Chương 249: Thần vu.


Vì đề phòng vạn nhất, Dương Lăng thêm một đạo cấm chế ở Mê tung trận, sau đó liên tục nuốt vào hai giọt Tinh Tủy. Rất nhanh, hắn cảm giác trong cơ thể tản mát ra một cỗ lạnh như băng, giống như uống một khối băng lạnh giá, hoặc là uống một ngụm rượu ngâm băng.
Vu lực dẫn dường, cảm giác lạnh lẽo vận chuyển theo một quỹ tích huyền ảo trong cơ thể hết vòng này sang vòng khác, không ngừng tuần hoàn. Bị Vu đan hấp thu dung hợp từng chút một.
Sau khi hấp thu năng lượng lạnh giá, Vu đan chuyển động càng lúc càng nhanh, không ngừng phun ra nuốt vào, mỗi lần đều dẫn một cố Vu lực khổng lồ. Dưới tác dụng của Luyện thể vu quyết, từng tia từng tia Vu lực thẩm thấu vào từng tế bào cơ thể, thẩm thấu vào từng khớp xương.
Cùng lúc đó, Tinh thần lực tăng mạnh mẽ, bán kính cảm giác tăng trưởng từng chút một. Đám Dã man nhân tuần tra ở bên ngoài sân, người hầu đang quét rọn tuyết đọng ở gần phòng lớn, mấy người bán hàng nhỏ ở bên ngoài Tòa thành, tất cả đều hiện lên trong trí não. Giống như Linh hồn xuất khiếu thấy được toàn bộ cử động của bọn họ, khoảng cách cảm giác càng ngày càng xa.
Bởi vì tác dụng của Tụ linh trận, thiên địa linh khí trong sân còn nồng đậm hơn cả sâu trong Đặc Lạp Tư rừng rậm, hơn nữa Sinh mệnh năng lượng màu xanh biếc mà cây cối tản mát ra, từ từ hình thành một vòng sương mù dày đặc. Mãi không tiêu tan bao phủ trong sân, chui vào trong cơ thể Dương Lăng qua các lỗ chân lông.
Một cơn gió lạnh mang theo bông tuyết qua đi, mây đen dần dần tan đi, lộ ra tinh tú. Theo ánh sao chiếu lên người, Dương Lăng vô ý thức vận chuyển Tinh mang vu quyết, giống như bọt biển hấp thu tinh lực của các ngôi sao. Linh thai không minh, vô ý thức đánh lên từng đạo dấu tay thần bí.
Ngao.
Không lâu sau, theo một tiếng rít gào loáng thoáng, Ấn ký hình tháp ở Mi tâm của hắn chấn động, lập tức như cái động không đáy điên cuồng hấp thu năng lượng xung quanh. Rất nhanh, giữa không trung hình thành một suối chảy năng lượng, hội tụ tinh lực của các ngôi sao đầy trời.
Từ từ, suối chảy Năng lượng càng lúc càng lớn, tốc độ xoay tròn cũng càng lúc càng nhanh. Cùng lúc đó, Ấn ký hình tháp càng lúc càng nóng, nhảy lên kịch liệt. Truyền ra từng tiếng gào loáng thoáng, trầm thấp mà có lực, trong nháy mắt truyền khắp cả Duy Sâm Trấn, như cơn sóng khuếch tán về phía chân trời.
Nếu Dương Lăng lúc này mà tiến vào Không gian Vu tháp, thì sẽ phát hiện không những Không gian đang nhanh chóng mở rộng, mà đồ án Mãnh thú trên Vu Tháp càng ngày càng rõ ràng, cùng phát ra tiếng rít gào rung trời.
Linh thai không minh, hắn chưa phát giác ra biến hóa của Vu Tháp. Nắm bắt dấu tay huyền ảo không nhúc nhích; nhưng nghe được tiếng rít gào như đánh vào Linh hồn, mọi người đều từ trong mộng tỉnh lại, người có Tinh thần lực càng cao thì càng mẫn cảm.
Tiếng gì vậy?
Sau khi nghe được tiếng rít gào kinh khủng, Cổ Đức vừa mới nằm xuống ngủ hoảng sợ ngồi dậy. Ngưng thần lắng nghe một lát, phát hiện thanh âm phát ra từ biệt viện của Dương Lăng, sắc mặt đại biến, "Hô" một tiếng, không kịp mang giày liền lao ra thật nhanh như cơn gió.
Trời ạ, đây là cái gì?
Vừa lao ra, hắn phát hiện đám binh lính tuần tra đều đang hoảng sợ ngẩng đầu nhìn lên trời. Hắn không khỏi chấn động trong lòng. Nhìn Năng lượng suối chảy kinh khủng trong không khí, nửa ngày không lấy lại được tinh thần.
"Nhanh, tăng cường đề phòng, phát hiện nhân vật khả nghi, toàn bộ giết hết"
Phản ứng lại, Cổ Đức nuốt nước miếng một cách khó khăn, vừa trầm giọng hạ lệnh vừa dẫn theo một đội tinh binh lao thẳng đến biệt viện của Dương Lăng.
Mặc dù ngay lập tức hắn không rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Nhưng nhìn thấy trung tâm của suối Năng lượng chính là biệt viện của Dương Lăng, mà nơi đó lại vừa vặn truyền ra từng tiếng rít gào khiến lòng người e sợ, hắn không cần suy nghĩ cũng hiểu được tất cả đều có liên quan đến Dương Lăng, lo sợ có kẻ nào lẻn vào ngây bất lợi với Dương Lăng.
Cổ Đức kinh hãi thất sắc, mà các thế lực khác cũng không ngoại lệ.
Ở chỗ đóng quân tạm thời của Hắc ám hiệp hội, trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu đang nhắm mắt minh tư đột nhiên mở to hai mắt, lập tức biến mất tại chỗ, nhanh chóng xuất hiện trên đỉnh một ngọn núi cao gần đó. Nhìn suối Năng lượng khổng lồ ở bầu trời Duy Sâm tòa thành, nghe được tiếng rít gào rung trời, thần sắc cả kinh.
Chẳng lẽ, đây là thực lực của cường giả đứng đầu của Thượng cổ triệu hồi sư gia tộc hoặc là đây là phương pháp cầu viện khác thường của gia tộc hắn?
Thông qua Ma pháp thủy tinh cầu cảm giác được Dương Lăng không có nguy hiểm về tính mạng, trưởng lão Khắc Lỗ Y Phu mặc dù thở dài một hơi, nhưng nghi hoặc khó hiểu, ngay lập tức không hiểu rõ ràng có chuyện gì xảy ra. Tuy nhiên, hắn có thể dám chắc gia tộc sau lưng Dương Lăng tuyệt đối không đơn giản.
Không có Ma pháp thuật huyền ảo, không có năng lực cường đại, tuyệt đối không thể nào khiến cho Thiên triệu như vậy. Suối Năng lượng trên bầu trời Duy Sâm tòa thành làm hắn càng thêm quyết tâm hợp tác với gia tộc Dương Lăng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
""Hơi thở của Vạn thú chi linh, trời ạ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
Ở khắp các ngõ ngách trong Đặc Lạp Tư rừng rậm, nhìn suối Năng lượng hiếm có giữa không trung, nghe được tiếng rít gào phảng phất như phát ra từ linh hồn, một gã đại hán mặt sư tử mình người thần sắc cả kinh, không hề phát giác ra cây Ma pháp trượng hình rắn đã rơi xuống mặt đất.
Cùng lúc đó, ở phía Nam Đặc Lạp Tư rừng rậm, một gã Ma pháp sư mặc áo bào trắng đang ngồi trên một khối cự thạch từ từ mở hai mắt, nhớ đến một truyền thuyết lâu đời mà Giáo Đình ghi lại.
Nuốt nước miếng một cách khó khăn, hắn gọi một gã Hồng y chủ giáo lại, phân phó vài câu. Tên Hồng y chủ giáo chấn động cả người rồi nhanh chóng rời đi, thông qua Ma pháp trận cách đó không xa quay về Thánh thành xa xôi.
Nhìn thấy màn thần kỳ đó, ở Duy Sâm Trấn không biết có bao nhiêu người cả đêm không ngủ.
Người lương thiện thì quỳ xuống mặt đất, cầu khẩn với Thần linh, hy vọng Thần linh che chở cho người nhà, che chở cho Ma thú lĩnh mới ra đời và Lĩnh chủ đại nhân mang đến cho mọi người vô vàn hy vọng.
Đám người mưu đồ tội lỗi thì lại giật mình trong lòng, trong lòng bọn họ thì Duy Sâm tòa thành càng thêm thần bí. Phản ứng lại, bọn họ đều thông qua các kênh khác nhau liên lạc với thế lực của mình.
Mọi người kinh hãi thất sắc, mà kẻ gây ra tất cả là Dương Lăng lại không hề phát giác ra, tận tình hấp thu Năng lượng trong trời đất. Linh hồn giống như đang ngao du trong Thiên địa, nhìn mỗi một cây đại thụ chọc trời sinh trưởng, nhìn một viên tinh cầu tự nhiên diệt vong, tựa hồ chạm phải Bổn nguyên lực lượng của trời đất.
Ta là ai?
Không biết trôi qua bao lâu, một bông tuyết lạnh như băng rơi xuống cổ, Dương Lăng mới từ từ hồi phục tinh thần, chậm rãi mở mắt ra. Nhìn dãy núi ở xa xa, đám mây ở cuối chân trời, cảm thấy mê man. Không rõ ràng đây là đâu, thậm chí không rõ mình là ai.
"Dương đại ca, để cho chúng ta đi vào, Dương đại ca"
"
Đại nhân, Đại nhân"
Rất nhanh, bên ngoài sân truyền đến tiếng kêu hấp dẫn chú ý của hắn, trong lòng vừa động, ngay lập tức thấy rõ mọi tình huống bên ngoài.
Dương đại ca?
Thông qua thần thức cường đại nhìn rõ đám người Vưu Na, Ngả Lỵ Ti, Cổ Đức, Mục Nhĩ Bá Kỳ và Duy Áo Lạp đang vô cùng lo lắng, Dương Lăng trong lòng vừa động, vô số trí nhớ hiện lên trong đầu. Rất nhanh, ý thức cũng từ từ tỉnh táo lại, cẩn thận xem xét biến hóa trong cơ thể.
Vu đan một mảnh màu đỏ, phun ra Vu lực khổng lồ trước đó chưa từng có, tinh lực dư thừa. Trước đây, phạm vi cảm giác chỉ có trong vòng năm mươi mét, bây giờ lại dễ dàng bao phủ cả Duy Sâm tòa thành.
So sánh với biến hóa trong cơ thể, bên trong Không gian Vu tháp biến hóa còn lớn hơn nữa.
Hồ nhỏ trồng Sinh mệnh chi thụ trở lên rộng hơn ba ngàn dặm, vô cùng rộng lớn; hạt giống và cây nhỏ Vưu Na trồng trong một đêm đã thành đại thụ cao mấy tầng, từ xa nhìn lại, trải dài ngàn dặm giống như một khu rừng rậm nguyên thủy hàng ngàn năm.
Rừng tre lúc trước chỉ có vài dặm, bây giờ ít nhất cũng hơn mười dặm, thậm chí trên trăm dặm. Vô cùng rậm rạp, còn lớn hơn rừng tre trong Tây Bá Lợi Á, phẩm chất càng ưu việt hơn.
Thủy đàm bên trong Phi long cơ địa mở rộng không biết bao nhiêu lần, mặc dù không rộng như Hồ nước trồng Sinh mệnh chi thụ, nhưng cũng không nhìn thấy cuối. Long cốt thảo trên bờ rậm rạp thành tảng lớn.
Chẳng lẽ, không chỉ thuận lợi phá tan cánh cửa trung cấp Thiên vu, còn đột phá đến tận Thần vu cảnh giới?
Nhìn Hồ nước rộng không cùng, nhìn rừng rậm trải dài ngàn dặm, nghĩ đến Vu lực và Tinh thần lực khổng lồ, cảm giác kinh người, Dương Lăng trong lòng vừa động. Thông qua Thổ độn pháp thuật thuấn di đến trước Vu Tháp, đi vào nhìn thì quả nhiên thấy cánh cửa lên tầng thứ ba đã mở từ lúc nào.
Cũng giống như tầng thứ nhất và tầng thứ hai, trên tầng thứ ba cũng có một tấm bia, khắc đầy đồ án và văn tự. Tuy nhiên bên trái tấm bia có để vài đồ vật tản mát ra Năng lượng ba động mịt mờ. Có cái toàn thân trong suốt, có cái đỏ bừng.
"Dương đại ca, để chúng ta đi vào, Dương đại ca"
"
Đại nhân, Đại nhân"
Ngay khi Dương Lăng chuẩn bị thăm dò bí mật Vu Tháp tầng thứ ba thì, bên ngoài sân truyền đến một loạt tiếng kêu. Bất đắc dĩ, hắn không thể làm gì khác hơn là lui ra khỏi Không gian Vu tháp, "Hô" một tiếng bay đến ngoài cửa.
"Dương đại ca, ngươi không sao chứ?"
Nhìn Dương Lăng đột ngột xuất hiện trước mặt, Vưu Na không để ý tất cả lao đến, nước mắt chảy ròng ròng. Từ tới hôm qua sau khi phát hiện hiện tượng kỳ quái, nàng vẫn canh giữ bên ngoài biệt viện, lo lắng Dương Lăng gặp điều gì bất trắc.
"
Không có việc gì đâu, yên tâm đi" Ôm sát Vưu Na vào lòng ngực, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng nàng, Dương Lăng nghi hoặc nhìn Cổ Đức. Cổ Đức biết ý, chần chờ một lát liền nói ra chuyện tối hôm qua.
Hiểu được chuyện gì xảy ra, Dương Lăng hiểu mình đã tiến giai đến cảnh giới Thần vu. Căn cứ theo như tấm bia giải thích, từ Thiên vu tiến giai đến Thần vu, hoặc là từ Thần vu tiến giai lên Hồn vu, cần có rất nhiều Năng lượng, khiến cho trời đất xảy ra dị tượng.
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #249


Báo Lỗi Truyện
Chương 249/832