Chương 715: Phương pháp lưu manh



"Tiểu thư, ta cũng chỉ hơi tức Trần Thiên Minh thôi, không nghĩ tới hiện tại hắn chịu lưu lại giúp tiểu thư đối phó Tỉnh Điền Đại Lang." Trinh Tử lau nước mắt nói.

"Hắn vốn cho là ta bận rộn. Nên không biết ta muốn đối phó với Tỉnh Điền Đại Lang. Hiện tại hắn nghe đến ta muốn đối phó Tỉnh Điền Đại Lang, bây giờ cho dù đuổi hắn đi, hắn cũng không đi." Liễu Sanh Lương Tử cười nói. Nàng vì chuyện Trần Thiên Minh tốt với nàng mà cao hứng.

"Tiểu thư, ta cũng thấy Trần Thiên Minh đối với ngươi rất thực tâm. Tối ngày hôm qua, một mình hắn ở lại trong trang viên của Tỉnh Điền gia tộc cứu ngươi. Nếu như không thích ngươi thì hắn tuyệt đối không mạo hiểm như vậy." Trinh Tử suy nghĩ một chút nói.


Liễu Sanh Lương Tử gật đầu nói "Ừm, bằng không ta cũng sẽ không tha thứ hắn. Trước kia hắn đối với ta như vậy. Bất quá ta nghĩ hắn cũng có thể giống ta, khi đó đối phương đều thích nhau chỉ là mọi người không biết mà thôi."

Trinh Tử nói "Tiểu thư, võ công Trần Thiên Minh này thật là lợi hại, tâm tư lại kín đáo. Hắn có thể nghĩ đến biện pháp đó để cứu ngươi. Đặc biệt là khi ngươi bị giam ở trong mật thất. Nếu như không phải hắn có biện pháp. Chúng ta vô luận thế nào cũng không cứu ngươi được."

"Cho nên ngươi thích hắn, nên cố ý gây sự với hắn đúng không?" Liễu Sanh Lương Tử đột nhiên cố ý nói.

"Đúng…không…không phải là…." Trinh Tử phát hiện mình lỡ miệng, vội vàng lắc đầu nói. Nàng làm sao có thể thích người trong lòng của tiểu thư đây?

"Trinh Tử, ngươi cũng không còn nhỏ. Ta nghĩ chờ chuyện lần này kết thúc sẽ tìm cho ngươi một nam nhân tốt? Ngươi thấy Điền Cát thế nào?" Liễu Sanh Lương Tử cố ý nói.

"Không, mặc dù Điền Cát là người không tệ. Nhưng ta không thích hắn." Trinh Tử lắc đầu nói.

Liễu Sanh Lương Tử nói "Thiên Minh thì sao? Ngươi và ta cùng hầu hạ hắn, được không?" 

Trinh Tử thất kinh "Tiểu thư, không được, sao ngươi có thể nói như vậy? Ta không thích Trần Thiên Minh, ta chỉ chán ghét hắn mà thôi."

"Trinh Tử, ngươi đừng nói dối ta nữa. Ta lớn lên cùng ngươi, trong lòng ngươi nghĩ gì ta đều biết. Chúng ta thân như tỷ muội cùng nhau hầu hạ Thiên Minh có gì không tốt sao? Ngươi thử nghĩ xem, nếu như ngươi không thích Thiên Minh, mà thích người khác thì hãy nói cho ta biết." Liễu Sanh Lương Tử nhẹ nhàng vỗ về đầu Trinh Tử. Xem ra nàng không có đoán sai, Trinh Tử cũng thích Trần Thiên Minh. Nam nhân mạnh mẽ như vậy thử hỏi có người con gái nào không thích hắn đây?

"Tiểu thư, ta muốn đi ra ngoài nghỉ ngơi. Ta cảm thấy hơi mệt." Trinh Tử đỏ mặt lui ra ngoài, nếu nàng nghe Liễu Sanh Lương Tử nói lời như vậy nữa sẽ làm cho nàng giật mình. Đặc biệt là nghe Liễu Sanh Lương Tử nói xong, nàng mới nghĩ đến những hành động của mình đối với Trần Thiên Minh là vì báo thù cho tiểu thư hay là vì mình thích hắn đây?

Buổi tối, Lâm Quốc cùng Điền Cát rối rít đến một gian phòng để nghị sự, mọi người đang đợi Trần Thiên Minh thương lượng cách đối phó Tỉnh Điền gia tộc. Lúc này phòng nghị sự mặc dù lớn nhưng cũng chỉ có mấy người bọn Trần Thiên Minh, Liễu Sanh Lương Tử, Điền Cát cùng Trinh Tử. Bọn họ chia ra ngồi trên bàn dài. Trần Thiên Minh ngồi ở ghế chủ vị. 

"Thiên Minh, bây giờ Liễu Sanh gia tộc chúng ta không có nhiều người lắm. Đại nhẫn 5 ngưỡi, trung nhẫn 40 người, hạ nhẫn 300 người. Nếu như không phải là ta và Trịnh Tử âm thầm giữ lại một chi lực lượng thì chúng ta cũng không có nhiều cao thủ như vậy." Liễu Sanh Lương Tử lo lắng nói.

"Tỉnh Điền gia tộc lần này điều động bao nhiêu người?" Trần Thiên Minh hỏi.

Liễu Sanh Lương Tử nói "Căn cứ tin tức dò thăm thì Tỉnh Điền gia tộc đã triệu hồi nhân thủ ít nhất là đại nhẫn 30 người, trung nhẫn 200 người, hạ nhẫn 500 người. Nhiều hơn rất nhiều so với chúng ta. Hạ nhẫn cũng không phải là chủ yếu, chủ yếu là đại nhẫn cùng trung nhẫn của bọn hắn nhiều hơn chúng ta rất nhiều. Chúng ta hành động lần này rất có thể là lành ít dữ nhiều." Liễu Sanh Lương Tử khẽ thở dài một hơi, không nghĩ tới Tỉnh Điền gia tộc có nhiều cao thủ như thế. Nếu như ngày hôm qua không phải do bọn hắn khinh địch thì Trần Thiên Minh cũng cứu nàng không được.

"Tiểu thư, hiện tại cũng không có cách nào khác. Tỉnh Điền Đại Lang nói rõ là muốn đối phó chúng ta. Nếu như chúng ta không động đến bọn hắn thì bọn hắn cũng sẽ đụng đến chúng ta. Cùng lắm thì chúng ta liều mạng với bọn hắn, những năm gần đây bọn họ thường xuyên khi dễ chúng ta, chúng ta nhịn lâu rồi." Điền Cát lớn tiếng nói.

Trần Thiên Minh lấy tay nhẹ nhàng vỗ đùi của Liễu Sanh Lương Tử một cái, nhìn nàng cười cười nói "Lương Tử, em yên tâm đi, bọn họ có nhiều người thì thế nào? Võ công của chúng ta cao, đến lúc đó đánh bọn họ như cắt đậu hủ vậy."

Trinh Tử trợn mắt nhìn Trần Thiên Minh một cái nói "Trần Thiên Minh, ngươi đừng tự khen mình. Võ công của ngươi cao thì ngươi mau nghĩ nghĩ biện pháp đi." Không biết tại sao hiện tại cách nhìn của Trinh Tử đối với Trần Thiên Minh đã thay đổi. Bây giờ nàng nói chuyện với Trần Thiên Minh giống như tình nhân của hắn vậy.

"Ta không phải đã nói rồi sao? Chúng ta lấy ưu thế võ công của chúng ta để đối phó bọn họ. Bọn họ có nhiều người nên chúng ta sẽ không cùng bọn họ quang minh chánh đại đánh nhau, chúng ta chỉ len lén giao phong cùng bọn họ đặc biệt đánh lén bọn họ xong liền rút lui." Trần Thiên Minh nhìn Trinh Tử nói. Tại sao nữ nhân này càng nhìn càng đáng yêu, chẳng lẽ là mình nghe Liễu Sanh Lương Tử nói như vậy liền coi trọng nữ nhân này.

Hiện tại Trinh Tử mặc một bộ váy màu lam, ngọn núi tròn đầy đặn nhô lên thật sinh động. Bắp chân trắng noãn lộ ra ở bên ngoài, làm cho người ta nhìn thấy nàng rất kiềm diễm. Nếu như không phải là tối ngày hôm qua chính mình thấy nàng giết địch tàn nhẫn. Trần Thiên Minh thật không thể tin được cô gái xinh đẹp này là nữ ma đầu giết người không chớp mắt.

Liễu Sanh Lương Tử nhìn Trần Thiên Minh khẽ mỉm cười nói "Thiên Minh, anh đem phương pháp của anh nói cho mọi người đi. Chúng ta đều chờ sự chỉ huy của anh! Hiện anh đang quyết định sinh tử tồn vong của Liễu Sanh gia tộc chúng ta."

Thấy Liễu Sanh Lương Tử nói như vậy Trần Thiên Minh cũng không dám thừa nước đục thả câu, hắn nói với mọi người:"Ngày đó chúng ta sẽ giả mạo làm người của bọn họ. Ta đã nghĩ qua Tỉnh Điền gia tộc triệu tập nhân thủ lớn như vậy. Đoán chừng những người đó bình thời rất ít gặp mặt hoặc là không quen biết nhau, cho nên chúng ta liền giả mạo bọn họ sau đó hạ thủ bọn họ." 

"Chúng ta làm sao giả mạo bọn họ a. Bọn họ cũng không phải người ngu." Trinh Tử tức giận nói.

"Cái này ngươi không biết rồi, lần trước ta đã giả mạo bọn họ nhưng không xảy ra chuyện gì. Điền Cát đã đi tìm người làm y phục của bọn họ chưa?" Trần Thiên Minh quay đầu hỏi Điền Cát.

Điền Cát chút gật đầu nói "Trần tiên sinh, ta đã tìm người rồi. Người làm trang phục bảo xế chiều ngày mai có thể làm ra ba trăm bộ y phục."

"Cái gì?" Liễu Sanh Lương Tử kỳ quái hỏi Trần Thiên Minh.

"Chị dâu, lão đại của chúng ta muốn làm quần áo ninja của Tỉnh Điền gia tộc. Bữa trước chúng ta đi đến Tỉnh Điền gia tộc có lấy về một bộ." Trương Ngạn Thanh vội vàng lấy lòng Liễu Sanh Lương Tử.

Liễu Sanh Lương Tử bị Trương Ngạn Thanh gọi "Chị dâu" nhất thời khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng không khỏi đỏ lên. Nhưng trong lòng nàng không khỏi vui mừng.
"Thiên Minh, anh có phải hay không đã nghĩ tới chuyện lần này. Nên hành động lúc trước đã đục nước béo cò lấy đi một bộ y phục của Tỉnh Điền gia tộc." Liễu Sanh Lương Tử nghĩ tới lúc trước Trần Thiên Minh đã muốn dùng phương pháp này. 

Trần Thiên Minh gật đầu nói "Đúng vậy a. Người ta nhiều người như vậy, nếu như chúng ta không dùng phương pháp lưu manh một chút thì đánh không lại bọn hắn đâu. Chúng ta giả dạng làm đội tuần tra của bọn hắn, hạ thủ với những người khác, sau đó tiếp tục đi tới hướng khác. Làm như vậy Tỉnh Điền Đại Lang trong nhất thời sẽ không tìm được chúng ta." 

"Cái biện pháp này rất tốt. Bất quá chúng ta có thể hay không hạ thủ nhầm với người của chúng ta đây?" Trinh Tử đưa ra nghi vấn của mình.

"Không đâu, ta đã thông báo với Điền Cát, trên giầy của chúng ta sẽ được dán dấu hiệu Bạch Oánh, nên buổi tối vẫn có thể nhận biết nhau." Trần Thiên Minh cười nói."Đến lúc đó chúng ta chỉ cần nhìn người nào trên giày không có dấu hiệu thì hung hăng ám sát một chút. Ta còn muốn dùng ám khí độc đi tới bên cạnh bọn họ mới bắn kìa, xem bọn hắn nhiều người thì làm được gì!" Trần Thiên Minh âm hiểm nói.

"Tốt, chừng nào chúng ta bắt đầu hành động?" Liễu Sanh Lương Tử nói với Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút nói "Tối ngày mai."

"Ngày mai? Nhanh như vậy a?" Liễu Sanh Lương Tử nghi ngờ nói nói.

"Ừm, nếu như đồ đã chuẩn bị xong thì ta còn muốn khuya hôm nay hành động! Tỉnh Điền Đại Lang nhiều người, bọn họ nhất định sẽ liều mạng triệu tập nhân thủ để đối phó các ngươi. Càng kéo dài thời gian bọn họ sẽ càng cường đại. Cho nên chúng ta nhất định phải mau chóng hành động." Trần Thiên Minh nói.

"Đến lúc đó, các ngươi chuẩn bị cho tốt. Lương Tử mang theo một tổ, Trinh Tử mang theo một tổ, Điền Cát mang theo một tổ, chúng ta chỉ cần hai mươi hạ nhẫn hỗ trợ phóng hỏa là được." Trần Thiên nói rõ nói.

Liễu Sanh Lương Tử kỳ quái nói "Phóng hỏa? Chẳng lẽ anh còn muốn dùng hỏa công..."

"Dĩ nhiên, nếu không sao có thể gọi là phương pháp lưu manh. Mấy huynh đệ của ta sẽ dò xét lộ tuyến. Vào lúc trời tối chúng ta trước hết đốt phòng bếp bọn họ. Sau đó đốt luôn thương khố. Đến lúc đó Tỉnh Điền Đại Lang chắc phải bận rộn lắm đây." Trần Thiên Minh cười nói.

"Chúng ta thừa dịp bọn họ loạn lên tiến vào cửa sau hạ độc thủ giết bọn hắn, làm bọn hắn không kịp trở tay." Ánh mắt Liễu Sanh Lương Tử sáng lên nhìn tới nam nhân của mình. Quả nhiên không làm cho mình thất vọng. Có hổ trợ của bọn hắn cho dù giết Tỉnh Điền Đại Lang không được cũng làm cho hắn nguyên khí tổn thương nặng nề.

"Ha hả, dĩ nhiên , nước Z chúng ta có câu nói đối phó với địch nhân thì đừng có nương tay. Đoán chừng sau này, Tĩnh Điền gia tộc cũng sẽ không bao giờ xuất hiện cảnh tượng này nữa. Lương Tử, em nói cho bọn hắn biết mỗi người mang theo ít nhất 50 mũi ám khí. Cho dù không đánh trúng toàn bộ thì mỗi người cũng phải giết chết một, hai người. Lần này chúng ta buôn bán phải có lời." Trần Thiên Minh cười lên ha hả.

Điền Cát cùng Trinh Tử liếc nhau. Hiện tại bọn hắn mới biết được Trần Thiên Minh lợi hại như vậy. Cũng may hắn là người của mình chứ không phải là địch nhân của mình. Mà trong lòng Điền Cát lại càng cảm khái. Phương pháp Trần Thiên Minh tấn công Tỉnh Điền gia tộc thật sự là sắc bén. Bất quá cũng chỉ có như vậy mới có thể tập kích chiến thắng vào buổi tối ngày mai. 

"Thiên Minh, vậy chúng ta có nên dùng một chi đội ngũ để hấp dẫn sự chú ý của bọn hắn không?" Liễu Sanh Lương Tử hỏi.

Trần Thiên Minh gật đầu nói "Phải, nếu như không có lực hấp dẫn bọn họ chú ý. Người các ngươi sẽ không dễ dàng hạ độc thủ sau lưng bọn họ. Mấy người chúng ta mang theo 20 hạ nhẫn để phóng hỏa. Sau đó chúng ta sẽ lộ ra y phục của mình để hấp dẫn Tỉnh Điền Đại Lang phái người đến bắt chúng ta. Tới lúc đó các ngươi có thể ở sau lưng giết chết bọn họ."

Liễu Sanh Lương Tử nghe rõ ràng. Thì ra là Trần Thiên Minh muốn mình làm vật hấp dẫn người Tỉnh Điền gia tộc. Nàng lắc đầu lo lắng nói "Thiên Minh, như vậy không được, việc hấp dẫn bọn họ để em làm. Còn anh thì hạ thủ giết bọn hắn."

Lưu Manh Lão Sư - Chương #715


Báo Lỗi Truyện
Chương 715/2001