Chương 293: Dĩ huyết hoàn huyết


Nghiêm mặt nhìn Dương Lăng, Hoàng mông diện võ sĩ Gia Tây Á tập trung toàn bộ tinh thần đề phòng.
So sánh với Ma pháp sư, Võ sĩ có ưu thế trời sinh khi cận chiến. Nếu Ma pháp sư hay Triệu hồi sư bình thường, hắn tự tin nhanh chóng chấm dứt chiến đấu, nhưng đối mặt với Dương Lăng có thực lực khôn lường, hắn không nắm chắc một chút nào.
Lúc ở Địa hạ mê cung, đối mặt với Thi vu vương La Đức Lý Cách Tư vừa chạy ra khỏi phong ấn, các Thế lực lớn liên thủ công kích cả nửa ngày cũng không có hiệu quả lớn; nhưng Dương Lăng một mình khiến cho Thi vu vương bị thương nặng, phải trốn khỏi Địa hạ mê cung.
Ngay cả Xu ky Bạch y giáo chủ là Lĩnh vực cường giả cũng đánh không lại Thi vu vương, vậy nên thực lực Dương Lăng kinh khủng đến thế nào cũng có thể tưởng tượng ra.
Cho đến lúc này, hắn cũng không rõ ràng lắm Dương Lăng rốt cuộc giết Hồng y chủ giáo Tác Mâu Nhĩ như thế nào, chỉ là thấy một vòng sáng đỏ mà thôi. Không rõ đó là Ma pháp gì, hay là Ma thú kinh khủng gì. Nếu không phải tình thế bắt buộc, hắn tuyệt đối không muốn có một địch nhân có thực lực cường đại như Lĩnh chủ Dương Lăng.
Nhưng thực lực của Thi vu vương đang dần dần khôi phục, thực lực càng ngày càng cường đại, muốn giết chết Thi vu vương thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, vậy không thể không thuận theo thế lực khổng lồ Giáo Đình. Bất kể thế nào, hắn cũng không hy vọng trước khi giết chết Thi vu vương, Dương Lăng lại phá hủy liên minh của các Thế lực lớn.
"Ngăn ta, chết"
Ngoài ý muốn trôi qua, nhìn Hoàng mông diện võ sĩ Gia Tây Á đột nhiên lao ra ngăn cản, sắc mặt của Dương Lăng càng lạnh hơn, triệu Ma thú đại quân ra. Siêu giai Ma thú Hắc long vương nhìn chằm chằm Gia Tây Á, các Ma thú còn lại thì liên hợp hành động, tấn công Giáo Đình Đại quân ở cách đó không xa.
Là một Võ sĩ Thánh giai, thực lực của Gia Tây Á không hề đơn giản, thực lực của Ba Lý Ma Nhĩ gia tộc càng kinh người, không phải bất đắc dĩ Dương Lăng cũng không hy vọng phát sinh xung đột với đối phương. Nhưng bắt buộc phải phản kích Giáo Đình nên không thể nào thỏa hiệp được.
Lúc này, nếu Hắc Thủy thành tổn thất lớn như vậy, Lĩnh chủ biết mà không có phản ứng gì; vậy lần sau Giáo Đình càng không thèm cố kỵ. Lúc này chỉ là hủy diệt một Thành khu, lần tiếp theo có lẽ trực tiếp tàn sát cả thành.
Trăm ngàn năm qua, có không ít lần Giáo Đình trực tiếp tàn sát cả thành. Phát sinh ở nơi khác, Dương Lăng còn có thể không để ý đến, nhưng lại phát sinh ở Lãnh địa của mình, cho dù thực lực của Giáo Đình rất cao, hắn cũng muốn đối phương trả một cái giá rất đắt.
Có lẽ cảm ứng được lửa giận ngập trời của Dương Lăng, có lẽ là ngửi được mùi máu tươi, đám Ma thú giương nanh múa vuốt, lớn tiếng kêu lên. Lập tức ồ ạt tấn công Giáo Đình Đại quân.
Hành động đầu tiên không phải là Hắc Long, Hạt Sư hay Tà nhãn, mà là Thiên diện huyễn điêu đứng ở trên vai Dương Lăng. Thông qua Quần thể Kính tượng thuật, tiểu tử biến ảo ra vô số Hắc Long, Hạt Sư và Song túc Phi long, chỉ huy chúng nó bao vây Giáo Đình Đại quân, tùy ý giết hại.
Đối mặt với một đàn Hắc Long và Hạt Sư khát máu. Đối mặt đám Giác phong thú và Tự bạo biên bức rậm rạp, thêm vào đó đám Tri thù đang ẩn hiện dưới đất, Giáo Đình Đại quân hoảng sợ dựng lên Thần Thánh Vòng Bảo Hộ toàn lực phỏng thủ. Sau khi Hồng y chủ giáo Tắc Mâu Nhĩ tử vong, Giáo Đình Đại quân như quần long vô thủ, hoảng sợ liền làm ra một hành động ngu xuẩn.
Trong khi Dương Lăng vừa triệu Ma thú đại quân ra, nếu bọn họ quyết đoán rút lui, cho dù tổn thất trầm trọng, ít nhất cũng còn một bộ phận có thể chạy thoát. Nhưng dựng lên Ma pháp Vòng bảo hộ, ý đồ đứng vững trước đợt tấn công của Ma thú đại quân, cái này không khác gì là tự sát.
Thần Thánh Vòng Bảo Hộ của Giáo Đình rất mạnh, nhưng cái này chỉ đối với người bình thường mà thôi; còn dưới sức tấn công như vũ bão của Ma thú đại quân, "Dát chi" vài tiếng rồi tan thành mây khói.
Không có Ma pháp Vòng bảo hộ bảo vệ, đối mặt Ma thú đại quân khát máu dữ tợn, đám Kỵ sĩ và Ma pháp sư Giáo Đình tập trung ở một chỗ giống như một cô gái bị lột sạch quần áo đối mặt với một đám háo sắc, bất lực và hoảng sợ. Chỉ trong vòng nháy mắt, là có hơn một trăm Kỵ sĩ và hơn mười tên Ma pháp sư ngã xuống.
"Sát, sát, sát !"
"Giết chết bọn họ, giết chết hết bọn chúng"
Nhìn thấy quân binh Giáo Đình kêu lên thảm thiết, dưới sự bao vây của Ma thú đại quân lại vô phương chống đỡ, những người dân của Hắc Thủy thành vây xem lại điên cuồng kêu đánh kêu giết. Mọi người phẫn nộ bắn ra mũi tên trong tay, hoặc là sử dụng tảng đá mà ném bọn chúng.
Từ chỗ chết trở về, mọi người đều đỏ bừng hai mắt, hận không được phải lao hết lên, cắn chết đám Ma pháp sư và Kỵ sĩ Giáo Đình ghê tởm. Nhớ đến thân nhân bị thiêu chết, nhớ đến tiếng kêu thảm thiết của họ trước khi chết, trong lòng đau như cắt.
"Đủ rồi, Lĩnh chủ đại nhân, để cho Ma thú đại quân dừng lại, đừng ép ta"
Mặc dù bị Siêu giai Ma thú Hắc long vương nhìn chằm chằm, nhưng vì để hoàn thành nhiệm vụ lần này thuận lợi, Hoàng mông diện võ sĩ Gia Tây Á không thể không liều mạng bước ra, đem Đấu khí gia trì lên trên thân kiếm. Trong nháy mắt, Tinh không kiếm trong tay phải đỏ bừng lên, phát ra một trận "Ông Ông"
"Hừ, Gia Tây Á đại nhân, không phải ta ép ngươi, mà là ngươi ép ta mới đúng" Nhìn Gia Tây Á, Dương Lăng hừ lạnh một tiếng, nói: "Ngươi rất cường đại, nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, ngươi không phải đối thủ của ta"
Hoàng mông diện võ sĩ Gia Tây Á quả thật rất cường đại, cả "Một kích trí mạng" hay là "Mũi kiếm một cơn lốc" ngay cả Thi vu vương cũng không dám đỡ trực tiếp. Nhưng Siêu giai Ma thú Hắc long vương không phải là thứ bỏ đi, mặc dù thương thế chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng đối phó một mình Gia Tây Á thì vẫn thừa sức.
Hắc long vương cường đại, thêm vào đó là Giác hồn xà kẻ khác khó lòng phòng bị, Gia Tây Á không ra tay mà thôi, nếu mà hắn thật sự ra tay, Dương Lăng tự tin khiến hắn bị thương nặng thậm chí tử vong trong thời gian ngắn. Đương nhiên, không đến lúc bất đắc dĩ, hắn cũng không muốn ra tay.
Giết chết Gia Tây Á không khó khăn gì, nhưng mà tự dưng kết thù kết oán với Ba Lý Ma Nhĩ gia tộc, có lẽ sẽ đưa đến rất nhiều phiền toái không cần thiết. Ở một thế giới xa lạ mà kẻ thù tứ phía, tuyệt đối là một hành vi ngu xuẩn.
"Không phải đối thủ?"
Nhìn vẻ mặt lạnh như băng của Dương Lăng, Gia Tây Á cảm thấy khó chịu trong lòng. Không nói Ma thú đại quân khổng lồ trước mặt, mà Dương Lăng có lẽ đã đột phá cánh cửa Lĩnh vực cường giả, mình còn lâu mới là đối thủ của hắn.
Nhưng nếu để mặc Dương Lăng giết chết đám Ma pháp sư và Kỵ sĩ Giáo Đình trước mặt, thì khi Giáo Đình và Ma thú lĩnh trực tiếp phát sinh xung đột, sẽ tạo thành một ảnh hưởng nghiêm trọng với nỗ lực giết chết Thi vu vương.
Không có sự hỗ trợ của Giáo Đình, chỉ dựa vào mình và cao thủ của Hắc ám hiệp hội, việc giết chết Thi vu vương có thể nói là có đi mà khỏi có về. Vậy thì đừng mơ đến việc cướp được Thần Khí và thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ lần này. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Dương Lăng, tạm thời để bọn họ đầu hàng, giam hết bọn họ lại" Ngay khi Hoàng mông diện võ sĩ Gia Tây Á cảm thấy khó xử, trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu vừa nói vừa đi nhanh đến.
Mặc dù Hắc ám hiệp hội có mâu thuẫn rất lớn với Giáo Đình, nhưng trước khi giết chết Thi vu vương đoạt được Thần Khí, thì có sự thỏa hiệp về lợi ích. Nếu là bình thường, hắn tự nhiên mừng rỡ nhìn thấy Giáo Đình tổn thất trầm trọng, nhưng bây giờ vì liên thủ giết chết Thi vu vương, nên phải khuyên Dương Lăng lùi một bước.
"Bắt giam bọn họ lại?"
Nhìn trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu đang đi đến, Dương Lăng trầm mặt không nói. Mặc dù lo ngại Ba Lý Ma Nhĩ gia tộc cường địa, nhưng chỉ cần Gia Tây Á ra tay, hắn không hề do dự ra lệnh cho Hắc Long và Giác hồn xà tấn công. Nhưng trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu thì khác.
Phía sau trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu là Hắc ám hiệp hội cường đại, mà càng quan trọng hơn đó là nói ở một khía cạnh nào đó, hai bên là đồng minh, nên phải nghĩ đến ý kiến của đối phương. Ngoài ra, nếu không có sự cố gắng và trợ giúp của trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu, thì số người ở Hắc Thủy thành bị thiêu chết sẽ nhiều gấp vài lần. Hắn phải cân nhắc điểm này
"Dương Lăng, chúng ta chỉ là không hy vọng hao tổn lượng lực, để toàn lực đối phó Thi vu vương mà thôi. Trước hết cứ giam đám Kỵ sĩ và Ma pháp sư Giáo Đình đầu hàng lại, sau này ngươi muốn xử lý thế nào đều được" Thấy vẻ mặt âm trầm của Dương Lăng, trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu tự nhiên hiểu được lo nghĩ của hắn, dừng lại một chút, nói tiếp: "Chuyện này coi như chúng ta nợ ngươi một ân tình, sau này có gì khó khăn cứ mở miệng, ta tin tưởng Gia Tây Á đại nhân cũng tuyệt đối không cự tuyệt"
"Lĩnh chủ đại nhân, chỉ cần ngươi ra lệnh cho Ma thú đại quân dừng lại, sau này Ma thú lĩnh gặp khó khăn gì cứ việc nói. Chỉ cần Gia Tây Á ta có thể làm được, tuyệt đối không chối từ" Thấy Dương Lăng chần chờ chưa quyết định, không cần trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu nhắc nhở, Gia Tây Á cũng hiểu được nên nói thế nào.
"Hừ, hôm nay gặp được Trưởng lão và Gia Tây Á đại nhân, đám nhân mã Giáo Đình này nên cảm thấy may mắn. Sau này nhớ nhắc bọn chúng kính lễ với 2 vị" Tính toán một phen, Dương Lăng nhanh chóng quyết định, ra lệnh cho Ma thú đại quân buông tha đám Ma pháp sư và Kỵ sĩ quỳ xuống đất cầu xin tha thứ. Còn đám vẫn ngoan cố kháng cự, thì đó là bọn hắn muốn chết không thể trách được người khác.
Chết không đáng sợ, nhưng đáng sợ chính là biến thành một người điên hoặc ngu ngốc.
Nhìn xem đông đảo Ma pháp sư và Kỵ sĩ Giáo Đình đầu hàng nghĩ rằng đã thoát nạn, Dương Lăng cười lạnh. Truyền thuyết bởi vì vấn đề tín ngưỡng, nên Linh hồn của Kỵ sĩ và Ma pháp sư Giáo Đình đều mạnh hơn người bình thường, vừa vặn, Tinh thần lực của hắn lúc này đã đến bình cảnh, khó thể có tiến triển. Đem đám tù binh nhốt lại, hắn không ngại sử dụng Luyện Hồn Thuật cao cấp, hấp thu Linh hồn Năng lượng của bọn họ.
Cứ như vậy vừa để cho Hoàng mông diện võ sĩ Gia Tây Á và trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu 1 chút mặt mũi, khiến bọn họ nợ mình một món ân tình, vừa có thể tu luyện Luyện Hồn Thuật cao cấp, thông qua hấp thu Linh hồn của tù binh tăng cường Tinh thần lực, thật là một công đôi việc.
Ra lệnh cho trưởng lão hồ tộc đem trói đám tù binh lại, đưa về nhà lao, hắn rất muốn xem sự khác nhau giữa Linh hồn của Ma pháp sư và Kỵ sĩ Giáo Đình và người bình thường là như thế nào.
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #293


Báo Lỗi Truyện
Chương 293/832