Chương 580: Điệp Nguyệt (1)



Mặt Mạc Lâm đen lại, hắn vốn cho rằng Lý Nguyệt và Diệp Lãng vì cãi nhau mà trở mặt mà thôi, hiện tại hắn phát hiện, hai người này là cố ý, làm bộ cãi nhau rồi trở mặt, sau đó cho mình đẹp mắt.

Tại sao Mạc Lâm lại có cách nghĩ này? Kỳ thật rất đơn giản, bởi vì lúc vừa mới bắt đầu, những chén đĩa bị Diệp Lãng đánh bay đều bay về phía hắn, còn có những mảnh vỡ kia, vừa vặn cũng bay về phía hắn.

Dùng thân thủ của hắn muốn tránh né những thứ này, là một chuyện rất đơn giản, nhưng khi hắn muốn tránh né, những chén dĩa kia lại vượt qua dự kiến của hắn, nện vào người hắn.

Tiếp tục, một chén nước canh bay tới, hắn muốn tránh cũng tránh không kịp, cho nên chén canh đã bay vào bộ quần áo văn nhã của hắn...

-Dừng tay!

Mạc Lâm giận dữ hét lên, vỗ xuống bàn một cái thật manh.

-Mặc kệ hắn!

Lý Nguyệt thuận miệng nói, nàng vẫn tiếp tục động tác của mình.

-Bỏ qua hắn!

Diệp làng cũng trả lời rất tùy ý, hắn cũng tiếp tục.

...

Lý Nguyệt nhanh chóng ném hết tất cả mọi thứ trên bàn, vào lúc đó, Diệp Lãng đang muốn vui mừng một chút, những người khác cảm thấy vấn đề này có lẽ sẽ chấm dứt, Mạc Lâm cảm giác mình cần phải lên tiếng.

Nhưng mà, vào lúc đó, Lý Nguyệt lại làm một động tác đi ngược với suy nghĩ của mọi người, chỉ thấy nàng đứng đó, đặt hai tay lên cạnh bàn, hai tay hất lên...

Lật bàn!

-Móa, chuyện như vậy ngươi cũng làm được, lật bàn, đây là chuyện mà nữ hài có thể làm được sao?

Diệp Lãng dùng một chưởng đập cái bàn qua một bên, lên tiếng trách móc Lý Nguyệt.

-Ai nha...

Âm thanh của Mạc Lâm vang lên, mọi người phát hiện, cái bàn mà Diệp Lãng đập bay qua vừa vặn văng trúng vào người của hắn.

Đúng là hài tử đáng thương!

-Hắn bị sao thế?

Diệp Lãng ngơ ngác hỏi.

-Không biết, có thể hắn bị cảm lạnh...

Lý Nguyệt thuận miệng trả lời.

Chê cười, giờ này mà có thời tiết lạnh, các ngươi cảm thấy cái bàn có thể là chăn mềm hay sao?

-Rất lạnh sao? Loại người này quá yếu đuối cho nên thân thể mới hư nhược như vậy, chúng ta không cần lo cho hắn, trở về phòng nghỉ ngơi thôi, sáng sớm ngày mai còn phải lên đường nữa.

Diệp Lãng rất khinh bỉ liếc nhìn Mạc Lâm, sau đó chuẩn bị cùng Lý Nguyệt rời đi.

-Ừ, được!

Lý Nguyệt gật đầu.

Chuyện này, tại sao hai người này đột nhiên hòa hảo với nhau rồi, biến hóa quá nhanh a. Nhưng mà, người ta là hai tỷ đệ, cãi nhau ầm ĩ rồi hòa bình là chuyện rất bình thường.

-Các ngươi đứng lại cho lão tử, đắc tội lão tử xong còn muốn đi sao? Nói cho các ngươi biết, hôm nay Lý Nguyệt phải là của ta, bằng không, các ngươi đừng hòng rời khỏi thành thị này!

Mạc Lâm chấn nát cái bàn, đứng lên dùng ánh mắt giận dữ nói với bọn Diệp Lãng.

...

Diệp Lãng và Lý Nguyệt nhìn nhau một cái, sau đó trực tiếp rời đi, hoàn toàn không để ý đến Mạc Lâm , đây mới là coi rẻ chân chính, ngay cả lời nói cũng không thèm nói một câu.

-Ngươi... Các ngươi...

Mạc Lâm bị chọc tức đến mức không thể nói ra lời, hắn sống tới bây giờ, chưa từng gặp qua chuyện này bao giờ, cũng chưa từng bị người ta coi rẻ như vậy.

Nhìn thấy cảnh này, mọi người ở bên cạnh cũng kinh ngạc, bởi vì kết quả này khác xa so với tưởng tượng của bọn họ, trong suy nghĩ của họ, Lý Nguyệt bị Mạc Lâm đùa giỡn, sau đó thiếu nữ này sẽ bị ác ma Mạc Lâm tàn phá.

Nhưng bây giờ, chính thiếu nữ này bỏ qua ác ma, đồng thời còn chọc cho ác ma này tức điên lên một phen.

Tất cả mọi người đều hoài nghi, tuy vừa rồi Lý Nguyệt ném đồ về phía Diệp Lãng, nhưng chẳng khác nào mượn tay Diệp Lãng ném Mạc Lâm.

-Đùng!

Trên người Mạc Lâm phát ra một cổ đấu khí, sau đó phóng tới bên cạnh Diệp Lãng, rút kiếm bên hông của hắn ra, bộ dáng đằng đằng sát khí.

Một đạo ánh sáng hiện ra, chỉ hiện ra trong nháy mắt, tất cả mọi người ở đây không ai có thể nhìn ra chuyện gì, khi ánh sáng biến mất, cảnh tượng mà họ nhìn thấy làm cho họ hoài nghi là mình có bị ảo giác hay không.

???

Mạc Lâm cảm thấy ngực của mình rất đau, hắn vô ý thức cúi đầu nhìn xuống, kết quả hắn nhìn thấy trên ngực của mình có một điểm đỏ tươi, hình như là máu.

Quần áo của mình dính máu lúc nào?

Thời điểm này, Mạc Lâm vẫn chưa rõ ràng là có chuyện gì vừa xảy ra, nhưng hắn nhanh chóng biết chuyện gì vừa diễn ra, bởi vì điểm đỏ tươi nhanh chóng lớn lên, sau đó dần dần nhuộm đỏ ngực của hắn.

Chuyện gì thế này? Tại sao ngực của mình lại chảy máu? Mình bị thương lúc nào?

Sau đó, một cổ đau đớn kịch liệt từ trái tim của hắn lan ra, thần kinh của hắn căng lên, lúc này hắn mới hiểu chuyện vừa diễn ra, mình bị trúng chiêu, ngực của mình bị người ta đâm thủng.

-Là ngươi sao?

Mạc Lâm si ngốc hỏi thăm, hai mắt của hắn nhìn chằm chằm vào kiếm của Lý Nguyệt, hắn nhìn thấy kiếm trong tay Lý Nguyệt, có vài giọt máu tươi.

Vào lúc đó, dù hắn không thể tin nổi, nhưng hắn cũng hiểu được, Lý Nguyệt đã giết mình.

-Đúng! Ngươi không nên có sát khí, hiện giờ ta rất mẫn cảm với sát khí, không có ý tứ!

Lý Nguyệt trả lời rất lạnh nhạt, giống như chuyện vừa rồi không có liên quan gì tới mình.

Gần đây Lý Nguyệt luôn luôn bị Tham Lang quân đoàn đuổi giết, cho nên trình độ mẫn cảm với sát khí tăng lên đến mức đỉnh phong, đồng thời, thói quen phản sát khi cảm nhận thấy sát khí vẫn được bảo trì, chỉ cần có người nổi lên sát khí với mình và Diệp Lãng, thời điểm bọn họ tiếp cận, nàng sẽ xuất kiếm giết người.

-Không sao, các ngươi sẽ nhanh chóng đi theo ta, ha ha ha...

Vào thời khắc cuối cùng Mạc Lâm không có ý nghĩ khác, không có hận ý, không có giận dữ, hắn chỉ cười, hắn cảm thấy Lý Nguyệt sẽ nhanh chóng chết theo hắn, đây là cái giá của việc giết hắn, bởi vì hắn là...

-Không có ý tứ, nàng sẽ không đi theo ngươi, nàng sẽ sống lâu trăm tuổi, đến lúc đó ngươi đi đầu thai xong rồi lại đến tìm nàng báo thù.

Diệp Lãng vừa cười vừa nói.

-Ngươi cũng sẽ chết, ta ở dưới đó chờ các ngươi!

Mạc Lâm nhìn Diệp Lãng, trên mặt nở nụ cười.

-Vậy thì chờ mấy trăm năm đi.

Diệp Lãng nhún vai, ý bảo không sao cả.

-Bọn họ đang nói cái gì?

Mọi người ở bên cạnh còn chưa biết rõ, những lời này bọn họ nghe không hiểu, bởi vì bọn họ không biết, Mạc Lâm đứng trước mặt của họ sẽ lập tức chết đi, hắn đang nói những câu cuối cùng mà thôi.

-Ta là Mạc Lâm, cha ta là...

-Cha ngươi là Mạc Cát, ta biết rồi, ngươi không cần nói, ngươi an tâm đi đi!

...

-Phù phù...

Tất cả mọi người đều giật mình, nhìn về phía Diệp Lãng.

Mạc Lâm té trên mặt đất, giật giật vài cái, sau đó máu tươi chầm chậm từ thân thể của hắn lan ra, thời điểm này, mọi người mới biết chuyện gì đã phát sinh.

Đại sự!

-Chạy mau, Mạc Lâm chết rồi!

Thoáng một cái, cả quán rượu đều yên lặng, người phản ứng nhanh đã chạy trốn ra khỏi cửa, bởi vì bọn họ không muốn dây vào phiền toái, những người này biết rõ sau khi Mạc Lâm chết đi, mình lại ở ngay bên cạnh, không biết những người này có giận lây sang mình hay không, chẳng phải khi đó mình sẽ bị phiền toái hay sao. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Rất nhanh, bên trong Minh Nguyệt Lâu không còn lại bao nhiêu người, có một ít người không đi, bởi vì họ không biết Mạc Lâm là ai.

Luyện Kim Cuồng Triều - Chương #580


Báo Lỗi Truyện
Chương 580/803