lắng.
Thấy vẻ mặt ngưng trọng của Y Mặc Đặc, Dương Lăng bề ngoài không biểu hiện gì, nhưng trong lòng cũng không dám chậm trễ, chỉ huy Ma thú đại quân kết trận ở ngoại thành, lập tức dưới sự hộ vệ của mọi người khoanh chân ngồi xuống. Bố trì một cái giam cầm cấm chế điệp gia thêm Ảo trận và Sát trận.
"Đã bao nhiêu năm qua, rốt cuộc cũng có người sống bước vào Lăng Mộ dưới đất. Ha ha ha, không ngờ rằng, rốt cuộc cũng đợi được đến ngày này"
Động tác của Dương Lăng rất nhanh, nhưng vừa định gia trì Đại Vu Ấn khởi động Cấm chế, thì bên trong tòa thành đã lao ra một đoàn Vong hồn kỵ sĩ mặc trọng giáp. Tên cầm đầu cười ha ha, cả người bao phủ trong một bộ áo giáp màu đen. Giơ một thanh đao sắc bén lên, đúng là thống lĩnh Vong hồn kỵ sĩ Ôn Nhĩ Nhân Khắc vô cùng nổi tiếng trong Lăng Mộ dưới đất.
"Thần nói, sự tồn tại của Lăng Mộ dưới đất là một loại tội ác, là một loại Tiết độc của sinh linh" Nhìn Ôn Nhĩ Nhân Khắc ở phía đối diện, Dương Lăng mặt đầy chính khí nói: "Theo Thần dụ, Giáo Đình Đại quân chúng ta phủ xuống vùng đất tội ác này, Vong linh đầu hàng chúng ta sẽ được sống lại ở Thiên đường, còn kẻ không biết sống chết sẽ bị Thánh quang tịnh hóa"
Ở trên người Thống lĩnh Vong hồn kỵ sĩ Ôn Nhĩ Nhân Khắc, Dương Lăng cảm giác một cỗ tử khí, nếu không đoán sai, người này ít nhất có thực lực Lĩnh vực cường giả. Trước khi rõ ràng, hắn chuẩn bị lấy danh nghĩa Giáo Đình tìm hiểu thực lực của đối phương.
Nếu Ôn Nhĩ Nhân Khắc thực lực yếu kém, hắn sẽ chết chắc; nếu đối phương có thực lực cường đại, vậy Dương Lăng không ngại dẫn hắn đến chỗ đám Giáo Đình, để cho tên Bố Lãng trưởng lão đánh nhau với hắn.
Theo Linh hồn Ba động của Áo Đô Mỗ Bố Lạp, Dương Lăng hiểu vị trí của Giáo Đình Đại quân cách đây không quá xa, với thực lực và bản lãnh thuấn di của mình. Muốn dẫn Ôn Nhĩ Nhân Khắc đến chỗ Giáo Đình cũng không quá khó khăn, Giáo Đình mặc dù bị Thi vu vương tập kích mà tổn thất nặng nề. Nhưng bị giết hầu hết là đám Kỵ sĩ và Ma pháp sư hộ giáo bình thường. Lực lượng tinh anh vẫn đang tồn tại, để cho bọn họ và tên thống lĩnh Vong hồn kỵ sĩ Ôn Nhĩ Nhân Khắc đấu ngươi sống ta chết, hiển nhiên là một chủ ý rất tuyệt.
Đương nhiên, nếu Ôn Nhĩ Nhân Khắc thực lực yếu, vậy không cần phải phí phạm thời gian.
"Giáo Đình, Giáo Đình xuất hiện trên Đại lục từ bao giờ?" Ôn Nhĩ Nhân Khắc nghi hoặc nói thầm, trầm tư một lát rồi lạnh lùng cười cười: "Ta mặc kệ các ngươi là Giáo Đình gì đó. Chỉ cần đặt chân vào Lăng Mộ dưới đất, các ngươi sẽ phải chết, dù là Thần linh của các ngươi phủ xuống, cũng sẽ chết ở đây"
Cảm giác hơi thở Linh hồn cường đại và máu huyết trong cơ thể Dương Lăng, Ôn Nhĩ Nhân Khắc liếm liếm đôi môi khô khốc, chỉ huy đám tinh anh phía sau lao lên. Chính mình lại niệm chú ngữ, thân thể càng lúc càng mờ nhạt, nháy mắt đã quỷ dị biến mất.
"Hừ, dám tiến vào Cấm chế của ta, ta xem ngươi chết như thế nào"
Cảm giác một cỗ Linh hồn ba động từ xa đến gần, trực tiếp đánh về phía mình, Dương Lăng cười lạnh. Nếu Vong hồn kỵ sĩ Ôn Nhĩ Nhân Khắc đứng yên tại chỗ, hoặc là cố thủ trong thành, ngay lập tức hắn còn khó có thể thuận lợi giết chết hắn; nhưng đối phương chủ động tấn công, xông vào Cấm chế mà mình đã bày ra, quả thực là muốn chết.
Cấm chế ẩn chứa Linh hồn đại vu có lực công kích cường đại nhất, cũng là phòng ngự cường đại nhất, dựa vào Đại Vu Thai, Dương Lăng có thể ở bên trong Giam cầm Không gian điệp gia thêm một tầng Ảo trận, Sát trận và trọng lực Cấm chế, khiến một tên Võ sĩ Thánh giai không đi được một bước; có thể ngăn cách Ma lực trong trời đất, khiến một tên Ma pháp sư đỉnh cấp ngay cả Hỏa cầu cũng không phát ra được. Nói một cách nào đó, thì Cấm chế chính là Lĩnh vực của Vu Sư, tự tiện xông vào Cấm chế, không khác gì con thiêu thân.
Lúc trước ở Tòa thành dưới đất, nếu không phải Thi vu vương mạnh mẽ hấp thu một tia lực lượng bổn nguyên từ Vong linh vị diện, dùng Giác hồn xà đột nhiên tập kích, thì hắn đã sớm chết trong Cấm chế của Dương Lăng rồi. Bây giờ, Dương Lăng đã tiến giai đến Cao cấp Thần vu, Lĩnh ngộ Đại Vu Ấn, thực lực tăng mạnh, uy lực của Cấm chế đã hơn xa ngày xưa. Ôn Nhĩ Nhân Khắc tùy tiện xông vào, tuyệt đối là tự tìm cái chết.
Lấy ra Đại Vu Thai, thuấn di lên đỉnh rồi khoanh chân ngồi xuống, Dương Lăng gia trì Đại Vu Ấn khởi động Cấm chế, lập tức mặc niệm vu quyết, thi triển Thấu Thị Đại địa có thể phá giải tất cả ảo ảnh và tàng hình.
Thời kỳ thượng cổ, mọi người thường phải đối mặt với thiên tai, vì đề phòng tai nạn, Vu Sư phải thông qua quan sát sao trời đoán trước thời tiết, để cho Bộ Lạc chuẩn bị từ trước. Nhưng Thời tiết biế hóa khó lường. Có khi mây đen thậm chí che khuất bầu trời, vì xem được chính xác, Vu Sư tìm ra vu thuật Thấu Thị Đại địa, lấy Vu lực là chính, Linh hồn làm vật dẫn, dùng Linh hồn để cảm giác sự biến hóa của các ngôi sao trên trời.
Dưới tác dụng của Thấu Thị Đại địa, không có cái gì có thể ẩn dấu được.
Đám Vong hồn kỵ sĩ bên người Ôn Nhĩ Nhân Khắc rất cường đại, đáng tiếc, bọn họ gặp phải một đám Đại quân do Ma thú khát máu tạo thành, vô ý đánh phải tảng đá lớn, càng không ổn chính là bọn chúng lại đâm đầu vào Cấm chế do một Vu Sư bày ra.
Dựa vào uy lực của Cấm chế, Hắc Long vương dẫn Ma thú đại quân điên cuồng chém giết đám Vong hồn kỵ sĩ lao đến, địa thứ của Con nhện, xạ tuyến của Tà nhãn… khiên cho đám Vong hồn kỵ sĩ cường đại một loạt một loạt ngã xuống.
Nhà ảo thuật?
Sau khi đột nhiên đi vào một khu rừng rậm nguyên thủy, không nhìn thấy được tòa thành Phúc Nhĩ Trạch Tư, nhìn bầu trời u ám, Ôn Nhĩ Nhân Khắc chấn động cả người, hiểu rằng đã gặp phải một nhà ảo thuật cường đại, chần chờ một lát liền cắn chặt răng nhỏ giọng niệm chú. Thiêu đốt Linh hồn để thi triển bí thuật Mị ảnh Phi Phong.
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Hô hô, đây là món quà nhóm làm MTLC tặng sinh nhật tên Thuyết Bất Đắc

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #394


Báo Lỗi Truyện
Chương 394/832