Chương 288 : Xung Đột .


Dương Lăng cưỡi trên thú một sừng cấp tốc trở lại Duy Sâm trấn thì lúc đó cuộc chiến đã sớm chấm dứt, nhìn thành tường bên ngoài còn chưa kịp xử lý các vết máu, sắc mặt hắn ngày càng âm trầm lạnh lẽo.
Căn cứ theo lão quản gia Mục Nhĩ Bá Kỳ hồi báo, mặc dù hải đạo môn không chiếm được tòa thành nhưng lần này chúng đánh bất ngờ nên mức độ phá hoại rất lớn.
Tát Luy Nặc cảng khẩu có hơn mười công tượng thành thục, có hơn mấy trăm người lao lực, ngoài ra có một trăm binh lính, không một ai sống sót! Từ cảng khẩu đến Duy Sâm trấn ở hai bên đường có rất nhiều tiểu bộ lạc di cư đến sinh sống cũng bị bọn chúng làm cho cửa nát nhà tan.
Thật là quá sơ ý,quá khinh thường rồi!
Nghe mùi máu tươi trong không khí, Dương Lăng trầm mặc không nói, hắn hiểu được lần này thật là đại họa rồi! Vốn đã điều trăm binh lính tinh duệ,sau đó lại thêm ba trăm binh lính đến Hạt Sư cốc để canh giữ Mê Huyễn Thủy Tinh quáng sau khi phát hiện, nên đã quá hưng phấn mới mất đi cảnh giác. May là chỉ có một đám hải đạo tới, nếu Ban Đồ đế quốc thông qua đường biển đột nhiên xâm nhập Ma Thú Lĩnh, đó chính là một trường tai nạn.
"Đại nhân, thời khắc mấu chốt Tác Phỉ Á tiểu thư đã suất lĩnh một đám tinh linh chạy tới nên tổn thất của Duy Sâm trấn cũng không lớn!" Thấy Dương Lăng sắc mặt âm trầm, lầm lì như mất hết sạch tiền, nửa ngày đều không nói lời nào, lão quản gia hiểu được tâm tình của hắn, trầm ngâm một lát nói tiếp:" Sau khi đánh lui hải đạo, ta đã phái người dọc theo Đa Não Hà tìm kiếm hành tung của chúng, cũng có phái một liên đội binh lính đến Tát Luy Nặc cảng khẩu trú phòng"
"Tác Phỉ Á? Thời khắc mấu chốt, nàng suất lĩnh một đám tinh linh kịp thời quay lại?" Đợi mấy tháng rốt cuộc có tin tức tốt của Tác Phỉ Á, Dương Lăng mừng rỡ.
Từ mấy tháng nay, Tác Phỉ Á cũng không có tin tức.Mặc dù nàng được phần lớn tộc nhân hộ vệ đi tinh linh sâm lâm để tiếp nhận tẩy lễ, theo đạo lý mà nói sẽ không có gì nguy hiểm nhưng Dương Lăng vẫn lo lắng an toàn của nàng dọc đường đi.
Dù sao từ Duy Sâm trấn đến đại bản doanh của Tinh Linh sâm lâm ngàn dặm xa xôi. Trên đường lại có ma thú hoành hành, ai cũng không dám cam đoan có gì ngoài ý muốn xảy ra hay không.
Vốn hắn chuẩn bị giải quyết xong những chuyện quan trọng thì đi một chuyến đến đại bản doanh của Tinh Linh sâm lâm, tự mình đưa Tác Phỉ Á quay lại. Không nghĩ tới, nàng không những an toàn quay trở lại Duy Sâm trấn, mà còn đúng lúc giải vây, đánh lui được đám hải đạo đột nhiên tập kích.
"Đúng vậy, Tác Phỉ Á tiểu thư đột nhiên suất lĩnh một đám tinh linh kịp thời chạy tới, bất quá…"Nhìn thấy Dương Lăng hưng phấn, còn đang muốn hiểu rõ thời gian này trên lãnh địa đã xảy ra chuyện gì, Tác Phỉ Á thương tâm rời đi, lão quản gia không khỏi chần chờ không quyết, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên giải quyết thế nào. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Có chuyện gì nói cho ta biết , nhanh!" Nhìn thấy lão quản gia ấp úng, nụ cười trên mặt Dương Lăng khựng lại, bản năng cảm giác được có chuyện không tốt.
"Đại nhân, Tác Phỉ Á tiểu thư lưu lại truy tùy giả và thần điện hộ vệ của nàng giúp chúng ta phòng thủ, để tránh hải đạo trở lại đánh lén." Sau đó lão chần chờ chốc lát, thấy Dương Lăng nhìn mình không chớp mắt, lão quản gia hiểu rằng chuyện này căn bản là không dấu diếm được, lắc đầu nói tiếp:" Biết được chuyện của Vưu Na, nàng nhanh chóng trở về tinh linh bộ lạc, trước khi đi nàng muốn ta giao tấm da dê này cho ngươi"
Biết được chuyện Vưu Na?
Nghe lão quản gia nói như vậy, trong lòng hắn trầm xuống, hiểu được chuyện phải tới cuối cùng đã tới. Lúc trước thân trúng kịch độc của sát thủ Lưu Độc rồi cùng Vưu Na phát sinh quan hệ, hắn hiểu được sớm muộn gì cũng sẽ phải đối mặt với Tác Phỉ Á đang thương tâm đến chết!
"Dương Lăng, ta hận ngươi!"
Quả nhiên, mở tấm da dê ra, hắn thấy được một câu ngắn ngủi. Chữ viết xiêu vẹo, thậm chí tấm da dê cũng gần như muốn rách. Dĩ nhiên là Tác Phỉ Á thương tâm vô cùng,tức giận không thôi!
Chần chừ một chút khi nhìn thấy sắc mặt Dương Lăng càng lúc càng trầm, lão quản gia cẩn thận do dự nói:" Đại nhân, Tác Phỉ Á tiểu thư không những thông minh thiện lương, hơn nữa còn là Nguyệt nữ tế ti hiếm thấy của Tinh Linh sâm lâm.Có thể có một nữ chủ nhân như vậy, tuyệt đối là phúc khí của người dân trên lãnh địa.Chỉ cần ngươi tự mình đến tinh linh bộ lạc một chuyến,có lẽ nàng sẽ trở lại Duy Sâm tòa thành!"
Tự mình đến tinh linh bộ lạc một chuyến?
Nắm chặt tấm da dê của Tác Phỉ Á lưu lại, Dương Lăng trong lòng vừa động, nhưng ngẫm lại thì nhẹ nhàng lắc nhẹ đầu. Đối với tâm tư của lão quản gia Mục Nhĩ Bá Kỳ, trong lòng hắn rất rõ ràng. Từ lúc công khai quan hệ của mình và Vưu Na, mọi người đều có những tâm tư khác nhau. Hồ tộc trưởng lão, Ngưu đầu nhân tù trưởng va bán thú nhân A Tư Na Ma tự nhiên hy vọng Vưu Na trở thành nữ chủ nhân của Ma Thú Lĩnh. Nhưng Tạp Tây, A Cổ Tô và Mục Nhĩ Bá Kỳ lại thích nữ tinh linh xinh đẹp thiện lương Tác Phỉ Á, nhiều lần ở các trường hợp họ mập mờ bày tỏ quan điểm.
Tới bây giờ, mặc dù làm cái gì cũng không để ý nhưng với tâm tư của các thuộc hạ, Dương Lăng hơn ai khác cũng rất rõ ràng.Bất đắc dĩ phải xử lý,cho dù là với người khác cũng không đơn giản như vậy.
Vưu Na tính nết hiền hòa, hơn nữa Bán Thú nhân và loài người cũng giống nhau, không bài xích một chồng nhiều vợ,điều này thật là quá tốt nhưng tinh linh bộ tộc lại bất đồng.
Tinh Linh vốn là một chủng tộc duy mỹ và cố chấp, hơn nữa chưa kịp chuẩn bị tâm tư cho Tác Phỉ Á, để cho nàng trong thời gian ngắn tíếp nhận sự thật,cũng không dễ dàng. Cho dù chính tự mình chạy đến tinh linh bộ lạc, rồi giải thích chuyện mình bị trúng độc mới phát sinh quan hệ với Vưu Na,sợ rằng cũng không có gì tác dụng.
"Đại nhân, nghe nói tinh lình và quý tộc loài người cũng giống nhau, hôn nhân của người trẻ tuổi cùng phải do trưởng bối an bài" Lão quản gia dừng một chút, nói tiếp:" Nếu không, chúng ta chuẩn bị hậu lễ, trực tiếp tìm tinh linh trưởng lão, để cho hắn đem Tác Phỉ Á tiểu thư gả cho ngươi?"
Nhìn sắc mặt Dương Lăng, thấy hắn tâm tình bất định, lão quản gia nhanh chóng hiểu được khó khăn của hắn.Nói đến xông xáo làm việc, hắn có lẽ không bằng một người nữ hầu, nhưng nói đến thông hiểu tâm tư người khác, hắn đều giỏi hơn người bình thường. Dù sao làm quản gia hơn mười năm, hắn có thể làm xuất sắc, nhất là xuất thân làm quản gia trong gia tộc Hải Ni Bối Lỵ, một vị trí mà không phải ai cũng có thể tùy tiện đảm nhiệm cả.
Lão quản gia đã nghĩ, nếu đi khuyên Tác Phỉ Á, chi bằng trực tiếp tìm Tinh linh trưởng lão. Dương Lăng xuất thân đại quý tộc, thực lực cao thâm không lường được, ảnh hưởng của Ma Thú Lĩnh càng lúc càng lớn, cứ như vậy vì lo lắng cho tương lai của bộ lạc, tinh linh trưởng lão tuyệt đối sẽ đồng ý cùng Ma Thú Lĩnh thắt chặt mối quan hệ, thân càng thêm thân.
"Cũng tốt, Mục Nhĩ Bá Kỳ, chuyện này do ngươi đi làm. Mấy ngày nay ta phải nhanh chóng gia tăng thêm phòng thủ của Ma Thú Lĩnh!"
Dặn dò lão quản gia vài câu, Dương Lăng nhanh chóng rời đi. Trực tiếp tìm tinh linh trưởng lão là một biện pháp tốt, gả Tác Phỉ Á lại đây, sau khi gạo đã thành cơm, ván đã đóng thuyền thì giải thích với nàng cũng không muộn.
Chuyện của Tác Phỉ Á rất trọng yếu nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng không gấp. Lắc đầu, Dương Lăng chuẩn bị dùng thời gian một lần nữa gia tăng phòng ngự của lãnh địa, tránh cho việc lại bị hải đạo tập kích.
Trên lãnh địa, A Lạp Sơn khẩu dễ thủ khó công, có Tạp Tây tự mình trấn thủ, vô luận là thế lực của ai, trong khoảng thời gian cũng khó thể công phá được.Vấn đề lớn nhất bây giờ của Ma Thú Lĩnh, là uy hiếp lớn nhất từ phía biển.
Ma Thú Lĩnh đông nam bộ là thuộc Thái Luân đại lục, nam bộ là biển rộng vô tận mênh mang, có bờ biển thật dài tít tắp. Nếu muốn cố thủ thì phải vô cùng cật lực. Cổ nhân có câu :"Tấn công chính là phương pháp phòng ngự tốt nhất."
Muốn giải quyết uy hiếp lớn nhất từ trên biển, biện pháp tốt nhất là thành lập một binh chủng hải quân cường đại.Biết rõ bản đồ hàng hải, nắm chặt quyền khống chế lãnh thổ trên biển, tiêu diệt hải đạo trên vùng biển của lãnh địa, tiêu diệt những thế lực uy hiếp.
Có hiện kim dư dả, lại có sự ủng hộ từ các đại thương hội đang tràn vào, thuyền bè không là vấn đề lớn. Có kinh nghiệm phong phú, từng suất lĩnh hạm đội đánh bại hải tộc, thiên tài thống lĩnh A Tư Ma Na, vậy thì cũng không cần lo lắng vấn đề về tướng lãnh. Kế tiếp chỉ là phải tìm lượng lớn dũng sĩ rành rẽ về biển cả!
Tượng Quy nhân chính là hải quân trời sanh không ai có thể nghi ngờ, đáng tiếc tộc nhân bên người A Tư Na Ma quá ít, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết đến nơi nào tìm kiếm Tượng Quy nhân bộ lạc.Hà Mãng nhân tại Hắc Thủy Thành là chiến sĩ xuất sắc về hải lục, đáng tiếc số lượng cũng có hạn, cho dù cả tộc ra quân cũng chỉ có hơn hai trăm người!
Bởi vì lãnh địa phát triển càng lúc càng nhanh, người vào Duy Sâm trấn càng lúc càng nhiều, kể cả những võ sĩ tinh lực tráng kiện. Chiêu mộ binh lính từ bọn họ không khó, nhưng nếu muốn huấn luyện thành một chi hải quân tinh duệ, thời gian ngắn chắc không làm được.
Có thể thông qua các đại thương hội, tại các nơi chiêu mộ những người từ nhỏ sống cạnh biển lớn lên, những ngư dân thông thạo thủy tính chăng?
Một trận gió lạnh thổi qua, Dương Lăng trong lòng vừa động, những ngư dân từ nhỏ sống với biển quả nhiên là có ưu thế áp đảo. Thái Luân đại lục nhân số đông đảo, có rất nhiều cảng khẩu và bờ biển dài tít tắp nổi tiếng, trong một thời gian ngắn, có thể thông qua Bố Lạp Đức thương hội của Hải Ni Bối Lỵ chiêu mộ một đám ngư dân thông thạo thủy tính không phải là chuyện khó.
Đi ra khỏi Duy Sâm tòa thành, yên lặng trầm tư, Dương Lăng trong lúc vô ý đi dọc theo con đường đá sạch sẽ đến trước ngã tư đường thật phồn hoa. Mặc dù bầu trời rét lạnh, nhưng cứ khi đêm xuống thì mọi người tụ tập náo nhiệt tại tửu quán uống mấy chén, thảo luận chuyện một ngày trải qua.
Trong khoảng thời gian này tới nay, bởi vì có đại lượng người ồ ạt vào trấn, cùng với đại lượng thương nhân đi vào, lãnh địa như vầng trăng non tỏa sáng! Ngắn ngủi hơn một tháng, ở trên trấn có hơn mười mấy gian tửu quán, cạnh tranh ngày càng kịch liệt, nhưng người lại càng nhiều, sinh ý càng thịnh vượng, may mắn. Có lẽ Duy Sâm trấn không lâu sẽ thăng cấp thành Duy Sâm thành!
"Hừ, tên vô dụng, dám dành chỗ ngồi với Đức lỗ y chúng ta, cút!"
"Ngươi, ngươi nói một lần nữa"
Ngay lúc Dương Lăng đang day day huyệt Thái Dương, chuẩn bị trở lại Duy Sâm tòa thành, đột nhiên cách đó không xa có một gian tửu quán truyền đến một trận tiếng chửi mắng, sau đó lại truyền đến một trận kêu gào thảm thiết, phảng phất như xảy ra xung đột kịch liệt!
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #288


Báo Lỗi Truyện
Chương 288/832