Chương 582: Điệp Nguyệt (3+4)



Diệp Lãng cười hỏi, bộ dáng rất thân thiết.

- Bởi vì các ngươi đã giết công tử Mạc Lâm, nếu các ngươi đi, Tham Lang quân đoàn sẽ giận lây sang chúng ta, mà chúng ta không đảm đương nổi tội danh này, cho nên, xin các ngươi hãy lưu lại...

Chưởng quầy nói ra, những lời hắn nói đều là sự thật, nếu hôm nay hai người Diệp Lãng cứ như vậy mà đi, toàn bộ người ở đây sẽ gặp chuyện không may.

- Lý Nguyệt...

Diệp Lãng nhìn về phía Lý Nguyệt, vấn đề này hắn phải hỏi qua ý tứ của Lý Nguyệt.

Lý Nguyệt trầm tư một hồi, mở miệng nói ra:

- Các ngươi cũng rời đi, rời khỏi nơi này càng xa càng tốt, các ngươi cũng đừng trở lại nơi này, bằng không khi chuyện này chấm dứt, các ngươi cũng sẽ bị liên quan. Các ngươi nên đợi đến lúc Tham Lang quân đoàn bị tiêu diệt thì hãy trở lại!

- Chuyện này...

Chưởng quầy có chút do dự.

- Đệ đệ, cho bọn họ một chút tiền, cho họ làm vốn để đi nơi khác sinh sống.

Lý Nguyệt nói.

- Biết rồi! Nơi này có mười tấm kim phiếu, mỗi tấm một ngàn, các ngươi tự chia nhau một chút, nếu các ngươi không có nơi để đi, có thể đi Tường Không Hoàng thành, nói Lý Nguyệt bảo kê cho các ngươi.

Diệp Lãng tiện tay liền đem một vạn kim phiếu giao cho bọn họ.

- Cái này không cần a, ta nghĩ chúng ta không cần rời đi đâu.

Chưởng quầy nhìn kim phiếu trong tay, vẫn có chút do dự, hắn đang do dự nên lấy kim phiếu hay không, chứ không phải là đi hay không.

- Nếu các ngươi không muốn chết, thì rời đi, nếu các ngươi muốn chết thì ta không cản các ngươi! Nhất định các ngươi cảm thấy chúng ta sẽ bị Tham Lang quân đoàn tiêu diệt, có đúng không? Chúng ta sẽ không chết, hơn nữa còn giết rất nhiều người của bọn họ, đến lúc đó, ngươi xem bọn họ có phát tiết lửa giận lên đầu của các ngươi hay không?

Lý Nguyệt liếc nhìn chưởng quầy, nói rất tùy ý.

Lý Nguyệt đã nhìn ra ý tứ của chưởng quầy, hắn cảm thấy mình và Diệp Lãng nhất định sẽ chết ở chỗ này, khi đó Tham Lang quân đoàn đã báo thù xong, sẽ không đem lửa giận trút lên đầu bọn họ.

Nhưng mà, hai người Diệp Lãng sẽ bị Tham Lang quân đoàn giết sao? Rất hiển nhiên là không thể nào, dù Tham Lang quân đoàn có năng lực giết họ, nhưng bọn họ cũng có năng lực để chạy trốn.

- Các ngươi là... Không có khả năng, hai người các ngươi là...

Chưởng quầy lắc đầu nói.

Vào lúc này, đột nhiên có âm thanh kêu lên:

- Ah, ta biết rồi, Lý Nguyệt, tiểu ma nữ Lý Nguyệt! Nguyên lai là các ngươi!

- Cái gì? Tiểu ma nữ Lý Nguyệt?

Vào lúc đó, tất cả mọi người ở đây đều nhìn Lý Nguyệt, trong con mắt của bọn họ đều lộ ra vẻ khiếp sợ, hình như bọn họ có chút không tin nổi, một thiếu nữ đẹp như thiên sứ ở trước mặt, lại chính là tiểu ma nữ giết người không chớp mắt trong truyền thuyết.

Nhưng mà, thời điểm nàng vừa giết Mạc Lâm, đúng là giết người không chớp mắt, có lẽ điều này là thật.

- Ngươi là tiểu ma nữ sao?

Mồm của tiểu nhị như dài ra, đầu lưỡi lúc nói chuyện hình như không có cảm giác.

- Đúng vậy, ta chính là tiểu ma nữ tỏng miệng của các ngươi, cho nên, bây giờ các ngươi không đi, các ngươi không cần đi nữa, vì các ngươi sẽ không còn cơ hội!

Lý Nguyệt gật đầu.

- Đi! Đi mau!

Chưởng quầy lập tức lựa chọn tiền, dù sao một vạn kim tệ cũng đủ để cho đám người bọn họ xây dựng lại một Minh Nguyệt Lâu hoàn toàn mới, hơn nữa, nếu hắn muốn thì vẫn có khả năng đông sơn tái khởi ở địa phương khác.

Cho dù không có khả năng, thì ít nhất vẫn giữ được mạng, nếu ở lại chỗ này, các mạng nhỏ chắc chắn sẽ khó giữ được, cho nên lựa chọn lần này, ai cũng biết nên chọn thế nào.

- Tiểu ma nữ, hi vọng các ngươi vẫn còn sống sót!

Tiểu nhị chạy sau cùng, sau đó còn quay đầu chút phúc Lý Nguyệt một câu, đây là hắn thành tâm chúc phúc, hắn chúc phúc tiểu ma nữ có thể sống sót, có thể giết nhiều tên Tham Lang quân đoàn hơn nữa.

- Lý Nguyệt, chúng ta ở chỗ này chờ đi, nên làm một chút gì đó nhé?

Diệp Lãng hỏi.

- Ngươi cứ nói đi?

Lý Nguyệt hỏi ngược lại.

- Nên làm một chút bẫy rập phòng ngự a, một lúc sau chắc chắn sẽ có rất nhiều người, chúng ta đã giết nhi tử của quân đoàn trưởng, tên Mạc Lâm kia cũng thật là, tại sao lại không mang theo một người nào, hắn cũng nên nói thân phận của mình từ sớm chứ.

Diệp Lãng có chút oán trách, sau đó bắt đầu bố trí luyện kim bấy rập trong Minh Nguyệt Lâu.

Tuy thời gian không nhiều, nhưng cũng đủ để cho Diệp lãng làm ra một biện pháp khủng bố, có thể cho làm cho Tham Lang quân đoàn hao binh tổn tướng, lúc này, hắn bắt đầu có giác ngộ chiến đấu.

Dù sao, cũng do Lý Nguyệt không cẩn thận giết chết thiếu quân đoàn trưởng của người ta chứ.

- Nếu như hắn nói rõ thân phận, thì không tiêu diệt hắn sao?

Lý Nguyệt hỏi thăm rất lạnh lùng.

- Đương nhiên là phải tiêu diệt hắn, ai bảo hắn dám đùa giỡn ngươi, còn có sát ý với chúng ta, hơn nữa hắn đã rút kiếm, như vậy hắn nhất định phải chết.

Diệp Lãng lắc đầu.

- Thế vừa rồi ngươi nói nhiều như vậy làm cái gì.

Lý Nguyệt liếc Diệp Lãng.

- Ta chỉ nói cho có nói mà thôi, không được sao?

Diệp Lãng hỏi ngược lại.

...

Lý Nguyệt không muốn nói chuyện.

- Đến rồi!

Diệp Lãng đi đến bên cạnh Lý Nguyệt, hắn kéo Lý Nguyệt ngồi cùng một chỗ dễ làm cho người khác chú ý, hắn ngồi nhăm nhi bình trà chờ đợi, tư thái này cho thấy, bọn họ không sợ ai cả.

...

Thời điểm những người kia tiến vào, nhìn thấy hai người Diệp Lãng nhàn nhã ngồi ở đó, bọn họ đều phát ngốc một chút, trong suy nghĩ của bọn họ, hai người Diệp Lãng đã sớm chạy từ lâu.

Hiện tại chẳng những không chạy, lại to gan lớn mật ngồi ở bên trong, giống như đang chờ đợi bọn họ đến.

- Mạc Lâm đâu?

Một người trong đó nhìn hai người Diệp Lãng, hắn rất bình tĩnh hỏi thăm.

- Ồ? Lý Nguyệt, hình như bọn họ đều là cao thủ, không giống lũ râu ria lúc trước.

Diệp Lãng nhìn những người kia một vòng, phát hiện mấy người này đều là cao thủ, thất nhất cũng là Địa cấp.

Những người này họ chưa từng gặp qua, chính là cao thủ của Tham Lang quân đoàn, nhưng hiện tại mới xuất hiện, bọn họ xuất hiện ở chỗ này nhất định là có nguyên nhân đặc biệt.

- Có thể đang chấp hành một ít nhiệm vụ, hoặc là, bọn họ là bảo hộ của Mạc Lâm, không biết vừa rồi Mạc Lâm xuất phát từ nguyên nhân gì, hắn lại lạc đàn một mình, cho nên, hiện tại bọn họ rất sợ phải gánh trên lưng trách nhiệm của sai lầm lần này.

Lý Nguyệt nói, vấn đề này chỉ cần suy đoán một chút cũng hiểu được.

- Đúng vậy, chúng ta phụng lệnh bảo hộ Mạc Lâm, chúng ta biết rõ các ngươi sẽ tới nơi này, nhưng không nghĩ các ngươi lại tới nhanh như vậy.

Một người trả lời, nhìn Diệp Lãng và Lý Nguyệt, ánh mắt hắn đảo tới đảo lui, giống như đang có âm mưu gì đó.

- Lý Nguyệt, người này không thể tin tưởng, có khả năng bọn họ đang kéo dài thời gian, muốn đợi người khác tới, trước tiên ngươi giết bọn chúng rồi nói sau.

Diệp Lãng nói rất trực tiếp.

...

Những người kia không ngờ Diệp Lãng lại dứt khoát như vậy, dù cho có khám phá ra âm mưu của người ta, cũng phải nói chuyện một chút, chờ đợi cơ hội tốt, chứ không trược tiếp như hắn.

- Được.

Lý Nguyệt gật đầu, rút kiếm ra rồi xông lên.

- Đã như vậy, chúng ta đành phải phụng bồi! Các huynh đệ, cẩn thận một chút, tiểu ma nữ này rất mạnh, chúng ta phải liên thủ đối kháng mới được!

Một người quát, nói xong hắn liền đâm một thương về phía Lý Nguyệt.

Trường thương mang theo một cổ khí lưu mạnh mẽ, làm cho người khác cảm thấy, nếu bị một thương thành đánh trúng, kết quả chính là bi kịch.

Đối với một điểm này, trong lòng Lý Nguyệt biết rất rõ, đột nhiên nàng tăng thêm tốc độ, cúi đầu né tránh trường thương, dùng tư thế như dán chặt xuống mặt đất mạnh mẽ xông về phía trước, một kiếm này mang theo kiếm quang của Lãng Nguyệt Trảm.

Một chiêu này của Lý Nguyệt làm cho người này không thể lường trước được, những người khác cho dù nghĩ đến Lý Nguyệt cúi người về phía trước, nhưng dù thế nào cũng không nghĩ đến, góc độ của nàng lại thấp như vậy, cơ hồ là song song với mặt đất.

Tốc độ của nàng tuyệt đối không chậm, giống như lưu tinh, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt người dùng trường thương, đồng thời Lãng Nguyệt Trảm của nàng cũng chém tới.

!!!

Hai mắt của người dùng thương mở lớn, hết sức kinh ngạc, nhưng hắn biết rõ đây không phải là thời điểm kinh ngạc, hắn phải tránh, chỉ có tránh né mới có thể thoát được một kiếm này.

Lui!

Vội vàng thối lui!

Vào lúc này người dùng thương lựa chọn lui về phía sau, hắn dùng tốc độ nhanh nhất để lui về phía sau, dùng cách này để tránh được một chiêu Lãng Nguyệt Trảm của Lý Nguyệt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Nhưng mà, vào giờ phút này, Lý Nguyệt lại chém ra một kiếm, nàng muốn giết chết người dùng thương trước mặt mình, hơn nữa muốn nhất kích tất sát, làm thế thì nang sẽ giảm bớt được sự tiêu hao khí lực, đồng thời cũng giảm được một chút uy hiếp.

Một kiếm lúc này của Lý Nguyệt, cũng không phải chiêu thức mới, mà là tăng thêm uy lực của một kiếm vừa rồi, dù là tốc độ hay uy lực công kích, đều được tăng cường.

Đây chính là kỹ năng được thăng cấp của Lãng Nguyệt Trảm, Lãnh Nguyệt Trảm Chi Điệp Nguyệt!

Điệp Nguyệt, kết hợp hai Lãnh Nguyệt Trảm lại với nhau, làm cho uy lực của Lãnh Nguyệt Trảm được đề cao, mà cũng là song trọng công kích, làm vậy thì uy lực sẽ tăng lên gấp hai lần.

- Chuyện này... Chuyện này là không có khả năng...

Người dùng thương nhìn thấy Lãnh Nguyệt Trảm xuyên qua thân thể của mình, dù vận khí của hắn tốt ngăn cản được đệ nhất trọng, nhưng lại không ngăn nổi đệ nhị trọng, thân thể của hắn cứ như vậy mà bị đứt lìa.

Ngay lúc thân thể của hắn chia lìa, thân trên bay lên, hắn liền hiểu rõ vì sao mình lại bị đánh lúi, nhưng mà, điều này cũng chẳng thay đổi được gì.

!!!

Những người ở đây đều ngây người, bọn hắn biết Lý Nguyệt rất mạnh, nhưng lại không nghĩ tới Lý Nguyệt lại có thể làm được nhất kích tất sát, nhất kích tất sát giải quyết một Địa cấp cao thủ.

Dù vừa rồi người dùng thương có chút khinh địch, nhưng dù là thế, muốn nhất kích tất sát cũng không phải là chuyện dễ dàng, điều này nói rõ một điểm, thực lực của Lý Nguyệt cao hơn bọn họ rất nhiều.

Nếu là như thế, Lý Nguyệt có đẳng cấp gì? Thiên cấp? Chuyện này hình như không có khả năng.

Nhưng, nhất định Lý Nguyệt đã vượt qua trình độ Địa cấp sơ cấp, có khả năng là thuộc tầng lớp Địa cấp đỉnh phong, chỉ có như vậy, mới có thể làm được chuyện này.

Nàng mới bao nhiêu tuổi, hiện giờ đã đạt tới đẳng cấp này, nàng cách Thiên cấp còn xa không?

Một khi đạt tới Thiên cấp, vậy thì lúc này bọn họ không đủ nhìn, chênh lệch giữa Thiên cấp và Địa cấp giống như chênh lệch giữa trời và đất, dù là Địa cấp đỉnh phong và Thiên cấp, thực lực sai biệt trong đó cũng rất lớn, bọn người của họ chỉ là Địa cấp, không cần nói thì kết quả cũng rõ.

Thiên cấp cao thủ, số lượng bọn họ trên đại lục là bao nhiêu, chắc chắn không tới một trăm người, tất cả đều là nhân vật phong vân một cõi, nhưng tiểu ma nữ đứng trước mặt bọn họ đã sắp đạt tới, điều này đúng là quá mức tưởng tượng.

Có lẽ bọn họ không biết, thời gian Lý Nguyệt đạt tới Thiên cấp, so với tưởng tượng của bọn họ còn ngắn hơn rất nhiều, dù bọn họ nghĩ như thế, nhưng cũng chỉ đoán là năm sáu năm hoặc vài chục năm sau, nhưng tuyệt đối không nghĩ tới lại ngắn như vậy.

- Kế tiếp chính là các ngươi!

Khi bọn họ đang kinh ngạc, Lý Nguyệt cũng không nhàn rỗi, nàng tìm kiếm người yếu nhất để làm điểm đột phá, bởi vì vừa rồi bị thất thần, cho nên Lý Nguyệt đắc thủ rất đơn giản, lại một Địa cấp cao thủ bị diệt, thực lực của Tham Lang quân đoàn lại giảm xuống.

- Nhanh, liên thủ giết nàng!

Vào lúc đó, những người còn lại không hề ngẩn người, cũng không hề do dự hay không muốn xuất kích, bởi vì làm như vậy tính mạng của bọn họ sẽ không còn.

Bọn họ nhanh chóng phát hiện, dù bọn họ liên thủ, nhưng cũng không có tác dụng gì, bởi vì thân pháp của Lý Nguyệt quá quỷ dị, cho nên bọn họ không nắm được hành tung của Lý Nguyệt.

Chỉ dựa vào thân pháp này thì Lý Nguyệt đã đứng ở thế bất bại, mà chỉ cần bất bại, vậy thì nhất định sẽ có cơ hội giành được thắng lợi, vấn đề là chỉ cần chờ cơ hội mà thôi.

Lý Nguyệt xuất quỷ nhập thần, mỗi kiếm đều là đánh lén, nàng liên tục công phá phòng thủ của đám người này, làm cho những Địa cấp cao thủ này liên tục bị tổn thương, bọn họ hiện giờ chỉ có thể phòng ngự bị động.

Nói trắng ra, tình huống hiện giờ không phải là những Địa cấp cao thủ này vây công Lý Nguyệt, mà là Lý Nguyệt đối phó bọn họ, bởi vì thực lực của nàng viễn siêu những người này, kết quả rất rõ ràng, những người này sớm muộn gì cũng táng thân dưới kiếm của nàng mà thôi.

Kết quả là như thế, thời gian nửa nén hương trôi qua, một người đã ngã xuống, rất nhanh, một người khác cũng ngã xuống, thời gian những người này ngã xuống càng ngày càng ngắn, cho đến khi giải quyết toàn bộ.

- Lý Nguyệt uy vũ, đến đây ăn chút đồ ăn đi, đây chỉ là khúc nhạc dạo mà thôi, kế tiếp sẽ có thêm nhiều người nữa!

Diệp Lãng thấy Lý Nguyệt cuối cùng cũng giải quyết xong, hắn liền kêu lên.

Lý Nguyệt đứng ở đó một hồi, sau đó mới từ từ đi về phía Diệp Lãng ngồi xuống, ăn chút đồ ăn để bổ sung năng lượng.

Lý Nguyệt ngẩn người, bởi vì cô ta cũng có chút mê hoặc, trước đây nàng cũng không ngờ, mình lại có thể giải quyết những Địa cấp cao thủ dễ dàng như vậy, hơn nữa lại nhiều Địa cấp cao thủ như vậy.

Luyện Kim Cuồng Triều - Chương #582


Báo Lỗi Truyện
Chương 582/803