Chương 13: Hai Người


Buổi tối, lại đến ca trực của Tiểu Ngưu và sư nương. Trải qua một thời gian ngắn cùng nhau, hai người nhanh chóng trở nên thân thiết đến mức không có chuyện gì là không thể tâm sự. Sư Nương nhận ra Tiểu Ngưu rất hoạt bát vui vẻ, ở bên cạnh hắn không bao giờ cảm thấy cô đơn. Nàng biết rằng nếu mình còn trẻ nhất định sẽ thích tiểu mao tử này.
Tương tự, ấn tượng của Tiểu Ngưu về sư nương càng ngày càng tốt hơn. Càng gần gũi, hắn càng cảm nhận rõ mị lực của nàng. Hắn cho là mị lực của sư nương không bằng được Nguyệt Ảnh và Nguyệt Lâm, nhưng hai nàng ấy lại không thể sánh được phong thái thành thục của sư nương, điều ấy khiến hắn đối với thân thể nàng càng thêm hiếu kỳ, hy vọng một ngày nào đó lột bỏ được lớp y phục bên ngoài đê khám phá quang cảnh kỳ bí bên trong.
Hắn vẫn tiếp tục kể cho nàng nghe những mẩu chuyện hoạt kê, khiến nụ cười luôn đọng trên môi, tâm hồn nàng trở nên thư thái. Nàng thầm nghĩ giá như cả đời có thể vui vẻ như thế này thì tốt biết mấy. Đáng tiếc, mình không có may mắn ấy, sống đến bây giờ, cũng chẳng có được bao nhiêu ngày vui vẻ như vậy. Âu cũng là số mệnh.
Trong lúc Tiểu Ngưu đang đắc chí, ở bên ngoài đột nhiên sinh biến. Tiểu Ngưu cùng Sư Nương nhìn nhau rồi cùng nhảy ra khỏi phòng. Chỉ thấy đại môn nơi hậu viện đã bị phá tung, một con quái vật đen kịt đang nhắm hướng đại sảnh lao tới. Quái vật này không phải xa lạ, chính là Mặc Long Tiểu Ngưu đã từng gặp qua - lúc này mắt lóe lam quang - dưới ánh đèn trông thật đáng sợ.
Sư Nương nhảy tới chặn đường Mặc Long, quát: "Mặc Long, còn không bó tay chịu trói?"
Dứt lời, trong cổ tay xuất ra một chiếc bạch trạc tử (Chiếc vòng màu trắng) nhắm hướng Mặc Long phóng tới. Mặc Long hú lên quái dị: "Con đàn bà thối của lão Trùng Hư, muốn khống chế ta sao, ngươi không đủ khả năng đâu".
Miệng vừa nói, thân hình vừa chuyển qua, tránh né ngân trạc tập kích. Tuy vậy, chiếc ngân trạc đó như có mắt, quay lại tiếp tục tấn công Mặc Long.
Bên ngoài vừa loạn, bọn Nguyệt Ảnh, Nguyệt Lâm, Tần Viễn và Mạnh Tử Hùng đã lần lượt từ xung quanh ập đến. Sư nương lại rút từ sau lưng một thanh nhuyễn kiếm tiếp tục nhằm hướng Mặc Long tấn công.
Mặc Long đối phó cùng lúc với bạch trạc tử và nhuyễn cân kiếm vẫn không hề úy kị. Tiểu Ngưu đứng bên cạnh nhìn vào chẳng biết làm thế nào cho tốt. Hắn tự biết khả năng bản thân còn kém rất xa, tiến lên chỉ tổ cản trở. Hắn nhìn Sư Nương vũ lộng thanh kiếm dáng vẻ phiêu dật, eo lưng mềm mại, nhất cử nhất động đều nhẹ nhàng, thanh khiết, uyển chuyển, rõ ràng đang trong sinh tử đả đấu nhưng lại như màn biểu diễn nghệ thuật của nàng. Theo từng nhịp di chuyển, phong nhũ phì đồn cũng nhịp nhàng theo, tràn đầy nhục cảm, tất cả đều đập vào mắt Tiểu Ngưu. Hắn thầm nghĩ Sư Nương quả là một vưu vật dụ người, dáng vẻ thanh tao của nàng, Nguyệt Ảnh với Nguyệt Lâm không thể bì kịp được. Giá như có thể đắm chìm trong hương vị của nàng thì tốt biết mấy.
Trải qua mấy hiệp, Sư Nương dường như không thể chế phục được Mặc Long. Mọi ngườ bên cạnh thấy vậy liền xông vào hỗ trợ, vây chặt mọi hướng. Mặc Long lo lắng kêu lên: "Quần công! Đó là phong cách của Lao Sơn phái các người sao?"
Dứt lời liền lui lại mấy bước, quay đầu chạy mất.
Sư Nương thu hồi trạc tử hét lớn: "Các ngươi để ý đám nhỏ, ta đuổi theo nó".
Vừa nói vừa thi triển khinh công nhưng nước chảy mây trôi nhanh chóng đuổi theo. Tiểu Ngư nhìn thấy, không nhịn được cũng rượt theo. Hắn không hiểu vì sao mình lại chạy theo, có lẽ là muốn được nhìn dáng điệu động lòng của sư nương.
Mặc Long chạy rất nhanh, hai người phía sau cũng không kém cạnh. Sư Nương ở phía trước, Tiểu Ngưu ở phía sau, lướt đi như gió. Ra đến ngoài cửa đông thành, Sư Nương thấy nơi này vắng vẻ, không sợ đả thương người vô tội, tay liền vung lên, phát xạ ngân trạc tử nhanh như thiểm điện về phía cổ Mặc Long. Mặc Long dù được lân giáp che kín người, song cũng có nhược điểm. Nhược điểm nằm ở khối thịt nhô ra trên cổ không có lân giáp bảo vệ. Đó là vết thương năm xưa Trùng Hư đã lưu lại trên người nó.
Mặc Long mỗi lần nhớ lại chuyện năm xưa bị người đả thương và cầm tù thì cực kỳ căm giận. Thấy ngân trạc tử của Sư Nương bay đến cũng không thèm quay đầu lại, tung một cú đá hậu đánh bật ngân trạc tử đi. Nhưng ngân trạc tử lại bay một vòng trở lại, khiến Mặc Long phải phản kích lần nữa, kết quả là Sư Nương cùng Tiểu Ngưu đã đuổi đến gần.
Mặc Long phát nộ, vừa quay đầu vừa há rộng miệng, oa lên một tiếng phun ra một cỗ đại thủy cuồn cuộn. Sư Nương đã có sự chuẩn bị từ trước, song chưởng lập tức giơ lên hóa giải luồng nước. Nhưng dòng nước lại tràn qua bên cạnh đánh Tiểu Ngưu ngã ngửa người, Sư nương cả kinh, vội dừng bước quay người chiếu cố Tiểu Ngưu. Nàng đỡ người hắn dậy, hỏi: "Tiểu Ngưu, ngươi thế nào rồi? Ngươi theo ta làm gì chứ."
Mặc Long thấy cơ hội hiếm có, liền phun một luồng đại thủy về phía đẩy bật sư nương và Tiểu Ngưu lên không, rơi về phía xa. Tuy nhiên Mặc Long cũng không có cơ hội thoát thân vì ngân trạc tử thừa cơ hội tiếp tục công kích nhược điểm nơi cổ của nó, khiến nó bật lên một tiếng kêu thảm thiết, trước mắt tối sầm. Còn Ngân trạc tử sau khi công kích đã tự động bay trờ về phía chủ nhân.
Mặc Long định thần lại rồi loạng choạng bỏ đi. Nó không còn được uy phong như lúc ban đầu, đành nuốt mối hận với Lao Sơn phái vào lòng, thề sẽ trả thù bọn họ.
Lại nói về Sư Nương cùng Tiểu Ngưu bị cỗ cường thủy công kích bắn vọt lên không trung, đẩy họ về tận đỉnh núi ngoài thành phía tây. Sự việc chỉ xảy ra trong chớp mắt. Giả sử Sư Nương không phải chiếu cố Tiểu Ngưu chắc chắn không đến nỗi vất vả như thế. Sư Nương lắc lư mấy lượt mới ôm được hắn hạ xuống bên sườn núi, trên một thảm cỏ được rừng cây bao bọc xung quanh.
Sư Nương đáp xuống, đặt Tiểu Ngưu nằm xuống đất. Tiểu nam nhân nàng ôm bên người, dù còn nhỏ nhưng dầu sao cũng là một nam nhân, hơi thở của hắn khiến nàng rất không thoải mái
Nàng đặt Tiểu Ngưu xuống rồi gọi hắn dậy, lay gọi rất lâu hắn mới có chút động tĩnh. Hắn gắng gượng ngồi dậy, nói: "Sư Nương à, ta không sao, còn Mặc Long thế nào, có bắt được hay không?"
Sư Nương cười đáp: "Tiểu Ngưu, mặc dù ta không bắt được nó, song cũng khiến nó bị thương không nhẹ. Nọ bị ngân trạc tử của ta kích trúng điểm yếu, không chết cũng trọng thương"
Tiểu Ngưu thở hổn hển nói: "Vậy là tốt rồi".
Hắn đưa mắt quan sát xung quanh, chỉ thấy thảm cỏ đang ngồi được bao phủ bởi rừng cây âm u và tĩnh lặng, dường như bất cứ lúc nào lang sói cũng có thể lao ra.
Bất chợt Sư Nương hắt hơi liền mấy cái, Tiểu Ngưu giờ mới nhận ra y phục hai người đều ướt sũng, hắn hỏi: "Sư Nương à, người lạnh lắm không?"
Sư Nương rụt vai đáp: "Không sao, ta ổn".
Tuy vậy y phục trên người ướt sũng, dính dớp khiến nàng rất khó chịu. Nàng thầm nghĩ chi bằng thi triển phép thuật, sớm đưa hắn trở về.
Không để Sư Nương động tay, Tiểu Ngưu rút đồ đánh lửa trong người ra, nhặt về một đống củi, gom lại rồi đốt lửa lên. Ánh lửa đỏ hồng soi rõ khuôn mặt của hai người. Những giọt nước còn vương trên tóc nàng chập chờn trong ánh lửa, lại thêm nét đẹp thành thục, dịu dàng, nhu mì, kiều diễm có chút rụt rè e thẹn của nàng khiến Tiểu Ngưu không khỏi sững sờ.
Sư Nương vừa thấy Tiểu Ngưu cũng ướt sũng từ đầu đến chân, trông như con vịt nước, không nhịn được cất lên một tràng thanh tiếu. Hắn nhìn Sư Nương, thấy nàng cười vui vẻ bất giác cũng bật cười theo.
Lúc này, Sư Nương cũng không vội vàng trở về. Nàng cảm thấy ở cùng một chỗ với tiểu mao tử này quả thật rất vui vẻ, trở về để làm gì? Hơn nữa đứa nhỏ này cũng là đồ đệ của nàng, Mặc Long lại trọng thương, nhất thời không thể quay lại tiếp tục gây tội. Chỉ có điều y phục dính chặt vào người rất khó chịu.
Tiểu Ngưu tựa hồ biết được vì sao nàng cảm thấy không thoải mái, liền nói: "Sư Nương à, người cởi bớt y phục ướt ra, ta sấy khô cho."
Sư Nương nhất thời ý thức ngay được hung hiểm, liền nói: "Không, không, không được, ta cần ngươi sưởi ấm cho ta sao, ta không cần".
Nàng cả thẹn, trước mặt một nam nhân sao nàng dám cởi áo ngoài ra? Bên trong nàng chỉ mặc quần lót và yếm đào.
Tiểu Ngưu hiểu ra liền tự động cởi y phục của hắn ra. Sư Nương chăm chú nhìn thân thể cường tráng của Tiểu Ngưu, trống ngực đập liên hồi, tựa như quay lại thời thiếu nữ. Nàng không khỏi chạnh lòng nghĩ cớ gì năm xưa mình lại chấp nhận lấy một lão nhân cơ chứ? Mình thực sự yêu ông ấy sao?
Tiểu Ngưu đứng dậy, tiến về phía Sư Nương. Nàng vơ vội một thanh củi đang cháy đứng phắt dậy nói: "Tiểu Ngưu, ngươi định làm gì?"
Tiểu Ngưu mỉm cười nói: "Sư Nương, người cởi y phục ướt ra đi, mặc tạm y phục của ta, như thế sẽ tốt hơn. Y phục của người để ta sấy khô cho"
Sư Nương vốn tưởng rằng tiểu tử này còn muốn chiếm tiện nghi của nàng. Nghe những lời ấy, lòng nàng chợt ấm lên. Nàng thầm nghĩ hắn nhất định không thể vô lễ với ta, dù sao nàngcũng là sư trưởng của hắn, hơn nữa trình độ nàng hơn hẳn hắn, nếu hắn muốn khi phụ nàng, nàng há lại sợ hắn sao.
Sư Nương chú mục nhìn hắn nói: "Ngươi buông y phục ra, xoay người lại, không được nhìn lén ta"
Tiểu Ngưu nhanh chóng đáp ứng nàng, buông y phục ra rồi lùi ra xa quay người đi. Sư Nương ngón tay run run, hồi lâu mới cởi xong quần áo rồi mặc y phục của Tiểu Ngưu vào.
Xong việc, Sư Nương nói: "Xong rồi!"
Tiểu Ngưu chuyển thân quay lại, thấy Sư Nương dù mặc y phục của mình vẫn không thể che dấu nổi thân hình mỹ lệ của nàng. Hắn không khỏi buột miệng tán dương: "Sư Nương à, người thật quyến rũ!"
Sư Nương cười u uất: "Tiểu Ngưu, sau này ngươi nhất định sẽ cưới được nương tử quyến rũ gấp trăm lần ta, nhưng ngươi phải có tiền đồ mới được."
Tiểu Ngưu liền đáp: "Chỉ cần bì kịp với Sư Nương, ta đã cảm ơn trời đất rồi".
Nói xong nhặt quần áo Sư Nương dưới đất lên đem hong khô trên lửa
Sư Nương thấy dáng vẻ quan tâm của Tiểu Ngưu như vậy, trong lòng cảm thấy ấm áp, đến ngồi xuống cạnh hắn. Cùng hắn nhìn ngọn lửa đang cháy bập bùng, trong lòng nàng vừa dễ chịu lại pha chút sợ hãi. Nếu chồng của nàng biết nàng đang ở cùng với một nam nhân trong đêm khuya thanh vắng, thật không biết ông ta sẽ phản ứng thế nào.
Tiểu Ngưu cảm nhận mùi hương tỏa ra từ người Sư Nương trong lòng cảm thấy lâng lâng. Hắn lên tiếng: "Sư Nương à, sau khi ta sấy khô y phục rồi, người bỏ quần dài và nội y đưa ta hong khô luôn, được không?"
Sư Nương nghe xong chân diện bất giác đỏ hồng nói: "Không, không, không cần, cái đó không cần phải sấy".
Đó là vật dụng của riêng nữ nhân, ngay cả trượng phu cũng chưa từng được nhìn kĩ, làm sao để nam nhân khác thấy cơ chứ.
Tiểu Ngưu biết nàng thẹn thùng, nên cũng không yêu cầu nữa. Có được một đại mỹ nhân như nàng bầu bạn trong lòng đã rất sảng khoái rồi. Hắn biết đây là cơ hội hiếm có, thầm nghĩ xem có cách nào để ôm được nàng vào lòng. Cho dù như vậy không thể thực sự tiếp xúc với làn da mịn màng của nàng, nhưng cảm giác đó nhất định cũng rất tiêu hồn. Đối với mỹ nhân mà nói, chỉ cần có cơ hội, nhất định phải chớp lấy, không được mềm lòng. Giống như lần trước buông tha Nguyệt Ảnh rồi chính mình cũng chẳng được báo đáp chút nào. Đó quả thật là bài học nhớ đời, mình nhất định không thể sai thêm lần nữa.
Nghĩ vậy, Tiểu Ngưu liền quay đầu lại, liếc nhìn thân thể dụ người của Sư Nương. Hắn phát hiện ra nàng cũng đang chú mục nhìn mình, tim bất giác nóng bừng lên. Hắn không thèm tránh né cái nhìn của nàng, trong khi Sư Nương lo sợ quay mặt tránh đi chỗ khác. Nàng tự trách mình: "Vì lẽ gì mà ta phải sợ hắn cơ chứ? Hắn chẳng qua chỉ là một tiểu mao tử thôi mà."
Hai người im lặng chẳng nói với nhau câu nào, Tiểu Ngưu lặng lẽ hong khô y phục cho Sư Nương, đến khi khô rồi đưa cho nàng. Sư Nương nhận y phục rồi nói: "Quay lưng lại, không được nhìn lén"
Tiểu Ngưu đáp ứng, nhưng vẫn mơ đến thân hình đầy đặn mềm mại của nàng nên nhịn không được mà quay đầu lại. Sư nương cởi bỏ quần áo của Tiểu Ngưu, mặc lại y phục của mình, lúc này nàng không hề chú ý đến hắn.
Tiểu Ngưu lớn gan, mắt nhìn nàng chằm chằm. Sư Nương toàn thân một màu đỏ hồng, da tay trắng nõn, tiểu yêu trơn nhẵn, cùng cái eo thon nhỏ quyến rũ mị người khiến nam nhân hóa dại. Nhất là nơi hung bộ bị khuất, căng tròn, chín mọng tạo thành một thung lũng mê người. Tiểu Ngưu cảm thấy môi mình khô cứng, tán thưởng: "Sư Nương à, người đẹp quá!"
Sư Nương vừa ngẩng đầu lên, thấy Tiểu Ngưu hai mắt sáng rực, không khỏi giận dữ. Nàng quấn chặt quần áo quanh mình, nhảy tới trước một bước, vung quyền đả tới. Tiểu Ngưu không biết kiếm đâu ra dũng khí, một tay quơ tới nắm lấy cổ tay nàng, thuận thế ôm nàng vào ngực. Với võ công của Sư Nương, thu phục Tiểu Ngưu là điều thập phần đơn giản. Chỉ không biết tại sao hôm nay nàng cảm thấy cánh tay hoàn toàn vô lực. Có lẽ nàng cũng không muốn phản kháng. Nàng chỉ thấp giọng quát: "Tiểu sắc lang, nếu ngươi đụng đến ta, ta sẽ làm cho ngươi hối hận cả đời"
Tiểu Ngưu thấy nàng ngoài miệng hung dữ, nhưng động tác tịnh không hề cự lại. Hắn mừng rỡ, ôm chặt nàng vào lòng, hôn nhẹ lên má nàng. Bàn tay lớn gan lần vào trong lớp y phục của nàng mò mẫm đầu nhũ câu, đùa nghịch hai quả bóng tròn mà dãi chảy ròng ròng. Hắn cảm thấy hai bên giống nhau, vừa lớn vừa mềm mại, lại rất đàn hồi. Đây thực là đồ chơi tốt nhất của Tiểu Ngưu.
Sư Nương bị tập kích đến chấn động tâm thần, còn chưa kịp thở, Tiểu Ngưu đã đặt môi mình lên môi nàng, hơn nữa còn cuồng bạo hôn nàng. Sư Nương cảm thấy đầu óc trống rỗng, tất cả mọi thứ đều quên hết, chỉ biết để mặc cho tiểu tử này khinh bạc
Tiểu Ngưu không còn ngờ nghệch như xưa. Trải qua mấy lần cùng Nguyệt Lâm "Học hỏi", "Tìm tòi", về phương diện này có thể nói đã tiến bộ rất nhiều. Hắn lão luyện nghịch ngợm bầu nãi tử của nàng, mở rộng miệng tham lam hôn đôi môi mọng đỏ thậm chí còn đưa đầu lưỡi thăm dò sâu hơn.
Sư Nương đương nhiên không thể dễ dàng cho hắn chiếm hết tiện nghi, nàng ngậm chặt răng lại không cho lưỡi hắn luồn vào. Nhưng Tiểu Ngưu có cách, hắn dùng ngón tay nắn nhẹ đầu nãi tử, khiến nàng giật thót a lên một tiếng, Tiểu Ngưu liền thừa dịp tiến vào.
Hắn tìm được đầu lưỡi ngọt lịm của nàng, không ngừng liếm mút. Đại thủ đẩy nhẹ nàng xuống, nắn bên này một hồi, day bên kia một lát. Sư Nương sống đến giờ, ngoại trừ lão công của nàng tịnh không có một nam nhân nào được thưởng ngoãn đến. Đúng ra với cả nam nhân của nàng mà nói, đối với thân thể của nàng cũng chẳng biết được bao nhiêu. Lão ta cả võ học lẫn pháp thuật đều đã đến xuất thần nhập hóa, nhưng trên giường chỉ là một kẻ thô lỗ, mỗi lần ân ái cũng chỉ là ứng phó mà thôi, khác hẳn với Tiểu Ngưu tinh tế ân cần. Bởi vậy những vuốt ve ban đầu của Tiểu Ngưu đã phát huy tác dụng.
Sư Nương bắt đầu có chút phản kháng nhưng chỉ trong chốc lát lại phát ra những tiếng rên nhẹ mê man. Nàng bị Tiểu Ngưu nhiệt tình công kích khiến toàn thân nóng bỏng, tiếng rên càng ngày càng lớn. Đặc biệt nơi hạ biên của nàng tưởng như đang phát hỏa, chỉ chờ bộc phát trong nhất thời.
Tiểu Ngưu nhanh chóng thoát khai y phục nàng, để lộ rõ ra hai bầu đại nãi tử. Hai bầu nãi tử rõ ràng giống như hai con thỏ trắng, nãi đầu đỏ sậm nhô lên yêu kiều. Tiểu Ngưu một tay túm lấy, vừa nhay nhay, chà sát, chốc lát lại đẩy kéo, không ngớt đùa nghịch phấn khích, phút chốc đã khiến hai nãi đầu dựng đứng.
Tiểu Ngưu cực kỳ yêu thích đôi nãi tử này, hắn cúi thấp đầu xuống, ngậm lấy một bên nãi đầu, nút mạnh, bên kia, tay vẫn không ngừng xoa nắn. Sư Nương bị Tiểu Ngưu tấn công đến mức thân thể mềm mại khẽ giật liên hồi, đôi mắt đẹp nhắm hờ lại. Hai tay vốn muốn đẩy đầu Tiểu Ngưu ra, đuổi hắn cút ngay, nhưng chẳng hiểu tại sao lại thành ép đầu hắn xuống. Dáng vẻ rõ ràng là cổ vũ Tiểu Ngưu tiếp tục làm chuyện xấu.
Tiểu Ngưu luân phiến ngậm hai nãi đầu, nút đến mức hai nơi ấy lấp lánh nước. Hắn phảng phất như đang trở lại thời gian còn nhỏ, tưởng như đang bú bầu sữa mẫu thân mình. Sư Nương bị hắn kích động đến mức đôi môi mọng đỏ hé ra, kêu nhẹ lên, rên hừ hừ, khuôn mặt tươi sáng như ánh mặt trời sau mây. Sư Nương cảm giác toàn thân như đang phát hỏa, dục vọng đã bị đẩy lên cao độ. Nàng đến tuổi này cũng chưa bao giờ kích động đến như vậy. Nàng không thể tưởng tượng được một tiểu nam nhân lại khiến mình thành ra bộ dạng này.
Tiểu Ngưu đương nhiên không muốn sẽ dừng lại tại đây. Hắn ngẩng đầu lên, cởi y phục nàng quẳng xuống đất, sau đó đẩy Sư Nương nằm xuống, bản thân mình cũng nằm úp trên người nàng. Hắn vừa hôn Sư Nương, một tay chậm rãi cởi bỏ nội y của nàng. Sư nương trong cơn mê mị vẫn không hề hay biết.
Tiểu Ngưu đưa ngón tay vào cửa mình nàng, chạm đến tiểu đậu đậu dưới tán lá rừng, liền không khách khí bắt đầu day nhẹ. Đây là một trong những địa phương mẫn cảm nhất của nàng, vừa chạm dến đó, thân thể nàng như bị điện giật, nàng bật thốt ngăn cản hắn: "Tiểu Ngưu, Tiểu Ngưu, ngươi không được như vậy. Ngươi nhanh lên buông ta ra, ta là trưởng bối của ngươi mà"
Tiểu Ngưu đáp: "Sư Nương à, nàng bây giờ là nữ nhân của ta. Ta muốn nàng"
Sư Nương hừ nhẹ: "Không, không thể. Ta là gái đã có chồng, ta không thể có lỗi với ông ấy"
Tiểu Ngưu cười nói: "Sư Nương à, ông ấy nhất định không biêt đâu. Hôm nay ta nhất thiết khiến nàng mê thích. Hơn nữa ta biết nàng cũng thích ta".
Dứt lời, đã nhích ngón tay tiến nhập vào hoa huyệt. Nơi đây sớm đã ngập đầy xuân thủy. Sư Nương hưng phấn rên nhè nhẹ, eo lưng cong oằn, kiều đồn bất giác ưỡn lên, dâm thủy ngập ngụa tràn xuống thấm đẫm cúc hoa.
Sư Nương kêu lên: "Không cần, không muốn, ngươi mau buông tay ra nhanh lên. Bằng không, ta sẽ hận ngươi cả đời"
Tiểu Ngưu mỉm cười đáp: "Sư Nương à, ta chỉ sợ khi Tiểu Ngưu buông người ra rồi, người lại hận ta cả đời thôi".
Vừa nói, Tiểu Ngưu vừa cúi thấp xuống, nhẹ nhàng phân khai đôi chân của nàng, sau đó banh rộng hoa huyệt, hôn lên đó một hơi thật mạnh, thật sâu.
Sư nương chưa từng bị người làm như vậy. Nam nhân vô dụng của nàng cho tới bây giờ chưa bao giờ làm nàng thỏa mãn, đây là lần đầu tiên nàng tận hưởng hương vị ngọt ngào mới lạ, cảm thấy như hồn đã lìa khỏi xác.
Sư Nương theo bản năng bật thốt: "Tiểu Ngưu, Tiểu Ngưu à, ngươi quả thật lợi hại. Ngươi khiến Sư Nương sướng muốn chết, ngươi hôn mạnh vào, để sư nương sướng đến chết đi."
Tiểu Ngưu được nàng cổ vũ, há chẳng tận lực hơn sao? Tiểu Ngưu tiếp tục liếm trong chốc lát, sau đó cúi xuống nhẹ nhấc đôi chân nàng lên cao, để nàng tự giữ lấy chân mình, còn chính mình thì ôm lấy kiều đồn phì nhiêu, lưỡi quét từng chút từng chút trên cấm khu của nàng. Mỗi lần quét tới lại khiến Sư Nương rên lên một tiếng, tất cả những âm thanh hoan lạc đó đều khiến người ta phải tiêu hồn.
Tiểu Ngưu ngẩng đầu lên, chỉ thấy trong ánh lửa chập chờn, bên dưới là một tuyệt sắc mỹ nhân da trắng như tuyết, hạ thể phong tình. Phong đồn dưới góc độ này càng trở nên tuyệt mỹ. Hai lỗ nhỏ nơi rừng rậm đã ướt đẫm nước. Nhất là hai phiến tiểu hồng môn đang co thắt theo từng tiết tấu khiến Tiểu Ngưu nhìn thấy lập tức cảm nhận đầu óc như nổ tung, không còn nhận thức được gì. Hắn lúc này chỉ biết là mình phải làm nàng.
Nàng vừa thở hổn hển vừa gọi: "Tiểu Ngưu à, Tiểu Ngưu, ngươi là nam tử Hán đích thực, nhanh đến đây đi, Sư Nương cần ngươi"
Tiểu Ngưu chỉ chờ nghe được câu này. Hắn vẫn cố dùng miệng quét thêm một đường. Vị nồng nồng khăm khẳm càng khiến hắn thêm phần kích thích.
Tiểu Ngưu nhanh chóng thoát y, dâm côn đã sớm căng thẳng. Hắn nhìn lại Sư Nương, chỉ thấy hai tay nàng vẫn ôm vòng lấy chân, hạ thể nhô cao, tiểu huyệt cùng cúc hoa dâm đãng mời gọi hắn tiến vào khai phá.
Tiểu Ngưu lúc này giống như sói đói. Hắn bổ nhào đến, giữ nguyên Sư Nương ở tư thế đó. Tay cầm đại bổng quay về phía động huyệt từ từ đâm vào. Nhờ dâm thủy hỗ trợ, trường côn của Tiểu Ngưu dễ dàng nhập động. Khi quy đầu tiến vào đến hoa tâm, Sư Nương sướng khoái rên lên: "Thật tốt quá, thật cứng quá, đúng là sức trẻ mà. Chàng khiến thiếp chết mất. Thiếp yêu chàng"
Tiểu Ngưu nghe được không khỏi tự hào, giữ lấy chân nàng từng chút từng chút nhập động. Sư Nương là một mỹ phụ trưởng thành, nhục động tự nhiên lớn hơn Nguyệt Lâm một chút. Có điều nàng chỉ có kinh nghiệm với một cây nhục bổng duy nhất, hơn nữa nhục bổng đó hiển nhiên chẳng to lớn gì. Bởi vậy Tiểu Ngưu tiến vào vẫn cảm thấy rất bức bối. Hắn đâm sâu vào tận cùng cung cấm - nơi mà người tiền nhiệm chẳng bao giờ đến được. Đó thật sự là nơi Sư Nương khát khao nhất, cảm thấy sướng khoái nhất nên nàng càng ra sức quằn quại, so với dáng vẻ thục nữ nghiêm trang thường ngày hoàn toàn tương phản
Trong chốc lát, Tiểu Ngưu buông thân thể Sư Nương ra, chuyển về tư thế truyền thống. Hắn vừa làm vừa hỏi: "Sư Nương, người cảm thấy thế nào?"
Sư Nương lúc này khép mắt, thoải mái vòng tay quanh cổ Tiểu Ngưu, rên rỉ: "Sướng quá, thật sướng quá, toàn thân ta dường như đang bay bổng"
Vừa nói vừa dốc sức phối hợp với Tiểu Ngưu, vô luận là vặn người hay cong eo đều là vừa khít. Tiểu Ngưu thầm nghĩ rốt cuộc phụ nhân khác với tiểu cô nương. Nhìn xem, lần đầu Nguyệt Lâm nhất định không giống thế này.
Hai người ra sức phối hợp với nhau, Tiểu Ngưu dập xuống, Sư Nương dâng lên, cùng nhau đạt được tận cùng khoái lạc. Tiểu Ngưu không ngờ rằng sư nương nhiệt tình, phong tao như vậy, khí thế như muốn nuốt từng đoạn nhục bổng của hắn vào trong. Vậy mới biết nàng đã phải kìm nén cảm xúc của mình trong thời gian rất dài
Trước đây nhằm báo đáp ân tình, nàng đã dâng tuổi xuân của mình cho một lão nhân. Trượng phu nàng việc gì cũng có hứng thú chỉ với nữ sắc là rất thờ ơ. Sư Nương không hề lo lắng trượng phu lăng nhăng ở ngoài, nhưng trên giường lão lại không có một chút phong tình, thường không thể khiến nàng đạt đến cao trào. Mỗi lần đều vậy, nàng chưa kịp bắt đầu trượng phu đã xuất khí rồi lập tức nghỉ ngơi, tịnh không lý gì đến cảm giác của nàng. Nàng thường óan trách vận mình không tốt, cớ gì lại lấy một khúc gỗ như vậy làm chồng.
Thân là chưởng môn phu nhân, Sư Nương không thể đi quá giới hạn với một nam nhân khác nên đành phải kìm nén bản thân. Nàng đang lúc khí huyết phương cương, nam nhân của nàng một tháng cũng chỉ ngủ bên nàng mươi bữa, hơn nữa trong mươi ngày đó cũng chẳng được mấy hồi. Thử hỏi làm sao nàng có thể kìm nén được? Vậy nên hình thành áp ức trong nàng âu cũng là điều dễ hiểu. Nhưng bề ngoài nàng lại luôn phải thể hiện dáng vẻ hạnh phúc. Lần này Tiểu Ngưu vừa câu dẫn sư nương đã dễ dàng đáp ứng. Đương nhiên trước đó tính cách của hắn cũng khiến nàng vô cùng yêu mến, nhưng giả như hắn không chủ động tiến tới, nàng cũng chẳng dám loạn động như vầy.
Tiểu Ngưu ba mặt giáp công, trên thì không ngừng hôn nàng, tay mân mê bầu nãi tử còn hạ thể vẫn không ngừng xuất nhập động tiên. Sư Nương bị Tiểu Ngưu làm cho toàn thân mềm nhũn, khoái cảm không ngớt tuôn trào
Tiểu Ngưu không thể tưởng tượng có thể chiếm hữu mỹ nhân này nhanh như vậy nên không nhịn được mà phóng xuất bao nhiêu tinh khí. Sư Nương ôm chặt lấy hắn, như lo sợ dòng chảy ấm nóng kia sẽ thoát ra ngoài.
Sư Nương ôm chặt lấy hắn như sợ rằng sẽ mất hắn. Nàng khép hờ đôi mắt yêu kiều, phảng phất tận hưởng dư vị chưa tan. Nàng thực sự hoài nghi tất cả chỉ là một giấc mộng. Nàng vẫn nghĩ mình không thể có được niềm hạnh phúc này.
Nàng thở gấp gáp: "Tiểu Ngưu à, ngươi kết thúc sớm thế? Ngươi thấy không khỏe sao?"
Nói những lời này, nàng lộ ra vài phần bông đùa, dáng vẻ vô cùng quyến rũ, gợi cảm.
Tiểu Ngưu cảm nhận thân thể nàng đích thực còn phong tình, nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Thân thể ta thật ra không có bệnh tật gì, vẫn cứng như tượng sắt, Có điều trong lĩnh vực này Tiểu Ngưu chỉ là kẻ học việc, không có chút kinh nghiệm nào nên mới ra nhanh như vậy."
Sư Nương hứ nhẹ một tiếng nói: "Sắp chết đến nơi mà vẫn còn hý lộng quỷ thần. Ngươi tưởng ta không nhận ra sao, ngươi kinh nghiệm đầy mình thì có, nhất định ngươi đã nếm qua không ít nữ nhân rồi."
Tiểu Ngưu nói nhanh: "Sư nương, người nghĩ vậy oan uổng cho ta quá. Nàng là người đàn bà thứ hai trong đời ta, vậy nàng thử nói xem ta có kinh nghiệm gì chứ?"
Sư nương hỏi lại: "Ai là người đầu tiên?"
Tiểu Ngưu đương nhiên không nói đến Nguyệt Lâm, nên chỉ nói là một tiểu nha hoàn trong nhà mình. Sư Nương lại hỏi bộ dạng tính cách nàng ta ra sao, Tiểu Ngưu chỉ trả lời qua quít. Sư Nương đang vui sướng trong lòng, đương nhiên chẳng để tâm
Tiểu Ngưu hỏi: "Sư Nương à, ta khiến nàng khoái lạc chứ?"
Sư Nương e thẹn trả lời: "Cái đấy cũng hỏi được sao? Ngươi đương nhiên là rất tốt, chỉ là nhanh quá khiến ta chưa thỏa mãn."
Tiểu Ngưu cười nói: "Nếu nàng có hứng thú, chúng ta lại tiếp tục"
Sư Nương hoài nghi nhìn hắn hỏi: "Tiểu Ngưu, ngươi còn có thể tiếp tục sao?"
Tiểu Ngưu cười nói: "Thế mà cũng hỏi, ta đương nhiên có thể làm tiếp mười lần cũng không vấn đề gì"
Sư Nương hỏi: "Vậy người làm thế nào để nó cứng lại?"
Tiểu Ngưu cười hắc hắc đáp: "Nó muốn Sư Nương đến trợ giúp cho"
Sư Nương lại hỏi: "Ta giúp ngươi như thế nào đây?"
Tiểu Ngưu từ trên người Sư Nương ngồi xuống nói: "Sư Nương à, người dùng miệng liếm được chăng? Ta muốn thưởng thức hương vị đó"
Sư Nương e thẹn, hừ nhẹ nói: "Người nghĩ Sư Nương ta là ai? Cái loại việc vô sỉ này là ta mặc kệ. Bất quá ta có thể vuốt ve nó cho ngươi. Nó không chịu đứng dậy là vấn đề của ngươi".
Vừa nói, Sư Nương vừa ngồi xuống bên cạnh Tiểu Ngưu, tay cầm lấy tiểu bằng hữu của hắn, tùy hứng nghịch ngợm.
Cánh tay ngọc vừa chạm đến nhục côn, Tiểu Ngưu liền cảm thấy một cỗ hỏa khí chạy dọc toàn thân. Một ngọn lửa nhanh chóng bùng phát, như muốn cùng Tiểu Ngưu tranh đấu. Tiểu Ngưu thầm nghĩ nếu ngày nào cũng được người ngọc thổi tiêu giống như Nguyệt Lâm, thật là vô cùng mỹ mãn. Bất quá cũng không cần gấp, đây cũng mới chỉ là đêm đầu tiên với nàng. Tin rằng sau này khi quan hệ gần gũi hơn, nàng nhất định sẽ cho ta toại nguyện.
Tiểu Ngưu được Sư Nương làm cho thoải mái vô cùng, lại nhìn nàng khuôn mặt kiều diễm vô cùng, đôi mắt trong như nước hồ, lộ ra xuân tình mê người, khiến cho nam nhân vừa nhìn thấy đã muốn cùng nàng hoan hảo. Tiểu Ngưu vòng tay ôm nàng, chuyển thân tới hôn lên đôi môi mọng đỏ của nàng. Lúc này Sư Nương không hề có điều gì băn khoăn, đưa đầu lưỡi ngọt ngào ra cho Tiểu Ngưu nhấm nháp. Tiểu Ngưu tiếp nhận đầu lưỡi, tận tình liếm mút, chỉ cảm thấy miệng nàng tất cả đều là hương khí
Tiểu Ngưu đặt tay lên ngọn cao phong, tận tình thưởng ngoạn đôi nãi tử. Dưới sự săn sóc của Tiểu Ngưu chúng đã trở nên cương cứng. Tương tự như vậy, Sư Nương đã biến nhục con của hắn trở thành một cây thiết bổng.
Hai người cuồng nhiệt hôn nhau, trao nhau thắm thiết. Tiểu Ngưu tự mình nằm xuống, để Sư Nương nằm úp quay ngược chiều trên người mình. Nàng liền hỏi: "Thế này là thế nào?"
Tiểu Ngưu nháy mắt nói: "Ta muốn hôn lên chỗ đó của nàng"
Sư Nương trong lòng phát sốt nói: "Không phải vừa mới hôn lên chỗ đó sao?"
Tiểu Ngưu đáp: "Còn chưa được thỏa mãn. Đến đây, để ta hôn nàng"
Sư Nương cười, y lời cưỡi lên, thân thể phía trước uốn lên, phong đồn ôm sát vào cổ Tiểu Ngưu. Tiểu Ngưu bị hương thơm nữ nhân ập vào tưởng như đè chặt lấy hơi thở. Nhưng hương vị đó chẳng những không hề khó chịu, trái lại còn cực kỳ kích thích.
Phong đồn trắng nõn, mềm mại hoàn hảo kia nhẹ nhàng phân khai ra hai bên. Đĩnh câu dâm thủy dầm dề, tiểu huyệt rộng mở, cúc hoa nhàn nhạt. Tiểu Ngưu ôm lấy phong đồn, đưa miệng tiến tới, giống như đang ăn món ăn ngon nơi hạ thể sư nương. Hành động này thiếu điều lấy đi tính mạng của nàng, khiến nàng thét lên một tiếng đầy hứng khởi, tiếng kêu vang vọng khắp nơi. Dù sao nơi đây xung quanh cũng toàn là núi rừng, căn bản không ai có thể nghe thấy, nàng cũng chẳng sợ Tiểu Ngưu cười mình. Hai người đã như thế này, còn muốn cười cợt gì nữa? Vả lại, đây cũng chẳng phải lúc để xấu hổ.
Trước mặt Sư Nương là một cây bổng tử cao lớn. Nó biểu hiện cho một uy phong mạnh mẽ kinh nhân, vừa thô dài vừa cứng cáp. Sư Nương nhìn kỹ cây nhục bổng khiến nàng mụ mị trong sung sướng. Nàng cho tới bây giờ chưa từng nhìn qua bất kỳ một nam nhân nào khác. Nàng cùng nam nhân của mình đã nhiều năm, nhưng cũng không biết rõ hình dáng của nó như thế nào, chỉ biết nó có kích cỡ bình thường, rõ ràng không thể cùng Tiểu Ngưu so bì được.
Sư Nương to gan đẩy một cái, cây nhục côn giống như con lật đật, không đổ xuống, lại lắc lư, co dãn. Sư Nương mỉm cười, nghĩ đến cảnh cây nhục côn phát huy uy thế trong động huyệt của mình, hừ nhẹ, dùng sức búng một cái. Tiểu Ngưu tê buốt, mở miệng nhắc nhở: "Sư Nương à, nàng không được ngược đãi nó như vây. Nếu nó bị hư là người hại cả đời ta rồi."
Sư Nương sẵng giọng: "Hỏng là tốt nhất, tránh cho ngươi tác oai tác quái đi chà đạp mỹ nữ khác. Nếu ta làm hư nó, thiên hạ không biết có bao nhiêu mỹ nữ bắn pháo đốt mừng"
Tiểu Ngưu nói: "Ta chỉ sợ nàng phải đau khổ chịu đựng một mình thôi"
Sư Nương hừ nhẹ: "Ngựa chẳng biết đường xa, chỉ giỏi khoác lác".
Nói đoạn, hai bàn tay ngọc nắm lấy nó, không ngớt dày vò, cảm thụ đặc trưng đích thực của nam nhân. Trong lòng nàng lại rất ngọt ngào, thực tâm nàng thấy vật này cực kỳ đáng yêu. Nàng rất muốn mở đôi môi đỏ mọng ra, dụng đầu lưỡi liếm vài cái để biết hương vị ra sao. Nhưng nàng không có cái dũng khí đó, lại nghĩ đến lão công của mình, thầm cảm thấy có lỗi. Nhưng mọi việc đã như vậy, nàng còn biết làm sao?
Tiểu Ngưu nút một hồi khiến dâm thủy như suối nguồn, tuôn chảy không ngừng, ướt đầm nửa bên mặt của hắn. Sư Nương vong tình kêu lên: "Tiểu Ngưu, đừng làm ta khó chịu thêm nữa, ta muốn...Ngươi nhanh lên một chút đi"
Tiểu Ngưu dùng ngón tay khoét sâu vào nguồn suốt, hỏi: "Nàng muốn gì?"
Sư Nương điệu đàng nói: "Ta muốn ngươi khi phụ ta"
Tiểu Ngưu cười ha ha nói: "Ta muốn nàng tự mình cưỡi lên ta, giống như kỵ sĩ vậy"
Sư Nương về phương diện này không lạ lẫm. Chỉ thấy di chuyển thân trên, chuyển kiều đồn xuống vùng bụng dưới Tiểu Ngưu, một tay nắm lấy nhục bổng, một tay ấn vào động huyệt, kiều đồn đồng thời hạ xuống, tiểu bằng hữu chớp mắt đã bị động huyệt của nàng nuốt chửng. Sư Nương lập tức cảm nhận một loại khoái cảm dâng trào, rên lên hừ hự sung sướng. Khoái lạc kia khiến nàng chuyển động nhanh hơn, thân thể mềm mại nhấp nhô không ngừng.
Tiểu Ngưu nhìn dáng lưng Sư Nương, trong lòng mừng rỡ. Nàng ra sức vặn vẹo thân mình, kiều đồn lên xuống không ngừng, cúc hoa căng lên, tiểu hồng môn vừa hé ra đã thu lại, thủy quang lòe lòe, cây nhục bổng ra vào không ngừng, đem lại lạc thú vô cùng.
Tiểu Ngưu vừa phối hợp động tác với Sư Nương vừa nói: "Sư Nương à, người thật là xinh đẹp, lại quyến rũ mê người. Nàng là người đẹp nhất ta từng thấy."
Sư Nương vừa chuyển động phong đồn vừa xoa nắn nhũ phong, hổn hển: "Tiểu Ngưu, ngươi không được cười ta. Sư nương trước mắt ngươi liền không biết hổ thẹn."
Tiểu Ngưu đáp lời: "Sư Nương, ta thích hình dáng người như thế này".
Nói rồi ngồi xuống, hai tay đỡ lấy phong đồn giúp nàng dụng lực
Sư Nương không ngừng rên rỉ còn Tiểu Ngưu thở hổn hển, đèu nhờ cả hai cùng gắng sức mới khoái cảm như vậy. Sư Nương chưa từng có được lạc thú như vậy, nàng như muốn hóa dại.
Chốc lát, Sư Nương quay người lại, mặt đối mặt, thân mình cưỡi trên cây bổng tử. Hai người cùng nhìn nhau, bốn mắt tương giao, đều thập phần hài lòng. Sư Nương tựa đầu vào vai Tiểu Ngưu trong khi hắn mân mê bầu nãi tử của nàng, cùng dụng lực dộng mạnh hạ thể. Sư Nương động tác càng lúc càng nhanh, hơi thở đã đẩy lên đến cao trào.
Cao trào đã qua, nhưng Tiểu Ngưu tịnh không có buông tha nàng. Hắn chuyển người nàng thành kiểu chó, khiến kiều đồn nhô cao thân trên cúi thấp. Thân hình đầy đặn của nàng ở tư thế này thật khiến hắn điên cuồng.,
Chỉ thấy toàn thân hình đẹp đẽ thon dài, đầy đặn như nhau, với đôi nãi tử to lớn cùng đồn bộ căng tròn. Tiểu Ngưu vuốt ve kiều đồn sáng loáng, nước miếng đã sớm ứa ra. Hắn hừng phấn hôn lên tiểu huyệt và cúc hoa của nàng, rồi mới đẩy vị tiểu bằng hữu thô lỗ và căng cứng vào
Hắn vừa ra sức xuất nhập, vừa vuốt ve đôi nãi tử của nàng, còn liên tục rủ rỉ bên tai nàng những lời tình tứ. Hai người, cả thân thể và tinh thần đều hòa nhập làm một. Trong lúc này, Sư nương chuyển toàn bộ nhu tình lên Tiểu Ngưu. Nàng xác định tấm thân mình chỉ có thể dành cho hắn mà thôi
Khi Tiểu Ngưu phát tiết tinh hoa vào tiểu huyệt của nàng, nàng bật thốt: "Hảo, hảo hài tử, đại nam nhân. Sư nương sướng muốn chết"
Sau khi bình tĩnh lại, Tiểu Ngưu nằm xuống, đặt sư nương nằm đè lên thân thể mình. Song phương tạm thời đều không nói gì, lặng yên cảm thụ khoái cảm sau cao trào. Sư nương chợt nghĩ về năm mình mười tám tuổi, cảm giác thanh xuân lại xuất hiện. Tiểu Ngưu hãnh diện vô cùng, không ngờ rằng mình lại sớm có được mỹ nữ trong lòng như vậy. Hắn cũng không biết được rằng diễm phúc này về sau còn có thể đạt được nữa không. Hắn cũng không muốn đối với nàng chỉ có ái tình một đêm. Hắn thầm nghĩ sau này có cơ hội, hắn còn muốn thưởng thức tư vị của nàng thêm nữa. Sư nương giống như một trái mật đào, người đã nếm qua vị ngọt thì rất khó quên đi. Nét phong tình của nàng khác hẳn Nguyệt Lâm. Nguyệt Lâm là một thiếu nữ đa tình, còn nàng là một thiều phụ lẳng lơ. Nếu như một cô nương khiến cho người ta say đắm thì thiếu phụ lại khiến cho người ta điên cuồng.
Sư nương nhắm mắt trong chốc lát, rồi nhìn Tiểu Ngưu. Nàng lấy tay vuốt tóc hắn, mỉm cười: "Tiểu hài tử, ngươi làm chuyện xấu như vậy, sau này sẽ biến thành một đại dâm tặc. Như vậy mà nói, Sư nương sẽ vì dân mà trừ hại"
Tiểu Ngưu huy động tay sờ loạn trên người nàng đáp: "Sư nương à, Tiểu Ngưu ta không thể là một loạn nhân như vậy. Ta cho tới giờ không hề cưỡng bách nữ nhân, đều là các nàng nguyện ý"
Sư nương cả giận nói: "Nói bậy, ngươi ép buộc ta, ta không hề muốn như vậy với ngươi, là ngươi vô lễ. Rốt cuộc là ta bị ngươi cưỡng bách"
Tiểu Ngưu nghe xong cười dài đáp: "Nếu là ta cưỡng bức nàng, nàng thử nói xem ở đâu lại có nạn nhân nằm trên người kẻ cưỡng gian mình. Nàng nói xem, nếu có người khác thấy, họ sẽ nói ai cưỡng gian ai?"
Sư nương nghe xong cực kỳ xấu hổ, đưa miệng cắn nhẹ lên môi Tiểu Ngưu. Hắn cao hứng lại ôm lấy nàng hôn cuồng nhiệt. Hắn khiêu khích tình dục của mỹ nữ này. Hắn thật sự muốn biến nàng thành một người tràn đầy ham muốn, muốn xé vụn nàng ra.
Hai người hôn nhau cho đến khi nằm xuống bất động, Hai nguời mặc quần áo, ôm nhau nghỉ ngơi một chỗ. Sư nương liếc mắt nhìn Tiểu Ngưu nói: "Tiểu Ngưu à, nhận không ra tuổi ngươi còn nhỏ mà bản lĩnh ở phương diện này lại rất lợi hại"
Tịnh không có nam nhân nào không thích nữ nhân khen ngợi ở phương diện này. Tiểu Ngưu mặt mày hớn hở nói: "Nếu Sư nương thích, Tiểu Ngưu từ nay về sau có thể thường xuyên hầu hạ người, khiến cho người khoái hoạt"
Sư nương chợt nghĩ xa xăm, hiểu rằng thỉnh thoảng có thể cùng Tiểu Ngưu vụng trộm, nhưng một cuộc sống giống như vợ chồng bình thường lại tuyệt đối không thể. Chính mình dù tốt xấu cũng là chưởng môn phu nhân của một phái, nếu cải giá với một tiểu mao tử, sẽ không khỏi khiến cho người trong thiên hạ cười đến rụng răng. Hơn nữa, nếu nam nhân của mình mà biết mình phản bội, vì bảo tồn danh dự của y, chỉ e Tiểu Ngưu chắc chắn phải chết.
Sư nương buồn bã thở dài, cũng không nói gì thêm. Tiểu Ngưu bày tỏ: "Sư nương, nàng sau này sẽ hiểu ta, ta không phải là một người vô tâm"
Sư nương thở dài nói: "Ta lại hy vọng ngươi là một kẻ vô tâm. Cho dù hai ta đã cùng hoan hảo nhưng từ nay về sau coi như không ai biết ai. Như vậy đối với cả ta và ngươi đều tốt cả."
Tiểu Ngưu ngãm nghĩ, cũng đại khái hiểu được ý tứ của nàng. Tiểu Ngưu chân thành nói: "Sư nương à, sau khi cùng nàng hoan hảo, ta đã tâm niệm, ta muốn nàng cả đời ở bên ta. Thân thể nàng khiến ta thập phần vui sướng. Ta muốn cả đời ta được si mê nàng"
Sư nương cười nói: "Tiểu Ngưu à, ngươi có thể nói ra những lời này, ta đã vui lòng lắm rồi. Tốt rồi, không cần phải nghĩ nhiều nữa. Sáng sớm mai, sau khi chúng ta trở về, ta là Sư nương của ngươi, ngươi hiểu chưa?"
Tiểu Ngưu "Ừ" một tiếng nói: "Ta hiểu rồi, tất cả mọi thứ đều nghe theo nàng cũng tốt".
Nghĩ đến một mỹ nữ như vậy không thể hoàn toàn thuộc về mình, Tiểu Ngưu hơi thất vọng
Sáng sớm ngày thứ hai, hai người đứng dậy, tìm khe suối để rửa mặt. Bốn mắt nhìn nhau, đều thấy trong lòng ngọt ngào vô hạn. Tiểu Ngưu hy vọng thời khắc này có thể kéo dài vĩnh viễn
Sư nương huấn thị: "Chuyện của chúng ta, ngươi biết thế là tốt. Ngươi nhất định phải giữ mồm giữ miệng. Trước bất kỳ ai, cũng phải tỏ ra giữa hai ta không hề có quan hệ"
Tiểu Ngưu cười cười nói: "Sư Nuơng, ta hiểu mà, người yên tâm đi"
Ngắm nhìn Sư nương lúc ban ngày, càng thấy rõ ràng hơn. Buổi tối nàng mang theo vẻ đẹp có vài phần mông lung, bây giờ lại có vài phần đoan trang mê hoặc, mĩ mục ướt át sáng lấp lánh, thể hiện đầy đủ nhu tình nữ tính. Tiểu Ngưu nhìn đôi phong nhũ phì đồn của nàng, thầm than thở, không biết bao giờ ta lại có thể hưởng thụ thân thể mĩ diệu ấy.
Sư nương thu thập mọi thứ rồi nói với Tiểu Ngưu: "Chúng ta đi thôi"
Tiểu Ngưu ân một tiếng nói: "Nơi này cũng không biết có xa thành thị hay không, đi vào thành chắc cũng phải mất một thời gian"
Sư nương cười nói: "Tiểu Ngưu à, không cần phiền phức vậy đâu, ta đóan ngươi nhất định đã thấy bọn Nguyệt Lâm phi thân rồi chứ? Bay trên tấm lụa màu hồng."
Tiểu Ngưu gật đầu nói: "Đúng rồi, lúc Nguyệt Lâm bay lên trông vô cùng xinh đẹp, giống như tiên nữ hạ phàm"
Sư nương nói: "Bản lãnh ấy ta cũng có. Bất quá ta không cần dùng Trù Tử, ta còn có thể mang theo ngươi cùng bay. Lại đây, chuẩn bị đi"
Chỉ thấy Sư nương từ giữa không trung xuất ra một đóa mây trắng, sao đó ngoắc Tiểu Ngưu lại. Tiểu Ngưu tiến lên, nàng giữ lấy tay hắn, mang theo hắn cùng nhảy lên đám mây. Đám mây đó giống như có sinh mệnh, dưới sự điều khiển của nàng, bay vút lên, lúc thì bay tới, khi lại chuyển vòng vòng, hướng phía xa xa lướt đi.
Tiểu Ngưu sợ sẽ ngã xuống, từ sau ôm lấy hông của Sư nương, chỉ cảm thấy gió rít bên tai. Hắn thầm nghĩ, nếu không cẩn thận một chút, ngã xuống sẽ chết rất thảm khốc, tính mạng nhỏ này chắc chắn không còn.
Một lúc lâu sau, hắn nhận ra mình rất an toàn. Mùi hương trên người Sư nương vì vậy đã phát huy tác dụng, khiến cho hắn ngứa ngáy trong lòng. Hắn hỏi: "Sư nương à, bản lãnh đằng vân giá vũ này học có khó không?"
Sư nương nhìn về phía trước đáp: "Cả Lao Sơn phái chỉ có ta cùng nam nhân của ta có thể đằng vân giá vũ. Còn kẻ khác muốn bay lên đều phải dựa vào một vật gì đó. Còn hư không phi hành thì bọn họ không làm được. Trong cả hắc bạch hai đạo mà nói, cũng không có mấy người bay được. Nếu ngươi nói muốn bay, ngươi phải bỏ ra cả đời để luyện tập"
Tiểu Ngưu cảm khái nói: "Xem ta ta không có cách nào thực hiện được".
Vừa nói vừa di chuyển tay lên trên, đặt lên nãi tử căng tràn của nàng, nơi ấy cao cao, mềm mại, cảm giác thật tốt. Tiểu Ngưu dùng sức xoa bóp, lại đùa nghịch hai nãi đầu. Sư nương a lên một tiếng, quay đầu lại sẵng giọng: "Tiểu Ngưu, ngươi nên đứng đắn một chút, nếu ảnh hưởng đến tâm thần của ta, chúng ta sẽ rơi xuống"
Tiểu Ngưu cười đáp: "Sư nương à, ta biết nàng rất đứng đắn, mặc kệ ta quấy rầy thế nào, nàng cũng sẽ không bị rối loạn phương hướng".
Vừa nói cánh tay ở trên lại lộn xộn, chuyển dần xuống dưới, liên tục vừa móc vừa gẩy gẩy khu vực đũng quần của Sư nương, khiến cho hạ biên Sư nương ngứa ngáy uốn éo rất khó chịu, mũi đã bắt đầu rên lên hừ hừ
Sư nương cố gắng đẩy ma thủ của Tiểu Ngưu ra, miễn cưỡng nói: "Hài tử xấu xa, đừng chạm vào nữa, nếu còn làm thế ta sẽ lại muốn nữa."
Tiểu Ngưu cười đáp lại: "Ta chỉ mong có vậy, ta thực sự muốn thử tư vị hoan hảo giữa không trung."
Sư nương lắc đầu nói: "Ta không nghĩ vậy. Tại không trung chơi đùa thế này, không thể đùa với sinh mệnh. Nếu ngươi nói muốn làm thì kiếm nữ nhân khác đi"
Tiểu Ngưu cười hắc hắc, hôn lên khuôn mặt nàng nói: "Ta không tìm người nào khác, ta chỉ tìm nàng mà thôi. Chỉ có nàng mới khiến ta điên cuồng".
Lời này cũng là những lời nói chân thật. Mặc dù Nguyệt Lâm cũng có thể khiến hắn thoải mái, nhưng vẫn thua xa tư vị của Sư nương. Ở đây không phải nói Nguyệt Lâm không tốt, mà chỉ là thiếu nữ tạm thời không bằng được một thiếu phụ
Trong chốc lát, hai người đã đến gần nha môn. Nhìn thấy nơi đây không có ai, hai người liền nhảy từ trên mây xuống mặt đất. Tiểu Ngưu kinh ngạc nhìn Sư nương nói: "Sư nương à, bản lãnh của người thật là giỏi. Sau này người dạy ta một ít công phu nhé."
Sư nương hừ hừ nói: "Ngươi từ nay về sau không nên gọi ta là Sư nương. Ngươi nghĩ xem, ngươi gọi ta là Sư nương, có nghĩa ta là bề trên của ngươi. Nhưng nguơi đối với ta như vậy, chẳng phải là loạn luân sao?"
Tiểu Ngưu cười hắc hắc nói: "Quản nhiều như vậy làm gì? Dù sao chuyện cũng đã rồi...Ngoài miệng ta gọi người là Sư nương, nhưng trong lòng ta gọi nàng là tâm can bảo bối của ta"
Sư nương bịt lỗ tai lại nói: "Đáng chết. Lão nhân gia ta sống lâu thế này, lại để một tiểu hài tử gọi như vậy, thật sự là quá hoang đường"
Tiểu Ngưu nhìn từ trên xuống dưới Sư nương rồi nói: "Sư nương à, người từ nay về sau đừng tự xưng là lão nhân gia nữa. Người vốn còn rất trẻ mà. Với tuổi của người hiện nay, làm vợ ta, ta cũng không chê già"
Sư nương nghe xong cười rộ lên nói: "Miệng chó không mọc được ngà voi. Đừng nói hươu nói vượn nữa, mau trở lại nha môn thôi, bọn họ sốt ruột lắm rồi. Chuyện về Mặc Long lần này nếu không giải thích ổn thỏa, chúng ta sợ rằng không thể ngủ ngon".
Sư Nuwong vừa nói vừa di nhanh đến cổng nha môn, Tiểu Ngưu vội vàng đuổi theo phía sau. Hắn nhìn vào kiều đồn căng mọng ẩn hiện của nàng, hồi tưởng lại chuyện tốt tối hôm qua, tâm thần liền ngây ngất.
Vào đến sân, mấy người đệ tử đều chạy tới. Nha soa môn (Người làm sai vặt trong nha môn) chạy vào thông báo lão gia. Lão gia tự mình đến yết kiến, nói không ít những lời khách khí
Sau đó, Sư nương đi vào đại sảnh, cùng đệ tử nói chuyện. Đám đệ tử đương nhiên muốn hỏi Sư nương đã cùng Tiểu Ngưu đi đến nơi nào. Không có đuổi kịp Mặc Long, sao bây giờ mới trở về?
Sư nương nghiêm túc kể lại cho mọi người, tối hôm qua truy đuổi Mặc Long đến vùng rừng núi. Chính mình đả thương hắn, bị hắn phun nước vào người, đẩy hai người ra để chạy. Sư nương lúc này bị ảnh hưởng, thi triển không ra pháp lực, đành phải đợi đến khi hừng đông mới trở lại được. Sư nương còn nói Tiểu Ngưu đứa nhỏ này đã chăm sóc nàng, đối với chính mình cung kính, là một tiểu tử rất có giáo dưỡng. Tiểu Ngưu nghe thể, liền lộ vẻ đắc ý.
Chúng đệ tử chính tai nghe được, không một ai loạn tưởng. Trong tâm trí bọn họ, Sư nương cùng Sư Phụ đều là thần thánh, không thể báng bổ. Nếu ai có loạn tưởng, đúng là đại nghịch bất đạo
Sư nương lại nói đến tình trạng của Mặc Long, nói là chính mình dùng trạc tử đả thương, bây giờ nhất định đang ẩn trốn để dưỡng thương. Việc tối quan trọng bây giờ là bắt lấy nó, nhược bằng không, để nó dưỡng thương xong, họa lớn sẽ ập đến.
Nguyệt Ảnh nghĩ một hồi, nói: "Sư nương à, bây giờ chúng ta phải nghĩ biện pháp ngay. Muốn bắt nó lần nữa tịnh không dễ dàng"
Nguyệt Lâm cùng Mạnh Tử Hùng và Tần Viễn đều tỏ vẻ khó khăn. Ai biết Mặc Long bây giờ trốn đi đâu? Có lẽ nó rời Khai Phong thành rồi cũng nên
Sư nương nhấn mạnh: "Mặc Long bị trọng thương, nó nhất định sẽ không rời Khai Phong thành. Nó muốn rời đi, cũng không xa được. Trừ phi có người giúp đỡ nó. Mọi người cùng nghĩ biện pháp để bắt nó".
Vừa nói, Ánh mắt Sư nương vừa hướng đến Nguyệt Ảnh
Nguyệt Ảnh trầm ngâm nói: "Sư nương à, nó đã bị thụ thương, chắc chắn sẽ chạy không xa. Nó bị thụ thương ở trên núi, có lẽ sẽ không rời quá xa núi"
Mạnh Tử Hùng cũng phụ họa nói: "Đúng rồi, có lẽ nó trốn trong núi này"
Nguyệt Ảnh tiếp tục nói: "Con thấy mọi người nên tổ chức nhân lực tìm kiếm nó. Nó bây giờ bị thương, khả năng sẽ giảm đi rất lớn. Chúng ta có thể phát động dân chúng cùng động thủ. Nhiều người hỗ trợ như vậy, không sợ không tóm được nó"
Sư nương liếc mắt nhìn Tiểu Ngưu, trong lòng ngọt ngào, sau đó chỉnh sắc nói: "Nó đã bị thương, cần phải tịnh dưỡng ít nhất mười ngày. Trong mười ngày đó, chúng ta dù có phải lật ba tấc đất, cũng phải đào nó lên. Nếu để quá mười ngày, không biết sẽ có bao nhiêu người bị hại. Nó rất gian xảo, biết chúng ta ở chỗ này, nhất định sẽ không ngu ngốc ở lại thành Khai Phong. Nó sẽ lẻn ra ngoài thành, gia hại người địa phương khác. Khi đó Lao Sơn phái chúng ta tội nghiệt càng nghiêm trọng. Ta và sư phụ các ngươi đều không tránh khỏi trách nhiệm này"
Nguyệt Ảnh vẻ mặt nghiêm túc, trầm giọng nói: "Theo con nghĩ, cũng giống như ngày hôm qua, hai người một tổ, đi lùng bắt Mặc Long. Phàm những nơi Mặc Long có thể trốn, chúng ta đều tìm đến"
Sư nương ngẫm nghi, nói: "Trước mắt xem ra cũng chỉ có cách ấy. Sự việc không nên trì hoãn, chúng ta trước tiên ăn đã. Sau khi ăn, bắt đầu tìm kiếm. Phải nhanh chóng tìm ra nó".
Chúng đệ tử nhất thanh đáp ứng
Tiểu Ngưu trở lại phòng, hồi tưởng đến mĩ sự đêm qua, nhịn không được hiện ra nét cười trên mặt. Nguyệt Lâm trong chốc lát đi đến, quan tâm hỏi: "Tiểu Ngưu à, tối hôm qua ngươi không trở về, khiến ta thập phần lo lắng. Ta còn tưởng rằng quái vật kia đã ăn thịt ngươi rồi".
Vừa nói vừa rúc vào lồng ngực Tiểu Ngưu.
Tiểu Ngưu cảm kích phi thường, vuốt mái tóc nàng nói: "Nguyệt Lâm à, lão công của tỷ phúc lớn, mệnh dài, ta sao có thế dễ dàng chết như vậy được. Quái vật kia không thể nào ăn ta đâu"
Nguyệt Lâm đột nhiên hỏi: "Ngươi không có gì với Sư nương đó chứ?"
Tiểu Ngưu hừ một tiếng, cả giận nói: "Tỷ nghĩ đi đâu thế? Tỷ tưởng ta là một sắc lang sao. Tiểu Ngưu ta là người quân tử, không phải nữ nhân nào cũng đụng đến. Hơn nữa, nếu đúng ta có đụng đến, Sư nương tỷ sẽ để yên ư?"
Nguyệt Lâm cười: "Nói vậy thôi, ngươi thử nhìn phẩm hạnh của mình đi, ai thèm để ý đến ngươi chứ?"
Tiểu Ngưu cười haha, kéo Nguyệt Lâm đi ra ngoài ăn cái gì đó. Sau khi ăn, còn có việc trọng đại phải làm. Nghĩ đến chuyện Nguyệt Ảnh buộc mình đi, lòng thầm nghĩ, tiểu nương môn, nàng thật là vô tình. Bất quá, ta sẽ không buông tha cho nàng.

Ma Đao Lệ Ảnh - Chương #13


Báo Lỗi Truyện
Chương 13/145