Chương 240: Huyết nang.


Dưới sự chỉ dẫn của do thám, Giáo Đình Đại quân nhanh chóng hành động, cách cửa Sơn cốc càng ngày càng gần.
Hắc hắc, muốn chết.
Thở dài một hơi, Giáo Đình Đại quân cưỡi trên chiến mã không hề phát giác ra sự khác thường trên mặt đất, nhưng Dương Lăng thì lại thấy rõ ràng, Giáo Đình Đại quân vô ý đã rơi vào mai phục và cạm bẫy của Thực nhân đằng.
Đi vào càng sâu, chết càng thảm.
Hắn vốn còn chuẩn bị theo đuôi Giáo Đình Đại quân đo vào, nhìn xem đám Thực nhân đằng cổ quái và gai nhọn sắc bén trên người chúng, nhưng không thể không gạt đi ý niệm này.
"Kiều Đăng, ngươi không phải nói Tô Hoắc Nạp sơn cốc phi thường kinh khủng sao, làm sao đi lâu như vậy lại không có chút động tĩnh nào thế?" Mở cái mặt nạ ra, một tên Kỵ sĩ tuổi còn trẻ hỏi tến đồng bọn bên cạnh, hít lấy vài hơi không khí trong lành.
"Rất nhiều chuyện đều là truyền thuyết, rốt cuộc ra sao ai cũng không rõ ràng" Ngẩng đầu nhìn bụi cây thấp xung quanh, Kỵ sĩ tên là Kiều Đăng lắc đầu nói tiếp: "Tuy nhiên, ta vẫn cảm giác thấy Sơn cốc này có gì đó là lạ, cẩn thận một chút vẫn hơn"
Quay đầu nhìn Hồng y chủ giáo đang nhắm mắt dưỡng thần, một tên Kỵ sĩ mắt tam giác nói nhỏ với Kiều Đăng: "Hắc hắc, Kiều Đăng, sợ cái gì? Chẳng lẽ cô gái tối hôm qua quá mát mẻ, hút hết khí lực của ngươi?"
"Có ngươi đó, đừng tưởng rằng ai cũng giống như ngươi suốt ngày làm loạn"
Nhìn tên mắt tam giác háo sắc, Kiều Đăng vừa nói vừa lấy tay vỗ vỗ đầu hắn, sau đó thuận tiện bỏ mặt nạ xuống. Mặt lạ này là trang bị Giáo Đình mới chế tạo ra, năng lực phòng hộ rất cao, nhưng thật sự rất chặt, đeo vào ngay cả hô hấp cũng khó khăn.
Không biết vì sao, hắn luôn có một cảm giác bước vào Sơn cốc là có một cảm giác áp lực. Giống như đi đến một tòa Sơn cốc không khí hi bạc, hoặc là bị một đám quái thú khát máu nhìn chằm chằm, cảm giác cả người không thoải mái.
10 năm, đã 10 năm trôi qua.
Sờ sờ bộ râu mép cứng trên mặt, không biết vì sao, hắn nhớ đến cô gái Lỵ Lạp mười năm không gặp, nhớ đến người yêu cùng lớn lên trên bờ sông Mật Tây Tây Bỉ hà.
Căn cứ vào quy củ của Giáo Đình, chỉ cần làm Hộ giáo võ sĩ liên tục mười năm ở Thánh thành, tích lũy đủ quân công là có thể xin trở về giáo đường ở quê hương nhận chức, mỗi tháng lĩnh một khoản thù lao.
Danh xưng cao cấp Hộ giáo võ sĩ, công tác ổn định, thù lao không thấp.
Khổ cực nhiều năm như vậy, hắn rốt cuộc cũng thấy được hy vọng trở về nhà và cưới Lỵ Lạp, chuẩn bị sau hành động này sẽ xin chủ giáo đại nhân về nhà giúp mình cử hành hôn lễ. Nhớ đến nụ cười ngọt ngào của Lỵ Lạp, hắn tựa như được uống một bình mật ong Tây Bá Lợi Á.
"Ồ, kỳ quái, đây là cái gì?"
Sau khi bỏ mặt nạ ra, Kiều Đăng vặn vặn đầu, bóp bóp cái cổ tê dại. Không ngờ, trong lúc vô ý phát hiện mặt đất xung quanh có một ít thực vật cổ quái màu xanh biếc, không có chân cũng không có cánh, nhưng lại từ từ di động, từ từ bò đến chỗ mọi người.
Rụi rụi mắt, xác định mình không gặp ảo giác. Kiều Đăng tò mò bảo mọi người quan sát màn cổ quái đó. Rất nhanh, đông đảo Kỵ sĩ phụ trách mở đường đều tò mò nhìn đám thực vật màu xanh biếc đang từ từ di động. Ngay lập tức không ai hiểu rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
"Nhanh, lập trận phòng thủ, nhanh"
Cảm giác được Kỵ sĩ phía trước đã dừng lại, Hồng y chủ giáo mở hai mắt nhìn đám thực vật cổ quái, sau một lát trầm ngâm trong lòng vừa động. Lớn tiếng ra lệnh cho mọi người lập trận phòng thủ.
Vốn đông đảo Kỵ sĩ còn chuẩn bị giục ngựa chạy đến xem đám thực vật này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, vừa nghe Hồng y chủ giáo nói như vậy đều hành động nhanh chóng. Động tác rất nhanh, không hổ danh là Kỵ sĩ Giáo Đình được huấn luyện chu đáo.
Giáo Đình Đại quân hành động nhanh chóng, nhưng bọn hắn còn chưa lập trận tốt thì đã xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.
"Chi" một tiếng, trong không trung truyền đến một trận ba động không hiểu. Theo sát, mặt đất xung quanh chui ra một cây Trường đằng chỗ đỏ chỗ lục, như rắn độc chui thẳng vào vị trí yếu hại trên thân thể mọi người, tốc độ rất nhanh.
"Nhanh, lập trận, Ma pháp Vòng bảo hộ, nhanh"
Không kịp ứng phó, lại không kịp lập trận phòng thù, Đại quân Giáo Đình sơ hở rất nhiều. Trong nháy mắt đã có hơn 10 tên Ma pháp sư và Cung tiến thủ bỏ mình, bị thương càng nhiều hơn.
Có tên bị Thực nhân đằng quấn chặt cổ họng, thắt cổ đến chết; có tên bụng bị gai nhọn sắc bén của Thực nhân đằng đâm thủng, đừng nói là máu mà ngay cả nội tạng cũng chảy ra ngoài, co quắp một lát rồi nằm không nhúc nhích trên mặt đất; có tên bị Thực nhân đằng tốc độ cực nhanh đánh trúng hai mắt, biến thành người mù, đau đến độ ôm chặt hai mắt lăn lộn trên mặt đất.
Mặc dù đã sớm gia trì Ma pháp gia tốc, nhưng tốc độ của mọi người vẫn còn kém rất nhiều so với Thực nhân đằng. Đối mặt với đầy trời đằng ảnh, Kỵ sĩ mặc trọng giáp còn đỡ, cùng lắm chỉ chịu vài vết thương mà thôi, nhưng mà Cung tiến thủ mặc áo giáp da và Ma pháp sư không mặc áo giáp hộ thể thì rất thảm. Chỉ cần bị Thực nhân đằng chạm phải, ngay lập tức không chết thì bị trọng thương.
Sách sách, lợi hại, đây là thực lực chính thức?
Nhìn đầy trời đằng ảnh, nhìn thế công sắc bén và nhanh như tia chớp của Thực nhân đằng, nghe tiếng rít chói tai, Dương Lăng không khỏi cảm thấy may mắn không hành động lỗ mãng.
"A, đại nhân cứu mạng, đại nhân cứu mạng"
Sau trận tập kích bất ngờ, Thực nhân đằng quấn đám Ma pháp sư và Cung tiến thủ bị thương về phía bụi rậm thấp, vừa tha vừa co rút gai nhọn đâm vào người con mồi, hút máu trong cơ thể con mồi.
Không cẩn thận trúng chiêu, Cung tiến thủ và Ma pháp sư cảm giác như bị một cái dây trói chặt. Theo gai nhọn đâm vào cơ thể, tứ chi liền bủn rủn, tê liệt, dường như đã trống một loại kịch động, cơ bản không thể giãy dụa. Sau khi phí công kêu lên vài tiếng liền co quắp cả người, đừng nói là giãy dụa và phản kích, mà ngay cả khí lực mở miệng cũng không có.
Thực nhân đằng?
Nhìn đằng ảnh đầy trời, nhìn hơn mười tên Ma pháp sư và Cung tiến thủ bất hạnh cuốn đi, Hồng y chủ giáo kinh hãi, nhớ đến sách cổ Giáo Đình ghi lại về Thực nhân đằng, sắc mặt càng lúc càng tăm tối.
Mặc dù Tô Hoắc Nạp sơn cốc hung danh nổi tiếng, có rất nhiều truyền thuyết kinh khủng; nhưng hắn ỷ vào thực lực hơn người và đội ngũ cường đại, hắn không để truyền thuyết mờ ảo vào mắt, tự động nhận lệnh vào bên trong Sơn cốc thăm dò Di tích cự long.
Theo hắn nghĩ, Tô Hoắc Nạp sơn cốc sở dĩ khiến người sợ hãi, đơn giản là bên trong Sơn cốc có một ít Ma thú hung mãnh mà thôi. Cho nên dọc theo đường đi hắn đều cẩn thận nhắm hai mắt lại cẩn thận cảm giác Năng lượng ba động xung quanh, để tránh bị Ma thú phục kích. Không nghĩ được rằng, không bị Ma thú phục kích mà lại bị đông đảo Thực nhân đằng giết hại không kịp ứng phó.
Căn cứ sách cổ Giáo Đình ghi lại, Thực nhân đằng hút máu và Sinh mệnh năng lượng của đông đảo thực vật và động vật để sống, thương ky sinh trên cây có tánh mạng hưng vượng. Theo truyền thuyết, chúng nó không phải là thực vật của Thái Luân đại lục, mà là một vũ khí của Ác ma dị giới lưu lại trên Thái Luân đại lục trong Thần ma đại chiến .
"Hỏa hệ Ma pháp, nhanh" Nghiêng người tránh thoát một cây Thực nhân đằng đánh lén, Hồng y chủ giáo Khai Tắc Lợi quyết định phản kích, không cần niệm chú ngữ phát ra một bức tường lửa tận trời, trong nháy mắt đốt đám Thực nhân đằng không kịp né tránh thành tro bụi.
Căn cứ sách cổ ghi lại, Thực nhân đằng trời sinh miễn dịch với Ma pháp hệ thổ và thủy, tốc độ nhanh như chớp, nếu bị chúng quấn phải, thì ngay cả một tên Kiếm thánh cũng khó có thể thoát thân. Biện pháp hay nhất để đối phó chúng, chính là dùng lửa, sử dụng ngọn lửa thiêu đốt bọn chúng thành tro bụi.
"Hừ, thần thánh Vòng bảo hộ"
Ngâm nga một lát Khai Tắc Lợi không tiếc hao tổn ma lực thi triển thần thánh Vòng bảo hộ, bảo vệ mọi người không kịp ứng phó. Dựa vào ma lực và Tinh thần lực cường đại, một người ngăn cản lại tất cả công kích của Thực nhân đằng. Nguồn: http://truyenyy.com
Điều kinh khủng của Thực nhân đằng chính là gai nhọn sắc bén, tốc độ kinh người, số lượng khổng lồ và chất làm người khác tê liệt, lực lượng không phải là đặc trưng của chúng. Hắn tin tưởng dựa vào thần thánh Vòng bảo hộ có lực phòng ngự kinh người, ngăn cả đầy trời Thực nhân đằng đánh lén, giúp mọi người tranh thủ thời gian quý giá.
Được thần thánh Vòng bảo hộ của Hồng y chủ giáo bảo vệ, mọi người thở dài một hơi, lấy lại tinh thần liền nhanh chóng hành động. Ma pháp sư phát ra từng bức tường lửa, hoặc là phát ra một đoàn hỏa cầu, công kích nhánh cây trên bầu trời; Mục sư đi theo thì phụ trách cứu trị nhân viên bị thương, Cung tiến thủ và Kỵ sĩ phụ trách bảo vệ Ma pháp sư và Mục sư.
Không có cách nào trực tiếp công kích Giáo Đình Đại quân, đông đảo Thực nhân đằng thay đổi chiến thuật, cùng nhau công kích vài vài điểm trên Vòng bảo hộ, phát động công kích mãnh liệt, phát ra âm thanh trầm thấp. Tuy nhiên, lực phòng ngự của thần thánh Vòng bảo hộ rất kinh khủng, ngăn chặn tất cả công kích của Thực nhân đằng, mọi người bên trong Vòng bảo hộ sĩ khí tăng mạnh.
Một cái vỏ hoàn hảo?
Thấy hàng ngàn hàng vạn Thực nhân đằng cùng công kích cũng không thể đánh vỡ thần thánh Vòng bảo hộ của Hồng y chủ giáo, Dương Lăng cả kinh, âm thầm tính toán nếu thay đổi là tà nhãn đại quân công kích, vậy cần phải thay bao nhiêu lượt mới thành công phá vỡ Vòng bảo hộ này.
"Ma pháp sư sử dụng Ma pháp tấn công bản thể của nó, Cung tiến thủ bắn vào Huyết nang của chúng, nhanh"
Căn cứ sách cổ lưu lại, mỗi một cây Thực nhân đằng đều có rất nhiều nhánh. Ngoại trừ sử dụng Ma pháp hệ hỏa đốt chúng thành cho bụi, còn có một biện pháp khác là trực tiếp công kích bộ phận Huyết nang của chúng.
Huyết nang có thể nói là điểm yếu lớn nhất của Thực nhân đằng, cũng quan trọng như trái tim của loàn người, chỉ cần Huyết nang bị phá vỡ, chúng nó cơ bản sẽ mất đi năng lực hành động. Ngoài ra, Huyết nang còn có một tác dụng, dùng để ngâm rượu thì có hương vị rất thêm, tăng tốc độ tu luyện của mọi người, Thực nhân đằng càng già thì huyết nang lại càng lớn, rượu uống vào càng có tác dụng rõ ràng.
Ma Thú Lĩnh Chủ.

Ma Thú Lãnh Chúa - Chương #240


Báo Lỗi Truyện
Chương 240/832