Chương 549: Bắt cóc (2)



"Thập Tam công tử, đây cũng không phải là nơi ngươi nói đến là đến, đi là đi, đừng coi chúng ta như người chết được không." Người bị coi nhẹ thật lâu rất buồn bực nói.

"Ta không coi các ngươi như người chết, nếu là người chết thì trước đó ta cũng không cần phải chuẩn bị thứ kia." Diệp Lãng lắc đầu nói.

"?? Chuẩn bị cái gì vậy?" Mọi người khó hiểu.

"Thứ cho các ngươi an tâm ngủ gì đó!" Diệp Lãng hồi đáp.

Diệp Lãng vừa nói xong, đột nhiên chung quanh có vài tiếng pháo nổi lên, đúng vậy, là tiếng pháo, không phải tiếng nổ mạnh. Sau đó mọi người thấy chung quanh dâng lên một làn sương khói lãnh đạm, rất nhanh bao phủ toàn bộ Lý gia.

Từ số lượng sương khói có thể thấy rất số lượng khá khả quan, Diệp Lãng có thể bất tri bất giác sắp đặt nhiều luyện kim linh kiện như vậy.

Nếu ở ngoài Lý gia thì còn đỡ, dù sao cũng là bên ngoài, không phát hiện thì thôi nhưng lại ở trong Lý gia thì có điểm không thể nào nói nổi.

Mình có nhiều người như vậy mai phục ở đây, cơ sở ngầm nhiều đến thế mà ngay cả người khác bố trí nhiều đồ vật như vậy cũng không biết, điều này làm bọn họ cảm thấy khó có thể tưởng tượng, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy sợ hãi.

Nếu đặt luyện kim bom thì sao?

Nhất định là sẽ biến Lý gia thành bình địa, tất cả người và sự vật đều sẽ biến mất, chỉ còn sót lại một mảnh phế tích!

Mà hiện tại mọi người rất muốn biết làn sương khói này có tác dụng gì, chẳng lẽ đúng như Diệp Lãng nói là làm cho người ta ngủ sao?

Quả nhiên hiệu quả lập tức hiện ra, theo làn sương khuếch tán, những làn sương khói đi đến đâu, những người ở đó gần như lâm vào ngủ say ngay, quả thật là ngủ, không phải hôn mê.

Loại sương khói này là một loại thôi miên tễ thuốc, có thể làm cho người ta lăn ra ngủ trong thời gian rất ngắn!

Người thường thì hít vào một chút sẽ lâm vào giấc ngủ ngay, mà cao thủ thì có thể chống cự một chút, bất quá cũng không dài bao nhiêu. Cái loại tễ thuốc này có thể thôi miên tất cả những ai dưới Thiên cấp cao thủ, Địa Cấp thì có thể kiên trì thời gian khá dài nhưng thực lực cũng sẽ bị ảnh hưởng một chút.

Đương nhiên cũng có thể tìm cách không hít khói vào, chỉ cần có thể làm được thì sẽ không có việc gì cả.

Có điều người làm được điểm này cũng không nhiều, mà đối với Diệp Lãng thì vậy đã đủ rồi, hắn chỉ cần giải quyết phần lớn, phần nhỏ còn lại cũng không cấu thành uy hiếp với hắn.

"? Sao ngươi biết chúng ta ở trong này?" Nhìn thủ hạ của mình từng đám từng đám ngã xuống, tuy còn lại đều là tinh anh nhưng tinh anh thì đã sao? Cũng bị ảnh hưởng không ít, cứ như vậy thì nhiệm vụ của mình khẳng định sẽ thất bại.

Thật sự không nghĩ đến mơ hồ Thập Tam công tử này lại khôn khéo đến vậy, cho đám người mình một đón nghiêm trọng!

Bọn họ có điểm hận vì sao lúc này Thập Tam công tử không tiếp tục mơ hồ đi, vì sao lại khôn khéo lên như vậy, có thể phát hiện những người của mình. Mà điều làm bọn họ không thể tưởng được là kỳ thật Diệp Lãng cũng không phát hiện sự tồn tại của họ, tuy rằng hắn đi tới tới lui lui ở trong.

"Ta không biết các ngươi ở trong này a, ta nào biết các ngươi cũng hư hỏng như vậy, ở trong này mai phục ta, chắc đều học từ Triệu Nhã Nhu ra chứ gì." Diệp Lãng thực trực tiếp trả lời.

Học từ Triệu Nhã Nhu? Không phải, là nàng hạ lệnh. Đám người Lý Thiên Quân xấu hổ, cũng chỉ có Diệp Lãng dám trực tiếp gọi tên Triệu Nhã Nhu như vậy, hơn nữa còn không sợ nàng phản cảm.

"Chẳng lẽ ngươi không biết chúng ta ở đây?"

Diệp Lãng lắc đầu nói: "Không biết! Nếu biết thì ta sẽ không vào như vậy, ta sẽ đổi một phương thức khác, vụng trộm bắt cóc Lý Nguyệt."

"Nếu không biết thì sao ngươi còn sử dụng nhiều như vậy? Ngươi muốn đối phó ai?"

"Tất nhiên là người của Lý gia rồi, ta chuẩn bị làm cho toàn bộ Lý gia ngủ, sau đó mới xuất hiện. Bất quá vừa rồi Lý Nguyệt gọi ta, ta nhịn không được mới xuất hiện." Diệp Lãng nói.

"..."

Bây giờ những người đó càng thêm buồn bực, đáp án này làm họ buồn bực đến cực điểm, hóa ra mình bị "ngộ sát"!

"Xin lỗi, làm cho nó lan đến gần các ngươi, các ngươi chỉ cần ngủ một chút là tốt rồi, không có vấn đề gì cả." Diệp Lãng như hiểu được sự buồn bực của đối phương nên mở miệng an ủi, nhưng lời an ủi của hắn cơ hồ không có hiệu quả.

"..." Những người đó buồn bực nói, "Bây giờ không phải vấn đề là ngủ một giấc hay không, nếu Hoàng Thượng biết chúng ta thất bại, nổi giận thì không phải chúng ta có thể gánh vác."

"Thì ngươi cứ bảo Triệu Nhã Nhu đến tìm ta!" Diệp Lãng rất có nghĩa khí nói. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

"Vốn chính nàng muốn tìm ngươi chứ ai, có điều ngươi có thể để nàng tìm được sao?" Những người đó tức giận nói, thật sâu khinh bỉ Diệp Lãng, lúc này còn giả vờ nghĩa khí.

"Không thể!" Diệp Lãng lắc đầu, "Cho nên bây giờ ta phải đi, các ngươi không cần tiễn!"

Diệp Lãng nói xong liền ôm Lý Nguyệt rời đi, lúc này đương nhiên đám người Lý Thiên Quân không thể để hắn đi được, bọn họ nỗ lực vây quanh hắn.

Có điều bọn họ phát hiện Diệp Lãng vượt qua vòng vây trong nháy mắt, bóng người hắn đã xuất hiện ngay cửa chính, căn bản không có ai có thể ngăn lại hắn.

Cho dù những người này đã bị dược vật ảnh hưởng nhưng cũng không đến mức để người ta nhẹ nhàng thoát đi như vậy chứ, Thập Tam công tử này chẳng lẽ là thâm tàng bất lộ sao?

Nhìn Diệp Lãng biến mất, tất cả mọi người ngây ra một chút, bọn họ nghĩ đến việc Diệp Lãng sẽ đào thoát nhưng không nghĩ đến lại dễ dàng đến vậy.

"Mau đuổi theo!"

Sau khi ngây người một hồi, mọi người bắt đầu nghĩ đến việc mình hẳn phải làm, đó là đuổi bắt Diệp Lãng, nhưng rất nhanh bọn họ đã phát hiện ra một vấn đề, cũng là việc làm bọn họ bội phục Diệp Lãng.

Sau khi ra ngoài, bọn họ phát hiện toàn bộ chung quanh Lý gia đều là một mảnh mờ mịt, toàn bộ đều bị sương khói bao phủ, tầm nhìn cực thấp, làm họ không cách nào nhìn thấy Diệp Lãng ở đâu.

Kỳ thật làn khói kia cũng không phải chỉ riêng là thôi miên tễ thuốc, đồng thời còn là một loại sương khói đạn, làm cho Diệp Lãng có thể thong dong đào tẩu.

"Phân nhau ra đuổi!"

Rơi vào đường cùng, những người còn có thể động chỉ có thể tách ra đuổi theo, hơn nữa thông tri tiếp viện, làm cho người ta chặn đường Diệp Lãng, có điều phạm vi này tựa hồ sẽ rất lớn.

Vốn Lý gia đã rất lớn rồi, hơn nữa lúc này Diệp Lãng đã lao ra khỏi phạm vi của Lý gia rồi, không biết hắn sẽ đi theo hướng nào, làm cho người ta khó có thể phòng ngự.

Trên cơ bản lần này Diệp Lãng đã thành công, sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa! Hắn đã thoải mái rời khỏi sự phòng ngự, thoải mái mang Lý Nguyệt đi rồi.

Kỳ thật thành công của Diệp Lãng còn có một vài người hỗ trợ, không thể không nói Diệp Lãng rất được duy trì ở đây.

Luyện Kim Cuồng Triều - Chương #549


Báo Lỗi Truyện
Chương 549/803