Chương 610: Cái tát (2)



- ?!

Kẻ ăn chơi sững người, lúc nãy hắn chỉ cảm thấy mắt hơi hoa, con người vốn dĩ đang đứng trước mặt biến mất ngay sau đó, rồi từ nhãn thần và phản ứng của những người bên cạnh, hắn tựa hồ hiểu ra, người kia đã ở sau lưng mình.

Kẻ ăn chơi lập tức quay người, nhìn Diệp Lãng đang thản nhiên bước đi, có chút không hiểu, hắn không phải người bình thường, mặc dù quần là áo lượt nhưng cũng có vốn liếng của quần là áo lượt, hắn có thiên phú hơn người, đã là một bát cấp cường giả.

Ở đại lục này, trẻ như vậy mà đã đến bát cấp, là rất không tệ, đáng để tự hào!!

Thân là một bát cấp võ giả, hắn lại không phát hiện nổi Diệp Lãng đi qua mình bằng cách nào, điều này khiến biểu tình của hắn trở nên rất ngưng trọng!

Không lẽ do mình không cẩn thận, bỏ qua cái gì?

- Họ Diệp kia, ngươi ở đẳng cấp nào?

Kẻ ăn chơi một lần nữa chặn đường Diệp Lãng, hắn muốn làm rõ chuyện này.

Nếu như nói Diệp Lãng thực lực tương đối thấp, vậy thì hắn khẳng định lúc nãy là mình không cẩn thận, và sẽ lại tiếp tục huênh hoang, nhưng nếu nói Diệp Lãng thực lực cao hơn hắn, vậy hắn sẽ lập tức bỏ đi, không quản chuyện này nữa.

- Đẳng cấp? Là cái gì?

Diệp Lãng có chút kì lạ, hắn không hiểu đẳng cấp và thực lực của mình liên quan gì đến nhau, dù sao cũng rất ít người hỏi hắn câu này.

- Chính là đẳng cấp võ giả hoặc ma pháp sự của ngươi, đừng có giả ngây nữa!

Kẻ ăn chơi nói.

- Ồ, ngươi nói cái đó hả, ta không phải võ giả cũng không phải ma pháp sư, cho nên, không có đẳng cấp!

Diệp Lãng thành thật trả lời, hắn chưa từng thi qua hai loại này, đương nhiên không có.

- Ngươi nói thật chứ? Ngươi không phải võ giả, cũng không phải ma pháp sư?

Kẻ ăn chơi có chút ngạc nhiên hỏi, vậy lúc nãy là gì, người thường có thể biến mất trước mặt mình sao?

Hình như không thể, tên tiểu tử này đang đùa mình sao?

- Đúng vậy, ta chỉ là một người qua đường, các ngươi đừng để ý đến ta, nói với người thân lão đầu, hắn ta sẽ chết trong vòng ba ngày tới, bảo họ chuẩn bị hậu sự đi!

Diệp Lãng phẩy phẩy tay, tiếp tục đi về phía trước.

-!!

Lão nhân đột nhiên nhãn thần phát sáng, hắn nhìn Diệp Lãng, tự hồ như không dám tin.

Xem ra, lão nhân cũng biết tình trạng sức khoẻ của mình, nhưng theo tính toán của hắn, có lẽ không nhanh đến thế, bây giờ nghe Diệp Lãng nói vậy, chắc phải có căn cứ gì, cho nên, lão giả tin những gì Diệp Lãng nói, tin rằng mình sẽ chết trong ba ngày tới.

- Hừ, người lừa được ai chứ, ngươi vốn chỉ là một võ giả tam cấp, từng ấy năm, người không thể không tiến bộ, hơn nữa đến đẳng cấp cũng không có! Còn nữa, ông của ngươi chết đi, hậu sự đương nhiên phải do ngươi làm.

Kẻ ăn chơi nói. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

Ba!

Diệp Lãng giơ tay, tát thẳng vào mặt kẻ ăn chơi, vết bàn tay đỏ ửng đủ cho mọi người biết, lực đạo không hề nhỏ, người bị đánh chắc phải rất đau.

- Ngươi dám đánh ta!!

Kẻ ăn chơi bị đánh bất ngờ, sững ra một lúc rồi mới đùng đùng nổi giận rống lên một tiếng lớn, lúc này, hắn đã quên mất một chuyện, đó là mình không thể tránh được dù chỉ một cái tát của Diệp Lãng.

Một cái tát vừa rồi của Diệp Lãng không phải quá bất ngờ, xem ra chỉ là một cái tát bình thường, nhưng thân là bát cấp võ giả vậy mà vẫn bị ăn tát, sự việc này rất đáng thương thảo.

Có người nói, kẻ ăn chơi không chú ý, bị Diệp Lãng đánh lén, nhưng trên thực tế, cho dù là bị đánh lén, kẻ ăn chơi cũng không nên bị một người không có đẳng cấp đánh trúng như vậy.

Có thể đánh trúng bát cấp võ giả, trừ phi là vận khí bạo cường, nếu không cũng chỉ có một cách giải thích, đó là bản thân người đó có thực lực bất tục!

Có thực lực, thể hiện chuyện hắn nói mình không có đẳng cấp là nói dối, thể hiện, hắn vẫn còn giấu diếm, có thể thực lực của hắn rất mạnh cũng không biết chừng.

Điểm này, nếu như kẻ ăn chơi nghĩ qua, nhất định sẽ cẩn thận hơn, nhưng lúc này hắn không nghĩ được nhiều như vậy, bởi vì, hắn đang rất giận.

Trước mặt bao nhiêu người, bị giáng cho một cái tạt tai, nếu như đổi thành người khác cũng khó có thể chấp nhận nổi, huống hồ kẻ ăn chơi này trong tiểu thành vốn quen tác oai tác quái, vậy thì càng không thể chấp nhận được!

- Sao không dám! Lần sau nói chuyện cẩn thận chút, ông nội ta sống rất tốt!

Diệp Lãng lạnh lùng nói.

- Là tự ngươi nói! Ông nội người trong vòng ba ngày sẽ...

Ba!

Diệp Lãng giơ tay, lần này vẫn là đánh mặt, chỉ là đổi bên mà thôi, bây giờ, mặt của kẻ ăn chơi đã dễ nhìn hơn một chút, đối xứng hai bên.

- Nói với ngươi lần nữa, lão đầu này không liên quan gì đến ta, ta cũng chưa từng gặp qua hắn.

Diệp Lãng chỉ lão nhân nói, bây giờ những gì hắn nói hình như đã lọt được tai một số người, họ cũng cảm thấy Diệp Lãng đúng là không như mình nghĩ.

Ở đây, đến kẻ ăn chơi hắn còn dám đánh, người như vậy sao lại không dám thừa nhận ông nội mình?

- Ngươi đừng giảo biện nữa, hắn nói như vậy mà!

Kẻ ăn chơi bị lửa giận làm cho u mê, vẫn không chịu từ bỏ.

- Hắn nói phải là phải sao? Nếu như hắn nói ngươi là cháu hắn vậy ngươi chính là cháu hắn sao?

Diệp Lãng hỏi lại.

-... Hắn chẳng việc gì phải lừa ta, hai người đâu phải không quen nhau, tại sao ngươi lại nói không phải?

Kẻ ăn chơi ngữ khí trở nên yếu ớt, nhưng sự oán hận dành cho Diệp Lãng thì vẫn không hề suy giảm.

- Sao ta biết được, ghét nhất loại người này, ta giúp hắn, hắn lại bám lấy ta! Thiếu gia ta là thân phận gì chứ, nhìn y phục xem, lụa đấy, loại thượng đẳng!

Diệp Lãng khó chịu nói.

Lúc này, có người hình như phát hiện ra y phục trên người Diệp Lãng đúng là không phải loại thường, chỉ một bộ đơn giản mà giá trị tương đương tiền công một năm của một người bình thường.

- Cái này...

Kẻ ăn chơi cũng nghi hoặc, cho dù lão nhân trước mặt của thời kì phong quang nhất, thì người nhà hắn cũng không có loại y phục này, huống hồ họ bây giờ đều đã mất.

- Không sao, bổn thiếu gia đang tìm lữ quán để nghĩ, đúng rồi, không phải ngươi là thổ địa ở đây sao? Có biết ở đây lữ quán nào tốt nhất không?

Diệp Lãng nhìn kẻ ăn chơi hỏi.

- Ai là thổ địa, ta đâu có phải du côn, lữ quán tốt nhất, chính là cái trước mặt, nhưng ở đó không rẻ đâu.

Kẻ ăn chơi nói.

- Không rẻ càng tốt, sở thích duy nhất của bổn thiếu gia chính là tiêu tiền! Cảm ơn nhé...

Diệp Lãng cười cười, sau khi cảm tạ, chuẩn bị rời đi.

- Không cần cảm... đợi đã... hừ!!

Kẻ ăn chơi đột nhiên nghĩ ra một chuyện, đó là món nợ hai cái tát vẫn chưa trả xong, lúc nãy vì bận nói về mối quan hệ giữa Diệp Lãng và lão nhân mà quên mất.

Món nợ đó nếu như không tính, kẻ ăn chơi sẽ không chịu để yên!

Luyện Kim Cuồng Triều - Chương #610


Báo Lỗi Truyện
Chương 610/803