Chương 391: Vong linh chi vương giả trở về.


Cảm giác thê lương và bi ai cho Dương Lăng một cảm giác quen thuộc, nhưng nghiên cứu cả nửa ngày cũng không hiểu rõ, không rõ ý tứ của đám đồ án này.
Thấy Dương Lăng nhíu mày, Hắc Long vương ở một bên trầm ngâm một lát rồi nói: "Đại nhân, Trên Long đảo của chúng ta có rất nhiều sách sử từ xưa, có lẽ, Trưởng lão chuyên môn phụ trách hiểu được ý của đám đồ án này"
"Đúng, sách sử trên Long đảo dám chắc có ghi chép và giải thích về chữ Bố Y, tuy nhiên…" Phi long Sắc Lôi Tư đồng ý với ý của Hắc Long vương, nhưng nhớ đến tính tình quái đản của các lão già ngoan cố trên Long đảo, cười cười bất đắc dĩ: "Cho dù đám Trưởng lão này hiểu được ý trên Ngọc bi, nhưng muốn mời bọn họ đến đây giải thích, sợ rằng còn khó hơn cả việc tự mình nghiên cứu"
Mặc dù lúc còn rất nhỏ cùng với cha đến Long đảo một lần, nhưng Sắc Lôi Tư biết không ít quy của của Long đảo. Không có chuyện đặc biệt, thì các Trưởng lão của Long đảo tuyệt đối sẽ không chào đón các chủng tộc khác bước vào Long đảo, cũng sẽ không dễ dàng rời khỏi Long đảo. Muốn bọn họ giải thích ý của tấm Ngọc bi, hiển nhiên không dễ dàng như thế.
"Long đảo hả… hắc hắc, một ngày nào đó, ta sẽ mang bọn ngươi trở về" Dương Lăng cười cười đầy thâm ý, nói tiếp: "Tuy nhiên, không nhất định chỉ có Trưởng lão trên Long đảo mới có thể hiểu được ý trên tấm Ngọc bi, đi, đi xem nhiệm vụ của La Đức Lý Cách Tư tiến triển thế nào rồi"
Từ trước đến nay, Dương Lăng rất có hứng thú với Long đảo trong truyền thuyết.
Cự Long được xưng là Ma thú cường đại nhất trên Đại lực, vô cùng mạnh mẽ, Ma pháp Long ngữ uy lực rất lớn, nếu có thể tìm được Long đảo, thu lấy đám Cự Long trên Long đảo sử dụng, đến lúc đó, sợ rằng Giáo Đình cường đại cũng phải nằm mọp dưới chân mình.
Nếu có thể lấy Cự Long trên Long đảo làm chính, Long huyết chiến sĩ làm phụ, thành lập Long kỵ binh quy mô lớn, tin rằng trên đại lục sẽ không còn có ai là đối thủ của Ma thú lĩnh. Mà chính là Ác Ma đảo tụ tập đầy Ác ma, cũng tan vỡ khi đối mặt với Ma thú đại quân cường đại của mình.
Thuần hóa tất cả Cự Long trên Long đảo, là một ý tưởng rất mê người, đáng tiếc chỉ có thể tưởng tượng mà thôi.
Dương Lăng rất rõ ràng, Cự Long một tộc truyền thừa hàng ngàn hàng vạn năm, thực lực vượt xa sự tưởng tượng của người bình thường. Mặc dù đã tiến giai đến Cao cấp Thần vu, nhưng hắn cũng không dám nhận mình có thực lực một mình đối đầu với Long đảo, ít nhất hiện nay nếu lỗ mãng xông vào Long đảo tuyệt đối là muốn chết.
Có lẽ ngày nào đó tiến giai đến Vu thần, hoặc là thành lập Ma thú quân đoàn toàn bộ do Siêu giai Ma thú tạo thành, thì còn có thể nghĩ biện pháp.
Tuy nhiên, không nhờ được Trưởng lão Long tộc, cũng không có nghĩa là không có biện pháp tìm ra điều thần bí của Ngọc bi. Nếu chữ Bố Y trên tấm Ngọc bi viết cho Vong linh xem, vậy tìm Thi vu vương lăn lộn ở Vong linh vị diện mấy ngàn năm có lẽ sẽ có điều ngạc nhiên.
Đi theo Linh hồn ba động của Thi vu vương, Dương Lăng dẫn năm Vu vệ, một đường giết tới, giết chết một đám xác ướp, một tảng lớn U Linh xa, tiêu diệt một đám Khô lâu… thu được một đôi giày gia trì Mau lẹ thuật và một quả Sinh mệnh giới chỉ có thể nhanh chóng tăng tốc độ khôi phục Ma lực. Sau mấy canh giờ thuận lợi tìm được Thi vu vương đang vô cùng đắc ý.
Mặc dù đoán trước Thi vu vương sẽ ra tay mạnh, nhưng nhìn thấy bộ dạng của hắn, mọi người vẫn cảm thấy chấn động.
Chỉ thấy tên đến từ Vong linh vị diện này không hề kiêng kỵ, cả người bao phủ trong Hắc khí, khuôn mặt trắng bệch, từ xa nhìn lại giống như một xác khô mới chui ra từ quan tài.
Trước mặt là một đám Vong hồn Kỵ sĩ đằng đằng sát khí, cầm một cây thương bằng xương; bên trái là đám Cương thi, bên phải là một đám Khô lâu, phía sau là một đám Khô lâu Ma pháp sư và Cung tiến thủ. Đội ngũ được phân chia cẩn thận, còn hoàn thiện hơn cả đại quân của Tạp Tây.
Đám Vong linh mà mọi người gặp trên đường động tác chậm chạp, hoặc là ô hợp tập trung lại chiến đấu. Nhưng Vong linh bên cạnh Thi vu vương thì khác, đội hình chắc chắn, động tác nhất trí, thậm chí, thi thoảng có vài con cốt điểu hồi báo tình huống xung quanh… cùng với nói đây là một đám Vong linh, còn không bằng nói đây là một đội quân tinh anh.
Sách sách, đây là sự kinh khủng và cường đại của Thi vu vương?
Nhìn Vong linh Đại quân phối hợp ăn ý trong Tâm ma lĩnh vực của Thi vu vương, Dương Lăng gật đầu tán thưởng.
Trên mặt đất, vì sợ bại lộ thân phận, Thi vu vương không thể không che dấu thực lực và hơi thở Vong linh trong cơ thể; nhưng ở trong Lăng Mộ dưới đất âm trầm này, hắn rốt cuộc chẳng còn kiêng kỵ cái gì; Tử khí nồng nặc chính là sự ngụy trang tốt nhất đối với hắn. người bình thường cho dù đến thật gần, cũng chỉ cho hắn là một Vong linh cao cấp của Lăng Mộ, tuyệt đối không thể tưởng tượng được hắn là La Cách Võ sĩ bên cạnh Dương Lăng.
"Dát dát dát, Đại nhân, nơi đây thật quá tuyệt, tử khí còn nồng nặc hơn cả Vong linh vị diện" Nhìn thấy nhóm Dương Lăng, Thi vu vương hưng phấn cười to.
Chỉ mấy canh giờ, hắn không những dùng Tâm ma lĩnh vực huấn luyện ra một chi Vong linh Đại quân, còn nuốt chửng rất nhiều Linh hồn và Tử khí, thực lực khôi phục rất nhanh.
Nếu cứ tiếp tục như thế, không biết chừng không cần bao lâu là có thể khôi phục chín thành thực lực.
Thậm chí khôi phục đến trạng thái Lĩnh vực đỉnh.
Đến lúc đó, hắn sẽ có năng lực đưa Dương Lăng đi tới Không gian cái khe, trở về Vong linh vị diện.
Nhớ đến Đại quân lưu lại tại Vong linh vị diện, nhớ đến tử khí ngập tràn trong Vong linh vị diện và vô số Vu lực, nhớ đến Linh hồn của con gái đã tiêu tán trong Vong linh vị diện, hắn vô cùng kích động.
"Làm rất tốt, La Đức Lý Cách Tư, những tên Giáo Đình giao cho ngươi. Tin rằng Linh hồn và máu của bọn hắn sẽ có rất nhiều chỗ tốt đối với ngươi" Cảm giác được sự hưng phấn trong tâm hồn Thi vu vương, Dương Lăng cười cười, đem tấm Trấn Hồn Bi trong Không gian giới chỉ ra.
"Ồ, chữ viết Bố Y?"
Nhìn đồ án trên tấm Ngọc bi, Thi vu vương kêu lên thất thanh, cẩn thận quan sát, sắc mặt càng lúc càng ngưng trọng.
"Đại nhân, ta hiểu, thì ra là như thế" Sau khi nhìn vài lần, Thi vu vương lui về sau nửa bước, ngâm nga một lát liền phát ra một đoàn Hắc khí nồng đậm, bao phủ cả tấm Ngọc Bi. Hít vào một hơi thật sâu, giải thích cho mọi người ý nghĩa của đám phù văn trên đó.
Thì ra, đây là một tấm Trấn Hồn Bi, một tấm bia Ma pháp dùng để áp chế Vong linh oán khí.
Tình huống bình thường, Vu lực bình thường sẽ không có ý thức và Linh hồn, chỉ là dựa vào bản năng chạy xung quanh. Chỉ có tiến giai đến Vong linh cao cấp mới có thể ngưng kết Hồn hỏa ở trong đầu, có ý thức và Linh hồn của bản thân.
Nhưng, Lăng Mộ dưới đất thì khác, hầu như mỗi một tên Vong linh như xác ướp, Tang thi đều có Linh hồn. Trước, Thi vu vương còn chưa nghĩ ra tại sao lại như vậy, nhưng sau khi nhìn chữ viết Bố Y trên tấm Ngọc Bi, hắn rốt cuộc hiểu được nguyên nhân tại sao.
Căn cứ theo tế văn, thì tất cả Vong linh trong Lăng Mộ dưới đất đều được chôn cùng Pháp Lão Vương. Khi còn sống hoặc là thị vệ của Phi Long vương, hoặc là tín đồ trung thành, hoặc là tù binh chiến tranh.
Sau khi Pháp Lão Vương chết đi, tất cả bọn họ sẽ bị chôn cùng, nhưng mà đây mới là mở đầu cho tai nạn của bọn họ.
Có người bị tưới Hủ thi thủy, cơ thể nhanh chóng thối rữa; có bị đưa vào trong quan tài đầy Bọ Cạp bên trong, bị đám Bọ Cạp từng chút một cắn chết; có người bị nguyền rủa, Linh hồn bị chuyển sang con U Linh xà… đến khi tỉnh táo lại đã trở thành một đám Vong linh, oán khí ngập trời.
Lợi dụng oán khí của những người này bảo vệ Lăng Mộ dưới đất, vì đề phòng vạn nhát, Pháp Lão Vương kiến tạo ra Lăng Mộ dưới đất lại dựng một tòa Trấn Hồn Bi, trấn áp Vong linh oán khí ngập trời.
"Sách sách, Pháp Lão Vương kiến tạo Lăng Mộ dưới đất quả nhiên thật là độc ác. Tuy nhiên, ta thích, ta thích, dát dát dát" Nhìn Vong linh bị mình khống chế, cảm giác tử khí nồng đậm trong không khí, Thi vu vương cười cười. Vong linh trong Lăng Mộ dưới đất càng mạnh, Tử khí và oán khí càng nặng, thì càng có lợi với cho Thi vu vương hắn.
Bên ngoài Lăng Mộ đã quỷ dị đến như vậy, thì sâu trong Lăng Mộ đến mức nào nữa?
Sau khi hiểu được chuyện gì xảy ra, vẻ mặt Dương Lăng trở nên ngưng trọng, Pháp Lão Vương đã tốn nhiều công phu ở bên ngoài Lăng Mộ đến vậy, thì sâu bên trong Lăng Mộ càng không đơn giản. Có lẽ, sự nguy hiểm và khó khăn của chuyến đi này hơn xa dự tính ban đầu.
"Đại nhân, Bố Y tế văn trên tấm Trấn Hồn Bi có thể Trấn hồn; tuy nhiên, trong đó còn che dấu một đạo Hồn chú kinh khủng, có thể khiến Vong linh trong Lăng Mộ dưới đất hoàn toàn điên cuồng, lực công kích tăng mạnh" Dừng lại một chút, Thi vu vương từ từ nói: "Nếu ta không đoán sai, đây mới là mục đích chính thức của Pháp Lão Vương khi tạo ra tấm Trấn Hồn Bi"
Khi còn sống bị hành hạ càng lớn, thì oán khí của Vong linh lại càng mạnh, lưu lại một ấn ký ở sâu trong Linh hồn, thì dù cho trải qua trăm ngàn năm cũng không biến mất. Chỉ cần dùng chú ngữ chạm vào nỗi đau khổ ở sâu trong Linh hồn, Vong linh sẽ trở nên điên cuồng, lực công kích tăng mạnh, trở thành một thanh Đồ đao khi Pháp Lão Vương sống lại. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Người bình thường không có khả năng hiểu được Bố Y tế văn, càng không có thể nào tìm ra Vu lực chú ngữ che dấu trong đó, cho dù lấy được tấm Trấn Hồn Bi cũng vô dụng. Đáng tiếc, kẻ dựng lên Lăng Mộ dưới đất sao lại nghĩ ra rằng lại gặp phải tên Thi vu vương đến từ Vong linh vị diện chứ.
Lực công kích tăng mạnh?
Sau khi hiểu rõ chuyện gì xảy ra, Dương Lăng cười lạnh, nhớ đến Giáo Đình Đại quân cẩn thận tiến bước: "La Đức Lý Cách Tư, dẫn Vong linh Đại quân của ngươi đuổi theo giúp đám Giáo Đình đó, để chúng ta xem Hồn chú trên tấm Trấn Hồn Bi này rốt cuộc lợi hại đến thế nào"
"Dát dát dát, Đại nhân, La Đức Lý Cách Tư nhất định sẽ không cho người thất vọng" Thi vu vương vừa nói vừa đặt tay lên lòng ngực hành lễ với Dương Lăng. Lập tức chỉ huy Vong linh Đại quân đi nhanh về phía trước, đuổi theo Giáo Đình Đại quân.
Vu lực điên cuồng, Hồn chú thần bí, Thi vu vương cường đại…
Nhìn Thi vu vương nhanh chóng đi xa, Dương Lăng lạnh lùng cười, dẫn đám Vu vệ lén lút theo sau. Lúc này đám Giáo Đình không chết cũng bị lột da, để cho bọn hắn biết thế nào là kết quả đối nghịch đối với mính.
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Hô hô, đây là món quà nhóm làm MTLC tặng sinh nhật tên Thuyết Bất Đắc

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #391


Báo Lỗi Truyện
Chương 391/832