Chương 297: Ai vô sỉ hơn ai.


Dương Lăng vừa chạy đến, thì Giáo Đình đã đoạt được tù binh ra, và đang giằng co với Thủ vệ đội.
Xu ky Bạch y giáo chủ tự mình dẫn đầu, ngoại trừ hai gã Thánh Kỵ sĩ, còn có ba tên Ma pháp sư Thánh giai và năm tên Hồng y chủ giáo, thêm vào đó là hơn 300 tên Kỵ sĩ và Ma pháp sư bình thường. Thực lực cường đại, hung dữ như lang sói.
Ngoại trừ Giáo Đình, khiến cho Dương Lăng sửng sốt đó là Hoàng mông diện võ sĩ Gia Tây Á và trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu cũng quay lại. Tuy nhiên, đúng là bởi vì hai Thế lực lớn bọn họ ngăn cản mà Xu ky Bạch y giáo chủ không lập tức ra tay. Nếu không, cho dù Lê Hoa Nỗ trong tay bọn lính có mạnh đến mấy, cũng không chống đỡ được Lĩnh vực cường giả như hắn.
"Lĩnh chủ đại nhân, Kỵ sĩ và Ma pháp sư của chúng ta sao lại biến thành bộ dạng như thế này?" Dưới sự ra hiệu của Xu ky Bạch y giáo chủ, một tên Hồng y chủ giáo râu ria đi ra, lạnh lùng nói: "Xin mời ngươi cho chúng ta một giải thích hợp lý, nếu không"
"Hừ, thế các ngôi nhà này là sao, ai giết những người già và trẻ em vô tội?" Chỉ vào các ngôi nhà bị thiêu hủy, Dương Lăng vẻ mặt âm trầm, nói: "Cho ta một giải thích hợp lý, nếu không"
"Ngươi" nhìn Dương Lăng không hề lùi bước, lại nhìn các ngôi nhà bị thiêu hủy, tên mặt nhiều râu ngay lập tức cũng không biết nói cái gì.
Trầm ngâm một lát, hắn hung hăng nói: "Người bị lây Thi độc, cần phải kịp thời Tịnh hóa, trong lúc vô ý liên lụy đến một ít người vô tội là không thể tránh khỏi. Nếu không có Giáo Đình chúng ta kịp thời ra tay, sợ rằng bây giờ Hắc Thủy thành đã biến thành một tòa thành chết, khắp nơi đều là Cương thi.
Gặp được Giáo Đình chúng ta, các ngươi hẳn là phải cảm thấy may mắn, cảm ơn ân điển của Thần."

Thiêu sống nhiều người vô tội như vậy, còn muốn mình cảm tạ bọn họ đã giết hại?
Vô sỉ, vô cùng vô sỉ. Không hổ là một cây gậy của Thần.
"Hắc hắc, ta đây thay những người đã chết cám ơn ngọn lửa của các ngươi" Dương Lăng cười giận dữ, lạnh lùng nói: "Ta bây giờ rất hối hận đã đem bắt đám tù binh này lại. Còn giúp bọn hắn bức thi độc trong cơ thể ra, vì báo đáp ân tứ của các ngươi, hẳn là phải đem bọn họ buộc lên cột rồi từ từ thiêu chết, để bọn họ trước khi chết cảm tạ Ma thú lĩnh"
"Ngươi"
Vừa nghe Dương Lăng nói như vậy, tên mặt râu dài đỏ bừng mặt, tức giận đến độ nói không ra lời. Mà trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu và Gia Tây Á ở bên cạnh đều hiện lên một nụ cười mờ nhạt trên mặt.
Sau khi nghỉ ngơi ở Hắc Thủy thành, bọn họ liên thủ hành động, tiếp tục truy sát Thi vu vương. Không ngờ rằng, Thi vu vương tốc độ rất nhanh, chạy một vòng tròn quanh dãy núi Lạp Đạt Khắc, rồi lại quay lại gần Hắc Thủy thành, và sử dụng Vong linh Ma pháp ẩn núp.
Biết được Dương Lăng cho Ma thú đại quân tấn công đám Ma pháp sư và Kỵ sĩ lưu lại, và đem nhốt bọn họ lại, Xu ky Bạch y giáo chủ phái một bộ phận tinh nhuệ tìm kiếm Thi vu vương, mình lại dẫn tinh anh xông vào Hắc thủy thành. Vì tránh cho
Giáo Đình và Ma thú lĩnh đánh nhau to, trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu và Gia Tây Á cũng phải đi đến, khuyên Xu ky Bạch y giáo chủ phải giữ bình tĩnh trước khi tấn công Dương Lăng.
"Lĩnh chủ đại nhân, ngươi nói Ma pháp sư và Kỵ sĩ của chúng ta lây Thi độc, không biết có chứng cớ gì không?" Phân phó tên râu rậm lui lại, Xu ky Bạch y giáo chủ vừa nói vừa lạnh lùng nhìn Dương Lăng, sắc mặt bình tĩnh, giống như việc không liên quan đến mình. Giọng nói không lớn, nhưng truyền đến trong tai tất cả mọi người.
"Có những người rất ngu xuẩn, ở quê của ta bình thường đều cho bọn họ là con lừa" Nhìn Xu ky Bạch y giáo chủ bình tĩnh đến đáng sợ, Dương Lăng mặt không đổi sắc: "Thi thể bị lây Thi độc phải chôn thật sâu dưới đất, sử dụng hỏa thiêu là chuyện ngu xuẩn nhất, không cẩn thận là có thể hít vào Thi độc toát ra từ thi thể. Về chứng cớ, cứ hỏi người của các ngươi là biết ta rốt cuộc có giúp bọn họ ép Thi độc ra hay không"
Nói đến chứng cớ, Dương Lăng vô cùng tự tin. Cả Thánh nữ An Kỳ Nhi hay là hơn 10 tên thần trí không rõ ràng, bọn họ đều đã nhìn thấy mình ép một đám Thi độc từ trên người bọn họ ra.
Quả nhiên, sau một phen điều tra, Giáo Đình không hề dây dưa ở vấn đề này nữa. Mặc dù trong lòng còn có buồn bực tại sao đông đảo Ma pháp sư và Kỵ sĩ đều hít phải Thi độc, nhưng liên tục hỏi hơn 10 tên đều nói đã nhìn thấy Dương Lăng ép Thi độc từ trong cơ thể họ ra, thì bọn hắn bắt buộc phải tin.
Thi độc thật sự vô cùng hiếm thấy, rất kinh khủng, cho dù là Thánh giai Cường giả cũng không dám tiếp xúc trực tiếp. Không ai nghĩ được rằng Dương Lăng có thể tiếp xúc trực tiếp và sử dụng được Thi độc, ngay cả Xu ky Bạch y giáo chủ cũng không ngoại lệ.
"Được, cho dù tất cả mọi người đều trúng Thi độc, nhưng làm sao mà hầu hết bọn họ lại mất đi ý thức, vậy là sao?" Tìm không được sơ hở của Dương Lăng, Hồng y chủ giáo râu rậm nhịn không được lớn tiếng chất vấn Dương Lăng.
Mặc dù An Kỳ Nhi đã mở miệng thừa nhận Dương Lăng quả thật giúp bọn nàng bức Thi độc trong cơ thể ra, nhưng là một gã Hồng y chủ giáo quyền cao chức trọng, hàng năm tiếp xúc với rất nhiều loại người, hắn cảm giác vẫn có điểm không ổn.
"Trong khi Giáo Đình tịnh hóa thì không thể cam đoan không liên lụy đến người vô tại, cũng như vậy, dù cẩn thận đến mấy, cũng không thể đảm bảo có thể chữa trị tốt cho mọi người" Nhìn vẻ phẫn nộ của tên râu rậm, Dương Lăng vừa nói vừa làm bộ lắc đầu bất lực.
Dừng một chút, hắn nói tiếp: "Tất cả mọi người đều rõ ràng, Thi độc ngoại trừ khiến cơ thể lở loét, còn có thể ăn mòn Linh hồn. Não bị thương, biến thành một người ngu ngốc đã là tình huống tốt nhất, cuối cùng sẽ biến thành một Cương thi mọc đầy lông xanh. Theo như ngươi nói, thì gặp phải bản Lĩnh chủ ta thì phải là may mắn của bọn hắn"
Biến thành một người ngu ngốc, còn phải cảm thấy may mắn?
Nhìn Dương Lăng khoác lác, tên râu rậm hận đến cắn chặt răng, đồng thời hận không nuốt ngược lời nói của mình. Không ngờ rằng tên Dương Lăng dựa vào lời nói của mình mà cãi lại, càng không ngờ rằng, hắn lại không để Giáo Đình vào trong mắt.
"Hừ, chỉ có Ác ma và Thi vu mới có thể nuốt chửng Linh hồn của người khác, biến người khác thành một người ngu ngốc" Cắn chặt răng, tên râu rậm không buông tha tìm lý do tấn công, ra lệnh cho đám Ma pháp sư và Kỵ sĩ lao nhanh đến, chuẩn bị bắt Dương Lăng lại.
Chỉ cần bắt Dương Lăng đem về Thánh thành, treo trên cây thánh giá, đến lúc đó hành hạ thế nào cũng có thể, cần gì phải tranh cãi với hắn.
"Người bây giờ thật sự là càng ngày càng kém cỏi, lại báo đáp ân tứ của người khác như vậy, ai, thảm hại. Còn nói là Giáo Đình thần thánh, còn không bằng đổi tên là là trại Ác ma ti tiện đi"
Thấy tên râu rậm không biết nói gì cả, vội vàng thiếu kiên nhẫn, Dương Lăng vừa nói, vừa triệu Ma thú đại quân ra, rậm rạp thành một tảng lớn. Hắc Long giương nanh múa vuốt, Song túc Phi long lớn tiếng kêu lên, Tà nhãn rất nhanh lập thành trận hình, đám Võ sĩ Giáo Đình phía trước nhìn thấy chấn động trong lòng, không tự chủ được mà dừng lại.
Thấy hai bên sắp phát sinh cuộc chiến, trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu và Hoàng mông diện võ sĩ ở một bên lại đóng vai trò hòa giải. Có một cái cớ để xuống đài, Xu ky Bạch y giáo chủ thuận thế ra lệnh cho mọi người dừng lại.
Đối với Dương Lăng nửa bước không lùi, hắn ngay lập tức thật sự không tìm được biện pháp gì thích hợp.
Nếu là quý tộc hay tiểu Lĩnh chủ bình thường, hắn hoàn toàn có thể để mặc cho tên Râu rậm hành động, giết chết đối phương, hoặc là bắt về treo trên cây cột thiêu chết ở Thánh thành. Nhưng Dương Lăng thì khác, trước không nói Ma thú đại quân kinh khủng, mà chỉ một mình hắn đã khó có thể đối phó.
Từ trước đến nay, mặc dù thông qua các loại tình báo biết được tên Lĩnh chủ Dương Lăng này có thực lực rất cao siêu, nhưng hắn không thể nào tưởng tượng được Dương Lăng cũng phá tan được cánh cửa Thánh giai lĩnh vực, tự mình có Không gian lĩnh vực cường đại. Nhớ đến Không gian lĩnh vực mà Dương Lăng vây khốn và khiến Thi vu vương trọng thương ở Địa hạ mê cung, hắn bắt buộc phải suy tính cẩn thận.
Một tiểu Lĩnh chủ còn dễ đối phó, mà ngay cả một Đại Lĩnh chủ hay là một quốc vương của một Công quốc cũng không là gì trong mắt Giáo Đình. Nhưng một Lĩnh vực cường giả thì khác, Lĩnh vực cường giả cường đại một mình có thể đối phó hàng ngàn vạn quân đội, tiêu diệt một quốc gia cũng là rất bình thường.
Một Sát thủ Lĩnh vực âm thầm hành động, quả thực rất khó đối phó.
Nếu không phải bắt buộc, Giáo Đình cũng không muốn kết thù với một gã Lĩnh vực cường giả, huống chi Dương Lăng xuất thân thần bí, theo truyền thuyết thì sau lưng có một Đại gia tộc Thượng cổ triệu hồi sư cường đại. Dương Lăng trẻ tuổi như vậy đã là Lĩnh vực cường giả, vậy các lão già sống hàng ngàn năm của gia tộc hắn thì đến mức nào?
Ngoài ra, với thái độ của trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu và Hoàng mông diện võ sĩ Gia Tây Á, hắn cũng phải thận trọng lo lắng. Sau lưng trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu là Hắc ám hiệp hội tự nhiên không cần nhiều lời, mặc dù không thể hòa hợp, nhưng bây giờ ít nhất hai bên cũng phải duy trì hòa hoãn nếu bởi vì Dương Lăng mà trở mặt đánh nhau, cơ bản không phù hợp với lợi ích của Giáo Đình trong giai đoạn hiện tại.
Hoàng mông diện võ sĩ Gia Tây Á mang đến không nhiều cao thủ, nhưng Xu ky Bạch y giáo chủ không dám coi thường, người khác có lẽ không rõ ràng sự kinh khủng của Ba Lý Ma Nhĩ gia tộc, nhưng Giáo Đình truyền thừa mấy ngàn năm lại hiểu rất rõ. Cho dù thực lực mạnh hơn nữa, hắn cũng không muốn trêu chọc vào tổ kiến lửa này, nếu chẳng may khiến cho Kiếm Thần ẩn cư mấy ngàn năm của đối phương xuất hiện, vậy không phải là chuyện phiền toái bình thường rồi.
"Lĩnh chủ đại nhân, ta có hai tên Tộc nhân lây Thi độc, ngài xem, có thể chữa trị hay không?" Khuyên được Giáo Đình giữ bình tĩnh, Hoàng mông diện võ sĩ Gia Tây Á phân phó thuộc hạ mang hai tên Xích mông diện võ sĩ bị lây Thi độc đi lên.
Hắn vốn còn chuẩn bị phái người nhanh chóng đem bọn họ về gia tộc tìm người xử lý, nhưng nếu Dương Lăng có biện pháp giải quyết, hắn sao bỏ qua được chứ. Dù sao, đường về nhà rất xa xôi, thời gian đang gấp gáp, có lẽ đưa đến nửa đường, thì Tộc nhân bị lây Thi độc đã thành hai bộ Cương thi nhảy tưng tưng rồi.
Tộc nhân bị lây Thi độc?
Nhìn hai tên Võ sĩ người đầy Hắc khí của Ba Lý Ma Nhĩ gia tộc, mọi người ngay lập tức có các tâm tư khác nhau. Đám người Gia Tây Á muốn Dương Lăng ngay lập tức ra tay, mà phía Giáo Đình lại mong Dương Lăng mắc sai lầm, tìm được lý do đả kích và làm nhục. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #297


Báo Lỗi Truyện
Chương 297/832