Chương 562: Tiểu ma nữ (3)



Trong hành lang, tiếp tục có người nghị luận, mà trước kia Lý Nguyệt đã báo ra tên của mình, mà Diệp Lãng cũng không che dấu tên thật của nàng, cho nên tên của nàng không phải là bí mật, rất nhanh đã bị truyền ra.

- Không biết, hắn chưa từng giới thiệu qua!

Nói đến chuyện này, Diệp Lãng giống như mới nhớ tới, đúng là mình còn chưa báo ra tên của mình.

- Lý Nguyệt, ngươi nói ta hiện tại có nên báo ra tên của mình hay không?

Diệp Lãng tựa hồ biết rõ mình chắc chắn sẽ gặp lại tình huống như vậy, ở lại chỗ này sẽ bị người ta hỏi danh tính.

- Được! Nhưng không được dùng tên thật!

Lý Nguyệt nói ra.

- Tại sao?

Diệp Lãng khó hiểu hỏi thăm.

- Nếu ngươi nói ra tên của ngươi, người khác nhất định sẽ đoán ra chúng ta là ai, nhưng nếu ngươi báo ra một cái tên giả, người khác nhất định sẽ không nhận ra ta.

Lý Nguyệt trả lời rất đơn giản.

- A...

Diệp Lãng gật đầu.

- Ngươi nghe hiểu sao?

Lý Nguyệt có chút kỳ quái, bình thường ngươi mơ mơ màng màng, cái gì cũng không hiểu, ta còn chưa giải thích, ngươi giống như đã hiểu.

- Chuyện này có gì khó hiểu, nếu như có người biết rõ Lý Nguyệt ở chỗ này, tự nhiên cũng biết ta ở chỗ này, đó là hội tụ điều kiện của chúng ta. Nếu ta nói ra tên giả, người khác ngay từ đầu sẽ không nghĩ tới ta, mà Lý Nguyệt ngươi cũng không bị người ta đoán ra, cũng không nghĩ đó là ngươi.

- Bọn họ sẽ nhớ tên giả của ta, nhưng ngươi dùng tên thật, vậy tại sao lúc đó cũng dùng tên giả, làm gì vẽ vời cho thêm chuyện, nhưng nếu dùng tên giả, cảm thấy ta không phải ta, ngươi không phải ngươi!

Diệp Lãng giải thích, mà cách giải thích này cũng là cách nghĩ của Lý Nguyệt.

- Đúng vậy! Chính là như vậy, xem ra có đôi khi ngươi cũng rất khôn khéo.

Lý Nguyệt nhìn Diệp Lãng, cảm thấy cũng có thời điểm Diệp Lãng không mơ hồ, cũng có chút tiểu thông minh.

- Đương nhiên.

Diệp Lãng kiêu ngạo nói.

- Đúng là ngươi chẳng biết mắc cỡ là gì.

Lý Nguyệt nhìn thấy bộ dạng của Diệp Lãng như vậy, cũng có chút tức giận.

- Mắc cỡ là vật gì? Ta không biết.

Diệp Lãng thuận miệng nói ra, sau đó hắn bắt đầu ăn, Lý Nguyệt cũng giống như vậy, hai người đều ăn cơm, sau đó uống trà trò chuyện.

- Diệp Lãng, chúng ta nên đi thôi.

Đã qua được một khoảng thời gian, Lý Nguyệt nói ra, thời điểm này, nàng cảm thấy những người kia có lẽ cũng sắp tìm tới đây, nếu không đi, sẽ bị những người kia dây dưa.

- Đi? Đi nơi nào, chẳng phải đêm nay chúng ta ở lại đây sao?

Diệp Lãng vẫn không hiểu, không để ý đến chuyện sắp xảy ra.

...

Lý Nguyệt có chút vô lực.

- Không thể lưu lại đây, những người kia sẽ đến báo thù, tuy chúng ta không sợ, nhưng sẽ rất phiền toái, sẽ ảnh hưởng đến lộ trình của chúng ta.

- Ah, như vậy à, vậy chúng ta đi thôi.

Diệp Lãng đáp. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

- Ngoan!

Lý Nguyệt gật đầu nói.

Đột nhiên Lý Nguyệt cảm thấy kỳ quái, vốn mình bị Diệp Lãng bắt cóc tới đây, nhưng tình huống bây giờ giống như mình đang giúp hắn hoàn thành chuyện này.

- Muốn đi? Các ngươi cho rằng có thể đi được sao!

Thời điểm hai người đi tới cửa, đã có người chặn ở trước mặt, nhìn những người kia, không biết những người này là người nào.

- Có thể!

Diệp Lãng cũng trả lời.

...

Tuy đó là câu hỏi, nhưng hình như không cần ngươi trả lời.

- Vậy thì mời xuất ra bổn sự của các ngươi, ta xem thế nào mới thả các ngươi đi.

Một người lĩnh đội đứng ở trước mặt, nói rất lãnh khốc.

- Cưỡi tiểu sư tử rời khỏi! Tiểu nhị, dắt tiểu sư tử qua đây.

Diệp Lãng vẫn trả lời vấn đề của tên lĩnh đội.

Đáp án của Diệp Lãng làm cho sắc mặt của đối phương kịch biến, bọn họ cảm thấy Diệp Lãng đang giả ngu, đang đùa bỡn bọn họ, vì vậy, phía dưới có người tức giận:

- Lão đại, tiểu tử này đang đùa nghịch với chúng ta! Ngươi phải báo thù cho chúng ta!

- Ồ, tay ngươi tốt rồi sao, xem ra trong các ngươi cũng có y sư cao mình nhỉ.

Diệp Lãng nhận ra người đang nói chuyện chính là một trong những binh lính càn quấy bị chém đứt tay.

- Hừ!

Tên binh lính càn quấy hừ một tiếng, bộ dáng rất là khó chịu.

- Có phải ngươi cảm thấy không có chuyện gì đúng không? Sai! Tuy năng lực cánh tay của các ngươi có thể khôi phục đến trình độ nhất định, những việc hàng ngày có thể làm được, nhưng cả đời này lại không thể cầm đao giết người được.

Diệp Lãng nhìn tên binh lính càn quấy nói ra.

- Ngươi nói mò, ngươi thì biết cái gì, y quan trong quân của chúng ta, chỉ bảo ta dưỡng thương cho tốt, vẫn có thể giống như người bình thường.

Tên binh lính càn quấy kia sau khi nghe Diệp Lãng nói, lập tức nói ra, rất hiển nhiên y sư không có nói ra sự thật cho hắn biết.

Đây có lẽ là vì không muốn phá hư nguyện vọng của một người, không muốn người này biết vết thương của họ ra sao, vì làm thế sẽ làm cho họ mất đi tin tưởng.

- Giống như người bình thường, không phải vừa nãy ta đã nói, làm chuyện hằng ngày thì có thể!

Diệp Lãng lần nữa nói ra.

- Ngươi dám ăn nói lung tung, ta sẽ giết ngươi...

- Đi, đừng nói! Chuyện này là thật, quan quân y đã nói với ta rồi, đám người các ngươi là phế vật, sau khi chuyện hôm nay chấm dứt, các ngươi sẽ đi làm hậu cần, nếu không muốn thì có thể về nhà làm ruộng.

Tên lĩnh đội kia nói rất lạnh lùng, không có bao nhiêu cảm tình bên trong.

- Lão đại...

Tên binh lính càn quấy này, hắn không nghĩ tới kết quả lại như vậy, lúc trước hắn còn mơ ước mình nhanh chóng khôi phục, khi đó lại có thể khi nam bá nữ như lúc trước.

- Yên tâm, chuyện của các ngươi, chúng ta sẽ giúp ngươi đòi lại, ta sẽ bắt bọn chúng bồi thường.

Tên lĩnh đội nói ra.

- Lão đại...

- Ta đã nói rồi, sẽ giúp các ngươi đòi lại công đạo, các ngươi vẫn còn ở đây kêu gào thống khổ gì nữa.

Tên lĩnh đội kia không kiên nhẫn quát tháo.

- Lão đại...

- Đừng nói nữa!

- Lão đại, không được đâu, chuyện này không được, tiểu tử kia và cô gái kia chuẩn bị cưỡi sư tử rời đi rồi!

!!!

Lúc này tên lĩnh đội mới phát hiện, Diệp Lãng đã cưỡi lên người con sư tử, mà Lý Nguyệt cũng đã leo lên, bọn họ chuẩn bị rời đi.

Chuyện này, đúng là bọn chúng không để chúng ta vào mắt mà!

Không có, chuyện này không được, Diệp Lãng ngay từ đầu đúng là đã bỏ qua đám người này, cho nên, những người này nói gì hắn không thèm nghe qua, cho nên gọi con sư tử lại rồi rời đi.

- Đứng lại!

Tên lĩnh đội vẫy tay một cái, đám binh sĩ kia tiến lên vây quanh hai người Diệp Lãng lại, lúc này Diệp Lãng không thể không nhìn thẳng đám người trước mặt này.

- Không có ý tứ, sao các ngươi cản đường của ta, xin tránh ra.

Diệp Lãng rất lễ phép nói.

Luyện Kim Cuồng Triều - Chương #562


Báo Lỗi Truyện
Chương 562/803